Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 101: Diệp Phi trồng hoa

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:16:43 | Lượt xem: 8

– Ngươi có ngửi thấy cái mùi kinh tởm này không? Nó đang làm tan chảy ma hỏa bản mệnh của ta!
– Câm miệng! Đại trận Vạn Ma Hộ Giới vừa mới hoàn thành, đến một con ruồi hư không cũng đừng hòng lọt qua, làm sao có thứ gì xâm nhập được? Ngươi lại hoang tưởng rồi, Dạ Ma Vương!
– Không, Sát Ma Vương, ngươi nhìn xuống chân mình đi! Mau nhìn kìa!
Giữa thung lũng phủ đầy tuyết đen và xương sọ của Cực Bắc Cấm Địa, hai vị Ma Vương vĩ đại còn sót lại của Vực Ngoại Thiên Ma đang run rẩy đứng trên tế đàn ma huyết. Dưới chân chúng, từ trong những khe nứt của vách đá vạn năm vốn dĩ đen kịt và tràn ngập oán niệm cổ xưa, một sợi dây leo nhỏ bé, mềm mại màu xanh nhạt bỗng nhiên đâm xuyên qua lớp băng ma cứng ngắc.
Trên sợi dây leo ấy, một chiếc lá non xanh mướt, nhỏ bằng móng tay đang khẽ đung đưa trong gió tuyết gào thét. Nó tỏa ra một mùi hương thanh nhã, mộc mạc đến lạ lùng, nhưng đối với hai vị Ma Vương mà nói, mùi hương này chẳng khác nào chất độc kịch liệt nhất thế gian. Mỗi khi làn hương mỏng manh ấy lướt qua, ngọn lửa ma hỏa tím đen xung quanh tế đàn liền xèo xèo bốc hơi, ma nguyên bản mệnh trong đan điền của chúng cũng rạn nứt từng vệt nhỏ, đau đớn thấu xương.
– Đây… đây là cái gì? Tại sao lực lượng phòng ngự tối cổ của chúng ta lại không thể ngăn cản một sợi dây leo tầm thường này? – Sát Ma Vương trợn trừng hai con mắt đỏ ngầu, giọng nói run rẩy kịch liệt.
– Manh mối… Đây chắc chắn là lời cảnh báo! – Dạ Ma Vương ôm đầu gầm lên trong sợ hãi. – Ta đã nghe Ma Tế nói, mỗi khi “Kẻ vác cuốc vĩ đại” ở phương Nam chuẩn bị ra tay tiêu diệt một thế lực nào đó, ngài ấy sẽ gieo xuống một điềm báo trước. Sợi dây leo này chính là dấu hiệu! Ngài ấy đã phát hiện ra chúng ta đang trốn ở đây rồi!
– Không thể nào! Chúng ta đã hiến tế một phần ba sinh mệnh của hàng vạn ma binh để dựng lên Vạn Ma Hộ Giới Đại Trận, tự cô lập hoàn toàn khỏi thiên đạo Âu Lạc Thần Châu! Ngài ấy làm sao có thể tìm ra nhanh như vậy?!
Cả thung lũng Cực Bắc chìm vào một bầu không khí hoảng loạn tột độ. Hàng vạn ma binh xung quanh nghe thấy cuộc đối thoại của hai vị Ma Vương cũng bắt đầu run rẩy, vũ khí trong tay va vào nhau kêu lạch cạch. Nỗi sợ hãi mang tên “Người vác cuốc” trên đỉnh Tản Viên đã trở thành một bóng ma tâm lý vĩnh hằng, đè nặng lên linh hồn của từng tên Ma tộc còn sót lại sau cái chết của Thủy Tổ Thần Vô Cực.
Trong khi đó, cách Cực Bắc mười vạn dặm, tại đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu.
Ánh bình minh dịu nhẹ của buổi sớm mai khẽ xuyên qua những tán lá cọ cổ thụ, rọi xuống sân đất nện phẳng lỳ của nông trang. Sương sớm lãng đãng bay quanh hàng rào tre vừa mới được Hắc Bạo dùng yêu lực hoàng kim gia cố lại vào tối hôm qua.
Diệp Phi vươn vai bước ra khỏi căn nhà tranh đơn sơ, ngáp một cái thật dài đến mức nước mắt sinh lý chảy ra cả khóe mắt. Hắn gãi gãi cái bụng phẳng lỳ dưới lớp áo vải thô màu đen bạc màu, đôi mắt lờ đờ buồn ngủ nhìn quanh sân vườn một lượt.
