Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 56: Ý trời thay đổi

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:33:11 | Lượt xem: 6

“Linh mạch của Phong Châu Thần Đô đang khô kiệt, toàn bộ long khí của vương triều đều đang bị cưỡng ép kéo đi!”

“Ngươi nói cái gì? Chẳng lẽ phong ấn ba kỷ nguyên của Vực Ngoại Thiên Ma đã bị phá vỡ, hay là phương Bắc lại có biến động?”

“Không, không phải phương Bắc! Toàn bộ linh khí, từ Đông Hải Long Cung cho đến Tản Viên Thần Sơn, tất cả đều đang điên cuồng dồn về một hướng… Giống như có một thực thể khủng bố nào đó đang hít thở, nuốt chửng cả Thần Châu!”

Giữa điện thờ cổ kính của Phong Châu Thần Đô, hai vị Lạc Tướng lão thành của triều đình đang mặt cắt không còn một giọt máu, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ da thú đang run rẩy bần bật. Trên tấm bản đồ vẽ mạch nước sông ngòi và long mạch của Âu Lạc Thần Châu, những đường chỉ đỏ đại diện cho linh mạch hoàng cấp đang không ngừng nhạt đi, hóa thành những luồng sáng mỏng manh nhưng vô cùng kiên định, bay thẳng về phía Tây Nam.

Nơi đó, ngự trị một ngọn núi thiêng quanh năm mây mù bao phủ — Tản Viên Thần Sơn.

“Ý trời… thay đổi rồi!” Một vị Lạc Tướng run giọng lẩm bẩm, đôi mắt già nua đầy vẻ hãi hùng. “Có vị đại năng nào đó đang cưỡng ép thay đổi quỹ đạo vận hành của thiên địa. Mau! Mau báo cáo cho Vương thượng!”

Nhưng bọn họ không biết rằng, vị “đại năng khủng bố” đang làm điên đảo cả thiên địa ấy, lúc này đang đứng trong một gian bếp đất nện nhỏ bé, tay cầm chiếc muôi gỗ sứt mẻ, vẻ mặt đầy sự bực dọc và ngán ngẩm.

“Thời tiết cái xứ này dạo này làm sao thế không biết?” Diệp Phi vừa dùng quạt nan phẩy phẩy bếp lò, vừa lầm bầm chửi đổng. “Mới sáng ra mà không khí đã đặc quánh lại, thở thôi cũng thấy mệt. Đã thế còn oi bức đến mức người cứ hâm hấp. Chắc chắn là áp thấp nhiệt đới sắp đổ bộ rồi. Kiểu này chiều nay thế nào cũng có bão lớn.”

Hắn đưa tay quệt mồ hôi trên trán, nhìn ra ngoài cửa sổ bếp. Bầu trời bên ngoài quả thực có chút kỳ lạ. Không phải là những đám mây đen xám xịt của những cơn mưa dông bình thường, mà là một màu tím vàng rực rỡ, đan xen với những dải mây ngũ sắc cuồn cuộn như những con rồng khổng lồ đang uốn lượn. Gió không thổi mạnh, nhưng mỗi lần một luồng khí lướt qua, vạn vật trên đỉnh núi đều khẽ nghiêng mình, giống như đang cúi đầu trước một vị hoàng đế vĩ đại.

Dưới góc nhìn của một “người phàm” như Diệp Phi, đây chính là điềm báo của một trận thiên tai cực kỳ kinh khủng. Hắn thầm nghĩ, có lẽ mình nên tranh thủ nấu một bữa thật ngon, ăn cho no bụng rồi còn cùng đám đồ đệ ra chằng chống lại mái nhà tranh, chứ bão mà giật sập nhà thì chỉ có nước lên hang đá mà ở với khỉ.

“Sư phụ, củi khô con đã chuẩn bị xong rồi ạ.” Mộc Vân Thư từ bên ngoài ôm một bó củi bước vào, nhẹ nhàng đặt xuống cạnh bếp lò.

Thư sinh nghèo ngày nào giờ đây trên người đã thoảng qua một luồng đạo vận huyền bí. Đôi mắt hắn thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng vàng nhạt của Thời Không Chi Thuật. Khi bước vào bếp, Mộc Vân Thư vô tình liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, và ngay lập tức, tâm thần hắn chấn động kịch liệt.

Dưới mắt thần của một tu sĩ đã bước vào cảnh giới vặn vẹo thời không, bầu trời kia làm gì có áp thấp nhiệt đới nào!

