Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 6: Tô Thanh Dao lạc bước

Cập nhật lúc: 2026-06-18 17:13:45 | Lượt xem: 8

“Ngoan ngoãn đi theo chúng ta trở về bái đường thành thân với Thần Hoàng tử, bằng không đừng trách bổn tướng ra tay vô tình!”

“Nằm mơ đi! Ta thà tự bạo yêu đan, hồn phi phách tán ở nơi hoang sơn dã lĩnh này, cũng tuyệt đối không làm quân cờ liên hôn cho các ngươi!”

Cơn bão sấm sét cuồng loạn trút xuống Tản Viên Thần Sơn như muốn xé rách màn đêm xám xịt. Gió rít gào qua những tán cây cổ thụ trăm năm, cuốn theo những dòng nước mưa xối xả đập mạnh vào vách đá dựng đứng. Giữa màn mưa trắng xóa, sương mù dày đặc che khuất mọi lối đi, tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Từng tia chớp xé toạc bầu trời, rọi sáng gương mặt tái nhợt nhưng đầy kiên quyết của Tô Thanh Dao đang chạy trốn trong rừng sâu. Tâm trạng của nàng lúc này cũng giống như thời tiết ngoài kia, cuồng loạn, tuyệt vọng và đầy rẫy những vết thương rách nát.

Nàng là công chúa của Yêu tộc Thái Cổ, mang trong mình huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ cao quý nhất thế gian. Thế nhưng, số phận của nàng lại bị chính những người thân tộc xem như một món hàng hóa để trao đổi lợi ích. Để củng cố địa vị và quyền lực, hoàng thúc của nàng đã nhẫn tâm phong ấn yêu lực của nàng, ép gả nàng cho Thần Hoàng tử của tộc Giao Long phương Bắc – một kẻ tàn bạo, khét tiếng với những thú vui hành hạ đồng loại. Quyết không chịu khuất phục trước số phận nghiệt ngã, Tô Thanh Dao đã dùng bí pháp thiêu đốt một phần thọ mệnh để phá vỡ một góc phong ấn, trốn chạy khỏi lãnh địa Yêu tộc.

Thế nhưng, tàn lực của nàng làm sao có thể chống lại sự truy đuổi gắt gao của các cường giả tộc Giao Long? Phía sau nàng, ba luồng yêu quang màu xanh lam hung hãn vẫn đang bám sát không rời, mang theo sát khí ngập trời khiến vạn thú trong rừng phải run rẩy trốn tránh.

“Hộc… hộc…”

Tô Thanh Dao ôm ngực, từng ngụm máu tươi không ngừng tràn ra ngoài khóe môi, nhuộm đỏ tà áo lụa trắng vốn thanh khiết giờ đã rách nát tả tơi. Đan điền của nàng trống rỗng, kinh mạch rạn nứt như những vết nứt trên gốm sứ sắp vỡ. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục chạy như thế này, chưa đầy nửa canh giờ nữa nàng sẽ hoàn toàn kiệt sức và rơi vào tay lũ ác ma kia.

Đúng lúc ý chí sinh tồn của nàng đang lung lay dữ dội nhất, một mùi hương cực kỳ đặc biệt bỗng theo gió bão bay đến, xộc thẳng vào mũi nàng.

Đó không phải là mùi thơm của linh dược ngàn năm, cũng không phải là tiên đan diệu dược lừng lẫy thiên hạ, mà là một mùi hương vô cùng bình dị, ấm áp: mùi khói bếp củi nồng đượm, mùi cải ngọt thanh mát hòa quyện cùng hương gừng cay nồng dịu nhẹ. Giữa cơn bão tuyết lạnh giá của Tản Viên Thần Sơn, mùi hương này giống như một ngọn lửa ấm áp, len lỏi vào từng lỗ chân lông, xoa dịu thần hồn đang rạn nứt của nàng, tiếp thêm cho nàng một chút sức lực cuối cùng.

“Mùi hương này… phát ra từ đâu?”

