Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 137: Diệp Phi xuất hiện

Cập nhật lúc: 2026-06-20 18:22:20 | Lượt xem: 6

Lăng Tiêu nhìn chăm chằm vào ngọn lửa đỏ tía đang liếm láp hai nửa thanh Thiết Mã Thần Kiếm trong lò bếp củi. Trong khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên rực rỡ, một mảnh ký ức phủ đầy bụi bặm bỗng chốc dội ngược về trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại ba năm trước, khi bản thân còn là một Phế Thái tử bị diệt môn của một Thần Triều cổ đại, kinh mạch đứt đoạn, đan điền vỡ vụn như một cái chum đất bị ném xuống đá. Lúc đó, hắn lết từng bước chân đầy máu lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này, trong lòng chỉ có sự tuyệt vọng tột cùng cùng ý chí báo thù nung nấu đến điên cuồng.
Khi hắn ngã gục dưới chân Diệp Phi, gã nông phu trung niên mặc áo vải thô kia chỉ lười biếng liếc nhìn hắn một cái, rồi tùy tay ném ra một chiếc rìu rỉ sét sứt mẻ, giọng nói nhạt nhẽo: “Còn thở thì ra góc kia chẻ củi đi, ở đây không nuôi kẻ ăn bám.”
Lúc ấy, Lăng Tiêu đã nghĩ Sư phụ thật tàn nhẫn, bắt một kẻ phế nhân đi làm việc nặng nhọc. Nhưng khi nhát rìu đầu tiên chém xuống khúc củi cọ già, hắn mới bàng hoàng nhận ra, mỗi một thớ gỗ bị tách ra đều mang theo một tia quy luật hỗn độn, mỗi một nhát rìu chém xuống đều là đang phân tách âm dương, chém đứt nhân quả! “Chẻ củi chi đạo” mà Sư phụ truyền thụ thực chất là một loại kiếm ý nghịch thiên cải mệnh, vượt xa mọi công pháp thần thông của các đại thần triều thượng giới. Sư phụ không nói một lời hoa mỹ, chỉ dùng những công việc phàm trần nhất để mài giũa kiếm tâm của hắn, giúp hắn từ một phế vật bò lết dưới vũng bùn trở thành một vị Kiếm Thần một kiếm chém đôi vạn đạo quy luật của Đa Nguyên Vũ Trụ.
Thế nhưng, ngay khi Lăng Tiêu vừa thu hồi dòng hồi tưởng đầy xúc động ấy, bầu trời phía trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn bỗng nhiên tối sầm lại một cách đột ngột. Một tiếng rền rĩ trầm đục, mang theo hơi thở lạnh lẽo của vạn cổ hư vô, từ sâu trong khe nứt không gian màu tím sẫm truyền ra.
Ầm đùng!
Một tiếng nổ lớn xé toạc tầng mây, kéo theo hàng vạn tia chớp màu đen ngòm rạch ngang trời đất. Khe nứt không gian khổng lồ trên bầu trời đỉnh núi Tản Viên không những không khép lại sau khi Vạn Đạo Ma Quân rút chạy, mà ngược lại càng mở rộng ra, để lộ ra một con mắt khổng lồ màu tím sậm chứa đầy sát意 tà ác của Hư Không Thần Hoàng.
Hắn đang ngự trên chiếc ngai vàng hư không ở một chiều không gian song song cách Âu Lạc Thần Châu vạn vạn dặm, nhưng thần niệm tối cao của hắn đã vượt qua rào cản quy luật, khóa chặt lấy ngọn núi thiêng này. Hủy Diệt Sứ Giả bị tiêu diệt, Vạn Đạo Ma Quân bị chém phế đạo cơ, điều này đối với một tồn tại siêu việt như Hư Không Thần Hoàng mà nói chính là một cái tát cực kỳ nảy lửa vào mặt. Hắn điên cuồng gầm thét, thò một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi những chiếc vảy xám xịt và gai nhọn hoắt từ trong khe nứt xuống, muốn bóp nát toàn bộ đỉnh Tản Viên Thần Sơn thành tro bụi.