Sau những trận “giông bão” thất thường liên tục xảy ra trong vài ngày qua, sườn núi phía Tây Nam trông hơi xơ xác. Mấy luống đất trống trải nằm trơ trọi cạnh hàng rào tre khiến Diệp Phi cảm thấy phong thủy nhà mình dạo này có phần thô kệch và thiếu đi chút sắc màu nghệ thuật.
– Vườn tược gì mà nhìn quanh chỉ toàn rau cải với ruộng lúa, trông chẳng có tí thẩm mỹ nào cả. – Diệp Phi lẩm bẩm, tay gãi gãi quả đầu hơi bù xù. – Đúng là thô kệch quá đi mất. Phải kiếm cái gì đó trồng quanh hàng rào cho nó có chút không khí gia đình, chứ thế này thì đơn điệu quá.
Hắn quay người đi vào góc hiên nhà, lục lọi trong chiếc hòm gỗ cũ kỹ bám đầy bụi bặm của mình. Sau một hồi bới tung đống chổi tre hỏng và gáo dừa nứt, tay hắn chạm phải một túi vải nhỏ dính bùn đất nhem nhuốc nằm sâu dưới đáy hòm.
Đây chính là túi hạt giống hoa nhài dại (loài hoa lài mộc mạc của làng quê) mà Thẩm Vạn Kim đã nhặt nhạnh từ những chuyến buôn bán phương xa mang về tặng hắn từ nửa năm trước. Lúc đó, Thẩm Vạn Kim còn khóc lóc thảm thiết, quỳ lạy dâng lên như thể đó là bảo vật gia truyền, khiến Diệp Phi chỉ biết tặc lưỡi nhận lấy rồi vứt xó vì nghĩ đối phương lại giở chứng “ảo tưởng sức mạnh”.
– À, đây rồi. Mấy hạt hoa nhài dại của lão Thẩm tặng dạo trước. – Diệp Phi lôi túi vải ra, phủi phủi bụi bặm. – Trồng ít hoa nhài quanh hàng rào tre này là hợp lý nhất. Vừa có hoa trắng ngắm cho đẹp mắt, hương thơm của nó lại còn có thể xua đuổi được lũ muỗi rừng vo ve dạo này cứ bay đầy tai làm mình mất ngủ.
Quyết định xong, Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, thong thả bước ra sườn núi phía Tây Nam, bắt đầu lụi cụi xới đất.
Lúc này, ở góc sân nông trang.
Mộc Vân Thư đang xách xô nước giếng, Tô Thanh Dao đang cầm chổi tre quét dọn lá khô, còn A Lạc – cựu Hỗn Độn Ma Tử vừa mới cải tà quy chính – thì đang lóng ngóng cầm chiếc xẻng nhỏ dọn dẹp chuồng gà dưới sự giám sát nghiêm khắc của Đại Hắc. Cả ba người đột nhiên khựng lại khi nhìn thấy Diệp Phi vác cuốc đi ra hàng rào.
– Mộc sư huynh… Dao nhi tỷ tỷ… – A Lạc run rẩy, giọng nói truyền âm tràn đầy sự kinh hãi. – Tiên Tôn… ngài ấy lại vác chiếc Hỗn Độn Thần Cuốc ra sườn núi rồi! Có phải ngài ấy lại chuẩn bị thi triển đại thần thông gì đó không? Tại sao ma tính ẩn giấu sâu trong huyết quản đã bị tịnh hóa của ta lại đột nhiên run rẩy dữ dội thế này?
Mộc Vân Thư đặt xô nước xuống, ánh mắt thông tuệ lộ ra vẻ sùng bái tột cùng, khẽ lắc đầu thở dài:
– A Lạc sư đệ, ngươi vẫn chưa hiểu được cảnh giới của Sư phụ rồi. Mỗi một hành động của ngài ấy đều ẩn chứa thiên địa đại thế. Mau nhìn túi vải trong tay Sư phụ kìa!
