Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 41: Tô Thanh Dao nấu ăn
“Nó đang chảy máu, hơn nữa còn là huyết dịch màu đen tím của ma tộc cổ đại!”
“Nhỏ tiếng chút! Ngươi muốn đánh thức thứ đáng sợ dưới chân bàn kia, hay là muốn Tiên Tôn dùng chổi tre quét sạch cả hai chúng ta thành tro bụi?”
Trong gian bếp đất nện chật hẹp và sực nức mùi khói củi của nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, hai cái bóng già nua đang khom lưng, rụt cổ dưới gầm bàn ăn bằng gỗ thô. Càn Khôn Tử – vị Chưởng môn cao cao tại thượng của Huyền Thiên Thánh Địa, người từng một tay che trời ở khu vực này – lúc này đang trợn tròn mắt, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Bên cạnh lão, Hắc Bạo – gã Lạc Tướng phương Bắc thô kệch với thân thể cứng như đồng đúc – cũng đang run lẩy bẩy như cầy sấy, hai ngón tay hộ pháp hộ lôi khẽ chỉ vào một góc tối tăm dưới chân bàn.
Nơi đó, một mảnh vỡ màu đen kịt, xù xì như một cục đá cuội bình thường đang khẽ run rẩy. Nhưng điều khiến hai vị cường giả Độ Kiếp Kỳ và Chúc Đồng Cảnh này suýt rụng cả tim chính là từ những vết nứt li ti trên bề mặt cục đá, một giọt chất lỏng màu tím đen đặc quánh đang từ từ rỉ ra.
Giọt dịch thể kia vừa xuất hiện, không khí trong bếp lập tức giảm xuống độ âm, một luồng ma tính hung tàn, hủy diệt, mang theo tiếng gào thét của hàng vạn oan hồn thời cổ đại khẽ gợn lên trong hư không. Đó là hơi thở của Vực Ngoại Thiên Ma! Là tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma – thực thể khổng lồ đã bị phong ấn suốt ba kỷ nguyên dưới lòng đất Âu Lạc Thần Châu, nay đang có dấu hiệu thức tỉnh và cố gắng dùng giọt ma huyết này để giao tiếp với thế giới bên ngoài.
“Trời đất ơi, đây là điềm báo đại hung!” Càn Khôn Tử truyền âm qua thần thức, giọng điệu tràn đầy sự kinh hoàng. “Mảnh vỡ tàn hồn này đang muốn truyền tin cho bản thể ở phương Bắc! Nếu để ma khí này thoát ra ngoài, cả Âu Lạc Thần Châu sẽ lâm vào cảnh lầm than…”
“Làm sao bây giờ? Chúng ta có nên ra tay phong ấn nó không?” Hắc Bạo sốt sắng hỏi, tay đã thủ sẵn một luồng lôi hỏa thô sơ.
“Ngươi điên rồi à? Ở trước mặt Tiên Tôn mà dám múa rìu qua mắt thợ? Ngươi nghĩ Tiên Tôn không biết cục đá này đang giở trò quỷ chắc?” Càn Khôn Tử gõ mạnh vào đầu Hắc Bạo một cái, khinh bỉ nói. “Tiên Tôn cố ý dùng nó để kê chân bàn ăn, chính là muốn dùng khí vận hồng hoang của nông trang để mài mòn ma tính của nó từng ngày từng giờ. Chúng ta mà nhúng tay vào, chỉ làm hỏng đại kế của người mà thôi!”
Đúng lúc hai người đang tranh cãi kịch liệt bằng thần thức dưới gầm bàn, một tiếng bước chân dồn dập và nặng nề vang lên từ phía cửa bếp.
“Hai cái lão già này, làm cái gì mà cứ như hai con chuột chũi thế? Mau nhóm lửa lên! Ta đói bụng rồi!”
Diệp Phi vác cây chổi tre rách bước vào bếp, gương mặt phong sương vẫn còn vương nét bực bội từ vụ nổ ngoài sân lúc nãy. Hắn vừa vào đã thấy hai gã tạp dịch mới nhận đang bò lồm cồm dưới gầm bàn ăn, mông chổng lên trời, đầu thì chui tọt vào góc tối, trông không khác gì hai tên trộm đang hành nghề.
Thấy Diệp Phi bước vào, Càn Khôn Tử và Hắc Bạo giật nảy mình, vội vàng lồm cồm bò dậy, phủi phủi quần áo rồi đứng khép nép sang một bên, đầu cúi gằm không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Dạ… dạ, Tiên Tôn bớt giận! Chúng tiểu nhân chỉ là… thấy cái chân bàn hơi lệch, nên muốn kiểm tra xem cục đá kê chân có bị xê dịch không thôi ạ!” Càn Khôn Tử khôn khéo nịnh nọt, nở một nụ cười còn xấu hơn cả khóc.
Diệp Phi nghe vậy thì nhìn xuống chân bàn. Quả nhiên, cái bàn gỗ thô này dạo này cứ khập khiễng thế nào ấy, mỗi lần đặt bát canh lên là nước canh lại sóng sánh muốn đổ. Hắn nhìn cục đá màu đen xù xì đang kê dưới chân bàn, lại thấy nó hơi nhô ra ngoài một chút, liền bực mình bước tới.
“Cái bàn này dạo này cứ khập khiễng thế nào ấy, cục đá này kê cũng không xong. Để ta chỉnh lại cho nó khít!”
Dứt lời, Diệp Phi không thèm suy nghĩ, trực tiếp tung một cú đá nhẹ vào cục đá màu đen kịt kia.