Tô Thanh Dao lầm bầm, đôi mắt mờ mịt nhìn về phía trước. Trong màn mưa gió bão bùng, nàng loạng choạng bước theo mùi hương, để rồi nhìn thấy một cảnh tượng khiến nàng phải trợn tròn mắt kinh ngạc.

Trước mặt nàng, xuất hiện một nông trang nhỏ bé, đơn sơ nằm lọt thỏm giữa sườn núi hoang vu. Nông trang được bao bọc bởi một hàng rào tre thô sơ, rỉ sét, trông có vẻ chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay. Thế nhưng, điều kinh hoàng là, dù bên ngoài mưa bão đang gào rú ghê rợn, sấm sét đánh xuống ầm ầm, nhưng ngay khi bước vào phạm vi mười trượng quanh nông trang, tất cả gió bão dường như bị một bức tường vô hình chặn đứng hoàn toàn.

Bên trong nông trang, không khí ấm áp, tĩnh lặng đến lạ kỳ. Những giọt mưa xối xả ngoài kia chỉ có thể trượt dài bên ngoài ranh giới vô hình như một bức rèm pha lê khổng lồ, tuyệt đối không thể lọt vào trong dù chỉ một giọt. Những luống rau xanh mướt, những cây ăn quả trong vườn vẫn đứng im lìm dưới ánh trăng dịu nhẹ, hoàn toàn không chịu chút ảnh hưởng nào từ cơn bão diệt thế ngoài kia.

“Đây… đây là cấm địa của vị đại năng nào?”

Tô Thanh Dao run rẩy nghĩ thầm. Nàng không còn sức để suy nghĩ nhiều hơn nữa, cơ thể kiệt quệ hoàn toàn đổ ập xuống ngay trước hàng rào tre đơn sơ của nông trang, ý thức dần chìm vào bóng tối.

Cùng lúc đó, bên trong gian bếp nhỏ ấm áp của nông trang, Lăng Tiêu đang ngồi xếp bằng trên một chiếc ghế gỗ nhỏ, hai tay bưng bát canh gừng mà Diệp Phi vừa múc cho. Hắn nhìn làn khói nghi ngút bốc lên từ bát canh, trong lòng tràn đầy sự kính ngưỡng.

Hắn khẽ húp một ngụm nhỏ.

“Ầm!!!”

Ngay khi ngụm canh gừng vừa trôi xuống cổ họng, Lăng Tiêu cảm thấy như có một luồng hỏa hỏa chi lực ấm áp nhưng vô cùng bá đạo bùng nổ ngay trong đan điền của mình. Luồng lực lượng này không hề thô bạo tàn phá kinh mạch, mà ngược lại vô cùng ôn hòa, len lỏi vào từng góc khuất của cơ thể, gột rửa sạch sẽ những tạp chất cuối cùng còn sót lại sau trận chiến vừa rồi.

Kiếm ý Chúc Đồng Cảnh của hắn vốn vừa mới đột phá còn có chút dao động, giờ đây dưới sự gột rửa của bát canh gừng này, trực tiếp ngưng tụ thành một thanh kiếm nhỏ màu vàng ròng trong thức hải, vững chắc như bàn thạch! Thậm chí, huyết mạch Lạc Hồng trong người hắn cũng rục rịch tiến hóa, rực cháy như lửa ấm.

“Sư… Sư phụ…” Lăng Tiêu run giọng, nước mắt chực trào ra vì xúc động. “Ngài… ngài đối với đồ nhi thật tốt quá…”

Diệp Phi đang lụi cụi lau dọn bàn ăn, nghe thấy tiếng lẩm bẩm của đồ đệ liền quay lại. Nhìn thấy Lăng Tiêu mắt đỏ hoe, mặt mũi thì đỏ bừng như vừa húp phải một hũ ớt hiểm, Diệp Phi lại thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán:

“Thấy chưa? Ta đã bảo cái thân thể này của ngươi yếu như sên mà lị. Húp có bát canh gừng nóng để giải cảm thôi mà cũng làm như sắp lên đoạn đầu đài thế kia. Đàn ông con trai gì mà yếu đuối thế không biết. Sau này ráng mà ăn nhiều vào, cuốc đất nhiều vào cho nó có da có thịt, chứ nhìn ngươi gầy trơ xương thế kia, ra ngoài người ta lại bảo ta ngược đãi người làm.”