Vù u u!
Ngay khi bàn tay khổng lồ kia vừa thò xuống, một luồng uy áp diệt thế vô biên vô hạn lập tức ập xuống như muốn nghiền nát vạn vật. Thế nhưng, ngay khi luồng sức mạnh kia vừa chạm đến ranh giới ngoại vi của nông trang, con bù nhìn rơm đứng ngoài ruộng cải ngọt bỗng nhiên khẽ động đậy. Một luồng ý chí Thái Sơ cổ xưa, mộc mạc đột ngột thức tỉnh, hóa thành một màng chắn hoàng kim vô hình gắt gao chặn đứng bàn tay khổng lồ ngoài hàng rào tre. Đồng thời, tấm sắc phong hoàng kim dính đầy mỡ cá bống kho tương bần dưới chân niêu đất trong bếp cũng tỏa ra một luồng khí vận vạn năm, cộng hưởng với màng chắn để lọc sạch chín mươi chín phần trăm uy áp của Thần Hoàng.
Dưới hiên nhà tranh, Đại Hắc đang nằm sấp bỗng khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ. Nó liếc nhìn bàn tay khổng lồ trên trời, rồi lại nhìn vào góc cửa phòng Diệp Phi, sau đó khẽ gầm gừ một tiếng bằng thần niệm truyền âm cho Tiểu Hắc đang co rúm bên cạnh:
“Nằm im đó. Đừng để cái thứ dơ bẩn kia làm ồn đến giấc ngủ trưa của chủ nhân. Nếu không, chiếc dép rơm thứ hai sẽ bay thẳng vào mặt ngươi đấy.”
Tiểu Hắc nghe vậy liền vội vàng gật đầu như bổ củi, bốn chân run rẩy rúc sâu vào gầm chõng tre, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Nó đã được chứng kiến cú ném dép rơm “phá hủy đạo tâm” của Diệp Phi hồi sáng, giờ có cho mười cái mật ma tế nó cũng không dám ho he nửa lời.
Thế nhưng, mặc dù màng chắn vô hình của nông trang đã chặn đứng chín mươi mốt phần trăm uy áp của Hư Không Thần Hoàng, nhưng chỉ một phần trăm lọt vào sân đất nện cũng đủ khiến không khí nơi đây trở nên đặc quánh như vũng bùn lầy.
Lăng Tiêu đứng bật dậy giữa sân, lồng ngực vẫn còn dán chặt những lá trầu không và muối hạt dính tro bếp. Dù không có Thiết Mã Thần Kiếm trên tay, nhưng kiếm ý hoàng kim trong cơ thể hắn đã đạt đến cảnh giới Kiếm tâm đại thành. Hắn đứng thẳng người như một ngọn thương chống trời, hai ngón tay chỉ thẳng lên trời làm kiếm, vận hành toàn bộ chân nguyên trong cơ thể.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Vô số sợi kiếm ý hoàng kim mộc mạc, dẻo dai như những sợi lạt tre mới chuốt, lập tức từ ngón tay hắn tuôn ra, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới kiếm khí khổng lồ, bao bọc và bảo vệ chặt chẽ gian nhà tranh nơi Diệp Phi đang ngủ say.
“Sư muội, Vân Thư, Lão Càn, Lão Thẩm! Kết trận!” Lăng Tiêu truyền âm trầm giọng, sắc mặt tuy trắng bệch vì áp lực nhưng ánh mắt lại kiên định vô song. “Sư phụ đang dùng giấc ngủ trưa hồng trần để rèn luyện đạo tâm và thử thách lòng thành của chúng ta! Đây chắc chắn là bài kiểm tra tốt nghiệp mà ngài dành cho chúng ta trước khi đối mặt với đa nguyên vũ trụ! Tuyệt đối không được để lũ tạp chủng hư không này làm phiền đến giấc ngủ của ngài!”