*Bốp!*
Một cú đá vô cùng bình thường, không hề mang theo một chút linh lực hay thần thông nào, giống như một người nông dân bình thường đang dọn dẹp gạch đá vụn trong nhà. Nhưng dưới góc nhìn của Càn Khôn Tử và Hắc Bạo, cú đá kia lại hoàn toàn khác biệt!
Trong mắt họ, khi mũi giày vải thô bám bùn của Diệp Phi khẽ chạm vào cục đá, một luồng sóng xung kích màu xám tro – thứ ánh sáng hỗn độn sơ khai của vũ trụ – bỗng chốc bùng nổ! Luồng sóng xung kích ấy mang theo sức mạnh điên cuồng của trật tự tối cao, trực tiếp nghiền nát tất cả ma khí và oán niệm vừa nhen nhóm trong giọt ma huyết màu đen tím kia.
“Aaaaa!!!”
Một tiếng thét thảm khốc, vô thanh vang lên sâu trong linh hồn của hai vị tu sĩ. Họ như nhìn thấy hư ảnh của một con ma đầu khổng lồ rít gào trong đau đớn, tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma vừa mới nhen nhóm chút hy vọng thức tỉnh đã bị một cước của Diệp Phi chấn cho suýt chút nữa thì tan thành mây khói! Giọt ma huyết màu đen tím chứa đựng sức mạnh hủy diệt kia lập tức bị bốc hơi sạch sẽ, không còn lại một chút dấu vết, giống như chưa từng tồn tại trên đời.
Cục đá đen xù xì kia khẽ rên rỉ một tiếng, sau đó hoàn toàn im hơi lặng tiếng, ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân bàn, dính chặt vào mặt đất đất nện như thể nó sinh ra là để làm một cục đá kê chân bàn trung thành nhất thế gian.
“Đấy, thế có phải là thăng bằng rồi không?” Diệp Phi gật gù hài lòng, dùng chân lắc lắc cái bàn gỗ vài cái, thấy nó vững như bàn thạch thì nở một nụ cười nhẹ cứu rỗi. “Lần sau làm việc thì phải dùng cái đầu một chút. Kê đá mà cũng để lệch thì làm ăn được trò trống gì.”
Càn Khôn Tử và Hắc Bạo trợn tròn mắt, cổ họng nghẹn đắng, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống đất dập đầu bái lạy.
*Một cước! Chỉ một cước nhẹ nhàng như gãi ngứa, không cần dùng đến một tia linh lực nào, đã trực tiếp trấn áp tàn hồn của Thủy Tổ Thiên Ma tồn tại từ ba kỷ nguyên trước! Đây… đây là cảnh giới gì?! Đây chính là đại đạo chí giản, phản phác quy chân trong truyền thuyết sao?!*
“Tiên Tôn… Tiên Tôn thần uy vô song! Chúng tiểu nhân ngu muội, đã hiểu rõ sai sót của mình!” Càn Khôn Tử run rẩy nói, trong lòng thầm thề rằng từ nay về sau, dù có chết cũng phải bám chặt lấy cái đùi vàng này của Tiên Tôn.
Hắc Bạo thì càng thêm cuồng nhiệt, gã nhìn cái bàn gỗ vững chãi kia mà trong lòng dâng lên một luồng sóng triều sùng bái mãnh liệt. Gã thầm nghĩ: *Hóa ra việc kê chân bàn cũng ẩn chứa quy luật cân bằng của thiên địa! Tiên Tôn đang dùng hành động thực tế để dạy bảo mình cách khống chế lực lượng Chúc Đồng Cảnh sao? Mình thật sự là quá may mắn khi được làm tạp dịch ở đây!*
“Được rồi, bớt nịnh nọt đi.” Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, thò tay vào túi áo thô, lấy quả trứng Chân Hoàng màu đỏ rực vẫn còn ấm áp ra đặt lên bàn. “Mau nhóm lửa lên. Hôm nay ta mệt rồi, muốn ăn món gì đó thanh đạm một chút.”
Đúng lúc này, Tô Thanh Dao từ ngoài sân bước vào bếp. Sắc mặt nàng lúc này đã khôi phục lại vẻ hồng hào, dung mạo khuynh quốc khuynh thành dưới ánh lửa bếp càng trở nên mị hoặc và lung linh. Nàng nhìn thấy quả trứng màu đỏ rực trên bàn, lại nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của Diệp Phi, trong lòng bỗng dâng lên một niềm xúc động và tự trách vô hạn.
*Sư phụ vì bảo vệ cuộc sống bình yên của chúng ta, vì muốn dạy bảo chúng ta về chữ ‘Nhẫn’ và cách khống chế lực lượng, đã phải tốn bao nhiêu tâm tư khổ cực. Ngay cả quả trứng Chân Hoàng vô thượng này, người cũng phải đích thân ra tay áp chế hỏa lực để nó không làm nổ tung nông trang. Mình là nhị đồ đệ, sao có thể để sư phụ phải vất vả xuống bếp nấu ăn nữa chứ?*
Nghĩ đến đây, Tô Thanh Dao bước lên một bước, dịu dàng cúi đầu, giọng nói thanh khiết như chim oanh hót:
“Sư phụ, người đã vất vả cả ngày rồi. Hãy để đồ nhi tự tay xuống bếp, nấu cho người một nồi canh rau dại để thanh nhiệt giải độc, bồi bổ thân thể nhé?”
