Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 5: Thần hồn chấn động
Nắng sớm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn bắt đầu xuyên qua những tầng mây dày đặc, rọi xuống nông trang nhỏ những vệt sáng lấp lánh như vàng ròng. Gió núi thổi xào xạc qua rặng tre ngà, mang theo hơi ẩm thanh khiết của sương mai.
Lăng Tiêu vẫn đứng im như phượng hoàng tắm lửa giữa mảnh đất vừa được xới tung. Luồng khí tức Chúc Đồng Cảnh cuồn cuộn chảy trong kinh mạch hắn, mạnh mẽ và dạt dào như sóng trùng khơi. Giọt máu Giao Long trong tim hắn đập mạnh mẽ, mỗi một nhịp đập đều như tiếng trống đồng vang vọng từ thời viễn cổ, rèn giũa xương cốt hắn thành một thứ hợp kim không gì phá nổi.
Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh dồi dào chưa từng có. Đan điền từng bị vỡ nát giờ đây đã biến mất, thay vào đó là một vùng Hỗn Độn mênh mông, nơi kiếm ý đang âm thầm thai nghén.
“Ảo thật đấy…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt không giấu nổi sự bàng hoàng.
Hắn liếc nhìn về phía Diệp Phi. Vị “Sư phụ” vĩ đại của hắn lúc này đang lẹt quẹt mang đôi dép cao su rách, một tay xách xô nước giếng, tay kia cầm chiếc gáo dừa nứt, lững thững đi tưới cho mấy luống rau cải ngọt. Gương mặt Diệp Phi vẫn là vẻ lờ đờ, buồn ngủ kinh niên, cái miệng ngáp ngắn ngáp dài, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi gãi mông một cách vô cùng phàm trần.
Nhưng dưới nhãn quan của một tu sĩ vừa bước vào Chúc Đồng Cảnh như Lăng Tiêu, mỗi bước đi của Diệp Phi đều như đang giẫm lên long mạch của Âu Lạc Thần Châu. Chiếc gáo dừa nứt kia mỗi lần múc nước dường như đang múc đi một phần nhân quả của thiên địa, tưới xuống ruộng rau để gieo mầm cho những quy luật vận hành mới của vũ trụ.
*Sư phụ quả thực đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân tối cao. Mọi hành động của ngài đều là Đạo, mọi hơi thở của ngài đều là Pháp!* Lăng Tiêu tự nhủ, lòng sùng bái đối với Diệp Phi đã tăng lên một tầm cao mới, vượt ra ngoài mọi giới hạn thông thường.
Đúng lúc này, từ phía bìa rừng rậm rạp bao quanh nông trang, một luồng sát khí lạnh buốt đột ngột ập đến.
Gió núi đang thổi hiền hòa bỗng nhiên ngưng bặt. Lũ chim lượn lờ trên bầu trời lập tức im tiếng, nháo nhào bay đi tìm nơi ẩn nấp. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, mang theo một mùi tanh nồng của máu và dã tâm.
Đại Hắc đang nằm sưởi nắng cạnh chuồng gà bỗng híp mắt lại. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, cái đuôi xù ngừng vẫy. Đôi mắt đen sâu thẳm của nó lóe lên một tia khinh bỉ cực hạn.
Lăng Tiêu giật mình, lập tức quay ngoắt đầu về phía rặng tre. Huyết mạch Giao Long trong người hắn sôi trào, cảnh báo hắn về một mối nguy hiểm đang cận kề.
Từ trong bóng tối của rừng già, một bóng người từ từ bước ra.
Kẻ đó mặc một bộ giáp da thú màu xám đen, đầu đội mũ da sói, gương mặt gầy guộc như bộ xương khô, đôi mắt ti hí híp lại lộ ra tia nhìn tàn nhẫn và tà ác. Trên tay hắn cầm một cặp đoản đao rực lên ánh sáng huyết sắc tà dị. Khí tức tỏa ra từ người hắn mạnh mẽ và hung bạo, ép cho cỏ cây xung quanh phải rạp xuống.