“Rõ!”
Tô Thanh Dao khẽ quát một tiếng, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể lập tức bung tỏa rực rỡ sau lưng nàng, hóa thành một bức tường ánh sáng màu hồng nhạt che chắn toàn bộ hướng gian bếp lò, nơi thanh Thiết Mã Thần Kiếm gãy đôi đang được nung luyện. Nàng cắn chặt môi, thầm nghĩ dù có phải nổ tung đan điền, vỡ vụn nguyên thần cũng phải bảo vệ nồi canh và lò lửa của Sư phụ.
Mộc Vân Thư tay cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ, run rẩy vận hành Thời Không Chi Thuật, cố gắng bẻ cong quy luật thời gian xung quanh luống hành hoa để chúng không bị luồng gió bão hư không thổi héo. Càn Khôn Tử thì vung vẩy cây chổi tre rách, quét ra hàng vạn tàn ảnh không gian để tịnh hóa những tia hắc ám ma khí lọt qua khe rào. Thẩm Vạn Kim cũng không chịu kém cạnh, hắn ôm chặt chiếc bàn tính vàng, vận chuyển toàn bộ tài khí hoàng kim để gia cố màng chắn bảo vệ chuồng gà của Tiểu Hồng.
Tất cả bọn họ đều đang điên cuồng vắt kiệt tu vi để tử thủ. Đối với họ, đây không chỉ là một trận chiến bảo vệ nông trang, mà là một cơ hội vĩ đại để chứng tỏ giá trị của bản thân trước mặt vị Tiên Tôn chí cao vô thượng.
Thế nhưng, áp lực từ một vị Thần Hoàng của Đa Nguyên Vũ Trụ quả thực quá mức kinh khủng. Dù chỉ là một phần trăm uy áp rò rỉ, nhưng sau vài nhịp thở, vết thương trên ngực Lăng Tiêu bắt đầu nứt nhẹ, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra ngoài lớp lá trầu không. Gương mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi tuôn rơi như tắm, nhưng hai ngón tay kiếm quyết vẫn không hề lung lay nửa phân.
Ầm! Ầm! Ầm!
Bên ngoài màng chắn, bàn tay khổng lồ của Hư Không Thần Hoàng liên tục đập mạnh vào bức tường ánh sáng hoàng kim, tạo ra những tiếng nổ vang dội làm rung chuyển cả đỉnh núi Tản Viên.
Và rồi, sự kiên nhẫn của Diệp Phi cuối cùng cũng bị mài mòn sạch sẽ.
Bên trong gian nhà tranh, chiếc chõng tre cũ kỹ bị chấn động rung bần bật, phát ra những tiếng “két… két…” đầy nhức tai. Chưa dừng lại ở đó, luồng gió bão từ vết nứt không gian thổi ngược qua khe cửa sổ, cuốn theo làn khói bếp dính đầy tro củi cọ từ gian bếp bay thẳng vào trong phòng, xộc thẳng vào mũi Diệp Phi.
“Khụ… Khụ khụ! Khụ khụ khụ!”
Diệp Phi đang chìm trong giấc nồng bỗng nhiên bị sặc khói, ho rũ rượi đến mức suýt chút nữa thì nghẹt thở. Hắn bật dậy trên chõng tre, mắt nhắm mắt mở, nước mắt nước mũi giàn giụa vì khói bếp cay xè.
“Trời đất ơi! Đứa nào?! Đứa nào đốt nhà ta đấy?!”