Diệp Phi nghe vậy thì hai mắt sáng lên. Hắn vốn dĩ là một kẻ lười biếng kinh niên, việc xuống bếp nấu ăn đối với hắn chẳng qua là vì không có ai nấu cho ăn mà thôi. Giờ đây thấy cô đồ đệ xinh đẹp, ngoan ngoãn chủ động nhận việc, hắn mừng còn không kịp, làm sao có thể từ chối?
“Ồ? Con muốn nấu ăn sao? Thế thì tốt quá!” Diệp Phi cười híp cả mắt, vẻ mặt bực bội lúc nãy lập tức bay biến sạch sẽ. Hắn chỉ tay ra phía bờ rào sau bếp, hào hứng nói: “Dạo này mưa nhiều, sát bờ rào mọc đầy mấy cọng rau dại màu tím tím ấy. Nhìn ngứa mắt lắm, con ra hái một nắm về mà nấu canh. Nhớ rửa sạch bùn đất đi nhé, dạo này đất cát trên núi bẩn lắm.”
“Đệ tử tuân mệnh sư phụ!” Tô Thanh Dao khom người hành lễ, sau đó xoay người bước ra ngoài vườn.
Nhưng khi vừa bước chân ra đến sát bờ rào phía sau nhà bếp, bước chân của Tô Thanh Dao bỗng chốc khựng lại. Đôi mắt đẹp của nàng trợn tròn, lồng ngực phập phồng, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa sau lưng suýt chút nữa thì lại bùng nổ vì quá kinh ngạc.
Trước mặt nàng, sát bờ rào tre rách nát, một rặng cây màu tím sậm, lá có hình răng cưa, trên bề mặt lá ẩn hiện những đường gân màu vàng kim đang khẽ đung đưa trong gió núi. Những cọng cây này tỏa ra một luồng thanh khí mát lạnh, khiến cho không gian xung quanh chúng như bị đông cứng lại, thời gian dường như cũng chảy chậm hơn một nhịp.
*Thái… Thái Sơ Cửu Chuyển U Minh Thảo!!!*
Tô Thanh Dao suýt chút nữa thì hét lên thành tiếng. Là công chúa của Yêu tộc Thái Cổ, nàng làm sao có thể không nhận ra loại tiên thảo thần thoại này chứ?! Đây là loại chí bảo vạn năm khó gặp, chỉ mọc ở ranh giới giữa sinh và tử, nơi giao thoa giữa âm dương nhị khí. Một chiếc lá của nó cũng đủ để giúp một vị Yêu Đế kéo dài thọ mệnh thêm ngàn năm, giúp một tu sĩ đứt đoạn thần hồn lập tức khôi phục như cũ!
Ở thế giới bên ngoài, mỗi lần Thái Sơ Cửu Chuyển U Minh Thảo xuất hiện, cả Tu Chân giới sẽ lập tức dậy sóng, các vị lão quái vật ngủ say hàng vạn năm cũng phải bò ra khỏi quan tài để tranh giành đến đầu rơi máu chảy. Vậy mà… vậy mà ở nông trang của sư phụ, loại tiên thảo nghịch thiên này lại mọc thành một rặng dài dằng dặc, được trồng sát bờ rào tre rách nát để làm… hàng rào chắn gió cho luống cải ngọt!
“Sư phụ… người quả nhiên là nguồn gốc của vạn Đạo!” Tô Thanh Dao run rẩy quỳ xuống bên rặng tiên thảo, hai nước mắt khẽ lăn dài trên má vì quá cảm động. “Người ngoài miệng thì mắng chúng ta là báo thủ, phạt chúng ta nhịn cơm tối, nhưng thực chất… người lại cố ý chỉ điểm cho đệ tử ra đây hái loại tiên thảo bồi bổ thần hồn này. Người biết thần hồn của đệ tử vừa bị chấn động do hỏa lực của trứng Chân Hoàng, nên mới dùng cách này để ban ơn cho đệ tử…”
Nàng cẩn thận, dùng đôi bàn tay ngọc ngà run rẩy của mình khẽ ngắt lấy ba chiếc lá màu tím sậm. Nàng không dám hái nhiều, vì nàng biết loại tiên thảo này chứa đựng dược lực quá khủng khiếp, nếu hái nhiều quá, cơ thể nàng lúc này chưa chắc đã chịu đựng nổi.
Trong khi Tô Thanh Dao đang xúc động đến phát khóc ngoài vườn, thì ở phía bên kia sân tập, Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư đang hì hục làm việc với một thái độ nghiêm túc và thành kính chưa từng có.
Cái hố bom sâu hoắm bốc khói nghi ngút lúc nãy giờ đây đang được lấp lại với một tốc độ kinh hoàng. Lăng Tiêu cởi trần nửa người, để lộ làn da màu đồng cổ rực rỡ dưới ánh hoàng hôn, lồng ngực phát ra những tiếng động trầm đục như tiếng sấm rền. Hắn cầm một chiếc xẻng sắt bình thường (thực chất là một thanh Hỗn Độn Thần Bảo do Diệp Phi tùy tay rèn), mỗi một nhát xúc đất của hắn đều mang theo kiếm ý Chúc Đồng Cảnh viên mãn, chém rách hư không, xúc một lượng đất đá khổng lồ đổ xuống hố một cách chuẩn xác đến từng milimét.