Đó là vạn đạo quy tông!

Mỗi một dải mây ngũ sắc trên trời thực chất là những luồng linh khí tinh thuần nhất được rút ra từ những long mạch sâu nhất của Âu Lạc Thần Châu. Chúng đang điên cuồng lao xuống mảnh ruộng lúa nhỏ phía sau nhà tranh, nơi Sư phụ vừa mới gieo xuống những hạt lúa nếp hạt cau của Hùng Vương tặng. Những hạt giống bình thường kia, sau khi được bàn tay của Thái Sơ Chi Chủ gieo xuống, đã biến thành những “lỗ đen” khổng lồ, không ngừng thôn phệ linh khí của cả một đại lục để chuẩn bị cho một sự thức tỉnh vĩ đại.

“Sư phụ… ngài quả nhiên là đang dùng cả Âu Lạc Thần Châu để nuôi dưỡng mảnh ruộng này.” Mộc Vân Thư nuốt nước bọt, lòng đầy sùng bái. “Chỉ có tồn tại vượt ra ngoài vòng sinh tử như Sư phụ mới dám coi long mạch của một vương triều như nước tưới tiêu cho ruộng lúa của mình.”

“Vân Thư, con đứng ngây ra đấy làm gì?” Diệp Phi gõ nhẹ cán muôi gỗ vào đầu Mộc Vân Thư, càm ràm. “Nhóm lửa đi chứ! Trưa đến nơi rồi mà bếp vẫn chưa đỏ lửa thì định cho cả nhà nhịn đói à? Dạo này đầu óc con cứ như trên mây ấy, có phải lại đọc mấy cuốn sách triết lý nhảm nhí của đám đạo sĩ lang thang dưới núi không?”

*Cộc.*

Cú gõ nhẹ của chiếc muôi gỗ rỉ sét vang lên một tiếng thanh giòn. Nhưng đối với Mộc Vân Thư, đó lại là một tiếng chuông đại đạo vang vọng thẳng vào sâu trong thần hồn. Luồng thần thức đang có chút xao động do chứng kiến thiên địa dị tượng lập tức được định hình, vững chắc như bàn thạch. Những quy luật thời không vốn còn mơ hồ trong đầu hắn bỗng chốc trở nên rõ ràng mồn một, tự động sắp xếp thành một trận đồ hoàn mỹ.

“Đệ tử đáng chết! Đệ tử lập tức nhóm lửa ngay ạ!” Mộc Vân Thư vội vàng quỳ xuống trước bếp lò, dùng hai tay run rẩy châm lửa. Trong lòng hắn tràn ngập sự biết ơn: “Sư phụ thật là từ bi. Ngài thấy thần hồn con bị chấn động bởi thiên địa dị tượng, liền dùng một cú gõ để giúp con ổn định đạo tâm, tránh cho con bị phản phệ. Ơn đức này, Vân Thư cả đời không quên!”

Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, quay sang tảng thịt ba chỉ đặt trên thớt gỗ nghiến. Hắn cầm con dao phay rỉ sét lên, bắt đầu thái thịt.

*Cộc. Cộc. Cộc.*

Tiếng dao thái thịt vang lên đều đặn, nhịp nhàng.

Lúc này, ngoài hiên nhà, Lăng Tiêu đang đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Hắn nhắm chặt hai mắt, hai tay ôm lấy cây chổi tre cũ kỹ mà Diệp Phi vừa tặng cho Càn Khôn Tử (nhưng gã mượn tạm để cảm ngộ). Khi tiếng thái thịt của Diệp Phi vang lên, mỗi một nhịp dao rơi xuống thớt gỗ đều trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim của Lăng Tiêu, và cũng trùng khớp với nhịp đập của mạch đất dưới chân hắn.

“Nhịp điệu của Thiên Đạo…” Lăng Tiêu thầm nghĩ, da thịt hắn dưới lớp áo xám tro bắt đầu tỏa ra một luồng ánh sáng hoàng kim nhạt nhẽo của Chúc Đồng Cảnh viên mãn. “Sư phụ thái thịt, nhưng thực chất là đang diễn luyện cách phân tách hỗn độn, chém đứt nhân quả. Mỗi một nhát dao đều là một kiếm ý vô song.”

Hắn cảm nhận được, những tạp niệm trong lòng mình đang bị tiếng dao kia nghiền nát, hóa thành hư vô. Tu vi của hắn, vốn đang dừng lại ở Chúc Đồng Cảnh viên mãn, bỗng nhiên có dấu hiệu muốn lột xác để bước vào Lạc Vũ Cảnh — cảnh giới có thể ngự khí phi hành, hóa thân thành Chim Lạc tự do tự tại.