Diệp Phi nổi trận lôi đình, vừa ho sặc sụa vừa vơ lấy chiếc quạt nan mới đan giắt ở đầu giường, đập mạnh cửa gỗ bước ra ngoài sân. Hắn tức giận đến mức da đầu tê dại, cả người run bần bật. Cả ngày làm lụng vất vả ngoài ruộng lúa ruộng dưa, chỉ có mỗi buổi trưa để chợp mắt tĩnh dưỡng cái khớp gối đau nhức, thế mà cũng không yên thân với đám đồ đệ báo thủ này!
Thế nhưng, ngay khi vừa mở cửa bước ra sân, Diệp Phi bỗng sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Dưới ánh nắng chiều xen lẫn sương mù tím đen kỳ dị, Lăng Tiêu đang đứng run rẩy giữa sân, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, lồng ngực dán lá trầu không dính tro bếp nay lại đang rỉ ra một vệt máu đỏ tươi đầy ghê rợn. Tô Thanh Dao thì mặt mày lấm lem bùn đất, chín cái đuôi hư ảnh (mà Diệp Phi lầm tưởng là những dải lụa màu hồng dính bụi bếp) đang ra sức che chắn trước cửa bếp. Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim thì đứa cầm gáo, đứa cầm chổi, đứa ôm bàn tính, tất cả đều đang thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa như vừa chạy loạn từ dưới núi lên.
Nhìn thấy cảnh tượng này, ngọn lửa giận dữ trong lòng Diệp Phi bỗng chốc biến đổi thành một nỗi phẫn nộ tột cùng của một lão nông xót người làm.
Hắn nghĩ thầm trong đầu: *Thằng nhóc Lăng Tiêu này vốn đã khờ khạo, đầu óc lúc nào cũng chập mạch l lảm nhảm. Ta vừa mới phải cất công leo vách đá hái lá trầu không, trộn muối hạt dính tro bếp để đắp thuốc chữa lành cho nó xong. Thế mà bây giờ, đứa khốn nạn nào lại dám mò lên đây, đánh nó đến mức rỉ máu, sắp thành tàn phế thế kia?!*
*Tụi nó mà liệt giường hết, thì đống củi cọ già ngoài kia ai chẻ cho ta? Cái luống cải ngọt mới gieo ai gánh nước tưới cho ta? Chuồng gà của Tiểu Hồng dơ bẩn thế kia ai dọn? Đám người này mà bị hỏng rồi, thì ta lấy đâu ra lao động khỏe mạnh, chăm chỉ làm việc không công cho cái nông trang này nữa?! Đây rõ ràng là muốn phá hoại cần câu cơm, muốn triệt đường sống của một kẻ phàm nhân như ta mà!*
Nghĩ đến đây, Diệp Phi chống nạnh, một tay cầm chiếc quạt nan mới đan chỉ thẳng lên bầu trời tối sầm đầy mây đen cuồn cuộn (mà hắn lầm tưởng là một đám mây giông bão mùa hè sắp gây mưa đá phá hỏng ruộng dưa), lớn tiếng mắng xối xả, giọng nói vang dội khắp sườn núi:
“Đứa nào?! Đứa nào rảnh rỗi không có việc gì làm, chạy đến đây phá hoại nông trang của ta?! Đã làm ồn đến giấc ngủ của ta, lại còn đánh hỏng đồ đệ của ta thế kia?! Có ngon thì bước xuống đây! Ta mà tìm ra đứa nào làm hỏng thằng nhóc Lăng Tiêu, ta thề sẽ xích cổ đứa đó ngoài cổng rào bắt dọn chuồng gà suốt đời!”
Tiếng mắng của Diệp Phi vừa dứt, cả đỉnh núi Tản Viên bỗng chốc im bặt một cách kỳ dị.
Ở sâu trong khe nứt không gian, Hư Không Thần Hoàng nghe thấy tiếng mắng của Diệp Phi thì bỗng nhiên cười lạnh đầy khinh bỉ. Một gã nông phu phàm trần, tay cầm quạt nan rách, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, vậy mà cũng dám chỉ tay lên trời mắng chửi một vị Thần Hoàng của Đa Nguyên Vũ Trụ? Đúng là không biết trời cao đất dày!