Tô Thanh Dao cũng ngừng tay chổi, đôi mắt khuynh quốc khuynh thành trợn tròn khi nhìn vào túi vải dính bùn trong tay Diệp Phi. Dưới nhãn lực của một vị Yêu Đế, nàng không nhìn thấy những hạt giống hoa nhài dại tầm thường như Diệp Phi nghĩ, mà nhìn thấy bên trong túi vải kia là hàng vạn đốm sáng hoàng kim rực rỡ, mỗi đốm sáng đều ẩn chứa một luồng sinh mệnh lực kinh thiên động địa, tỏa ra đạo vận tịnh hóa cực hạn của vũ trụ!
– Đó… đó là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Hoa! – Tô Thanh Dao khẽ che miệng, rơm rớm nước mắt vì cảm động. – Sư phụ thật sự quá từ bi! Ngài ấy biết tàn dư Ma tộc ở phương Bắc vẫn đang giãy giụa tuyệt vọng, ngài ấy không muốn dùng đao kiếm sát sinh, không muốn làm vấy bẩn Âu Lạc Thần Châu bằng máu tươi của lũ ma đạo dơ bẩn kia, nên mới quyết định dùng hương hoa để độ hóa thế gian!
A Lạc nghe vậy thì da đầu tê dại, toàn thân run cầm cập. Hắn nhớ lại cảnh tượng mình suýt chút nữa đã bị Diệp Phi dùng tro bếp tịnh hóa thành tro bụi ở chương trước, trong lòng dâng trào một nỗi sợ hãi xen lẫn sự biết ơn vô hạn. Nếu không nhờ Tiên Tôn hạ thủ lưu tình, cho hắn cơ hội cải tà quy chính làm chân dọn chuồng gà, thì giờ này có lẽ hắn cũng đã nằm trong danh sách bị “độ hóa” bằng hoa của ngài ấy rồi.
– Sư phụ vĩ đại quá… – A Lạc lắp bắp truyền âm. – Trồng hoa để diệt ma… Đây mới chính là cảnh giới tối cao của Đạo! Không cần một giọt máu rơi, không cần một tiếng gầm thét, chỉ cần hoa nở, vạn ma liền tự động hóa thành hư vô!
Trong mắt đám đồ đệ đang không ngừng “bổ não” dồn dập, Diệp Phi đã bắt đầu bổ cuốc xuống đất.
Phầm! Phầm!
Nhát cuốc rỉ sét của Diệp Phi bổ xuống luống đất mềm, trong mắt hắn chỉ là đang xới đất trồng hoa bình thường. Nhưng dưới lòng đất sườn núi Tản Viên, mỗi một nhát cuốc của hắn bổ xuống lại giống như một tiếng sấm rền vang dội từ thời khai thiên lập địa. Một luồng sóng xung kích hoàng kim khổng lồ vô hình từ lưỡi cuốc lan tỏa ra, gột rửa sạch sẽ mọi tạp chất tà ác ẩn giấu sâu trong lòng đất của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu.
Diệp Phi thò tay vào túi vải, bốc một nắm hạt hoa nhài dại nhỏ xíu, thong thả rải đều xuống luống đất vừa xới quanh hàng rào tre.
– Gieo hạt hoa nhài này thì phải gieo nông một chút, lấp đất nhẹ nhàng thôi, không là nó không nảy mầm được đâu. – Diệp Phi vừa lẩm bẩm vừa dùng chân gạt nhẹ lớp đất xốp phủ lên các hạt giống. – Lão Thẩm bảo giống hoa này thơm lắm, hy vọng là thật, chứ dạo này muỗi rừng nó đốt ta sưng hết cả chân rồi.
Ở phía xa, Mộc Vân Thư nhìn thấy cảnh Diệp Phi dùng chân gạt đất, liền kích động đến mức suýt làm rơi cả xô nước:
– Các ngươi có thấy không?! Sư phụ gieo hạt nhưng thực chất là đang bố trí “Thái Sơ Tịnh Thế Đại Trận”! Mỗi một hạt giống rơi xuống đều là một mắt trận, nương theo long mạch vừa được vá lại của vương triều Âu Lạc để khóa chặt vận mệnh của toàn bộ Ma tộc phương Bắc! Sư phụ dùng chân gạt đất, chính là đang đóng dấu phong ấn vĩnh hằng lên đầu chúng!
– Sư phụ vĩ đại vô song! – Tô Thanh Dao và A Lạc đồng loạt cung kính cúi đầu, trong lòng dâng trào sự sùng bái đạt đến mức tối đa.
Cùng lúc đó, tại Cực Bắc Cấm Địa hoang vu.