Lăng Tiêu nghe vậy, trong lòng lại một phao chấn động dữ dội:

*Sư phụ quả nhiên là nhìn thấu mọi chuyện! Ngài chê thân thể mình yếu, thực chất là đang nhắc nhở mình rằng “Chúc Đồng Cảnh” vẫn chỉ là bước khởi đầu, thể chất vẫn chưa đủ mạnh để gánh vác đại đạo của ngài! Ngài bảo mình cuốc đất nhiều vào, chính là đang chỉ điểm cho mình phương pháp rèn luyện thể phách tối cao – dung hợp kiếm ý vào từng động tác lao động bình thường! Ôi, dụng ý sâu xa của Sư phụ, đệ tử cả đời này cũng không báo đáp hết được!*

“Đồ nhi đã hiểu! Đồ nhi nhất định sẽ chăm chỉ cuốc đất, không phụ sự kỳ vọng của Sư phụ!” Lăng Tiêu vội vàng đặt bát canh xuống, dập đầu xuống đất, giọng nói vang dội như sấm truyền.

Diệp Phi trợn mắt, cạn lời gõ nhẹ chiếc quạt nan vào đầu Lăng Tiêu một cái:

“Hiểu cái đầu ngươi ấy! Ăn xong thì đi rửa bát đi, ở đó mà lạy với lục. Đúng là cái đồ dở hơi, đầu óc lúc nào cũng lơ lửng trên mây.”

Trong khi Diệp Phi đang mắng mỏ đồ đệ trong bếp, thì bên ngoài hàng rào tre, ba tên Yêu tướng tộc Giao Long cũng đã đuổi tới nơi. Tên cầm đầu là một gã nam tử trung niên mặt đầy vảy xanh ghê tởm, tu vi đã đạt tới Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, chỉ còn một bước là bước vào Lạc Vũ Cảnh phi thiên.

Hắn nhìn thấy Tô Thanh Dao đang nằm bất tỉnh bên ngoài hàng rào tre, liền cười lớn một cách đắc ý:

“Ha ha! Công chúa điện hạ, chạy đi đâu cho thoát? Cuối cùng cũng kiệt sức rồi chứ gì? Khôn hồn thì ngoan ngoãn theo bổn tướng trở về, bằng không…”

Hắn liếc nhìn sang nông trang nhỏ bé, trong mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ tột cùng:

“Một căn nhà tranh rách nát của phàm nhân mà cũng đòi che chở cho ngươi sao? Để bổn tướng san bằng cái nơi này, xem kẻ nào dám cản đường!”

Nói rồi, gã Yêu tướng vung tay, một luồng thủy long màu xanh lam khổng lồ ngưng tụ từ nước mưa bão bùng, gầm rú lao thẳng về phía nông trang với sức mạnh dời non lấp bể. Hắn tự tin rằng, chỉ cần một chiêu này, cả căn nhà tranh lẫn cô công chúa yếu ớt kia sẽ tan thành tro bụi.

Thế nhưng, khi luồng thủy long khổng lồ vừa chạm vào phạm vi mười trượng của hàng rào tre…

“Vù…”

Một tiếng động nhẹ nhàng vang lên, giống như tiếng gió thổi qua kẽ lá vào buổi sớm mai. Luồng thủy long có thể dễ dàng san bằng một ngọn đồi nhỏ, bỗng nhiên biến mất không một dấu vết, giống như một giọt nước rơi vào sa mạc khô cằn, hoàn toàn bị triệt tiêu không một tiếng động.

Gã Yêu tướng trợn tròn mắt, nụ cười trên môi cứng đờ:

“Cái… cái gì? Pháp thuật của ta đâu? Sao lại thế này?”