“Kẻ vác cuốc phương Nam kia… Ngươi tưởng vá được chút long mạch rách nát của Âu Lạc Thần Châu thì có thể nghênh ngang trước mặt Bản hoàng sao? Hôm nay, Bản hoàng sẽ dùng thần niệm hư không, nghiền nát ngươi cùng ngọn núi này thành cát bụi!”

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Diệp Phi xuất hiện - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Giọng nói của Hư Không Thần Hoàng như sấm truyền vạn dặm, mang theo sát ý ngập trời dội thẳng xuống sân đất nện.
Diệp Phi nghe thấy tiếng ầm ầm trên trời, lại thấy làn khói tím đen và bụi bặm cứ theo gió bão cuốn vào trong sân, thổi bay cả những luống hành hoa mới xới dọn ngoài hàng rào tre, trong lòng càng thêm bực bội. Hắn nhổ một bãi nước bọt đầy tức giận, lẩm bẩm oán trách:
“Trời đất gì mà bụi bặm thế không biết! Gió mùa hè kiểu gì mà toàn thổi cát bụi tím đen bẩn thỉu vào nhà thế này. Phải hắt tí nước cho nó đỡ bụi sườn núi mới được!”
Nói rồi, Diệp Phi xoay người đi thẳng vào trong gian bếp đất nện.
Lúc này, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đang đứng chết trân ngoài sân, trong lòng dâng trào một nỗi kinh hoàng tột độ. Họ nghe thấy giọng nói của Hư Không Thần Hoàng, lại thấy Sư phụ nổi trận lôi đình chỉ tay mắng trời. Họ biết, vị Sư phụ vĩ đại của họ cuối cùng đã không thể nhẫn nhịn được nữa trước sự khiêu khích vô sỉ của thực thể hư không kia! Ngài vào bếp… chắc chắn là để lấy ra một món hỗn độn chí bảo vô thượng để tiêu diệt kẻ thù!
Chỉ sau vài nhịp thở, Diệp Phi bước ra khỏi bếp.
Thế nhưng, món “chí bảo” mà hắn mang ra không phải là đao thương kiếm kích, cũng không phải là thần binh lôi điện, mà là một chiếc chậu nhôm cũ kỹ, móp méo, bên trong chứa đầy một thứ nước màu trắng đục ngầu, dính đầy những hạt cám gạo và hạt tấm nhỏ li ti nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Đó chính là chậu nước vo gạo mà Tô Thanh Dao vừa mới vo xong để chuẩn bị nấu nồi cơm nếp hạt cau cho bữa tối, dính đầy muội than bếp đất nện và cám gạo phàm trần.
Diệp Phi bưng chậu nước vo gạo đục ngầu đi đến sát hàng rào tre. Hắn vừa lầm bầm oán trách thời tiết bụi bặm làm bẩn vườn rau, vừa dùng lực hai cánh tay phàm nhân, hắt mạnh chậu nước vo gạo ra ngoài hàng rào tre, hướng thẳng lên bầu trời mây đen tím sẫm đang cuồn cuộn sát khí.
“Hắt cái cho đỡ bụi sườn núi này! Đồ mây đen bẩn thỉu!”
Xoạt!
Một màn sương nước vo gạo đục ngầu, tầm thường dưới mắt Diệp Phi, ngay khi vừa bay ra khỏi phạm vi hàng rào tre của nông trang, bỗng chốc biến đổi một cách kinh thiên động địa dưới mắt của vạn giới tu sĩ và Hư Không Thần Hoàng.
U u u!