Sát Ma Vương và Dạ Ma Vương cùng ba vị Ma Vương tàn dư khác của Vực Ngoại Thiên Ma đang phát điên phát cuồng. Trên bầu trời phương Bắc, lớp sương mù tím đen dày đặc vạn trượng của Vạn Ma Hộ Giới Đại Trận đang bị những luồng ánh sáng hoàng kim vô hình từ lòng đất đâm xuyên qua liên tục.
– Kết trận! Mau kết trận! – Dạ Ma Vương gầm lên điên cuồng, khóe mắt chảy ra ma huyết đen kịt. – Đừng để luồng khí tức hoàng kim kia xâm nhập! Tất cả ma binh nghe lệnh, hiến tế ma huyết bản mệnh ngay lập tức!
Hàng vạn ma binh gào thét thảm thiết, tự đâm binh khí vào ngực mình để phun ra những dòng máu ma đen ngòm, dâng hiến toàn bộ tu vi và sinh mệnh lực vào đại trận phòng ngự. Cái kén ma khí bao bọc toàn bộ cực Bắc bỗng chốc dày thêm vạn trượng, tỏa ra luồng ánh sáng tím đen tà ác, kiên cố đến mức dường như có thể chống đỡ được cả một cú đánh toàn lực của một vị Hùng Đế thực thụ.
– Ha ha ha! Hoàn thành rồi! – Sát Ma Vương cười gằn đầy điên cuồng. – Trận pháp này được cấu thành từ sinh mệnh của mười vạn ma binh và ma nguyên của năm vị Ma Vương chúng ta! Kẻ vác cuốc kia dù có mạnh đến đâu, muốn phá vỡ đại trận này cũng phải tốn không ít công sức! Chúng ta an toàn rồi!
Thế nhưng, nụ cười điên cuồng của Sát Ma Vương còn chưa kịp tắt hẳn trên môi, thì một dấu hiệu kỳ lạ khác lại xuất hiện.
Tại đỉnh Tản Viên Thần Sơn, Diệp Phi gieo hạt xong, cảm thấy hơi mỏi lưng. Hắn đứng thẳng người dậy, vỗ vỗ hai bàn tay dính đầy đất cát vào nhau, rồi quay sang nhìn chiếc chõng tre bên hiên nhà.
– Vân Thư! Mang cho ta cái gáo dừa nứt ra đây, múc cho ta ít nước giếng để tưới cho luống hoa mới gieo này cái. – Diệp Phi lớn tiếng gọi. – Trời nắng lên thế này mà không tưới nước ngay là hạt giống nó khô héo hết đấy.
– Dạ! Đồ nhi mang nước đến ngay cho Sư phụ! – Mộc Vân Thư vội vàng xách chiếc gáo dừa nứt chạy lại, cung kính dâng lên bằng cả hai tay.
Diệp Phi nhận lấy chiếc gáo dừa nứt, thong thả đi ra giếng múc một gáo nước đầy. Nước giếng Tản Viên mát lạnh, trong vắt như gương. Hắn quay lại luống đất bên hàng rào tre, nghiêng gáo dừa, nhẹ nhàng tưới nước lên những hạt giống hoa nhài vừa mới lấp đất.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Diệp Phi trồng hoa - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Rào… rào…
Dòng nước phàm trần rời khỏi gáo dừa nứt, ngay khi chạm vào mặt đất nện, liền biến đổi hoàn toàn dưới nhãn lực của đám đồ đệ. Dòng nước ấy lập tức hóa thành những luồng Thái Sơ Bản Nguyên Dịch tinh khiết nhất, mang theo đạo vận sinh mệnh vô tận, thẩm thấu sâu vào từng hạt giống hoa nhài dưới đất.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Một cảnh tượng thần thoại diễn ra ngay trước mắt đám người Mộc Vân Thư. Những hạt giống hoa nhài dại vừa mới gieo xuống đất chưa đầy ba hơi thở, bỗng nhiên nảy mầm với tốc độ kinh hoàng. Những mầm non xanh mướt đâm chồi nảy lộc, vươn dài ra, quấn quýt lấy những cọc rào tre của nông trang rồi nở rộ thành những bông hoa nhài trắng muốt, tinh khiết như tuyết đầu mùa.