Hắn không tin vào mắt mình, bước lên một bước, định dùng tay không giật sập hàng rào tre đơn sơ kia để chứng minh thực lực. Nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào cọc tre rỉ sét…

“Ầm!”

Một luồng lực lượng phản chấn mang theo hơi thở Thái Sơ Hỗn Độn từ trên hàng rào bộc phát ra. Luồng lực lượng này không hề có hào quang rực rỡ, chỉ là một luồng khí xám xịt, nhưng nó đi đến đâu, không gian nơi đó liền vỡ vụn như gương.

“A!!!”

Gã Yêu tướng thét lên một tiếng thảm thiết vang vọng cả núi rừng. Cánh tay phải của hắn, từ ngón tay cho đến bả vai, trong nháy mắt bị luồng khí xám kia phân rã thành những hạt bụi mịn, biến mất hoàn toàn khỏi thế gian! Thậm chí, luồng khí xám kia còn men theo kinh mạch, muốn lao thẳng vào đan điền để xóa sổ toàn bộ tu vi của hắn.

“Tránh ra! Mau tránh ra!” Gã Yêu tướng kinh hoàng bạt vía, dùng tay trái rút kiếm tự chém đứt một phần vai của mình để ngăn cản luồng khí xám lan rộng. Hắn ngã nhào ra đất, mặt cắt không còn giọt máu, nhìn hàng rào tre đơn sơ kia như nhìn thấy con quái vật đáng sợ nhất thế gian.

“Đây… đây không phải là nông trang của phàm nhân! Đây là cấm địa của một vị Chí Tôn viễn cổ!” Một tên hộ vệ đi cùng run rẩy hét lên, gối chân đã mềm nhũn ra vì sợ hãi.

Đúng lúc này, từ trong bóng tối của hiên nhà, một bóng đen khổng lồ lững thững bước ra.

Đó là Đại Hắc.

Đôi mắt nó trong đêm tối không còn vẻ lờ đờ, buồn ngủ thường ngày, mà rực lên hai luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm hung tàn, chứa đựng uy áp của Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển – thần thú canh giữ cửa Hỗn Độn. Nó đứng ở đầu sân, nhìn ba tên Yêu tộc ngoài rào với ánh mắt khinh bỉ tột cùng, rồi khẽ gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng.

“Gừ…”

Một tiếng gầm cực kỳ nhỏ, thậm chí không làm lay động một chiếc lá tre trong vườn. Nhưng trong tai của ba tên Yêu tộc kia, tiếng gầm ấy lại hóa thành tiếng sấm diệt thế vang vọng từ thời khai thiên lập địa! Linh hồn của bọn chúng như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, đan điền rạn nứt, yêu lực trong người hoàn toàn bị đóng băng, không thể vận chuyển dù chỉ một chút.

“Hỗn… Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển!” Gã Yêu tướng đầu lĩnh run rẩy thốt lên ba chữ, nước tiểu đã bắt đầu rỉ ra quần vì sợ hãi tột độ. Hắn nhận ra huyết mạch áp chế tuyệt đối này. Đây là thủy tổ của vạn thú trong truyền thuyết! Tại sao một tồn tại nghịch thiên như vậy lại đi canh cổng cho một cái nông trang rách nát này? Chủ nhân của con chó này… rốt cuộc là ai?

“Chạy! Mau chạy!”

Ba tên Yêu tộc không còn mảy may ý định bắt giữ Tô Thanh Dao nữa. Bọn chúng dùng hết sức bình sinh, lết cái thân thể rệu rã, vừa lăn vừa bò chạy trốn khỏi Tản Viên Thần Sơn với tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời mình, hận không thể mọc thêm vài cái chân để chạy cho nhanh.

Bên trong nhà, Diệp Phi nghe thấy tiếng Đại Hắc gầm gừ ngoài sân, liền nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu:

“Đại Hắc! Đêm hôm khuya khoắt sủa cái gì thế hả? Có để cho ai ngủ không?”