Lý Quyệt!
Đại thống lĩnh ám sát của Chu Diên Thần Triều, một cường giả Chúc Đồng Cảnh trung kỳ khét tiếng với biệt danh “Huyết Sói”. Hắn chính là kẻ đã dẫn đầu nhóm sát thủ truy sát Lăng Tiêu suốt ba ngày ba đêm qua, dồn phế Thái tử này vào đường cùng.
Lý Quyệt liếc nhìn xung quanh nông trang, ánh mắt dừng lại trên người Lăng Tiêu. Hắn khẽ liếm môi, nở một nụ cười man rợ:
“Tìm thấy ngươi rồi, con chuột nhắt của hoàng tộc tàn dư. Không ngờ ngươi lại chạy trốn vào tận sâu trong Tản Viên Thần Sơn này, còn tìm được một cái ổ rách nát để trốn.”
Hắn đảo mắt nhìn sang Diệp Phi đang lúi húi tưới nước ở đằng xa, rồi khịt mũi khinh bỉ:
“Một tên nông phu phế vật và một con chó đen ghẻ. Lăng Tiêu, ngươi thảm hại đến mức phải đi cầu xin sự che chở của một tên phàm nhân bùn đất thế này sao? Đan điền đã vỡ, gân mạch đã đứt, ngươi nghĩ trốn ở đây thì Chu Diên Thần Triều sẽ tha cho ngươi?”
Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn bước lên một bước, chắn trước lối vào vườn rau, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết:
“Lý Quyệt, đây là cấm địa thanh tịnh. Ngươi dám mang sát khí bẩn thỉu vào đây, làm phiền đến sự yên bình của Sư phụ ta, hôm nay ngươi đừng hòng rời đi.”
Lý Quyệt nghe vậy thì ngửa cổ cười lớn, tiếng cười chói tai như tiếng sói tru đêm trăng:
“Ha ha ha! Cấm địa? Sư phụ? Ngươi gọi gã nông dân chân lấm tay bùn kia là Sư phụ sao? Đầu óc ngươi bị đánh hỏng rồi à? Một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi, ta chỉ cần thở nhẹ một cái cũng đủ làm hắn tan xương nát thịt! Hôm nay, ta sẽ tiễn cả ngươi và tên sư phụ rác rưởi của ngươi xuống hoàng tuyền!”
Nói rồi, Lý Quyệt chấn động thân hình. Luồng linh lực huyết sắc từ người hắn bùng nổ, hóa thành một bóng ma sói khổng lồ cao tới ba trượng phía sau lưng. Mặt đất dưới chân hắn nứt toác, đá sỏi bay tứ tung. Uy áp của Chúc Đồng Cảnh trung kỳ quét qua toàn bộ nông trang.
Trong khi bầu không khí đang căng thẳng đến mức nghẹt thở, Diệp Phi lúc này vừa tưới xong luống cải ngọt thứ ba.
Hắn nghe thấy tiếng ồn ào phía cổng vườn, liền cau mày quay lại nhìn. Đập vào mắt hắn là một gã trung niên ăn mặc kỳ dị như người rừng, mặt mũi nhem nhuốc, đang đứng gào thét cái gì đó mà hắn nghe không rõ. Đã thế, gã kia còn đứng dẫm chân thình thịch làm bụi đất bay mù mịt, suýt chút nữa thì bay vào luống rau muống hắn vừa mới gieo hạt lúc sáng.
Diệp Phi lập tức nổi đóa.
*Cái thằng cha dở hơi này ở đâu ra thế không biết? Ăn mặc thì như diễn viên tuồng chèo lỗi thời, sáng ngày ra đã chạy vào đất nhà người ta làm loạn. Đất trồng rau của ta vừa mới tơi xốp, ngươi dẫm thế kia thì nén hết cả đất lại rồi còn trồng trọt gì nữa! Đúng là cái đồ báo thủ!*
Diệp Phi bực dọc lầm bầm, định bụng sẽ ra mắng cho gã kia một trận. Nhưng đúng lúc hắn bước qua gốc cây mận già ở góc sân, một cành cây khô, khẳng khiu bỗng quẹt ngang qua hông hắn, suýt nữa làm rách vạt áo vải thô bạc màu.
