Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 55: Diệp Phi trồng lúa

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:31:03 | Lượt xem: 5

“Bộp!”

Một tiếng động khô khốc, giòn giã vang lên giữa không trung tĩnh mịch của đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Chiếc chổi tre cũ kỹ, sứt sẹo vốn dĩ chỉ dùng để quét lá cọ rụng ngoài sân nông trang, lúc này lại hóa thành một vệt sáng xám xịt xé rách hư không, chuẩn xác nện thẳng vào sống mũi của một lão giả mặc đạo bào đỏ rực. Cú va chạm mạnh đến mức khiến không gian xung quanh vặn vẹo, phát ra những tiếng “rắc rắc” như thủy tinh nứt vỡ.

“Càn Khôn Tử! Ngươi điên rồi sao?! Bản tọa là sư đệ ruột của ngươi, là Xích Dương Tử đây!”

Lão giả mặc đạo bào đỏ rực ôm cái mũi đang chảy máu ròng ròng, lảo đảo lùi lại mấy bước trên tầng mây, gương mặt tràn đầy vẻ kinh hoàng và phẫn nộ. Lão vốn là Thái Thượng Trưởng lão của Huyền Thiên Thánh Địa, tu vi nửa bước Độ Kiếp, hôm nay lén lút bò lên núi là để khuyên nhủ cựu chưởng môn quay đầu là bờ. Ai mà ngờ được, chân chưa kịp chạm vào hàng rào tre của nông trang, lão đã bị chính vị sư huynh tôn kính của mình vụt cho một chổi suýt chút nữa thì vỡ nát linh đài.

“Sư đệ cái rắm!”

Càn Khôn Tử lúc này đang mặc một bộ quần áo vải thô rách rưới, ống quần xắn cao bên lở bên bồi, tay siết chặt cán chổi tre cũ kỹ, trợn mắt mắng lớn. Gương mặt lão đỏ bừng vì phấn khích, khí thế trên người cuồn cuộn dâng trào như đại dương dậy sóng. Mỗi một lỗ chân lông của lão đều đang phun trào linh khí tinh thuần của cảnh giới Độ Kiếp Kỳ viên mãn, thậm chí còn có xu hướng mơ hồ chạm đến bức màn của Bá Vương Cảnh.

“Xích Dương Tử, ngươi có biết ngươi đang làm gì không? Ngươi dám lén lút mang theo ma khí thăm dò vây quanh nông trang của Tiên Tôn! Đây là đại tội chu di cửu tộc! Mau cút xuống núi cho ta, nếu không, nhát chổi tiếp theo của ta sẽ quét sạch cả thần hồn lẫn thể xác của ngươi vào sọt rác!”

Xích Dương Tử ôm mũi, vừa đau đớn vừa không thể tin vào mắt mình. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc chổi tre trong tay Càn Khôn Tử. Trên những cọng tre khô héo, xám xịt kia, rõ ràng đang lưu chuyển những sợi tơ ánh sáng màu vàng kim nhạt. Mỗi lần Càn Khôn Tử vung chổi, những sợi tơ ánh sáng đó lại vẽ nên những đường cong hoàn mỹ của quy luật Không Gian và Thời Gian, trực tiếp phong tỏa mọi đường lui của lão.

“Đó… đó là cái gì? Tại sao một chiếc chổi rách lại có thể ẩn chứa lực lượng trật tự sơ khai mạnh mẽ đến thế?!” Xích Dương Tử run rẩy chỉ tay vào chiếc chổi.

“Hừ, ngu xuẩn!” Càn Khôn Tử cười lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy kiêu hãnh và sùng bái hướng về phía gian nhà tranh phía sau. “Đây là chí bảo ‘Vạn Cổ Tịnh Hóa Thần Tảo’ do chính tay Tiên Tôn ban tặng cho ta! Tiên Tôn nói ta dạo này quét sân lười biếng, thực chất là đang cảnh tỉnh ta rằng tâm cảnh chưa đủ thanh tịnh, cần phải dùng chiếc chổi này để quét sạch bụi bặm hồng trần, gột rửa tạp niệm trong lòng. Ngươi thì biết cái gì? Ngươi chỉ là một kẻ phàm phu tục tử mắt mù, không nhìn thấy đại đạo chí cao!”