Trong khi đó, ở góc sân, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đang trải qua một cuộc chiến tâm lý cực kỳ gay gắt.

“Hắc Bạo tiểu tử, ngươi xê ra một chút!” Càn Khôn Tử vừa cầm chổi tre quét sân, vừa truyền âm mắng mỏ. “Đống sắt vụn của ngươi bám đầy uế khí, làm bẩn hết linh địa của Tiên Tôn rồi! Mau mang nó ra góc vườn cất kỹ, kẻo Tiên Tôn nhìn thấy lại nổi giận lôi đình thì cả hai chúng ta đều tan thành tro bụi đấy!”

Hắc Bạo khom lưng, hai tay ôm một đống mảnh vỡ màu đồng đen — vốn là tàn tích của cỗ xe đồng hoàng cấp của Vũ Ninh bộ tộc — mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên mặt. Gã vội vàng truyền âm đáp lại: “Càn Khôn Tử tiền bối, ngài nói thế mà nghe được à? Tiên Tôn đã bảo ta mang đống sắt vụn này đi bán đồng nát để đổi gạo. Đây là ngài đang thử thách lòng kiên trì của ta! Ta phải gom thật sạch sẽ, không được để sót một mảnh nào. Ngài quét sân thì cứ quét đi, đừng có cản trở ta lập công!”

Hai vị cường giả, một người là cựu Chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa đứng đầu một phương, một người là Lạc Tướng dũng mãnh của phương Bắc, lúc này lại giống như hai kẻ làm công ích kỷ, tranh giành nhau từng chút việc vặt để lấy lòng “ông chủ” Diệp Phi.

Bỗng nhiên, cả hai đồng loạt dừng lại, nhìn chằm chằm về phía ruộng lúa sau nhà.

Ở đó, mầm non màu xanh ngọc bích vừa nhú lên lúc nãy, giờ đây đang phát ra những tiếng *rắc rắc* khe khẽ. Dưới sự cung cấp linh khí điên cuồng của cả Âu Lạc Thần Châu, mầm non ấy đang sinh trưởng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Chỉ trong vài nhịp thở, nó đã cao bằng nửa đốt ngón tay, tỏa ra một luồng sinh mệnh lực đậm đặc đến mức hóa thành một làn sương mù màu xanh nhạt, bao phủ lấy toàn bộ nông trang.

“Đây… đây là giống lúa gì thế này?” Hắc Bạo run giọng hỏi, đống sắt vụn trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. “Chỉ là một mầm non, nhưng uy áp của nó còn khủng khiếp hơn cả vạn năm nhân sâm mà ta từng thấy ở hoàng cung!”

“Ngu xuẩn!” Càn Khôn Tử hừ lạnh một tiếng, nhưng trong mắt cũng đầy vẻ kinh hãi. “Đó là giống lúa nếp hạt cau do chính tay Tiên Tôn gieo xuống! Ngươi có biết hạt giống kia đã được tẩm bổ bằng cái gì không? Là nước rửa chân chứa đầy Hỗn Độn Trầm Tích của Tiên Tôn đấy! Bây giờ nó đang hấp thụ linh khí của cả Thần Châu để tiến hóa thành Thái Sơ Tiên Thảo! Nếu giống lúa này chín, chỉ cần ăn một hạt, ta e là một phàm nhân cũng có thể lập tức đắc đạo thành tiên!”

Nghĩ đến đây, cả hai lão già đều nuốt nước bọt ực một cái, ánh mắt nhìn mảnh ruộng lúa đầy vẻ thèm thuồng nhưng cũng vô cùng kính sợ. Bọn họ biết, nếu không có sự cho phép của Diệp Phi, kẻ nào dám bén mảng đến gần mảnh ruộng kia thì kết cục chỉ có một: bị con chó đen đang nằm gác cổng kia nhai đầu không còn một mảnh xương.

Nói đến con chó đen.

Đại Hắc lúc này đang nằm sấp dưới bóng râm của cây cọ cổ thụ ngoài cổng rào. Đôi tai nó thỉnh thoảng lại vểnh lên, nghe ngóng động tĩnh xung quanh. Ánh mắt nó thỉnh thoảng liếc nhìn vào trong bếp, nơi có mùi thơm ngào ngạt của mỡ heo đang bắt đầu bay ra.

