Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 61: Tin tức từ phương xa

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:50:31 | Lượt xem: 5

Những luồng gió bấc đầu mùa lạnh buốt từ phương Bắc xa xôi đột ngột tràn về, gào thét băng qua những dãy núi trùng điệp, kéo theo những đám mây xám xịt như chì đặc quánh, nuốt chửng hoàn toàn ánh bình minh ấm áp vừa mới nhen nhóm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Bầu trời bỗng chốc tối sầm lại, không khí đậm đặc hơi nước lạnh giá và một mùi ngai ngái kỳ lạ, tựa như mùi của sắt rỉ pha lẫn với tro tàn viễn cổ. Cảnh tượng thiên nhiên âm u, đè nén này như đang phản chiếu một điềm báo chẳng lành, khiến vạn vật trong rừng cọ cổ thụ đều im hơi lặng tiếng, ngay cả tiếng chim hót thường ngày cũng hoàn toàn biến mất.

Diệp Phi vác chiếc cuốc sứt mẻ trên vai, đứng bên rìa ruộng lúa mới gieo hạt, khẽ rùng mình một cái. Hắn kéo lại vạt áo vải thô màu đen bạc màu, ống quần vẫn xắn cao bám đầy bùn đất khô cằn từ hôm trước. Nhìn bầu trời âm u như sắp đổ sập xuống đầu, hắn không khỏi chép miệng, lẩm bẩm đầy vẻ bực dọc:

“Cái thời tiết quái quỷ gì thế này? Hôm qua rõ ràng trời còn nắng ráo, hôm nay đã gió bấc thổi ù ù như muốn thổi bay cả mái tranh. Đúng là ông trời trêu ngươi mà, ruộng lúa nếp hạt cau của ta vừa mới gieo xuống hôm qua, nếu gặp phải đợt rét hại này thì coi như công cốc cả lũ!”

Hắn thở dài một tiếng đầy thườn thượt, cúi đầu nhìn xuống luống đất vừa mới xới. Nhưng ngay khi ánh mắt lờ đờ, thiếu ngủ kinh niên của hắn chạm vào mặt đất, chân mày Diệp Phi bỗng nhiên nhíu chặt lại.

Một vệt đen xám kỳ dị, có hình dáng ngoằn ngoèo như một con rết khổng lồ, đang bò dọc theo mép ruộng lúa. Những hạt lúa nếp hạt cau vốn dĩ căng mọng, mang theo sắc đỏ nhạt do Hùng Vương tặng, lúc này lại bị bao phủ bởi một lớp màng màu tím đen nhớp nháp, bốc lên một mùi hôi thối lạnh lẽo như xác chết thối rữa lâu ngày. Kỳ lạ hơn nữa, ngay tại trung tâm vệt đen kia, mặt đất nứt ra một khe hở nhỏ bằng ngón tay, từ bên trong đang rỉ ra từng giọt nước màu tím đen, sủi bọt khí xèo xèo và tỏa ra luồng khói nhạt buốt giá.

Diệp Phi trợn mắt, vội vàng lùi lại một bước, lấy cán cuốc chọc chọc vào vệt nước đen kia. Hắn tức giận lẩm bẩm:

“Cái quái gì thế này? Đất đai ở cái đỉnh núi này bị nhiễm phèn nặng đến mức rỉ ra cả nước thải hóa chất thế này sao? Hay là… nửa đêm có đứa báo thủ nào dắt trâu bò đi qua rồi phóng uế bậy bạ vào ruộng của ta? Mùi thối này đúng là không ngửi nổi mà!”

Trong mắt Diệp Phi, đây rõ ràng là một hiện tượng thiên nhiên tồi tệ của việc đất bị “nhiễm độc phèn chua” hoặc do chất thải sinh hoạt làm ô uế ruộng nương. Hắn đâu biết rằng, ngay khi vệt nước màu tím đen kia rỉ ra, toàn bộ sinh linh dưới chân núi Tản Viên Thần Sơn đang run rẩy trong sự sợ hãi tột độ.