Hắn cầm chiếc quạt nan, lạch bạch bước ra ngoài hiên với dáng vẻ lười biếng thường thấy. Lăng Tiêu cũng vội vàng đi theo sau, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bát.

Diệp Phi nhìn quanh sân, thấy mưa bão bên ngoài vẫn đang trút xuống như trút nước, nhưng ngay trước cổng hàng rào tre của mình lại có một bóng người nằm bất động.

“Ơ kìa? Lại có người ngã ở cửa nhà ta à?” Diệp Phi gãi gãi đầu, đầy vẻ dở khóc dở cười. “Cái sườn núi này hôm nay bị làm sao thế nhỉ? Hết tên này đến tên khác thi nhau đến đây ngất xỉu. Bộ nhà ta là trạm y tế miễn phí chắc?”

Hắn bước tới gần, cúi xuống nhìn. Dưới ánh chớp lóe sáng của bầu trời đêm, gương mặt của cô gái hiện ra cực kỳ rõ nét. Đó là một dung nhan khuynh quốc khuynh thành, dù đang nhợt nhạt và lấm lem bùn đất nhưng vẫn toát lên một vẻ mị hoặc tự nhiên, khiến người ta nhìn vào liền không thể rời mắt. Đặc biệt, phía sau lưng nàng thấp thoáng có những cái đuôi lông xù màu trắng tuyết đang khẽ run rẩy dưới lớp áo rách.

“Ồ, một cô nương xinh đẹp thế này mà lại bị bỏ rơi trong đêm mưa bão sao?” Diệp Phi chậc lưỡi, lắc đầu thương cảm. Hắn hoàn toàn không nhận ra những cái đuôi kia là của yêu tộc, mà chỉ nghĩ đó là… một món đồ trang trí thời trang kỳ lạ của giới trẻ thời nay. “Đúng là thanh niên thời nay, ăn mặc kỳ quặc thật, còn đeo cả đuôi giả nữa chứ. Nhưng mà nhìn tội nghiệp quá, ướt sũng thế này chắc lạnh lắm.”

Nói rồi, Diệp Phi cúi xuống, nhẹ nhàng bế xốc Tô Thanh Dao lên bằng một tay, nhẹ nhàng như đang nhấc một bó cải ngọt trong vườn.

Lăng Tiêu đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, đồng tử co rụt lại, trong lòng dấy lên một cơn bão táp:

*Yêu khí thuần khiết thế này… Đây chắc chắn là hoàng tộc của Thái Cổ Yêu tộc! Hơn nữa còn là huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ cực kỳ hiếm thấy! Sư phụ quả nhiên là thần cơ diệu toán, ngài vừa mới cứu mình, giờ lại tiện tay nhặt thêm một vị công chúa Yêu tộc về. Đây chắc chắn là một phần trong đại kế hoạch bố cục vạn giới, thiết lập trật tự mới cho Âu Lạc Thần Châu của ngài!*

“Lăng Tiêu, còn đứng đực ra đó làm gì? Mau vào bếp lấy bát canh gừng nóng ra đây cho ta!” Diệp Phi ra lệnh khi bế Tô Thanh Dao vào trong nhà.

“Đồ nhi tuân mệnh!” Lăng Tiêu vội vàng chạy vào bếp, lòng đầy cung kính.

Diệp Phi đặt Tô Thanh Dao nằm trên chiếc giường tre ở gian ngoài. Hắn lấy một chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau sạch bùn đất trên mặt nàng, rồi nhận lấy bát canh gừng từ tay Lăng Tiêu.

“Nào, cô nương, tỉnh dậy uống chút canh cho ấm người đi.” Diệp Phi khẽ lay nhẹ vai nàng, giọng nói ôn hòa như một lão nông hiền hậu.