Đó không phải là nước vo gạo phàm trần, mà là **Thái Sơ Bản Nguyên Tẩy Tủy Dịch** cực kỳ tinh khiết, chứa đựng nguồn năng lượng sơ khai nhất của vũ trụ trước khi trời đất phân chia! Những hạt cám gạo và hạt tấm nhỏ li ti nổi lềnh bềnh trong chậu, khi bay lên không trung, lập tức hóa thành hàng vạn vầng thái dương hoàng kim rực rỡ, tỏa ra ánh sáng tịnh hóa tối thượng xé rách màn đêm hắc ám của hư không!
Luồng nước vo gạo hóa thành một dải ngân hà màu trắng sữa pha lẫn hoàng kim vạn trượng, mang theo quy luật tịnh hóa tối cao, cuồn cuộn lao thẳng lên bầu trời, quét sạch mọi ma khí, tử khí và chướng khí độc hại trên đường đi của nó.
“Cái… Cái gì thế này?!”
Hư Không Thần Hoàng đang ngự trên ngai vàng hư không bỗng nhiên trợn tròn hai mắt, đồng tử co rút lại chỉ bằng hạt cát. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh tịnh hóa kinh hoàng, vượt xa mọi quy luật của Đa Nguyên Vũ Trụ, đang khóa chặt lấy bản thân. Bàn tay khổng lồ bao phủ vảy xám của hắn vừa chạm vào dải ngân hà nước vo gạo, lập tức phát ra những tiếng “xèo xèo” kinh hoàng, rồi nhanh chóng rữa nát, tan chảy như tuyết gặp mặt trời mùa hè!
“Không! Điều này là không thể! Ngươi… Ngươi rốt cuộc là tồn tại nào?!”
Hư Không Thần Hoàng gào thét thảm thiết trong nguyên thần. Hắn muốn thu hồi bàn tay, muốn đóng khe nứt không gian để chạy trốn, nhưng luồng nước vo gạo của Diệp Phi đã đi xuyên qua thời không, gắt gao quấn chặt lấy toàn bộ phân thân và hạm đội chiến thuyền xương sọ của hắn ở không gian song song.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Dưới sự gột rửa của Thái Sơ Bản Nguyên Tẩy Tủy Dịch, toàn bộ hạm đội hư không khổng lồ, cùng với hàng vạn dị hình hư không và bản thân phân thân của Hư Không Thần Hoàng, lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn. Mọi ma tính, oán niệm, tà lực và quy luật hư không tà ác đều bị xóa sạch sẽ, biến đổi thành những hạt mưa bụi hoàng kim tinh khiết, lấp lánh như bụi sao, nhẹ nhàng rơi xuống sườn núi Tản Viên Thần Sơn.
Trời quang mây tạnh!
Chỉ trong một cái chớp mắt, vết nứt không gian khổng lồ biến mất không để lại chút dấu vết, bầu trời trở lại vẻ trong xanh, cao vời vợi của một buổi chiều hoàng hôn ấm áp. Những hạt mưa bụi hoàng kim rơi xuống ruộng cải ngọt và ruộng dưa hấu, khiến những mầm rau xanh mướt vươn mình lớn thêm một phân, đất đai xung quanh càng thêm màu mỡ, tràn đầy sinh cơ dồi dào.
Hư Không Thần Hoàng – một thực thể tối cao thống trị cả một vùng hư không vô tận của Đa Nguyên Vũ Trụ – chưa kịp thi triển bất kỳ thần thông diệt thế nào, đã bị Diệp Phi tiêu diệt hoàn toàn, gột rửa sạch sẽ khỏi dòng thời gian chỉ bằng một chậu nước vo gạo dính cám!
Sân đất nện nông trang trở lại vẻ yên tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đứng chết trân tại chỗ, mắt chữ O mồm chữ A, đầu óc hoàn toàn trống rỗng trước cảnh tượng thần tích vĩ đại vừa diễn ra.