Hương thơm thanh nhã, mộc mạc và ngọt ngào của hoa nhài lập tức lan tỏa khắp đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Nhưng đó không phải là mùi hương bình thường. Làn hương thơm ngát ấy mang theo đạo vận tịnh hóa tối thượng của Thái Sơ Chi Chủ, nương theo long mạch vừa được vá lại của vương triều Âu Lạc Thần Châu, hóa thành một luồng sóng xung kích vô hình màu trắng tinh khiết, phóng thẳng về phía biên cảnh phương Bắc với tốc độ vượt qua cả quy luật thời gian và không gian!
Vút!
Luồng sóng hương hoa nhài đi đến đâu, chướng khí, độc sương và ma niệm tích tụ ngàn năm trên vạn dặm đất đai Âu Lạc liền bị quét sạch sành sanh đến đó, trả lại một bầu không khí trong lành, thanh khiết nhất cho nhân gian.
Tại Cực Bắc Cấm Địa hoang vu.
“Vạn Ma Hộ Giới Đại Trận” kiên cố nhất lịch sử Ma tộc vừa mới hoàn thành được đúng một giây. Năm vị Ma Vương còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì bỗng nhiên, một mùi hương thanh nhã, mộc mạc của hoa nhài dại từ hư không chợt thoang thoảng bay đến.
– Mùi… mùi gì thế này? – Dạ Ma Vương hít hít mũi, gương mặt ma quỷ bỗng chốc cứng đờ. – Tại sao… tại sao lại có mùi hoa lài ở Cực Bắc quanh năm tuyết phủ này?
– Không ổn! Đại trận phòng ngự của chúng ta… – Sát Ma Vương gào lên một tiếng kinh hoàng.
Rắc! Rắc! Rắc!
Trước sự chứng kiến của năm vị Ma Vương và hàng vạn ma binh, lớp kén ma khí dày vạn trượng của Vạn Ma Hộ Giới Đại Trận bỗng nhiên xuất hiện vô số vết rạn nứt màu trắng tinh khiết. Từ trong những vết nứt ấy, những sợi dây leo hoa nhài trắng muốt, nhỏ bé bỗng nhiên mọc ra từ hư không, đâm xuyên qua lớp ma phòng ngự kiên cố nhất một cách dễ dàng như thể xuyên qua một tờ giấy mỏng.
Hương hoa nhài thoang thoảng bay qua, dịu nhẹ và thanh mát. Nhưng đối với toàn bộ quân Thiên Ma phương Bắc, làn hương ấy chẳng khác nào ngọn lửa tịnh hóa tối thượng của thiên đạo.
Sèo sèo sèo…
Ma khí tím đen dày đặc bao phủ Cực Bắc Cấm Địa tiếp xúc với hương hoa nhài liền lập tức hóa thành những làn khói trắng vô hại rồi tan biến vào hư không.
– Không! Đây là lực lượng gì?! Tại sao chỉ là hương của một loài hoa dại tầm thường phương Nam mà lại có thể nghiền nát vạn cổ ma đạo của chúng ta?! – Một vị Ma Vương gầm lên tuyệt vọng, khi hắn nhìn thấy cánh tay ma đầy vảy rồng của mình đang bắt đầu rạn nứt, rồi từ trong những vết nứt ấy mọc ra những bông hoa nhài nhỏ trắng muốt.
– Thái Sơ Chi Chủ… Kẻ vác cuốc vĩ đại… Ngài ấy quả nhiên không cần ra tay lần thứ hai! Chỉ cần trồng một luống hoa ở phương Nam… cũng đủ để xóa sổ toàn bộ chủng tộc chúng ta khỏi dòng lịch sử! – Dạ Ma Vương quỳ sụp xuống tuyết đen, nước mắt ma huyết chảy ròng ròng, trong lòng tràn ngập sự hối hận và sợ hãi tột cùng trước khi toàn bộ ma thể của hắn hóa thành những cánh hoa nhài trắng tinh, rồi tan biến vào hư vô.
– Chúng ta… sai rồi… – Sát Ma Vương cũng gào lên một tiếng cuối cùng, trước khi cả cơ thể khổng lồ của hắn bốc hơi hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào tồn tại trong dòng thời gian.