Tô Thanh Dao từ từ mở mắt. Đập vào mắt nàng là một gương mặt phong sương nhưng vô cùng ấm áp của một người đàn ông trung niên. Ánh mắt hắn nhìn nàng đầy vẻ quan tâm, không hề có chút tà niệm hay tham lam nào trước nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của nàng.

“Ta… ta đang ở đâu?” Tô Thanh Dao thều thào hỏi, giọng nói yếu ớt như tơ hồng.

“Đây là nông trang của ta trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Cô nương bị ngất ngoài cửa, ta bế vào đây thôi. Nào, uống bát canh gừng này đi cho đỡ lạnh, thân con gái mà phơi sương phơi tuyết thế này là hỏng hết người đấy.” Diệp Phi mỉm cười xoa dịu, đưa bát canh đến trước mặt nàng.

Tô Thanh Dao nhìn bát nước màu vàng nhạt, bốc khói nghi ngút kia, trong lòng có chút cảnh giác của một yêu tộc bị truy sát. Nhưng mùi hương cay nồng ấm áp kia lại một lần nữa kích thích bản năng của nàng. Nàng không kìm lòng được, hé môi húp một ngụm nhỏ.

“Ầm!!!”

Ngay khi ngụm canh gừng vừa trôi xuống bụng, Tô Thanh Dao cảm thấy như có một luồng sấm sét hỗn độn nổ tung trong cơ thể mình!

Đó không phải là canh gừng! Đó là… Thái Sơ Nguyên Khí tinh khiết nhất thế gian!

Luồng dược lực kinh hoàng kia trực tiếp quét sạch toàn bộ chướng khí và độc tố trong người nàng, chữa lành mọi vết thương kinh mạch trong nháy mắt. Đặc biệt, phong ấn huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ do vị hoàng thúc phản bội – một cường giả Bá Vương Cảnh – tự tay thiết lập, dưới sự va chạm của luồng dược lực này, liền vỡ vụn như một mảnh thủy tinh mỏng manh trước búa tạ!

“Rắc rắc…”

Tiếng phong ấn vỡ vụn vang lên giòn giã trong thức hải của nàng. Huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ vốn bị đè nén bấy lâu nay bỗng nhiên bùng nổ dữ dội. Phía sau lưng nàng, chín cái đuôi hư ảnh màu trắng tuyết khổng lồ đột ngột hiện ra, tỏa ra hào quang vạn trượng, chiếu sáng cả gian phòng nhỏ!

Yêu lực của nàng từ Khải Huyết Cảnh trực tiếp bùng nổ, đột phá lên Chúc Đồng Cảnh, rồi tiếp tục kéo dài thẳng tắp lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, suýt chút nữa là đột phá lên Lạc Vũ Cảnh phi thiên!

Tô Thanh Dao bàng hoàng tột độ. Nàng trợn tròn mắt nhìn người đàn ông trung niên mặc áo vải thô trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng và sùng bái không thể tả xiết:

*Chỉ… chỉ bằng một bát canh gừng tầm thường, ngài ấy đã trực tiếp phá vỡ phong ấn của một vị Bá Vương Cảnh? Thậm chí còn giúp huyết mạch của mình tiến hóa hoàn mỹ đến mức này? Người này… người này rốt cuộc là tồn tại vĩ đại phương nào?!*

Diệp Phi nhìn thấy chín cái đuôi hư ảnh rực rỡ phía sau lưng Tô Thanh Dao, lại trợn mắt, ngạc nhiên nói:

“Ồ! Cái đồ chơi phát sáng này của cô nương xịn thế? Lại còn biết tự phát sáng cơ à? Đúng là công nghệ thời nay phát triển thật, làm cái đuôi giả mà như thật ấy, lại còn có cả đèn LED bên trong nữa chứ. Cơ mà đêm hôm khuya khoắt bật đèn thế này đau mắt lắm, cô nương tắt bớt đi cho ta nhờ, nhà ta không có tiền trả tiền điện đâu.”