Từ trong gian nhà tranh, năm bóng người rón rén bước ra. Lăng Tiêu vác chiếc rìu rỉ sét, Tô Thanh Dao bưng rổ tre, Mộc Vân Thư ôm cuốn sách rách, cùng hai tạp dịch Càn Khôn Tử cầm chổi tre và Hắc Bạo khom lưng đi phía sau. Ngay khi bước tới gần ruộng lúa, cảm nhận được luồng khí tức lạnh thấu xương tủy đang bốc lên từ vệt nước đen kia, sắc mặt của cả năm người đồng loạt đại biến, trắng bệch không còn một giọt máu.

“Đây là…” Càn Khôn Tử run rẩy, chiếc chổi tre trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Lão vận dụng thần thức Độ Kiếp Kỳ viên mãn của mình để dò xét, nhưng ngay khi thần thức vừa chạm vào vệt nước đen kia, lão liền cảm thấy một luồng ma ý cuồng bạo, lạnh lẽo như muốn đóng băng cả nguyên thần của mình. Lão vội vàng thu hồi thần thức, kinh hãi truyền âm cho những người xung quanh: “Cửu U Ma Tuyền! Đây chính là ma dịch chí tà chí ác từ Vực Ngoại! Tại sao linh mạch của Tản Viên Thần Sơn lại rò rỉ ra thứ này chứ?!”

Mộc Vân Thư ôm chặt cuốn sách rách trước ngực, đôi mắt thư sinh rực lên tia sáng thông tuệ nhưng cũng đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn nhìn chằm chằm vào những hạt lúa nếp hạt cau đang bị nhuộm đen, rồi lại nhìn sang bóng lưng bình thản của Diệp Phi, trong đầu lập tức vận chuyển “não bộ” với tốc độ kinh hoàng:

“Ta hiểu rồi! Sư phụ hôm qua cố ý nhận hạt giống lúa nếp từ tay Hùng Vương và gieo ngay tại vị trí này, thực chất không phải để trồng trọt thông thường! Ngài vốn dĩ đã tiên liệu được linh mạch của Âu Lạc Thần Châu đang bị ma khí phương Bắc xâm lấn. Ngài muốn dùng ‘Nhân Hoàng khí’ tích tụ trong hạt lúa nếp hạt cau để trấn áp phong ấn viễn cổ này! Nhưng luồng ma khí kia quá mạnh mẽ, đã bắt đầu rò rỉ ra ngoài…”

Lăng Tiêu siết chặt cán rìu rỉ sét, cơ thể sừng sững như ngọn núi nhỏ tỏa ra sát ý lạnh lùng: “Ma tu phương Bắc dám dùng tà thuật dòm ngó nông trang của sư phụ. Con sâu Tam Nhãn Ma Cổ hôm qua chỉ là kẻ dò đường, hôm nay nguồn gốc của vạn ma đã bắt đầu rục rịch. Sư phụ đứng đây, chính là đang một mình đối mặt với đại kiếp nạn của cả Thần Châu!”

Tô Thanh Dao khẽ cắn môi, chín cái đuôi hư ảnh phía sau lưng nàng bất giác dựng đứng lên, sẵn sàng tiến vào trạng thái chiến đấu. Nàng nhìn vệt nước đen đang sủi bọt, lo lắng nói: “Sư phụ đứng lặng im trước vệt nước kia, nhất định là đang dùng ý chí vĩ đại để chống chọi với ý niệm của Thủy Tổ Thiên Ma từ khoảng cách vạn dặm. Chúng ta tuyệt đối không được làm phiền Ngài!”

Hắc Bạo đứng bên cạnh chuồng gà, huyết mạch Giao Long trong người hắn đang sôi sục, không ngừng run rẩy trước uy áp tà ác kia. Hắn thầm nghĩ: “Chủ nông trang quả nhiên là vĩ đại. Đứng trước luồng ma dịch có thể ăn mòn cả một vị Tiên Vương này, Ngài ngay cả chân mày cũng không nhướng một cái, vẫn thản nhiên cầm cuốc đứng nhìn. Đây chính là phong thái của đệ nhất nhân vạn giới!”