Thực ra, trong lòng Càn Khôn Tử lúc này đang gào thét đầy sướng khoái. Từ khi nhận chiếc chổi tre cũ từ tay Diệp Phi, lão ngày ngày chăm chỉ quét sân, rốt cuộc cũng ngộ ra “Quét Rác Đại Đạo”. Lão nhận ra, mỗi một chiếc lá rụng trên sân đều đại diện cho một sợi nhân quả phiền toái của thế gian, và việc lão quét chúng vào một góc chính là đang giúp Tiên Tôn phong ấn những mối hiểm họa của Âu Lạc Thần Châu. Nhờ ngộ ra điều này, kinh mạch bị tổn thương của lão không những lành lặn hoàn toàn, mà tu vi còn tăng tiến một cách thần tốc. Bây giờ bảo lão quay lại làm chưởng môn á? Có điên mới về! Làm đệ nhất hộ vệ quét rác cho Tiên Tôn sướng hơn vạn lần!

“Điên rồi… Sư huynh hoàn toàn điên rồi…” Xích Dương Tử nhìn thấy vẻ mặt cuồng nhiệt của Càn Khôn Tử, da đầu tê dại. Lão cảm nhận được một luồng sát ý lạnh buốt từ sâu trong nông trang đang khóa chặt lấy mình. Đó là ánh mắt của con chó đen khổng lồ đang nằm dưới hiên, và cả hơi thở nóng rực của con gà mái đỏ rực đang đậu trên hàng rào.

Không dám chần chừ thêm một giây nào, Xích Dương Tử vội vàng thi triển độn thuật cực hạn, hóa thành một vệt sáng đỏ tháo chạy trối chết xuống núi, tốc độ nhanh đến mức để lại một vệt khói dài trên bầu trời ban mai.

Càn Khôn Tử khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất, thu hồi chiếc chổi tre lại, khom lưng tiếp tục quét những chiếc lá cọ khô một cách vô cùng nghiêm túc và thành kính.

Đúng lúc này, cánh cửa gỗ của gian nhà tranh “két” một tiếng mở ra.

Diệp Phi vác trên vai một chiếc cuốc sắt rỉ sét, tay kia xách theo chiếc hộp gỗ đựng hạt giống lúa nếp hạt cau do Hùng Vương tặng hôm trước, thong thả bước ra sân. Hắn mặc bộ y phục vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao quá đầu gối, chân đi đôi dép rơm tự bện, đầu đội chiếc nón lá rách một góc. Trông hắn không khác gì một lão nông phu chuẩn bị ra đồng vào một buổi sáng mùa vụ.

“Ủa, ông lão râu bạc đấy à?” Diệp Phi nhìn thấy Càn Khôn Tử đang quét rác hăng say ngoài cổng, liền cười xòa chào hỏi. “Sáng sớm ngày ra đã chăm chỉ thế rồi cơ à? Tốt, tốt lắm! Nhưng mà ta bảo này, quét rác thì cứ quét bình thường thôi, sao cứ phải vung vẩy cái chổi tre tít mù lên thế? Ta ở trong nhà nghe tiếng gió rít cứ vù vù, cứ tưởng bão về đến nơi rồi chứ.”

Càn Khôn Tử nghe thấy giọng nói của Diệp Phi, toàn thân run bắn lên một cái. Lão vội vàng thu hồi toàn bộ khí thế Độ Kiếp Kỳ, khom lưng cúi đầu thật thấp, chiếc chổi tre ôm chặt trước ngực như một báu vật vô giá.

“Tiền bối… à không, Tiên Tôn!” Càn Khôn Tử cung kính đáp, giọng nói run rẩy vì xúc động. “Tiểu nhân chỉ là đang cố gắng gột rửa những hạt bụi dơ bẩn ngoài cổng rào, tránh làm bẩn mắt của ngài. Tiên Tôn ra cửa sớm thế này, lại còn vác theo thần binh… à, cuốc sắt, có phải là có đại sự gì cần ban bố không ạ?”