Tô Thanh Dao nghe vậy, suýt chút nữa thì hộc máu vì ngỡ ngàng:

*Cái… cái gì? Đèn LED? Đuôi giả? Tiền điện? Vị tiền bối này đang nói cái gì thế? Đây là Cửu Vĩ Thần Thể tối cao của Yêu tộc ta đó! Ngài ấy lại bảo đây là đuôi giả có lắp đèn LED?*

Nàng nhìn sang Lăng Tiêu đang đứng bên cạnh. Lăng Tiêu khẽ nháy mắt với nàng, truyền âm nói:

“Thánh nữ điện hạ, chớ có kinh động đến Sư phụ. Sư phụ thích hóa thân thành phàm nhân để trải nghiệm hồng trần, ngài ghét nhất là những kẻ vạch trần thân phận của mình. Ngài nói cái gì thì cô cứ nghe cái đó đi, đừng có thắc mắc nhiều, bằng không ngài mà nổi giận thì cả cái Âu Lạc Thần Châu này cũng không gánh nổi đâu!”

Tô Thanh Dao nghe vậy, cả người run lên bần bật. Nàng lập tức hiểu ra mọi chuyện:

*Hóa ra là một vị Chí Tôn ẩn thế giả làm phàm nhân! Thảo nào ngài ấy lại dùng giọng điệu của một lão nông để nói chuyện với mình. Đúng vậy, đối với một tồn tại vĩ đại như ngài ấy, Cửu Vĩ Thần Thể của mình quả thực chẳng khác nào một món đồ chơi trẻ con rách nát. Ngài ấy gọi là “đuôi giả lắp đèn” chính là đang gõ nhịp, nhắc nhở mình không được kiêu ngạo, phải biết giữ mình khi ở trước mặt cao nhân!*

“Tiền… tiền bối…” Tô Thanh Dao vội vàng thu hồi chín cái đuôi hư ảnh, cung kính cúi đầu. “Là vãn bối thất lễ. Đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối, bát canh gừng này của tiền bối… thực sự là ân huệ tái sinh đối với vãn bối.”

Diệp Phi xua xua tay, cười xòa:

“Ui dào, ơn huệ gì đâu. Có bát canh gừng thôi mà làm như ta ban cho cô cả hũ vàng không bằng. Mà này, cô nương tên gì? Sao đêm hôm mưa gió thế này lại chạy lên đỉnh núi hoang vu này thế? Có phải bị kẻ xấu bắt nạt không?”

Tô Thanh Dao cắn môi, rơm rớm nước mắt kể lại sự tình:

“Vãn bối tên là Tô Thanh Dao. Vì không muốn chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt của gia tộc với Thần Hoàng tử tộc Giao Long phương Bắc, nên vãn bối đã trốn chạy khỏi tộc. Không ngờ bị bọn họ truy sát đến tận đây… Nếu không có tiền bối ra tay cứu giúp, có lẽ vãn bối đã phơi xác ngoài kia rồi.”

Diệp Phi nghe xong câu chuyện, tức giận đập bàn cái “bốp”, gương mặt lộ vẻ bất bình:

“Cái gì?! Thời đại nào rồi mà còn có cái kiểu ép gả ép cưới thế này hả? Đúng là một lũ phong kiến hủ bại! Cô nương yên tâm, cứ ở lại đây nhà ta. Ta tuy chỉ là một nông phu nghèo, nhưng dăm ba cái đứa bắt nạt con gái nhà lành thì ta ghét nhất. Để xem đứa nào dám đến đây đòi người!”

Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao nghe thấy những lời này, trong lòng đồng thời dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương, nhưng ngay sau đó là sự hưng phấn tột độ:

*Sư phụ… Sư phụ vừa tuyên bố sẽ che chở cho Tô Thanh Dao! Ngài nói “để xem đứa nào dám đến đây đòi người”, nghĩa là ngài sẵn sàng đối đầu với cả tộc Giao Long phương Bắc và Thiên Hồ tộc sao? Trời ơi, đây chính là sự tự tin của một vị Thái Sơ Chi Chủ! Chỉ cần một câu nói của ngài, cả vạn giới cũng phải cúi đầu!*

“Đa tạ tiền bối! Vãn bối nguyện ý ở lại đây làm trâu làm ngựa, hầu hạ tiền bối để báo đáp ơn trời biển này!” Tô Thanh Dao vội vàng quỳ sụp xuống dập đầu.