Rào rào rào…
Chỉ trong vòng vài hơi thở ngắn ngủi, toàn bộ Cực Bắc Cấm Địa – nơi từng là nỗi khiếp sợ vạn năm của Âu Lạc Thần Châu với tuyết đen, xương sọ và ma khí cuồn cuộn – đã hoàn toàn được tịnh hóa triệt để. Ma khí tan biến sạch sẽ, mây đen bốc hơi, tuyết đen tan chảy hóa thành dòng nước suối trong vắt.
Từ dưới lớp đất cằn cỗi của phương Bắc, hàng vạn bông hoa nhài trắng muốt bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, nở rộ tỏa hương thơm ngát cả một vùng trời đất. Cực Bắc Cấm Địa hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một bình nguyên xanh mướt đầy hoa dại, thanh bình và rực rỡ dưới ánh mặt trời sớm mai.
Hoa nở, Ma tộc diệt vong hoàn toàn, không còn một mống!
Tại đỉnh Tản Viên Thần Sơn, Diệp Phi hoàn toàn không hề hay biết việc mình vừa mới gián tiếp xóa sổ toàn bộ tàn dư Ma tộc phương Bắc bằng một luống hoa nhài dại. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét trở lại hiên nhà tranh, thấy hoa nhài nở rộ trắng muốt quanh hàng rào tre, tỏa ra mùi hương thơm mát dễ chịu thì vô cùng vui vẻ và mãn nguyện.
– Ha ha, giống hoa này tốt thật đấy! – Diệp Phi cười híp mắt, hít hà một hơi thật sâu làn hương hoa nhài thơm ngát. – Mới tưới chút nước mà đã nở rộ thế này rồi. Mùi thơm thật là dễ chịu, chắc chắn đêm nay lũ muỗi rừng không dám bén mảng lại gần chõng tre của ta nữa rồi.
Hắn thong thả ngồi xuống chiếc chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ, lau lau mồ hôi trên trán, rồi quay sang nhìn Tô Thanh Dao đang đứng ngơ ngác ở góc sân:
– Dao nhi! Đứng đực mặt ra đó làm gì thế? Hoa nhài nở đẹp quá, lại rất thơm nữa. Con mau hái một ít bông hoa nhài mới nở này vào đây, rửa cho sạch rồi ướp với ấm trà xanh dại cho ta. Trời mùa hè oi bức thế này, được uống một chén trà nhài mát rượi giải nhiệt thì còn gì bằng!
Tô Thanh Dao nghe thấy tiếng gọi của sư phụ, lập tức giật mình tỉnh giấc khỏi cơn chấn động tâm thần tột độ. Nàng khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt đẹp nhìn luống hoa nhài trắng muốt quanh hàng rào với lòng kính ngưỡng và sùng bái đạt đến mức vỡ vụn cả nhận thức.
Nàng biết rõ, những bông hoa nhài trắng tinh khiết kia không phải là hoa phàm, mà là “Thái Sơ Tịnh Thế Thần Hoa” chứa đựng đạo vận tịnh hóa tối thượng của vũ trụ. Mỗi một cánh hoa đều có thể dễ dàng nghiền nát một vị Tiên Đế hay Ma Chủ nếu dám có ý đồ tà ác. Vậy mà Sư phụ lại thản nhiên bảo nàng hái chúng để… ướp trà uống giải nhiệt mùa hè!
– Dạ… đồ nhi vâng lệnh Sư phụ! – Tô Thanh Dao cung kính cúi đầu bái lạy, giọng nói run rẩy vì kích động. Nàng vội vàng lấy ra một chiếc giỏ tre nhỏ, khom người, nhẹ nhàng hái từng bông hoa nhài với thái độ thành kính và cẩn trọng như thể đang thu thập những món chí bảo tối cao của vạn giới vũ trụ.
Trong khi đó, ở góc sân đất nện.
A Lạc – cựu Hỗn Độn Ma Tử – đang đứng chết trân tại chỗ. Hắn vốn là sinh linh sinh ra từ ma khí hỗn độn, có sự cảm ứng cực kỳ nhạy bén với huyết mạch Ma tộc ở phương Bắc. Ngay vào khoảnh khắc hương hoa nhài lan tỏa vạn dặm, hắn đã rõ ràng cảm nhận được toàn bộ hơi thở đồng loại cũ của mình ở Cực Bắc Cấm Địa – bao gồm cả năm vị Ma Vương vĩ đại kia – đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian, không để lại bất kỳ một tia tàn hồn hay oán niệm nào.