“Vân Thư, nhanh lên một chút! Sư phụ sắp ăn cơm xong rồi!” Lăng Tiêu vừa lau mồ hôi trên trán vừa thúc giục. “Nếu trước khi sư phụ ăn xong mà cái sân này chưa phẳng phiu, chúng ta sẽ thật sự bị nhịn cơm tối ba ngày đấy! Ngươi có biết bát cơm trắng của sư phụ chứa đựng bao nhiêu Thái Sơ Ngộ Đạo Bản Nguyên không? Nhịn một bữa là mất đi một kỷ nguyên tu vi đấy!”
“Ta biết rồi, đại sư huynh không cần phải giục!” Mộc Vân Thư sắc mặt hơi trắng bệch vì mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự hưng phấn. Hắn cầm chiếc gáo dừa nứt, múc nước từ cái chum vỡ bên cạnh, khẽ vung tay một cái.
Một dòng nước trong vắt bay ra khỏi gáo, nhưng khi bay vào không trung, dòng nước ấy bỗng chốc vặn vẹo, hóa thành một dải lụa ánh sáng lấp lánh như Dòng Sông Thời Gian. Dưới sự điều khiển của Mộc Vân Thư, dòng nước này nhẹ nhàng tưới xuống những tảng đá lớn dưới hố, khiến chúng lập tức bị phong hóa, mềm nhũn ra như đất bùn chỉ trong một tích tắc. Đây chính là Thời Không Chi Thuật mà hắn vừa ngộ ra từ nhát gõ đầu bằng chổi tre của Diệp Phi từ hôm trước!
“Thật là thần kỳ!” Mộc Vân Thư lẩm bẩm, mắt sáng rực lên. “Nhát gõ của sư phụ không chỉ giúp thần thức của ta ổn định, mà còn giúp ta thấu hiểu được quy luật tuần hoàn của vật chất dưới tác động của thời gian. Sư phụ bảo chúng ta lấp hố, thực chất là đang dùng cái hố này làm trận nhãn, bắt chúng ta dùng thần thông để rèn luyện Đạo tâm!”
Hai vị đồ đệ càng làm càng hăng say, hoàn toàn quên đi sự mệt mỏi, trong lòng chỉ có một ý niệm duy nhất: Phải hoàn thành nhiệm vụ của sư phụ một cách hoàn mỹ nhất!
Trở lại gian bếp ấm cúng, Tô Thanh Dao đã mang ba chiếc lá Thái Sơ Cửu Chuyển U Minh Thảo vào bếp. Nàng nhìn thấy chiếc nồi gang đen đúa đang đặt trên bếp lò, nước giếng cổ Tản Viên bên trong đã bắt đầu sôi sùng sục.
Càn Khôn Tử và Hắc Bạo lúc này đang ngoan ngoãn ngồi xổm trước bếp lò, hai tay bận rộn tiếp củi, thổi lửa. Hắc Bạo thỉnh thoảng lại lén vận chuyển một tia lôi hỏa thô sơ để giữ cho nhiệt độ của bếp lò luôn ở mức ổn định nhất, không dám để lửa quá to cũng không dám để lửa quá nhỏ.
“Nhị cô nương, rau dại đã hái về rồi ạ?” Càn Khôn Tử vội vàng đứng dậy, khom người hỏi, ánh mắt tò mò nhìn vào ba chiếc lá màu tím sậm trong tay Tô Thanh Dao.
Nhưng khi vừa nhìn thấy ba chiếc lá kia, đồng tử của Càn Khôn Tử bỗng chốc co rụt lại, da đầu tê dại, suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình.
“Đây… đây là…” Càn Khôn Tử lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng.
“Nhỏ tiếng chút!” Tô Thanh Dao lườm lão một cái, khẽ ra hiệu giữ im lặng. “Sư phụ đang nghỉ ngơi ở bàn ăn kia kìa. Ngươi muốn làm phiền người sao?”
Càn Khôn Tử vội vàng lấy tay bịt miệng mình lại, nhưng ánh mắt nhìn ba chiếc lá kia vẫn tràn đầy sự thèm thuồng và sùng bái tột độ. Lão tu luyện đến Độ Kiếp Kỳ, đương nhiên biết rõ giá trị của loại tiên thảo này. Chỉ cần một chiếc lá thôi, lão có thể lập tức đột phá bình cảnh đã vây hãm lão suốt ba trăm năm qua! Vậy mà nhị đồ đệ của Tiên Tôn lại dùng nó để… nấu canh rau dại!
“Nhị cô nương… người thật sự muốn dùng thứ này để nấu canh sao?” Hắc Bạo cũng tiến lại gần, nuốt nước bọt ực một cái, giọng điệu tràn đầy sự kính cẩn.
“Sư phụ đã phân phó, ta làm sao dám trái lệnh?” Tô Thanh Dao nhẹ nhàng nói, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định. “Hơn nữa, sư phụ bảo ta nấu món canh này, chính là muốn dùng dược lực của nó để giúp chúng ta củng cố thần hồn sau vụ nổ lúc nãy. Đây là ân điển của sư phụ, chúng ta phải thành tâm đón nhận.”
Dứt lời, Tô Thanh Dao bắt đầu động thủ. Nàng khẽ nhắm mắt lại, vận chuyển bản nguyên huyết mạch của Cửu Vĩ Thiên Hồ. Một tia lửa màu hồng nhạt, mang theo mị lực khuynh quốc khuynh thành và sức nóng kinh người, khẽ xuất hiện trên đầu ngón tay của nàng.
Nàng không dùng củi thường để nấu canh, vì nàng biết lửa thường không thể nào luyện hóa được dược lực của Thái Sơ Cửu Chuyển U Minh Thảo. Nàng phải dùng *Cửu Vĩ Thần Hỏa* của bản thân để từ từ nung nấu, dung hòa dược tính vào trong nước giếng cổ.