Trong lúc đám đồ đệ và tạp dịch đang đắm chìm trong sự sùng bái và kinh hoàng tột độ, thì ở một nơi cách xa hàng vạn dặm về phương Bắc…

Nơi đó là một vùng đất hoang tàn, quanh năm bị bao phủ bởi sương mù đen kịt và những dòng sông máu tà dị. Đây chính là thánh địa của Vực Ngoại Thiên Ma, nơi đặt phong ấn kỷ nguyên ngăn cách Âu Lạc Thần Châu với thế giới hỗn độn bên ngoài.

Lúc này, sâu thẳm dưới lòng đất hoang tàn kia, một luồng ý chí cổ xưa, tàn bạo đã ngủ say suốt ba kỷ nguyên bỗng nhiên thức tỉnh.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng vỡ vụn của những sợi xích thần xích bằng đồng cổ vang lên rầm trời, làm rung chuyển cả một vùng không gian rộng lớn. Một bóng đen khổng lồ, cao tới hàng vạn trượng, từ từ nhô lên từ lòng đất. Bóng đen ấy được bao phủ bởi làn sương mù tím đen dày đặc, trên cơ thể khổng lồ là hàng vạn đôi mắt đỏ ngầu gớm ghiếc đang không ngừng chớp nháy, tỏa ra sát khí ngập trời khiến không gian xung quanh liên tục bị bóp méo, vỡ vụn.

Đây chính là Thần Vô Cực – Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma, kẻ thống trị tối cao của ma tộc phương Bắc!

“Gào…!!!”

Một tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang lên từ miệng của Thần Vô Cực, chấn động đến mức làm sụp đổ hàng loạt ngọn núi đá xung quanh. Hàng triệu quân Thiên Ma đang quỳ rạp phía dưới đồng loạt dập đầu, run rẩy trước uy nghiêm của Thủy Tổ.

Đôi mắt khổng lồ rực lửa đỏ của Thần Vô Cực nhìn chằm chằm về hướng Nam, nơi có Âu Lạc Thần Châu trù phú. Giọng nói của hắn trầm đục, vang vọng như tiếng sấm rền từ thời khai thiên lập địa:

“Ba kỷ nguyên… Bản tổ cuối cùng cũng đã phá vỡ một phần phong ấn! Âu Lạc Thần Châu, huyết mạch của Long Quân và Âu Cơ, các ngươi chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của bản tổ đi!”

Tuy nhiên, ngay sau tiếng gầm đầy kiêu ngạo ấy, gương mặt khổng lồ của Thần Vô Cực bỗng nhiên vặn vẹo một cách đau đớn. Hắn cảm nhận được một mối liên kết thần thức vừa mới bị đứt đoạn hoàn toàn.

“Cái gì?! Tam Nhãn Ma Cổ của bản tổ… đã bị tiêu diệt? Ngay cả một tia tàn hồn cũng không kịp trốn thoát? Làm sao có thể như vậy được?!” Thần Vô Cực kinh ngạc gầm lên. Con cổ trùng kia mang theo một phần bản nguyên của hắn, sở hữu tu vi Thần Thông Cảnh, lại có khả năng ẩn nấp vô hình vô ảnh, ngay cả Hùng Vương của Phong Châu Thần Đô cũng khó lòng phát hiện ra. Vậy mà nó vừa mới xâm nhập vào sườn núi Tản Viên chưa đầy một ngày đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian!

Chưa dừng lại ở đó, Thần Vô Cực còn cảm nhận được một điều kinh khủng hơn. Một phần tàn hồn khác của hắn – vốn dĩ là một mảnh vỡ ma ý cực kỳ mạnh mẽ – lúc này đang ở một nơi cực kỳ kỳ lạ. Nơi đó ấm áp, nồng nàn mùi nước thịt kho tàu, nhưng lại bị đè nén bởi một sức nặng khủng khiếp đến mức không thể nhúc nhích, mỗi ngày đều bị một luồng khí tức tịnh hóa mài mòn trong đau đớn.

“Kẻ nào… Kẻ nào dám dùng tàn hồn của bản tổ làm… làm đá kê chân bàn ăn?!” Thần Vô Cực tức giận đến mức toàn thân run rẩy, ma khí tím đen bùng lên như núi lửa phun trào. Đây là sự sỉ nhục lớn nhất mà hắn từng phải gánh chịu trong suốt ba kỷ nguyên qua! Hắn là Thủy Tổ Thiên Ma vĩ đại, vậy mà lại bị kẻ khác dùng làm cục đá kê chân bàn ăn trong một gian bếp đất nện rách nát!

