Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 60: Kết thúc Hồi 1
*Bộp!*
Một tiếng động cực mạnh vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm tối trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Con sâu béo múp míp Tam Nhãn Ma Cổ đột ngột nhả chiếc quần vải thô của Mộc Vân Thư ra. Ba chấm đỏ trên lưng nó đột nhiên rực sáng như ba đốm lửa ma trơi, tỏa ra một luồng hắc vụ nồng nặc tà khí hôi thối. Luồng ma khí này không nhắm vào Mộc Vân Thư, mà lại cuồn cuộn lao thẳng về phía luống hành hoa mới xới của Diệp Phi ở góc sân!
“Gặp quỷ rồi! Nó dám nhắm vào hành hoa của Sư phụ!”
Mộc Vân Thư hét lên một tiếng thất thanh, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh mét. Đối với hắn, luống hành hoa kia chính là tâm huyết của Sư phụ, là nơi gửi gắm thiên cơ xoay chuyển càn khôn của Âu Lạc Thần Châu. Nếu để con sâu tà ác này dẫm nát hay phun độc vào đó, hậu quả sẽ là vạn kiếp bất phục!
*Xoẹt!*
Một tia chớp xám tro xé rách màn đêm tăm tối. Lăng Tiêu từ trong gian nhà tranh vọt ra với tốc độ kinh hoàng. Cây rìu rỉ sét trong tay hắn vạch ra một đường bán nguyệt sắc lẹm, mang theo Chúc Đồng Cảnh viên mãn lực lượng, bổ thẳng xuống đầu con cổ trùng béo múp.
*Keng!*
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa đêm vắng, bắn ra những tia lửa tung tóe. Con sâu béo múp kia trơn tuột như bôi mỡ, thân thể cứng hơn cả sắt thép Thần Thông Cảnh, bị nhát rìu của Lăng Tiêu chém trúng liền bắn văng ra xa nhưng không hề sứt mẻ một phân. Nó lăn lộn mấy vòng trên đất cát, ba con mắt quỷ trên lưng càng thêm đỏ ngầu điên cuồng, rít lên những tiếng “khè khè” chói tai đầy thách thức.
“Né ra! Để bổn cô nương khóa chặt nó!”
Tô Thanh Dao lướt tới như một bóng ma màu hồng nhạt. Chín cái đuôi hư ảnh phía sau nàng bùng nổ hồng quang rực rỡ, đan dệt vào nhau tạo thành một tấm lưới linh lực khổng lồ chụp xuống. Thế nhưng, con Tam Nhãn Ma Cổ này cực kỳ xảo quyệt. Nó dường như cảm nhận được nguy hiểm từ huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ, liền co rúm người lại rồi đột ngột bắn vọt lên như một mũi tên đen, há to cái mồm đầy răng nhọn hoắt chứa kịch độc ăn mòn, lao thẳng về phía cổ Tô Thanh Dao.
“Yêu nghiệt to gan! Tránh ra phía sau ta!”
Hắc Bạo gầm lên một tiếng sấm sét. Thân hình hộ pháp cứng như đồng đúc của hắn đột ngột chắn trước mặt Tô Thanh Dao. Huyết mạch Giao Long trong người hắn sôi sục, nắm đấm đen kịt bọc một lớp vảy rồng ẩn hiện, mang theo kình lực vạn quân đập thẳng vào cái mồm đầy răng độc của con sâu.
*Bùm!*
Dư chấn lực lượng từ cú va chạm khiến đất đá xung quanh bay tứ tung, quét sạch đống lá khô trên sân đất nện. Con sâu béo múp bị đấm bay ngược thẳng vào chuồng gà của Tiểu Hồng, đập mạnh vào vách tre kêu *rầm* một tiếng lớn.
“Mấy cái đứa báo thủ này! Đêm hôm khuya khoắt không lo ngủ, định phá sập cái nhà này của ta đấy à?!”
Một giọng nói ngái ngủ nhưng tràn đầy sự bực dọc và cáu kỉnh đột ngột vang lên từ phía gian bếp đất nện.
Cánh cửa gỗ kẹt mở. Diệp Phi mặc bộ quần áo vải thô xộc xệch, ống quần xắn cao một bên, chân đi đôi dép rơm cũ kỹ, tay cầm chiếc quạt nan rách bước ra ngoài hiên. Gương mặt hắn đen xì như đít nồi, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ trợn trừng nhìn đám đồ đệ và tạp dịch đang đứng dàn trận ngoài sân.