Trong bếp, Diệp Phi đã cho thịt ba chỉ vào nồi gang đen. Tiếng mỡ heo rán xèo xèo vang lên vui tai, quyện cùng mùi tỏi phi thơm nức mũi. Hắn nhanh tay cho vào một muỗng đường phèn, một chút nước mắm cốt ngon mang về từ chợ phiên Phong Khê, rồi thêm một ít nước suối đất nung do Hùng Vương tặng.

Khi ngọn lửa dưới bếp lò bùng lên, nồi thịt kho tàu bắt đầu sôi sùng sục, tỏa ra một làn khói trắng mang theo hương vị đậm đà, béo ngậy, ngọt mặn hài hòa của món ăn dân dã vùng sông nước.

Dưới chân bàn ăn gỗ nghiến, tàn tạ của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma — lúc này đang đóng vai trò là một cục đá kê chân bàn — đang run rẩy một cách dữ dội.

“Aaa! Sức mạnh gì thế này?” Tàn hồn của Thiên Ma gầm rú thảm thiết trong vô vọng. “Đây không phải là thịt kho! Đây là Thái Sơ Bản Nguyên lực đang được nung nấu! Mỗi một sợi khói bay ra đều chứa đựng trật tự sơ khai của vũ trụ, đang điên cuồng tịnh hóa ma tính của ta! Ta sắp bị hòa tan rồi! Ta sắp biến thành một cục đá bình thường thật rồi!”

Nó khóc lóc, cố gắng cầu cứu những ma tu phương Bắc, nhưng không một ai có thể nghe thấy tiếng lòng của nó. Ngay bên cạnh chân bàn, con chó Đại Hắc bỗng nhiên thò đầu vào, nhe răng ra lộ ra hàm răng trắng hở, phát ra một tiếng gầm nhẹ bằng thần niệm:

“Cái thứ dơ bẩn kia, ngậm miệng lại cho bổn tôn! Nếu ngươi dám làm phiền đến bữa trưa của Chủ nhân, bổn tôn lập tức nuốt chửng tàn hồn của ngươi, cho ngươi vĩnh viễn biến mất khỏi dòng thời gian!”

Tàn hồn Thiên Ma sợ tới mức lập tức im bặt, thu liễm hoàn toàn chút ma khí yếu ớt còn sót lại, ngoan ngoãn nằm bẹp dí dưới chân bàn, không dám có thêm một chút phản kháng nào. Nó nhận ra, ở cái nông trang quỷ quái này, ngay cả một con chó cũng là tồn tại mà nó thời kỳ đỉnh phong nhất cũng phải cúi đầu xưng thần, thì một mảnh tàn hồn rách nát như nó có tư cách gì mà đòi vùng vẫy?

“Dao nhi, lấy cho ta cái đĩa lớn để đựng cơm cháy nào.” Diệp Phi lớn tiếng gọi.

“Dạ, Sư phụ!” Tô Thanh Dao nhanh nhẹn bưng một chiếc đĩa gốm lớn, cung kính đứng bên cạnh.

Diệp Phi dùng muôi gỗ múc phần cơm cháy vàng rụm, giòn tan từ đáy nồi gang ra đĩa, sau đó rưới một muôi nước kho quẹt sền sệt, thơm phức lên trên. Tiếng *xèo xèo* vang lên khi nước sốt nóng hổi thấm vào miếng cơm cháy giòn, tạo nên một mùi hương kích thích vị giác đến cực điểm.

“Xong rồi! Món cơm cháy kho quẹt Tản Viên Thần Sơn thương hiệu Diệp Phi!” Diệp Phi cười ha ha, bưng đĩa cơm cháy ra bàn ăn. Hắn nhìn ra ngoài sân, thấy Càn Khôn Tử và Hắc Bạo vẫn đang đứng ngây người, liền quát lớn: “Hai cái ông lão kia, còn đứng đấy hóng mát làm gì? Bão sắp đến nơi rồi, mau vào ăn cơm nóng đi! Ăn xong còn có sức mà chằng chống nhà cửa!”

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo nghe tiếng gọi, lập tức giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ngơ ngác. Cả hai vội vàng vứt chổi, vứt sắt vụn sang một bên, ba chân bốn cẳng chạy vào trong bếp.

Khi năm người đồ đệ và tạp dịch ngồi vây quanh chiếc bàn gỗ nhỏ, ánh mắt của họ đều đổ dồn vào đĩa cơm cháy kho quẹt đang tỏa khói nghi ngút ở giữa bàn.