“Bản tổ muốn xem, kẻ nào dám ngạo mạn như thế!”

Thần Vô Cực gầm lên một tiếng, một con mắt khổng lồ giữa trán hắn đột ngột mở ra, bắn ra một luồng thần thức tà ác vĩ đại, xuyên qua khoảng cách vạn dặm, trực tiếp khóa định về phía đỉnh núi Tản Viên Thần Sơn của Âu Lạc Thần Châu. Luồng thần thức này mạnh mẽ đến mức đi đến đâu, không gian nơi đó liền bị nhuộm thành màu đen kịt, vạn vật khô héo.

Tại nông trang trên đỉnh Tản Viên.

Diệp Phi vẫn đang đứng gãi đầu trước vệt nước đen xịt kia. Hắn hoàn toàn không biết rằng có một luồng thần thức diệt thế đang lao nhanh về phía mình. Hắn chỉ cảm thấy mùi hôi thối này càng lúc càng nồng, và luồng gió bấc thổi qua khiến hắn hắt hơi một cái rõ to.

“Hắt xì…!”

Diệp Phi quẹt mũi, lẩm bẩm chửi rủa: “Thối thật đấy! Đất chua phèn thế này thì làm sao lúa mọc nổi. Thôi, phải dùng đến biện pháp gia truyền vậy.”

Nói rồi, Diệp Phi quay người lại, nhìn thấy đám đồ đệ và tạp dịch đang đứng đờ người ra như những bức tượng đá ngoài sân. Hắn bực mình quát lớn:

“Mấy đứa bay đứng đực mặt ra đó làm cái gì?! Mộc Vân Thư, vào góc bếp bưng cái xô tro bếp ra đây cho ta! Càn Khôn Tử, mang cho ta cái gáo dừa!”

“Dạ… Dạ! Ông chủ, đệ tử… à, tiểu nhân đi ngay!” Càn Khôn Tử giật nảy mình, vội vàng vứt chiếc chổi tre xuống đất, nhanh như chớp chạy vào trong bếp.

Mộc Vân Thư cũng không dám chậm trễ, hắn vận dụng thần thông co rút không gian, chỉ trong một bước chân đã vọt vào góc bếp, bưng ra một chiếc xô gỗ cũ kỹ đựng đầy tro bếp màu xám tro.

Trong mắt Diệp Phi, cái xô này chỉ đựng tro tàn của những cành củi dâu, củi cọ mà hắn đốt hàng ngày để nấu cơm. Nhưng dưới mắt của Mộc Vân Thư và Càn Khôn Tử, chiếc xô gỗ kia đang tỏa ra những luồng ánh sáng xám nhạt nhạt của *Hỗn Độn Tinh Thần Sa* – thứ tro tàn tích tụ từ những ngôi sao sụp đổ trong thời kỳ khai thiên lập địa, mỗi một hạt tro đều nặng tựa ngàn cân, chứa đựng sức mạnh hủy diệt và tái tạo của vạn giới!

“Sư phụ… Tro bếp đây ạ!” Mộc Vân Thư cung kính dâng chiếc xô gỗ bằng cả hai tay, thần sắc vô cùng thành kính nhưng trong lòng lại đang run rẩy vì áp lực từ đống “tro bếp” kia.

Diệp Phi nhận lấy chiếc xô, lại cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ từ tay Càn Khôn Tử. Hắn múc một gáo đầy tro bếp xám xịt, rồi thản nhiên vung tay, rải đều lên vệt nước màu tím đen đang rỉ ra từ khe nứt dưới đất.

“Khử chua, khử phèn thì cứ phải dùng tro bếp dâu này là chuẩn nhất. Rải một lớp lên là đất lại ngọt ngay ấy mà!” Diệp Phi vừa rải tro vừa vui vẻ lẩm bẩm giảng giải kinh nghiệm làm nông cho đám đồ đệ.