Diệp Phi nghe vậy thì thở dài một tiếng, đưa tay gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy ngao ngán.

“Đại sự cái gì mà đại sự. Ông bạn già hôm trước tặng cho ta cái hộp hạt giống lúa nếp hạt cau này này.” Diệp Phi vỗ vỗ vào chiếc hộp gỗ trong tay. “Ta nhìn thời tiết mấy hôm nay mưa ẩm, đất đai sau nhà cũng đủ nước rồi, nên định hôm nay xuống ruộng gieo mạ, bắt đầu vụ lúa mới. Làm nông thì phải đúng thời vụ, chứ cứ lười biếng để quá ngày là mất mùa như chơi. Mà cái đất trên núi này khô cằn quá, không biết giống lúa quý này có chịu nổi không nữa.”

“Gieo… gieo lúa mới?!”

Càn Khôn Tử nghe đến đây, hai mắt trợn tròn, trong lòng như có sấm sét nổ vang.

Lúa nếp hạt cau? Đó là giống lúa thần thoại của Âu Lạc Thần Châu, vốn chỉ sinh trưởng ở những vùng linh mạch đậm đặc nhất của vương triều! Nhưng dưới lời nói của Tiên Tôn, việc gieo trồng này dường như không đơn giản chỉ là làm nông.

“Mùa vụ mới bắt đầu… gieo mầm nhân quả mới cho cả Âu Lạc Thần Châu sao?!” Càn Khôn Tử thầm nghĩ, da đầu tê dại vì kinh hãi. Lão nhớ lại việc Hùng Vương vừa mới quy ẩn, vương triều Phong Châu đang trống ngôi vị. Lúc này Tiên Tôn lại tự tay xuống ruộng gieo lúa, đây rõ ràng là đang dùng triệt để “Thủy Đạo Bản Nguyên” và “Hương Hỏa Thần Lực” để tái thiết lập trật tự, gieo xuống hạt giống của một kỷ nguyên mới! Mỗi một hạt lúa được gieo xuống, chắc chắn sẽ là một vị hoàng giả tương lai hoặc một long mạch mới được sinh ra!

“Sư phụ!”

Lúc này, từ trong gian bếp, ba bóng người cũng vội vã bước ra.

Lăng Tiêu vác chiếc rìu rỉ sét, Tô Thanh Dao bưng theo một chậu nước ấm, còn Mộc Vân Thư thì ôm một cuốn sổ da cũ kỹ. Cả ba đệ tử đều có biểu cảm vô cùng nghiêm trọng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ đựng hạt giống trên tay Diệp Phi với sự sùng bái và kính ngưỡng đến tột cùng.

“Sư phụ, ngài quyết định bắt đầu ‘mùa vụ mới’ thật sao?” Lăng Tiêu tiến lên một bước, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định. “Đồ nhi đã chuẩn bị sẵn sàng. Cho dù phải chém đứt vạn đạo nhân quả cản đường, đồ nhi cũng sẽ bảo vệ ruộng lúa của ngài an toàn phát triển.”

Tô Thanh Dao cũng gật đầu lia lịa, chín cái đuôi hư ảnh phía sau nàng khẽ lay động, tỏa ra ánh sáng hồng mông nhàn nhạt: “Sư phụ, nước ấm đồ nhi đã chuẩn bị xong để ngài rửa chân sau khi gieo hạt. Tiểu Hồng tỷ tỷ cũng đã hứa sẽ canh gác trên bầu trời, không để bất kỳ con chim phàm tục hay ma thú nào dám đến mổ trộm hạt giống của ngài.”

Mộc Vân Thư thì nhanh tay lật mở cuốn sổ, cầm chiếc bút lông, chuẩn bị ghi chép lại từng khoảnh khắc lịch sử này: “Sư phụ, việc ngài gieo trồng lúa nếp hạt cau lần này, có phải là đang muốn dùng ‘Thời Gian Chi Hà’ để thúc đẩy quá trình tiến hóa của linh mạch Âu Lạc không ạ?”