Nàng nhẹ nhàng thả ba chiếc lá màu tím sậm vào nồi nước đang sôi.
*Xèo xèo…*
Ngay khi ba chiếc lá vừa chạm vào nước, một tiếng vang thanh khiết như tiếng chuông chùa bỗng chốc vang lên trong gian bếp. Một luồng sương mù màu tím nhạt, mang theo mùi hương thanh khiết, mát lạnh của đất mộc và vị ngọt dịu của rau tươi, nhanh chóng bốc lên nghi ngút, nhanh chóng lấp đầy không gian nhỏ hẹp của gian bếp đất nện.
Dưới sự nung nấu của Cửu Vĩ Thần Hỏa, luồng sương mù màu tím kia bỗng chốc vặn vẹo trong không trung, hóa thành hình ảnh của chín con rồng nhỏ và chín con phượng hoàng đang bay lượn, quấn quýt lấy nhau trên miệng nồi. Đó chính là dị tượng Long Phượng Trình Tường trong truyền thuyết! Mỗi một hơi thở của dị tượng này đều tỏa ra đạo văn quy luật vô cùng huyền ảo, khiến cho không gian trong bếp như được bao phủ bởi một lớp sương mờ ảo diệu.
Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đứng bên cạnh phụ giúp nhóm lửa mà run cầm cập. Họ chỉ hít một hơi thật sâu luồng khói canh tỏa ra kia thôi, mà đã cảm thấy toàn thân lỗ chân lông giãn nở, linh lực trong đan điền như dòng nước lũ vỡ đê, điên cuồng vận chuyển. Bình cảnh Độ Kiếp Kỳ của Càn Khôn Tử vốn dĩ đã có dấu hiệu buông lỏng sau bát cơm trắng hôm trước, lúc này lại càng thêm rung chuyển dữ dội, dường như chỉ cần một cú hích nhẹ là có thể trực tiếp đột phá!
“Đan… đan hương cấp bực này… Đây không phải là nấu canh, đây rõ ràng là đang luyện chế cửu chuyển tiên đan!” Càn Khôn Tử thầm nghĩ, nước mắt suýt chảy ra vì quá sung sướng. Lão thầm cảm thán số phận của mình thật là quá may mắn, chỉ làm tạp dịch quét sân và nhóm lửa thôi mà lại được hưởng thụ cơ duyên nghịch thiên thế này.
Diệp Phi ngồi ở bàn ăn bằng gỗ thô, đang thong thả xoay xoay quả trứng Chân Hoàng trong tay, bỗng nhiên khịt khịt mũi. Hắn ngửi thấy một mùi hương rất lạ bay ra từ phía bếp lò. Mùi hương này tuy có chút thanh khiết, nhưng lại kèm theo một vị hăng hắc, đắng ngắt rất khó chịu, giống như mùi thuốc bắc nung nấu lâu ngày bị khét vậy.
Hắn nhíu mày, quay đầu lại nhìn về phía bếp lò, thấy sương khói tím ngắt đang bốc lên nghi ngút, che khuất cả bóng dáng của Tô Thanh Dao và hai lão già tạp dịch.
“Mùi gì mà hắc thế này?” Diệp Phi nhịn không được lên tiếng cằn nhằn, giọng điệu đầy sự bực mình. “Thanh Dao à, con có cho nhầm cỏ độc vào không đấy? Ta bảo con ra hái rau dại, chứ không bảo con hái thuốc bắc về nấu đâu nhé! Mùi này hắc quá, ngửi một tí là ta thấy nhức cả đầu rồi!”
Nghe tiếng mắng của Diệp Phi, Tô Thanh Dao đang tập trung tinh thần khống chế Cửu Vĩ Thần Hỏa bỗng chốc giật mình. Nàng run lên một cái, tia lửa màu hồng nhạt trên đầu ngón tay lập tức tắt ngúm.
Nàng quay đầu lại nhìn Diệp Phi, thấy hắn đang nhíu mày, vẻ mặt đầy sự không hài lòng, trong lòng nàng bỗng chốc dâng lên một luồng sóng triều kinh hoàng và tự trách sâu sắc.
*Sư phụ… người quả nhiên nhãn quan độc lạt! Mình chỉ lén dùng một chút Thần hỏa bản nguyên để luyện hóa dược tính, cố ý che giấu khí tức mà vẫn bị người phát hiện ngay lập tức! Người đang cảnh cáo mình không được nóng vội, không được dùng thần thông của tu sĩ để nấu ăn! Người muốn mình phải dùng tâm thái của một phàm nhân bình thường, dùng ngọn lửa củi thô sơ nhất để dung hòa vạn vật, phản phác quy chân!*
“Đệ tử đáng tội! Xin sư phụ bớt giận!” Tô Thanh Dao vội vàng dập đầu tạ tội, vẻ mặt đầy sự hối lỗi. “Là do đệ tử ngu muội, tự làm theo ý mình, suýt chút nữa làm hỏng nồi canh của sư phụ!”
Diệp Phi nhìn cô đồ đệ hở tí là quỳ xuống dập đầu tạ tội, thở dài một tiếng đầy bất lực. Hắn phẩy phẩy tay, chán nản nói:
“Thôi thôi, đứng dậy đi. Ta có mắng mỏ gì nặng lời đâu mà cứ hở ra là quỳ thế. Mau tắt bớt lửa đi, cho thêm tí muối vào. Nấu canh mà để khói nghi ngút thế kia thì ăn uống gì được nữa.”