Cơn mưa bụi hoàng kim rơi xuống người bọn họ, thấm sâu vào da thịt, kinh mạch và nguyên thần. Lăng Tiêu bàng hoàng phát hiện, vết thương rỉ máu trên ngực hắn dưới sự gột rửa của mưa bụi đã hoàn toàn lành lặn, không để lại chút sẹo nào. Không những thế, tu vi Kiếm tâm đại thành của hắn được củng cố vững chắc đến mức cực hạn, dòng máu hoàng kim của huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên cuồn cuộn chảy khắp cơ thể, dẻo dai và mạnh mẽ hơn trước gấp mười lần!
Đột phá! Hoàn toàn đột phá đạo cơ hoàn mỹ!
“Sư… Sư phụ…”
Lăng Tiêu nghẹn ngào khóc nức nở, hai đầu gối quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội, dập đầu lia lịa trước Diệp Phi, giọng nói run rẩy vì xúc động tột cùng:
“Sư phụ… ngài vì bảo vệ đồ nhi hèn mọn này, không tiếc ban phát Thái Sơ Bản Nguyên Tẩy Tủy Dịch để tịnh hóa vạn giới, tiêu diệt thực thể tối cao hư không… Công ơn tái sinh vĩ đại này, đồ nhi suốt đời suốt kiếp, dù có tan xương nát thịt cũng không thể báo đáp hết được!”
Tô Thanh Dao cũng quỳ rạp dưới đất, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt khuynh quốc khuynh thành, chín cái đuôi hư ảnh run rẩy đầy thành kính:
“Sư phụ từ bi vĩ đại… Ngài dùng nước vo gạo phàm trần để dạy bảo chúng con về triết lý ‘Pháp Vô Định Pháp, Bản Nguyên Tịnh Thế’. Chúng đồ nhi đã thấu hiểu sâu sắc tâm ý của ngài…”
Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng đồng loạt quỳ sụp xuống dập đầu khóc lóc thảm thiết, tiếng hô vang dội cả sườn núi:
“Tiên Tôn vĩ đại vô song! Chúng con nguyện đời đời kiếp kiếp làm tạp dịch xách nước rửa chân, quét dọn chuồng gà dưới chân ngài!”
Diệp Phi xách chiếc chậu nhôm trống rỗng đứng giữa sân, nhìn đám đồ đệ và người làm lại quỳ lạy lảm nhảm dưới đất nện, da đầu hắn bỗng chốc tê dại đi vì bất lực và đau đầu. Hắn thở dài thườn thượt, mặt đầy vẻ ngao ngán, thầm nghĩ trong lòng: *Trời đất ơi, đám người này đúng là bị thần kinh chập mạch nặng lắm rồi! Ta chỉ hắt chậu nước vo gạo dơ bẩn cho đỡ bụi sườn núi, thế mà tụi nó cũng quỳ lạy khóc lóc như thể ta vừa cứu vớt cả thế giới vậy.*
*Đúng là một lũ ấm đầu mất trí!*
Hắn bước lại gần, dùng chiếc chậu nhôm gõ nhẹ một phát “bốp” vào đầu Lăng Tiêu, bực dọc mắng mỏ:
“Lại lảm nhảm cái gì đấy?! Mau đứng dậy cho ta! Thằng nhóc Lăng Tiêu kia, vết thương lành rồi thì mau vào bếp xem nồi cơm nếp hạt cau chín chưa, rồi ra sân chẻ nốt đống củi cọ cho ta! Còn Thanh Dao, dọn dẹp xong chuồng gà của Tiểu Hồng thì vào bếp bưng nồi kho quẹt ra bàn gỗ! Cứ quỳ lạy lảm nhảm ở đây là ta phạt nhịn cơm cả lũ bây giờ!”
Nói xong, Diệp Phi vác chiếc chậu nhôm đi thẳng vào trong bếp, đóng sầm cửa lại, để lại đám đồ đệ nhìn nhau với nụ cười sùng bái vĩ đại và lòng trung thành vĩnh cửu dành cho vị Sư phụ vĩ đại của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8