Diệp Phi đứng đực mặt ra giữa sân, nhìn ba đứa đồ đệ cùng lão quét rác râu bạc đang vây quanh mình với những gương mặt nghiêm túc như sắp đi ra chiến trường quyết tử. Hắn cảm thấy thái dương mình giật giật liên hồi, một nỗi bất lực sâu sắc dâng lên trong lòng.

“Ta lạy các người!” Diệp Phi rên rỉ, đưa tay che mặt. “Ta chỉ đi cấy lúa thôi mà! Có cần phải làm quá lên như thế không? Lại còn ‘chém đứt vạn đạo nhân quả’ với ‘tiến hóa linh mạch’ cái gì nữa? Thằng Lăng Tiêu kia, cất ngay cái rìu đi, cấy lúa thì dùng rìu làm cái gì? Định chém bùn à? Còn Vân Thư, ngươi cầm cái sổ rách kia làm gì, định ghi chép nhật ký làm nông của ta để mang đi xuất bản hay sao?”

Hắn thở dài một tiếng thườn thượt, vác cuốc đi phăm phăm ra phía sau nhà, miệng lẩm bẩm: “Đúng là một lũ chập mạch. Càng ngày càng nặng rồi. Chắc hôm nay phải bảo Thanh Dao hái cả rổ lá đắng về sắc nước cho cả lũ uống mới được, uống cho tỉnh táo lại chứ thế này thì hỏng hết bánh kẹo.”

Bốn người Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư và Càn Khôn Tử nhìn nhau, ánh mắt họ không hề có chút nghi ngờ nào, ngược lại càng thêm phần kiên định và sùng bái.

“Sư phụ lại đang dùng khẩu khí phàm nhân để rèn luyện tâm tính của chúng ta.” Lăng Tiêu truyền âm cho hai người kia, giọng đầy cảm khái. “Ngài muốn chúng ta giữ được sự bình dị, không kiêu không táo trước đại cơ duyên này. Chúng ta tuyệt đối không được làm Sư phụ thất vọng!”

“Đúng vậy!” Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đồng thanh truyền âm đáp lại.

Phía sau nông trang của Diệp Phi là một mảnh ruộng nước nhỏ, rộng chừng nửa mẫu, nằm tựa lưng vào vách đá của Tản Viên Thần Sơn. Nơi đây vốn dĩ là một bãi đất trũng chứa đầy sỏi đá, nhưng qua ba năm được Diệp Phi kiên trì dùng cuốc xới tung, nhặt sạch đá vụn, và dẫn nước suối từ trên đỉnh núi về, nó đã trở thành một mảnh ruộng bùn màu mỡ, đen bóng.

Dưới mắt Diệp Phi, đây chỉ là một mảnh ruộng phàm trần trù phú nhờ công sức lao động của mình.

Thế nhưng, dưới mắt của Mộc Vân Thư và Càn Khôn Tử, mảnh ruộng này lại là một “Hỗn Độn Tiên Trì” thực sự!

Bùn đất đen bóng kia chính là “Hỗn Độn Tinh Thần Sa” được tích tụ từ vô số bụi sao rơi xuống từ chín tầng trời. Nước suối trong vắt đang chảy róc rách vào ruộng chính là “Thời Gian Chi Thủy” chảy ra từ khe nứt của dòng sông lịch sử. Mỗi một gợn nước, mỗi một tấc bùn đều tỏa ra đạo vận nồng đậm đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những dải lụa sương mù màu tím nhạt bay là là trên mặt nước.

“Đẹp thật đấy.” Diệp Phi đứng trên bờ ruộng, nhìn làn sương mù ban mai lãng đãng trên mặt nước ruộng, khẽ mỉm cười hài lòng. “Đất đai ẩm ướt, nước nôi đầy đủ, đúng là thời điểm vàng để gieo mạ.”

Hắn ngồi xuống bên vệ cỏ, cẩn thận cởi đôi dép rơm ra, để lộ đôi bàn chân phong sương bám đầy bùn đất. Sau đó, hắn mở chiếc hộp gỗ đựng hạt giống lúa nếp hạt cau ra.