“Đệ tử tuân mệnh sư phụ!” Tô Thanh Dao lồm cồm bò dậy, vội vàng dập tắt ngọn lửa thần hỏa trong tay, chỉ để lại ngọn lửa củi thô sơ do Hắc Bạo nhóm dưới bếp.
Nàng cầm chiếc muôi gỗ rách, nhẹ nhàng khuấy nồi canh theo một quỹ đạo tự nhiên nhất, không dám dùng đến một tia linh lực nào nữa. Kỳ lạ thay, khi nàng buông bỏ hết mọi thần thông, chỉ dùng tâm thái của một người phàm để nấu ăn, luồng sương mù màu tím nhạt kia bỗng chốc thu liễm lại, dị tượng long phượng trên miệng nồi cũng biến mất sạch sẽ, nồi canh trở lại vẻ trong vắt, xanh mướt bình thường. Nhưng sâu trong nước canh, dược lực của Thái Sơ Cửu Chuyển U Minh Thảo đã hoàn toàn hòa quyện với nước giếng cổ, không còn một chút hắc ín nào nữa, ngược lại tỏa ra một luồng sinh mệnh lực ôn hòa, nội liễm đến cực điểm.
“Sư phụ quả nhiên vĩ đại!” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, trong mắt tràn đầy sự sùng bái tối cao. *Chỉ bằng một câu mắng mỏ, người đã giúp mình thấu hiểu được triết lý phản phác quy chân của Đạo! Sự nóng vội và phô trương thần thông chỉ làm hỏng đi bản nguyên của vạn vật. Chỉ có sự bình dị, tự nhiên mới là cảnh giới cao nhất!*
Một lúc sau, canh đã chín. Tô Thanh Dao múc một bát canh lớn, cung kính dâng lên trước mặt Diệp Phi.
Bát canh trông rất giản dị, nước canh trong vắt như nước giếng, vài cọng rau màu tím sậm nổi lề bề trên mặt nước, trông không khác gì một bát canh rau dại mọc hoang ngoài bờ ruộng. Nhưng dưới mắt của Càn Khôn Tử và Hắc Bạo, bát canh này lại ẩn hiện những đốm sáng li ti như những ngôi sao tinh tú trên bầu trời đêm, mỗi một đốm sáng đều chứa đựng một luồng đạo văn hoàn mỹ nhất.
Diệp Phi nhìn bát canh, khịt khịt mũi thấy mùi hắc lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là một mùi thanh đạm của rau xanh, liền gật gật đầu hài lòng. Hắn cầm chiếc thìa gỗ lên, múc một thìa canh đưa vào miệng.
Nhưng ngay khi ngụm nước canh vừa trôi xuống cổ họng, gương mặt phong sương của Diệp Phi lập tức nhăn nhó lại như khỉ ăn ớt. Hắn suýt chút nữa thì phun ngụm canh ra ngoài, vội vàng nuốt xuống rồi ho sặc sụa.
“Khụ khụ… Cái gì thế này?!” Diệp Phi đặt mạnh bát canh xuống bàn, mặt mũi đỏ gay vì sặc. Hắn trừng mắt nhìn Tô Thanh Dao, tức giận mắng: “Thanh Dao! Con… con nấu ăn kiểu gì thế hả?! Nhạt như nước lã! Không có một chút vị muối nào cả! Lại còn có vị đắng ngắt của cỏ dại nữa! Con… con có cho muối vào không đấy?!”
Tô Thanh Dao nghe mắng thì không hề sợ hãi hay tủi thân, ngược lại hai mắt nàng bỗng chốc sáng rực lên như hai ngôi sao đêm. Nàng vội vàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu tạ ơn, giọng nói run rẩy vì quá cảm động và hưng phấn:
“Sư phụ dạy rất phải! Đệ tử ngu muội, đã hoàn toàn thấu hiểu được ý đồ sâu xa của người rồi!”
Diệp Phi: “???”
Hắn chỉ chê bát canh dở tệ, nhạt nhẽo và đắng ngắt, thế mà con bé này lại bảo “thấu hiểu ý đồ sâu xa”? Đầu óc bọn họ thật sự là làm bằng cái gì thế không biết?!
Tô Thanh Dao quỳ dưới đất, vẻ mặt đầy sự thành kính và sùng bái tối cao, bắt đầu tự “não bổ” một cách cuồng nhiệt:
“Sư phụ mắng đệ tử nấu canh ‘nhạt’, thực chất là đang dạy bảo đệ tử về cái ‘nhạt’ của bản nguyên vô cực! Đạo của thiên địa, vốn dĩ là vô vị, vô sắc, vô hương. Cái ‘nhạt’ chính là trạng thái nguyên thủy nhất của Hỗn Độn, chứa đựng vạn pháp nhưng lại không hiển lộ ra ngoài. Người muốn đệ tử phải buông bỏ những thứ gia vị hoa mỹ giả tạo của hồng trần, quay trở về với bản chất chân thật nhất của Đạo tâm!”
“Còn cái ‘đắng’ mà người nhắc đến…” Tô Thanh Dao nuốt nước mắt vào trong, giọng điệu đầy sự xúc động. “Chính là vị đắng của nhân sinh hồng trần, là những thử thách, gian nan mà đệ tử phải trải qua để rèn luyện ý chí! Người dùng vị đắng của canh để cảnh tỉnh đệ tử không được kiêu ngạo, không được quên đi nguồn cội và sự gian khổ của con đường tu đạo! Sư phụ… ân tình của người cao như trời bể, đệ tử vạn kiếp cũng không thể báo đáp hết!”