Dưới mắt họ, đĩa cơm cháy kia không phải là thức ăn bình thường.

Những hạt cơm cháy vàng rụm thực chất là những hạt “Thái Sơ Ngộ Đạo Bản Nguyên” được nung nấu dưới lôi hỏa của nồi gang hỗn độn. Còn nước kho quẹt màu nâu đỏ, sền sệt kia chính là “Vạn Cổ Linh Dịch” được ngưng tụ từ Thủy Đạo Bản Nguyên tối cao. Mỗi một miếng cơm cháy thấm nước sốt đều chứa đựng một lượng năng lượng khổng lồ đủ để làm nổ tung một vị Tiên Vương nếu không có sự bảo hộ của Diệp Phi.

“Ăn đi chứ, nhìn ta làm gì?” Diệp Phi cầm đũa lên, gắp một miếng cơm cháy bỏ vào miệng, nhai rôm rốp đầy vẻ thỏa mãn. “Ăn lúc còn nóng mới ngon, để nguội là cơm bị ỉu, ăn chán lắm.”

Tô Thanh Dao là người đầu tiên cầm thìa lên, nhẹ nhàng xúc một miếng cơm cháy nhỏ có dính nước kho quẹt, đưa vào khuôn miệng nhỏ nhắn của mình.

*Rắc.*

Vị giòn tan của cơm cháy hòa quyện với vị béo ngậy của mỡ heo, vị ngọt thanh của đường phèn và vị mặn mòi của nước mắm cốt lập tức bùng nổ trên đầu lưỡi nàng. Nhưng quan trọng hơn, một luồng sức mạnh ấm áp, tinh thuần đến cực điểm từ trong miếng cơm cháy hóa thành một dòng suối linh lực khổng lồ, điên cuồng chảy vào đan điền của nàng.

*Uỳnh!*

Trong cơ thể Tô Thanh Dao vang lên một tiếng nổ trầm đục. Chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể phía sau lưng nàng bỗng nhiên rực sáng, ba cái đuôi trong số đó lập tức ngưng tụ thành thực thể hoàn chỉnh, tỏa ra ánh sáng hồng quang mị hoặc chúng sinh. Tu vi của nàng từ Khải Huyết Cảnh tầng thứ năm lập tức nhảy vọt lên Chúc Đồng Cảnh, cơ thể trở nên thanh nhẹ, lục phủ ngũ tạng kiên cố như đồng đúc.

“Cái này… cái này là…” Tô Thanh Dao hai mắt đẫm lệ, nhìn Diệp Phi với vẻ mặt đầy sự sùng bái và cảm động. “Sư phụ… ngài quả nhiên là thương yêu con nhất. Chỉ một miếng cơm cháy, ngài đã giúp con củng cố huyết mạch thần thú, đột phá cảnh giới mà không gặp bất kỳ một chút bình cảnh nào!”

Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư thấy vậy, cũng không chần chừ nữa, vội vàng cầm đũa lên gắp cơm cháy ăn.

*Rắc. Rắc.*

“Aaa!” Lăng Tiêu gầm nhẹ một tiếng, toàn thân hắn bỗng nhiên tỏa ra một luồng kiếm ý sắc bén vô song, xé rách một góc không gian trong gian bếp. Tu vi Chúc Đồng Cảnh viên mãn của hắn lập tức vỡ vụn, thay vào đó là một đôi cánh bằng linh khí màu xám tro (Lạc Vũ) khổng lồ xuất hiện phía sau lưng, rồi nhanh chóng ẩn vào trong cơ thể. Hắn đã chính thức bước vào Lạc Vũ Cảnh!

Mộc Vân Thư thì nhắm chặt hai mắt, xung quanh cơ thể hắn, dòng chảy của thời gian dường như bị chậm lại. Chiếc gáo nước bằng gỗ hắn cầm lúc nãy bỗng nhiên phát ra tiếng nước chảy róc rách của dòng sông thời gian. Thần hồn của hắn được gột rửa sạch sẽ, trở nên trong vắt như gương soi.

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo cũng không ngoại lệ. Hai lão già húp sùm sụp nước kho quẹt thừa dưới đĩa, vẻ mặt đầy sự thành kính và phê pha.

“Kinh mạch của ta… hoàn toàn được phục hồi rồi!” Càn Khôn Tử khóc ròng ròng, râu tóc bạc phơ run bần bật. “Không chỉ thế, bình cảnh Độ Kiếp Kỳ của ta đã bị phá vỡ! Ta cảm nhận được… ta sắp bước vào Bá Vương Cảnh rồi! Trời đất ơi, Huyền Thiên Thánh Địa của ta cuối cùng cũng có một vị Bá Vương rồi!”