Đám người Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Hắc Bạo và Càn Khôn Tử lập tức đứng im phăng phắc như những pho tượng đá. Mồ hôi lạnh của bọn họ tuôn rơi như tắm, khí thế chiến đấu ngút trời vừa rồi bay biến sạch sẽ trong một nốt nhạc. Bọn họ không phải sợ Diệp Phi mắng mỏ, mà là vì trong mắt bọn họ, xung quanh thân thể Diệp Phi lúc này đang tỏa ra một luồng khí tức Hỗn Độn mờ ảo khủng khiếp. Mỗi một bước chân đi dép rơm của hắn dẫm xuống đất đều khiến linh khí của cả đỉnh Tản Viên Thần Sơn phải run rẩy, đông cứng lại.
“Sư… Sư phụ…” Mộc Vân Thư lắp bắp, giọng run như cầy sấy, chiếc quần vải thô bị gặm mất một mảng lớn dưới gấu vẫn đang bay phấp phới trước gió đêm.
“Sư phụ cái gì mà sư phụ! Các ngươi rảnh rỗi quá hóa rồ rồi đúng không? Đánh nhau ngoài sân làm cát bụi bay đầy vào nồi canh khoai tây hầm xương của ta rồi đây này!” Diệp Phi cáu kỉnh quát lớn, tay vung vẩy chiếc quạt nan rách để xua đuổi bầu không khí ngột ngạt.
Đúng lúc này, con sâu béo múp míp Tam Nhãn Ma Cổ vừa bị Hắc Bạo đấm bay vào chuồng gà đang lồm cồm bò dậy từ đống rơm. Bản năng tà ác của một loài cổ trùng Thần Thông Cảnh bị kích thích đến cực hạn. Nhìn thấy Diệp Phi đang đứng lải nhải trước hiên nhà, nó không hề cảm nhận được sự nguy hiểm, ngược lại còn coi hắn là một miếng mồi ngon béo bở. Con sâu rú lên một tiếng chói tai, toàn thân bộc phát ra luồng ma khí đen kịt, hóa thành một vệt sáng đen lao vút lên không trung, há cái mồm đầy răng độc nhắm thẳng mặt Diệp Phi mà táp tới.
“Ối giời đất ơi! Cái con sâu róm đột biến gen khổng lồ ở đâu ra thế này?!”
Diệp Phi giật nảy mình. Theo phản xạ tự nhiên của một lão nông quanh năm bám ruộng nhìn thấy sâu hại phá hoại mùa màng, hắn không thèm suy nghĩ nhiều, lập tức rút chiếc dép rơm dưới chân phải ra, nhắm thẳng hướng con sâu đang lao tới mà vả một phát cực mạnh.
*Bạch!*
Một tiếng động giòn giã, bình dị vang lên giữa không trung.
Dưới góc nhìn của Diệp Phi, hắn chỉ là dùng hết sức bình sinh của một người phàm để đập chết một con sâu béo phá hoại vườn tược.
Thế nhưng, dưới góc nhìn của đám đồ đệ và tạp dịch đang quỳ rạp dưới sân, đó lại là một cảnh tượng kinh thiên động địa, vỡ vụn cả thế giới quan của bọn họ!
Khi chiếc dép rơm của Diệp Phi vung lên, toàn bộ không gian và thời gian xung quanh đỉnh Tản Viên Thần Sơn đột ngột ngưng đọng hoàn toàn. Một bàn tay khổng lồ vô hình, cấu thành từ Thái Sơ Bản Nguyên lực tinh thuần nhất, từ trên chín tầng mây đen đột ngột giáng xuống. Luồng ma khí đen kịt và ba con mắt quỷ tà ác của con Tam Nhãn Ma Cổ Thần Thông Cảnh, trước mặt chiếc dép rơm kia, yếu ớt như một ngọn nến trước gió bão.
Không một tiếng nổ, không một tiếng gầm rú. Chiếc dép rơm vừa chạm vào, con cổ trùng tà ác vạn năm tích tụ ma lực kia liền trực tiếp bị nghiền nát thành hư vô, tịnh hóa hoàn toàn từ thể xác đến linh hồn. Toàn bộ dấu vết tồn tại của nó trên thế gian này bị xóa sạch một cách triệt để, như thể nó chưa từng sinh ra trên đời.
“Hừ, cái loại sâu hại to xác này mà các ngươi cũng để nó bò vào nhà được! Lại còn đứng trơ mắt ra nhìn nó cắn rách hết quần áo nữa chứ! Đúng là một lũ ăn hại, không làm được tích sự gì cả!”
Diệp Phi lầm bầm chửi rủa, cúi người xỏ lại chiếc dép rơm vào chân, mặt đầy vẻ chê bai và bực dọc. Hắn phủi phủi tay như vừa mới đập chết một con muỗi vo ve bên tai, rồi quay người đi vào trong nhà, không thèm để ý đến biểu cảm của đám người ngoài sân nữa.