Diệp Phi ngồi trên ghế, khóe miệng khẽ giật giật, trán nổi đầy vạch đen.
Hắn thật sự là muốn trầm cảm với cô đồ đệ này rồi! Hắn chỉ chê canh dở vì nàng quên cho muối, thế mà nàng lại lôi cả triết lý Hỗn Độn, vô cực, nhân sinh hồng trần vào đây để diễn giải! Đúng là cái lũ hoang tưởng giai đoạn cuối này không cứu nổi nữa rồi!
“Thôi… thôi được rồi…” Diệp Phi thở dài một tiếng đầy bất lực, mệt mỏi xua tay. “Con đứng dậy đi. Ta không nói nổi con nữa rồi. Bát canh này… nhạt nhẽo thế này ta ăn không trôi. Các ngươi tự chia nhau mà húp đi. Ta đi chiên quả trứng lúc nãy ăn cho lành!”
Dứt lời, Diệp Phi bực bội đứng dậy, vác quả trứng Chân Hoàng màu đỏ rực trên bàn đi thẳng về phía bếp lò, chuẩn bị tự tay rán trứng ăn tối. Đối với hắn, quả trứng này dù sao cũng là trứng gà phàm trần (dù hơi to một chút), rán lên ăn với cơm cháy vẫn là ngon nhất, còn hơn là phải húp cái bát canh rau dại đắng ngắt kia.
Nhưng ngay khi Diệp Phi vừa quay lưng đi, trong gian bếp bỗng chốc vang lên những tiếng hít thở dồn dập và nặng nề của bốn người còn lại.
Càn Khôn Tử, Hắc Bạo, Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư (vừa mới lấp xong hố ngoài sân, mồ hôi nhễ nhại chạy vào) lúc này đang trợn tròn mắt nhìn bát canh “rau dại” bị Diệp Phi chê bai đặt trên bàn. Mắt bọn họ đỏ sọc lên vì thèm thuồng và kính sợ, lồng ngực phập phồng như ống bễ.
Đối với họ, đây không phải là bát canh dở tệ, nhạt nhẽo! Đây rõ ràng là một bát *Cửu Chuyển Hoàn Hồn Dịch* vô giá, chứa đựng tinh hoa của Thái Sơ Cửu Chuyển U Minh Thảo và đạo văn quy luật hoàn mỹ nhất của Tiên Tôn! Tiên Tôn chê nó nhạt, chê nó đắng, là vì cảnh giới của người đã vượt qua khái niệm của vạn Đạo, nhưng đối với những kẻ phàm phu tục tử như họ, đây chính là đại cơ duyên nghịch thiên cải mệnh!
“Đại… đại sư huynh… Chúng ta có nên…” Mộc Vân Thư nuốt nước bọt ực một cái, giọng nói run rẩy hỏi Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu siết chặt cây chổi tre trong tay, ánh mắt rực lửa sùng bái nhìn bát canh, trầm giọng nói:
“Sư phụ đã phân phó cho chúng ta chia nhau bát canh này! Đây là cơ duyên vô thượng mà sư phụ ban tặng để chúng ta củng cố thần hồn sau vụ nổ lúc nãy! Chúng ta không được phụ lòng tốt của sư phụ!”
Dứt lời, Lăng Tiêu không thèm khách sáo, trực tiếp bước tới, cầm bát canh lên húp một ngụm lớn.
*Ực!*
Ngay khi ngụm nước canh vừa trôi xuống cổ họng Lăng Tiêu, một tiếng sấm rền trầm đục bỗng chốc vang lên sâu trong lồng ngực hắn. Làn da màu đồng cổ của hắn bỗng chốc rực sáng lên như thanh đồng đúc, khí tức Chúc Đồng Cảnh viên mãn trong cơ thể hắn điên cuồng bùng nổ, chấn động cả gian bếp. Hắn cảm thấy thần hồn của mình vốn dĩ có chút mệt mỏi sau vụ nổ và việc lấp hố lúc nãy, lúc này lại được một luồng thanh khí mát lạnh bao phủ, lập tức khôi phục lại trạng thái đỉnh phong nhất, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước gấp mười lần!
“Thật là thần kỳ!” Lăng Tiêu thốt lên, hai mắt sáng rực như kiếm phong. Hắn vội vàng đưa bát canh cho Mộc Vân Thư: “Vân Thư, mau uống đi! Dược lực này quá khủng khiếp, có thể giúp ngươi củng cố thần thức!”
Mộc Vân Thư không dám chậm trễ, đón lấy bát canh húp một ngụm lớn.
*Ầm!*
Thần thức của Mộc Vân Thư bỗng chốc chấn động kịch liệt. Hắn như nhìn thấy một dòng sông thời gian khổng lồ đang chảy qua tâm trí mình, những mảnh vỡ thời không vặn vẹo xung quanh hắn lập tức được sắp xếp lại một cách hoàn mỹ nhất. Tu vi thần thức của hắn trực tiếp đột phá giới hạn cũ, vững vàng bước vào cảnh giới vặn vẹo thời không đỉnh phong!
“Đến lượt chúng tiểu nhân! Đến lượt chúng tiểu nhân với!” Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thèm thuồng đến mức chảy nước miếng, vội vàng xông lại gần bái lạy Lăng Tiêu để xin một ngụm canh thừa.