*Xèo… xèo…!!!*

Ngay khi những hạt tro bếp đầu tiên chạm vào vệt nước tím đen, một hiện tượng kinh thiên động địa đã xảy ra trong thế giới quan của những người xung quanh.

Luồng ma khí Cửu U tà ác, cuồng bạo vốn đang chực chờ phun trào để hủy diệt cả linh mạch Tản Viên, lúc này giống như gặp phải thiên địch tối cao. Những hạt tro bếp xám nhạt rơi xuống, hóa thành hàng vạn ngôi sao nhỏ li ti mang theo trật tự sơ khai tối cổ, trực tiếp đè bẹp và tịnh hóa hoàn toàn luồng ma dịch tà ác kia. Khe nứt dưới đất co rút lại với tốc độ kinh hoàng, bị một tầng xích xám nhạt của Thái Sơ Bản Nguyên lực khóa chặt, phong ấn một cách triệt để nhất.

Cùng lúc đó, luồng thần thức diệt thế vạn dặm của Thần Vô Cực vừa mới lao đến ranh giới của Tản Viên Thần Sơn.

Hắn vốn dĩ đang tràn đầy kiêu ngạo và sát ý, định dùng thần thức nghiền nát linh hồn của kẻ dám sỉ nhục mình. Thế nhưng, ngay khi luồng thần thức của hắn vừa chạm vào ranh giới ngọn núi, đúng lúc Diệp Phi vung tay rải gáo tro bếp thứ hai…

*UỲNH…!!!*

Một luồng lực lượng vô hình, bá đạo và cổ xưa đến mức không thể tưởng tượng nổi, từ chiếc gáo dừa nứt và đống tro bếp của Diệp Phi bộc phát ra. Luồng lực lượng này không mang theo sát ý, nó chỉ đơn thuần là trật tự sơ khai của vũ trụ, nhưng đi đến đâu, không gian và thời gian nơi đó liền bị tịnh hóa, đưa về trạng thái hư vô.

Thần thức vĩ đại của Thần Vô Cực giống như một sợi tơ mỏng manh gặp phải ngọn lửa mặt trời khổng lồ, lập tức bị thiêu rụi và đánh tan tác trong tích tắc. Chưa dừng lại ở đó, luồng lực lượng tịnh hóa kia còn men theo đường truyền thần thức của hắn, quét ngược trở lại phương Bắc với tốc độ vượt qua cả khái niệm thời gian!

“Cái gì… A…!!!”

Tại vùng đất hoang tàn phương Bắc, Thần Vô Cực thét lên một tiếng thảm thiết. Con mắt khổng lồ giữa trán hắn đột ngột nổ tung, máu ma màu đen kịt phun ra như mưa. Luồng lực lượng phản phệ vô hình kia vả thẳng vào mặt hắn, đánh sập hoàn toàn ba ngàn trượng thân thể ma khổng lồ của hắn xuống lòng đất.

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Mặt đất phương Bắc sụp đổ, phong ấn kỷ nguyên vốn dĩ vừa mới bị rạn nứt bỗng nhiên bị luồng lực lượng xám nhạt kia siết chặt lại, siết mạnh đến mức vang lên những tiếng “keng keng” của xích sắt thần thoại, khóa chặt Thần Vô Cực thêm mười vạn năm nữa!

Thần Vô Cực nằm rạp dưới hố sâu, toàn thân đầy máu ma, hơi thở yếu ớt đến mức cực hạn. Những đôi mắt đỏ ngầu trên người hắn lúc này không còn vẻ kiêu ngạo, tàn bạo nữa, mà chỉ còn lại sự hoảng sợ, kinh hoàng tột độ. Hắn run rẩy lẩm bẩm:

“Thái… Thái Sơ Bản Nguyên lực?! Tại sao trên đời này lại có tồn tại ngự trị sức mạnh sơ khai của vũ trụ chứ?! Chỉ bằng một cái vẩy tay… liền phế đi một con mắt của bản tổ, siết chặt phong ấn kỷ nguyên… Người đó… người đó rốt cuộc là ai?!”