Họ đã biến mất, vĩnh viễn biến mất khỏi dòng lịch sử, như thể chưa từng sinh ra trên đời này! Và tất cả những điều khủng khiếp ấy xảy ra… chỉ vì Tiên Tôn muốn trồng một luống hoa nhài để đuổi muỗi rừng!
Bịch!
A Lạc không thể chịu nổi áp lực tâm lý cực hạn này nữa, hắn quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu lia lịa trước mặt Diệp Phi, nước mắt tuôn rơi như mưa, giọng nói nghẹn ngào đầy lòng biết ơn và kính sợ tột cùng:
– Tiên Tôn vĩ đại vô song! Chủ nhân chí cao! Cảm tạ ngài đã cứu độ vãn bối! Nếu không nhờ lòng từ bi vĩ đại của ngài đã tịnh hóa ma tính của vãn bối trước, cho vãn bối cơ hội được ở lại đây làm chân quét dọn chuồng gà, thì hôm nay… hôm nay vãn bối cũng đã hóa thành tro bụi dưới hương hoa nhài của ngài rồi! Ơn tái sinh này, vãn bối đời đời kiếp kiếp nguyện làm trâu làm ngựa để đền đáp cho ngài!
Diệp Phi đang thong thả nhấp một ngụm nước giếng mát lạnh, nghe thấy tiếng dập đầu thình thịch và những lời gào khóc lảm nhảm của A Lạc thì suýt chút nữa đã phun sạch ngụm nước trong miệng ra ngoài.
Hắn trợn tròn mắt nhìn thằng nhóc A Lạc đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới sân, rồi khẽ chép miệng, lắc đầu ngán ngẩm, trong lòng thầm nghĩ phong thủy ngọn núi Tản Viên này chắc chắn có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, nên mới khiến cho tất cả những người dọn đến đây ở đều bị chập mạch đầu óc như thế này.
– Cái thằng nhóc này, sáng ra chưa ăn sáng đã giở chứng thần kinh chập mạch rồi à? – Diệp Phi đặt chén nước xuống, mắng mỏ xối xả. – Ta trồng mấy khóm hoa nhài để đuổi muỗi rừng, cứu độ cái nỗi gì mà cứu độ? Lại còn ơn tái sinh với làm trâu làm ngựa nữa chứ! Đúng là ảo tưởng sức mạnh quá đà rồi!
Hắn chỉ tay về phía chuồng gà dột nát của Tiểu Hồng, nghiêm giọng đe dọa:
– Thích quỳ lạy thế thì lát nữa vác rổ ra dọn sạch chuồng gà cho ta! Con gà mái Tiểu Hồng dạo này lười đẻ trứng lắm, chuồng bẩn quá nó không chịu đẻ đâu. Ngày mai mà không có quả trứng nào cho ta ăn sáng, ta sẽ xích cổ ngươi cùng con chó đen Đại Hắc ngoài cổng rào rào tre kia cho muỗi rừng nó khiêng đi đấy, nghe rõ chưa?!
Gâu!
Chú chó đen Đại Hắc đang nằm lười biếng dưới chân chõng tre khẽ sủa một tiếng đồng ý đầy phấn khích, dường như nó rất đồng tình với quyết định phạt A Lạc dọn chuồng gà của Diệp Phi. Nó liếc mắt nhìn A Lạc một cái đầy khinh bỉ, thầm nghĩ cái thứ ma tử mới đến này đúng là chưa biết điều, dám làm phiền buổi sáng yên tĩnh của chủ nhân vĩ đại.
Trong khi đó, ở sâu dưới chân bàn ăn bằng gỗ nghiến trong gian bếp đất nện.
Mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Thiên Ma – kẻ đang phải đóng vai cục đá kê chân bàn ăn – nghe thấy tiếng mắng mỏ của Diệp Phi và cảm nhận được hương hoa nhài tịnh hóa vạn dặm vừa mới quét qua, liền run rẩy kịch liệt, khóc không ra nước mắt vì sợ hãi tột độ. Nó co rúm người lại dưới chân bàn gỗ, thầm cầu nguyện cho bản thân không bị Tiên Tôn vô tình đá trúng chân bàn, nếu không thì chút tàn hồn yếu ớt này của nó cũng sẽ trực tiếp bay màu khỏi dòng lịch sử giống như lũ đồng loại ngu ngốc ở phương Bắc kia mất thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8