Lăng Tiêu nhìn hai lão già tạp dịch, thầm nghĩ dù sao họ cũng là người của nông trang, liền hào phóng đưa bát canh còn lại một nửa cho họ: “Hai người chia nhau đi. Nhớ kỹ, đây là ân điển của sư phụ, uống xong phải lập tức luyện hóa, không được làm phiền người!”
“Dạ dạ! Chúng tiểu nhân tuân mệnh!” Càn Khôn Tử và Hắc Bạo mừng rỡ như điên, vội vàng đón lấy bát canh, mỗi người húp sạch sẽ một nửa phần còn lại, đến một giọt nước canh dính trên thành bát cũng lén liếm sạch không chừa một chút nào.
*Oanh! Oanh!*
Hai tiếng nổ trầm đục vang lên trong đan điền của Càn Khôn Tử và Hắc Bạo.
Càn Khôn Tử cảm thấy bình cảnh Độ Kiếp Kỳ đã vây hãm lão suốt ba trăm năm qua bỗng chốc bị một luồng sức mạnh khổng lồ, mang theo quy luật sinh tử của Thái Sơ U Minh Thảo trực tiếp đâm thủng! Linh lực trong cơ thể lão điên cuồng bùng nổ, khí tức không ngừng tăng tiến, trực tiếp đột phá lên Độ Kiếp Kỳ trung kỳ, thậm chí còn hướng thẳng tới hậu kỳ! Lão già râu tóc bạc phơ bỗng chốc trẻ lại mười tuổi, da dẻ trở nên hồng hào, tràn đầy sức sống.
Hắc Bạo thì càng thêm kinh khủng, thân thể cứng như đồng đúc của gã khẽ phát ra những tiếng động “rắc rắc” giòn giã. Gã cảm thấy xương cốt của mình như được đúc lại bằng lôi hỏa hồng hoang, Chúc Đồng Cảnh của gã trực tiếp đạt đến viên mãn, sức mạnh cơ thể tăng lên gấp bội, có thể dùng tay không đập vỡ một ngọn núi lớn một cách dễ dàng!
Bốn người uống xong canh, lập tức không hẹn mà gặp, đồng loạt ngồi xếp bằng xuống đất nện của gian bếp, nhắm mắt tĩnh tọa, điên cuồng vận chuyển công pháp để luyện hóa dược lực khổng lồ đang cuộn trào trong cơ thể. Trên đầu họ, những luồng khói trắng, khói tím bốc lên nghi ngút, khí tức chấn động cả gian bếp nhỏ.
Diệp Phi lúc này đang đứng trước bếp lò, tay cầm chảo gang rán quả trứng Chân Hoàng. Tiếng dầu mỡ kêu “xèo xèo” giòn giã, mùi thơm béo ngậy của trứng rán nhanh chóng lấp đầy gian bếp.
Hắn nghe thấy tiếng động lạ sau lưng, liền quay đầu lại nhìn.
Cảnh tượng trước mắt khiến Diệp Phi cạn lời hoàn toàn, suýt chút nữa thì làm rơi cả chiếc muôi gỗ trong tay.
Năm đứa đồ đệ và tạp dịch của hắn – bao gồm cả cô đồ đệ xinh đẹp Tô Thanh Dao, đại đồ đệ lạnh lùng Lăng Tiêu, thư sinh yếu ớt Mộc Vân Thư, và hai cái lão già tạp dịch mặc quần đùi đỏ – lúc này đang ngồi xếp bằng thành một vòng tròn dưới đất nện. Mặt mũi người nào người nấy đỏ gay như đít khỉ, trên đầu bốc khói nghi ngút như cái ống khói nhà máy, răng nghiến chặt, thỉnh thoảng lại run rẩy một cái như thể đang bị động kinh giai đoạn cuối.
Diệp Phi trợn tròn mắt, lắc đầu ngao ngán, trong lòng thầm than thở một tiếng đầy bất lực:
“Đúng là một lũ báo thủ ăn hại… Ăn có bát canh rau dại nhạt nhẽo, đắng ngắt mà cũng nghẹn đến mức này sao? Đã bảo là dở rồi, không ăn được thì đổ đi, thế mà cũng tranh nhau húp cho bằng sạch rồi giờ ngồi đây trợn mắt há mồm thế kia! Đúng là cái lũ yếu đuối này… Chắc dạo này thời tiết trên núi Tản Viên thay đổi thất thường quá, làm đầu óc bọn họ bị chập mạch hết rồi!”
Hắn thở dài, quay lại lật quả trứng rán trong chảo, trong lòng thầm nghĩ ngày mai nhất định phải xuống núi mua ít muối và bột ngọt về để cải thiện bữa ăn, chứ cứ để cái lũ đồ đệ hoang tưởng này nấu ăn kiểu này thì có ngày hắn chết vì suy dinh dưỡng mất!
Còn dưới chân núi Tản Viên Thần Sơn, hàng vạn tu sĩ vẫn đang quỳ lạy một cách thành kính dưới màn đêm tĩnh mịch. Họ hoàn toàn không biết rằng, ngay trong gian bếp đất nện nhỏ bé trên đỉnh núi kia, một nồi canh rau dại “phế phẩm” của Tiên Tôn vừa mới trực tiếp tạo ra hai vị cường giả đột phá cảnh giới nghịch thiên, và một con ma đầu cổ đại vừa mới bị dập tắt hy vọng thức tỉnh chỉ bằng một cú đá nhẹ của người nông phu vĩ đại nhất thế gian.