Ngoài sân, năm cặp mắt trợn tròn đến mức suýt rơi ra ngoài.
Mộc Vân Thư quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu, lẩm bẩm trong sự hoang mang tột độ: “Một dép… Một dép liền xóa sổ hoàn toàn một con cổ trùng Thần Thông Cảnh… Sư phụ… Ngài rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến mức nào chứ? Đại trận Loa Thành chín tầng của đệ tử hóa ra chỉ là trò trẻ con trước mặt Ngài…”
Lăng Tiêu siết chặt cây rìu rỉ sét, ánh mắt rực sáng sự sùng bái cuồng nhiệt: “Sư phụ dùng phàm vật hóa giải sát chiêu tối cổ, một dép định nhân quả, tịnh hóa ma linh! Đây chính là cảnh giới cao nhất của Đạo: Vạn vật quy tông, hóa phàm vi thần!”
Tô Thanh Dao khẽ vuốt ngực, thở phào nhẹ nhõm nhưng lòng vẫn chưa hết bàng hoàng: “Thật khủng khiếp… Con cổ trùng kia rõ ràng mang theo ma khí của ma tu phương Bắc, vậy mà trước mặt sư phụ, ngay cả một hơi thở phản kháng cũng không kịp phát ra.”
Càn Khôn Tử cầm chiếc chổi tre cũ kỹ, run rẩy tiến lại gần chỗ con sâu vừa biến mất, dùng thần thức quét đi quét lại hàng trăm lần nhưng không tìm thấy nổi một hạt bụi ma khí nào còn sót lại. Lão nuốt nước bọt cái ực, lẩm bẩm: “Tiên Tôn từ bi… Đây không phải là giết chóc, đây là sự tịnh hóa tuyệt đối! Toàn bộ nhân quả tà ác của con cổ trùng kia đã bị Tiên Tôn dùng một chiếc dép rơm đá bay khỏi dòng thời gian rồi!”
Hắc Bạo đứng bên cạnh chuồng gà, nhìn con gà mái Tiểu Hồng đang thò đầu ra ngoài ổ rơm với vẻ mặt vô cùng khinh bỉ, rồi lại nhìn xuống nắm đấm của mình, thầm nghĩ: “Hóa ra mình dốc hết sức đấm một cú cũng không bằng một cái vẩy dép của Tiên Tôn. Trồng rau nuôi gà quả nhiên là đại đạo chí giản, mình phải học tập nhiều hơn nữa!”
“Mấy đứa bay còn đứng đó lầm bầm cái gì đấy?! Có chịu đi ngủ không thì bảo, hay là muốn đêm nay ra ngoài cổng rào nằm canh chuồng gà cùng Đại Hắc?!” Giọng Diệp Phi từ trong bếp vọng ra, mang theo sự đe dọa đầy uy lực.
“Dạ, Sư phụ! Chúng con đi ngủ ngay đây ạ!”
Cả đám đồ đệ và tạp dịch đồng thanh đáp lại, nhanh như chớp giải tán về phòng của mình, không dám ho he thêm một lời nào.
Đêm hôm đó, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, gió vẫn thổi rì rào qua những tán lá cọ cổ thụ. Đại Hắc nằm ngoài cổng rào khẽ ngáp một cái dài thượt, gục đầu lên hai chân trước ngủ thiếp đi. Tiểu Hồng trong chuồng gà cũng rúc đầu vào cánh, yên tâm ngủ ngon vì biết rằng, dưới sự bảo hộ của chiếc dép rơm vĩ đại kia, nông trang này vĩnh viễn là nơi an toàn nhất thế gian.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên chiếu sáng rực rỡ cả vùng trời Âu Lạc Thần Châu, Diệp Phi đã thức dậy từ sớm. Hắn vác chiếc cuốc sứt mẻ trên vai, bước ra hiên nhà hít thở bầu không khí trong lành của núi rừng.
Nhìn luống hành hoa xanh mướt đã được xới đất cẩn thận từ hôm trước, lại nhìn thấy Càn Khôn Tử đang chăm chỉ cầm chổi tre quét sân, Hắc Bạo khom lưng nhặt nhạnh từng mảnh đồng nát góc sân, Diệp Phi khẽ mỉm cười hài lòng.
“Thời tiết hôm nay đẹp thật. Nông trang của ta… quả nhiên là vững như bàn thạch!” Hắn lẩm bẩm, rồi vui vẻ vác cuốc đi về phía ruộng lúa mới gieo hạt, bắt đầu một ngày lao động bình dị của một lão nông phu vĩ đại.