Hắc Bạo thì cảm thấy huyết mạch Giao Long trong người mình đang gào thét, những tạp chất tà ác bấy lâu nay do tu luyện độc công của phương Bắc hoàn toàn bị tịnh hóa sạch sẽ. Thân thể gã cứng như đồng đúc, tỏa ra ánh sáng hoàng kim lấp lánh của Chúc Đồng Cảnh viên mãn.

Diệp Phi đang nhai cơm cháy, nhìn thấy cảnh tượng đám đồ đệ và hai lão già tạp dịch người thì khóc, người thì cười, người thì mọc cánh, người thì tỏa hào quang, mặt hắn lập tức đen lại như đít nồi.

Hắn đặt mạnh bát đũa xuống bàn, thở dài thườn thượt.

“Ta đã bảo rồi mà…” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng đầy vẻ bất lực và ngao ngán. “Cái sọt khoai tây thối sau nhà chắc chắn là có vấn đề. Tụi nhỏ này ăn phải khoai tây thối từ tối qua, giờ đầu óc chập mạch hết rồi. Người thì mọc cánh chim, người thì đòi làm bá vương… Ôi trời đất ơi, ta làm sao mà gánh nổi một đám hoang tưởng giai đoạn cuối thế này đây?”

Hắn đứng dậy, bước ra hiên nhà, nhìn ra bầu trời bên ngoài.

Lúc này, thiên địa dị tượng đã đạt đến mức cực hạn. Bầu trời Âu Lạc Thần Châu hoàn toàn biến thành một màu tím vàng rực rỡ. Toàn bộ linh khí của đại lục đã bị ruộng lúa của Diệp Phi hút cạn, tụ hội về đỉnh Tản Viên Thần Sơn, tạo thành một cơn bão linh khí khổng lồ xoáy tròn quanh ngọn núi thiêng.

*Ầm!*

Một tiếng sấm trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất, nhưng không mang theo thiên uy trừng phạt, mà là tiếng reo vui của đất mẹ khi được khai mở một kỷ nguyên mới.

Diệp Phi nhìn cơn bão linh khí khổng lồ trên đầu, cảm nhận được những giọt nước mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống mặt mình. Hắn khẽ vẫy vẫy chiếc quạt nan rách, lẩm bẩm:

“Lại sắp mưa to rồi. Cái thời tiết chết tiệt này… Thôi, mấy đứa ăn nhanh lên rồi ra dọn dẹp ruộng lúa, kẻo mưa bão nó dập nát hết mầm non mới nhú thì uổng công ta cấy sáng giờ.”

Hắn không hề hay biết rằng, khi hắn khẽ phẩy chiếc quạt nan rách kia để đuổi gió bão, luồng gió từ chiếc quạt bay ra đã vô tình hóa giải hoàn toàn áp lực khủng bố của cơn bão linh khí, biến nó thành một cơn mưa linh khí dịu nhẹ, mát lành, bao phủ lên toàn bộ Âu Lạc Thần Châu.

Dưới chân núi Tản Viên Thần Sơn, hàng vạn tu sĩ đang quỳ lạy cảm nhận được cơn mưa linh khí này rơi xuống người, vết thương kinh mạch của họ lập tức được chữa lành, tu vi của vô số tán tu điên cuồng đột phá. Bọn họ đồng loạt dập đầu sát đất, tiếng hô vang vọng khắp núi rừng:

“Tiên Tôn từ bi! Tiên Tôn vạn tuế!”

Trong gian bếp nhỏ, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đứng lặng nhìn ra ngoài hiên, nhìn bóng lưng gầy guộc của Sư phụ đang thản nhiên đứng ngắm mưa rơi dưới mái hiên tranh, lòng đầy sự sùng bái và kính ngưỡng vô hạn.

“Ý trời… thực sự đã thay đổi rồi.” Mộc Vân Thư run rẩy lẩm bẩm, tay cầm bút ghi vào cuốn sổ da dòng chữ:

*Ngày… tháng… năm… Tiên Tôn gieo lúa nếp hạt cau, thiên địa dâng lên vạn đạo quy phục, linh khí Thần Châu hội tụ về Tản Viên, mở ra kỷ nguyên mới cho Âu Lạc Thần Châu.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8