Hắn hoảng sợ đến mức lập tức thu hồi toàn bộ ma khí, không dám phát ra bất kỳ một tia thần thức nào nữa, ngoan ngoãn nằm im dưới phong ấn sâu thẳm, tim đập thình thịch vì sợ hãi. Hắn thề trong lòng, từ nay về sau, cho dù có chết đói, hắn cũng tuyệt đối không bao giờ dám dùng thần thức dòm ngó về phía Nam nữa!

Tại nông trang trên đỉnh Tản Viên.

Diệp Phi phủi phủi tay, nhìn luống đất đã được rải tro bếp sạch sẽ, vệt nước đen xịt và mùi hôi thối đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi đất ẩm nồng nàn dễ chịu. Hắn hài lòng cười ha hả:

“Đấy, các ngươi thấy chưa? Làm nông là phải biết dùng mẹo. Tro bếp này khử chua cực kỳ tốt nhé, rải một tí là đất lại màu mỡ ngay. Mấy đứa bay cứ đứng đó mà hoang tưởng, mặt cắt không còn một giọt máu, đúng là yếu đuối quá đi!”

Hắn lắc đầu ngao ngán, rồi quay sang nhìn đám đồ đệ và tạp dịch vẫn đang quỳ sụp dưới đất, hai mắt trợn tròn nhìn mình như nhìn thần thánh.

Mộc Vân Thư lúc này đầu óc trống rỗng, trong cuốn sách rách của hắn, những dòng chữ ghi chép về đại trận bỗng nhiên tự động biến đổi, hiện lên những hoa văn xám nhạt huyền bí của Thái Sơ Bản Nguyên. Hắn dập đầu sát đất, giọng run rẩy vì sùng bái:

“Sư phụ… dùng tro bếp định càn khôn, một vung tay dập tắt Cửu U Ma Tuyền, phong ấn Thủy Tổ Thiên Ma từ vạn dặm… Đệ tử… đệ tử bái phục sát đất!”

Lăng Tiêu siết chặt cây rìu, ánh mắt rực sáng sự sùng bái cuồng nhiệt: “Sư phụ vĩ đại! Một gáo tro bếp liền hóa giải đại kiếp nạn của Thần Châu, tịnh hóa vạn ma! Đây mới chính là cảnh giới tối cao của Đạo!”

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thì đã hoàn toàn quỳ rạp xuống, dập đầu lia lịa: “Tiên Tôn từ bi! Ông chủ vĩ đại! Chúng tiểu nhân nguyện suốt đời theo ông chủ quét sân nhặt sắt vụn!”

Diệp Phi nhìn đám người này, bất lực thở dài một tiếng thật dài. Hắn lẩm bẩm trong lòng: “Đúng là một lũ hoang tưởng giai đoạn cuối. Ta chỉ rải tí tro bếp khử phèn chua cho đất thôi mà chúng nó cũng bổ não ra thành phong ấn ma quỷ gì đó được. Thôi, hết cứu nổi rồi!”

Hắn vác cuốc lên vai, quay người đi về phía nhà tranh, lớn tiếng quát:

“Được rồi, bớt nói nhảm đi! Mau vào ăn sáng rồi ra cuốc đất trồng lúa mới cho ta! Đứa nào lười biếng, đêm nay ta bắt ra cổng rào ngủ cùng Đại Hắc nghe chưa?!”

“Dạ, Sư phụ! Chúng con xin nghe lệnh!” Cả đám đồ đệ đồng thanh đáp lại, nhanh nhẹn đứng dậy chạy vào bếp, lòng tràn đầy sự phấn khích và tự hào vì được làm đệ tử của vị Tiên Tôn vĩ đại nhất thế gian.

Dưới hiên nhà, Đại Hắc khẽ híp mắt nhìn vết nứt đã bị phong ấn hoàn toàn dưới ruộng lúa, rồi lại nhìn mảnh tàn hồn Thiên Ma đang run rẩy bần bật dưới chân bàn ăn trong bếp, khẽ sủa một tiếng nhỏ đầy vẻ khinh bỉ.

Gió bấc vẫn thổi ù ù qua rặng cọ cổ thụ, nhưng lúc này, nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lại tràn ngập bầu không khí ấm áp, bình yên đến lạ thường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8