Diệp Phi vội vàng đỡ nàng dậy, xua tay:

“Ấy ấy, làm trâu làm ngựa gì chứ. Nhà ta có trâu có ngựa đâu mà làm. Mà nhìn cô nương tay yếu chân mềm thế này, chắc cũng chẳng biết cuốc đất trồng rau đâu nhỉ?”

Hắn nhìn quanh nhà, rồi liếc mắt ra ngoài sân, nơi chuồng gà đang có mấy con gà mái (thực chất là Thái Sơ Thần Phượng) đang khúc khích gáy nhẹ. Diệp Phi vỗ tay cái đét:

“À! Hay là thế này đi. Nhà ta có mấy con gà mái lười biếng, dạo này chẳng chịu đẻ trứng gì cả. Cô nương ở lại thì giúp ta việc… cho gà ăn và dọn chuồng gà đi. Việc này nhẹ nhàng, lại không tốn sức, rất hợp với con gái.”

“Cho… cho gà ăn?” Tô Thanh Dao ngơ ngác.

Lăng Tiêu đứng bên cạnh lập tức nháy mắt ra hiệu cho nàng, truyền âm gấp gáp:

“Thánh nữ! Mau đồng ý đi! Đó là cơ duyên nghịch thiên đấy! Mấy con gà đó… thực chất là Thái Sơ Thần Phượng! Thức ăn của chúng toàn là Ngộ Đạo Đan cấp hoàn mỹ! Cô được giao việc cho chúng ăn, nghĩa là cô sẽ được tiếp xúc với Thần Phượng và Thần Đan mỗi ngày! Đây là phúc phận mà các vị Tiên Vương có cầu cũng không được đâu!”

Tô Thanh Dao nghe xong, đầu óc quay cuồng vì kinh ngạc. Nàng vội vàng gật đầu lia lịa:

“Vãn bối nguyện ý! Vãn bối nhất định sẽ chăm sóc lũ gà thật tốt, không để tiền bối thất vọng!”

Diệp Phi cười híp mắt, gật đầu hài lòng:

“Tốt lắm! Vậy từ nay cô cứ gọi ta là Sư phụ đi, dù sao ta cũng nhận ngươi làm đồ đệ thứ hai rồi. Lăng Tiêu là sư huynh của ngươi, sau này có gì không biết cứ hỏi hắn.”

“Đồ nhi Tô Thanh Dao, bái kiến Sư phụ!” Tô Thanh Dao cung kính dập đầu ba cái thật lớn.

Diệp Phi cười ha hả, xoa đầu nàng: “Ngoan lắm! Thôi, đêm cũng muộn rồi, hai đứa đi ngủ đi. Mai còn phải dậy sớm dọn chuồng gà và chẻ củi đấy.”

Nói rồi, Diệp Phi ngáp một cái dài, cầm quạt nan đi về phòng ngủ của mình, miệng vẫn lẩm bẩm về việc năng suất của vườn rau muống.

Sau khi Diệp Phi đi khuất, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao đứng đối diện nhau trong gian bếp nhỏ.

Lăng Tiêu nhìn Tô Thanh Dao, khẽ mỉm cười: “Sư muội, chào mừng muội gia nhập nông trang. Từ nay về sau, muội sẽ hiểu thế nào là thế giới quan sụp đổ.”

Tô Thanh Dao nhìn bát canh gừng đã cạn sạch trong tay, rồi nhìn ra ngoài hàng rào tre – nơi bão tố vẫn đang gầm rú nhưng không thể chạm đến một sợi cỏ của nông trang, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Nàng biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một trang hoàn toàn mới dưới sự che chở của vị Sư phụ “vô tri” vĩ đại này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8