Ngay khi nắp hộp gỗ vừa được mở, một luồng ánh sáng màu đỏ tía dịu nhẹ, mang theo mùi thơm thanh khiết của lúa nếp hồng hoang lập tức lan tỏa khắp không gian. Những hạt lúa nếp tròn trịa, vỏ ngoài có màu nâu đỏ như da cau, căng mọng và lấp lánh như những viên hồng ngọc thô sơ.

“Ồ, giống lúa này tốt thật!” Hai mắt Diệp Phi sáng lên, bốc một nắm hạt giống lên ngắm nghía. “Hạt nào hạt nấy đều tăm tắp, chắc mẩy, không có một hạt lép nào cả. Ông bạn già quả là không lừa ta, đúng là đồ cung đình có khác.”

Hắn đâu biết rằng, vào khoảnh khắc hắn bốc nắm hạt giống lên, sâu trong lòng đất của Âu Lạc Thần Châu, hàng vạn linh mạch cổ xưa vốn đang ngủ yên bỗng nhiên đồng loạt rung chuyển. Một luồng lực lượng vô hình, ấm áp từ bàn tay của Diệp Phi truyền vào những hạt lúa, trực tiếp đánh thức ý chí sinh mệnh thần thoại đã bị phong ấn hàng triệu năm trong huyết quản của giống lúa nếp hạt cau này.

“Ầm!”

Trên bầu trời cao vạn trượng của Tản Viên Thần Sơn, mây trắng bỗng nhiên tụ hội lại, hóa thành hình ảnh một con rồng khổng lồ và một con phượng hoàng lửa đang quấn quýt lấy nhau, phát ra những tiếng gầm nhẹ đầy hân hoan. Dị tượng “Long Phượng Trình Tường” hiển lộ rõ mồn một, hào quang vạn trượng chiếu rọi xuống mảnh ruộng nhỏ sau nhà.

Hàng vạn tu sĩ đang quỳ lạy dưới chân núi Tản Viên lúc này đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn thấy dị tượng kinh thiên động địa trên đỉnh núi thì không khỏi run rẩy, dập đầu lia lịa.

“Thần tích! Lại là thần tích của Tiên Tôn!”

“Long Phượng trình tường! Đây là điềm báo của sự hưng thịnh vạn cổ! Âu Lạc Thần Châu chúng ta sắp có đại biến rồi!”

Nhưng ở trên đỉnh núi, Diệp Phi hoàn toàn không ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Hắn đang bận cúi người, lội một chân xuống ruộng bùn mát rượi.

“Ui cha, bùn hôm nay hơi mát đấy.” Diệp Phi rùng mình một cái, rồi bước cả hai chân xuống ruộng. Hắn khom lưng, bắt đầu dùng tay rải đều từng hạt lúa giống xuống mảnh ruộng bùn.

Mỗi một hạt lúa rời khỏi tay Diệp Phi, rơi xuống mặt nước ruộng, liền phát ra một tiếng “bõm” nhẹ nhàng.

Nhưng trong tai của Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư đang đứng trên bờ, mỗi tiếng “bõm” đó lại như một tiếng chuông đại đạo vang lên từ thời khai thiên lập địa, chấn động vào tận sâu trong thần hồn của họ.

Mộc Vân Thư run rẩy cầm bút lông, hai mắt đỏ ngầu vì hưng phấn, miệng lẩm nhẩm: “Hạt giống thứ nhất rơi xuống, định vị Đông Hải Long Cung… Hạt giống thứ hai rơi xuống, củng cố Tản Viên Thần Sơn… Sư phụ không phải đang cấy lúa, ngài đang dùng đôi tay vĩ đại của mình để vẽ lại bản đồ linh mạch cho cả Âu Lạc! Ngài đang gieo xuống trật tự mới cho vạn vật!”

“Tiên Tôn… Tiên Tôn vĩ đại quá…” Càn Khôn Tử đứng bên cạnh bỗng nhiên quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa. Lão cảm nhận được, khi những hạt lúa đó chạm vào bùn đất, luồng khí tức Độ Kiếp Kỳ trong cơ thể lão bỗng nhiên cộng hưởng kịch liệt với mảnh ruộng, những tạp chất tà ác cuối cùng tích tụ từ thời gian tu luyện tà công trước đây hoàn toàn bị tịnh hóa sạch sẽ.

Lúc này, Hắc Bạo bỗng nhiên từ ngoài sân chạy vào, trên tay vác theo một đống mảnh vỡ đồng nát màu đen xám của cỗ xe đồng hoàng cấp. Gã vừa chạy vừa thở hồng hộc, nhưng khi nhìn thấy Diệp Phi đang khom lưng cấy lúa dưới ruộng, gã lập tức phanh gấp lại, đứng im như phao câu gà, không dám phát ra một tiếng động nào.

“Hắc Bạo tiểu tử, ngươi mang đống sắt vụn đó vào đây làm gì?” Càn Khôn Tử nhíu mày, truyền âm hỏi nhỏ.

“Ta… ta định mang đống sắt vụn này ra sau nhà cất, nhưng nhìn thấy Tiên Tôn đang gieo hạt, ta không dám làm phiền.” Hắc Bạo truyền âm lại, giọng nói đầy kính sợ. “Nhưng mà… sư huynh có ngửi thấy mùi gì không? Mùi hương từ những hạt lúa kia… dường như đang làm huyết mạch Giao Long trong người ta rục rịch muốn hóa rồng thực sự!”

“Hừ, đương nhiên rồi! Đó là Thái Sơ Bản Nguyên lực do Tiên Tôn tự tay phóng thích!” Càn Khôn Tử hãnh diện nói, cứ như thể chính lão là người đang cấy lúa không bằng.

Diệp Phi cấy được một nửa luống lúa, cảm thấy lưng có chút mỏi, liền đứng thẳng người lên, đưa tay đấm đấm vào thắt lưng. Hắn quay đầu lại, thấy Càn Khôn Tử đang quỳ trên bờ ruộng khóc sụt sùi, còn Hắc Bạo thì vác đống sắt vụn đứng ngây người ra như phỗng.

“Này! Hai cái ông lão này làm sao thế?” Diệp Phi nhíu mày quát lớn. “Một người thì cứ quỳ dưới đất khóc lóc om sòm, bộ ta cấy lúa phạm vào phong thủy nhà ông hay sao? Còn người kia, vác đống sắt vụn đứng đấy làm gì? Ta đã bảo mang đống sắt vụn đó ra góc sân để hôm nào rảnh mang xuống núi bán đồng nát đổi gạo rồi cơ mà! Đứng đấy cản trở giao thông, tí nữa ta bước lên bờ dẫm phải mảnh sắt thì ai đền?”

Hắc Bạo nghe thấy tiếng quát của Diệp Phi, toàn thân run bắn lên như cầy sấy. Gã vội vàng ném đống sắt vụn sang một bên, quỳ rụp xuống đất bên cạnh Càn Khôn Tử, dập đầu lia lịa.

“Tiên Tôn bớt giận! Tiểu nhân biết tội! Tiểu nhân lập tức mang đống sắt vụn này đi dọn dẹp ngay ạ!” Hắc Bạo hoảng hốt kêu lên. Trong lòng gã thầm nghĩ: “Chết tiệt! Tiên Tôn nói ‘bán đồng nát đổi gạo’, thực chất là đang cảnh tỉnh ta không được tham luyến những ngoại vật tầm thường như cỗ xe đồng hoàng cấp này! Ngài muốn ta dùng đống sắt vụn này để tịnh hóa nhân quả, đổi lấy ‘gạo’ – chính là những hạt lúa nếp hạt cau chứa đựng đại đạo chí cao kia! Ta thật là ngu xuẩn, suýt chút nữa thì làm hỏng đại kế của Tiên Tôn!”

Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, không thèm chấp nhặt với hai lão già dở hơi này nữa. Hắn cúi người xuống, tiếp tục gieo nốt nắm hạt giống cuối cùng xuống ruộng bùn.

“Xong rồi!”

Diệp Phi phủi phủi hai bàn tay bám đầy bùn đất, bước lên bờ ruộng. Hắn nhìn mảnh ruộng phẳng lặng, những hạt lúa giống đã chìm sâu dưới lớp bùn nước ấm áp, lòng đầy vui vẻ và mong đợi.

“Hi vọng năm nay mưa thuận gió hòa, đừng có con chuột hay con thỏ nào đến phá phách. Giống lúa quý này mà hỏng thì tiếc lắm.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi quay sang Tô Thanh Dao. “Dao nhi, bưng chậu nước ấm lại đây cho ta rửa chân cái nào. Bùn dưới ruộng bám chặt quá.”

“Dạ, Sư phụ!” Tô Thanh Dao vội vàng bưng chậu nước ấm tiến lại gần, quỳ xuống bên chân Diệp Phi, nhẹ nhàng dùng khăn sạch thấm nước ấm để rửa sạch bùn đất trên đôi bàn chân phong sương của hắn.

Vào khoảnh khắc những giọt bùn đất từ chân Diệp Phi rơi vào trong chậu nước ấm, một luồng ánh sáng màu đen xám rực rỡ bỗng nhiên từ trong chậu nước bùng lên, hóa thành một đóa hoa sen đen khổng lồ rồi nhanh chóng tan biến vào hư không.

Tô Thanh Dao chứng kiến cảnh tượng này, hai mắt sáng rực, lòng đầy kinh hãi. Nàng nhận ra, những vết bùn đất bám trên chân Sư phụ thực chất là “Hỗn Độn Trầm Tích” được tích tụ từ vạn cổ. Sư phụ dùng nước ấm rửa chân, thực chất là đang mượn tay nàng để giải phóng luồng lực lượng tịnh hóa tối cao này vào thiên địa, giúp tẩy trần hoàn toàn những uế khí của Âu Lạc Thần Châu sau những cuộc chiến tranh liên miên vừa qua.

“Đạo tâm của Sư phụ… thực sự là không thể đo lường.” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, hai tay càng thêm phần nhẹ nhàng, cẩn thận như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ nhất thế gian.

Diệp Phi rửa chân xong, xỏ chân vào đôi dép rơm, cảm thấy vô cùng thoải mái. Hắn vác cuốc lên vai, xách chiếc hộp gỗ rỗng, vẫy vẫy tay gọi các đồ đệ:

“Thôi, việc đồng áng hôm nay thế là hòm hòm rồi. Mấy đứa vào nhà dọn dẹp đi, trưa nay ta sẽ tự tay xuống bếp làm món cơm cháy kho quẹt chiêu đãi cả nhà. Dạo này thời tiết lạnh, ăn món đấy là hợp nhất.”

Nói xong, hắn thong thả bước về phía gian nhà tranh, miệng nghêu ngao hát một khúc ca dao phàm trần của vùng lúa nước, bóng lưng gầy guộc nhưng sừng sững dưới ánh nắng ban mai rực rỡ.

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đứng lặng trên bờ ruộng, nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi khuất sau cánh cửa gỗ, rồi lại nhìn xuống mảnh ruộng lúa vừa được gieo hạt.

Lúc này, một làn gió nhẹ thổi qua.

Mặt nước ruộng phẳng lặng bỗng nhiên gợn sóng. Từ dưới lớp bùn đen, một mầm non màu xanh ngọc bích, nhỏ xíu như sợi tóc bỗng nhiên nhú lên, tỏa ra một luồng sinh mệnh lực khổng lồ rúng động cả đất trời.

“Mùa vụ mới… thực sự bắt đầu rồi.” Mộc Vân Thư run rẩy ghi vào cuốn sổ da dòng chữ cuối cùng của ngày hôm nay, trong mắt tràn đầy sự sùng bái và kỳ vọng vô hạn vào tương lai của Âu Lạc Thần Châu dưới sự dẫn dắt âm thầm của vị Tiên Tôn vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8