“Phiền phức thật! Cái cành mận khô này, định quẹt rách áo ta đấy à?”
Diệp Phi làu bàu. Hắn tiện tay đưa tay lên, dùng lực bẻ một cái.
“Rắc!”
Cành mận khô dài tầm hai thước, xám xịt và giòn rụm, dễ dàng bị Diệp Phi bẻ gãy. Hắn cầm cành củi khô trong tay, định vứt đi, nhưng chợt nhớ ra luống cà chua ở góc vườn đang bị trĩu quả, cần một cái cọc để chống đỡ kẻo gió thổi đổ mất.
Hắn liếc nhìn Lăng Tiêu đang đứng đực mặt ra đằng kia, liền vẫy vẫy tay, tiện tay ném cành củi khô về phía đồ đệ:
“Lăng Tiêu! Cầm lấy cái này! Mang ra luống cà chua đằng kia cắm xuống làm cọc chống cho ta. Nhìn luống cà chua nó đổ nghiêng đổ ngả thế kia mà không biết đường sửa, đúng là cái đồ vô tri!”
Diệp Phi mắng mỏ một câu, giọng điệu đầy vẻ chê bai sự vụng về của đồ đệ. Ném xong cành củi, hắn lại quay người đi xách xô nước khác, hoàn toàn không thèm để ý đến gã sát thủ Lý Quyệt đang gầm rú như điên ở đằng kia. Đối với Diệp Phi, việc tưới rau và bảo vệ luống cà chua quan trọng hơn vạn lần việc đôi co với mấy gã khùng chạy rông ngoài đường.
Thế nhưng, hành động “tiện tay” ấy của Diệp Phi, dưới mắt của Lăng Tiêu và Lý Quyệt, lại hoàn toàn biến thành một cảnh tượng khác.
Khi Diệp Phi bẻ gãy cành mận khô kia, một tiếng “Rắc” vang lên không lớn, nhưng rơi vào tai Lăng Tiêu lại như tiếng sấm sét khai thiên lập địa. Hắn nhìn thấy rõ ràng, khoảnh khắc ngón tay Diệp Phi chạm vào cành cây, toàn bộ quy luật không gian xung quanh gốc mận già bỗng chốc bị đảo lộn. Một luồng kiếm khí vô hình, cổ xưa và tối cao từ đầu ngón tay Diệp Phi tràn vào cành củi khô, biến vật tầm thường ấy thành một thanh kiếm mang theo ý chí của Thái Sơ.
Và khi Diệp Phi “tiện tay” ném cành củi về phía hắn…
*Vút!*
Cành củi khô bay qua hư không, vẽ nên một đường cong hoàn mỹ đến mức nghẹt thở. Đường cong ấy đi qua đâu, không gian nơi đó liền xuất hiện một vết nứt đen ngòm nhỏ như sợi chỉ. Đó là dấu vết của việc quy luật thời không bị xé rách!
*Sư phụ… ngài ấy đang ban kiếm cho mình!*
Đầu óc Lăng Tiêu như nổ tung. Hắn run rẩy đưa hai tay ra, cung kính đón lấy cành củi khô đang bay tới.
Ngay khi cành củi chạm vào lòng bàn tay Lăng Tiêu, một luồng sức mạnh cuồn cuộn như đại dương gầm thét lập tức tràn vào cơ thể hắn. Cành mận khô xám xịt kia bỗng nhiên phát ra những tiếng vo vo trầm đục, một tầng hào quang màu xám bạc mờ nhạt bao phủ lấy thân cành, biến nó trở nên sắc bén và lạnh lẽo vô cùng. Không khí xung quanh cành cây bị cắt ra thành những luồng gió nhỏ bén nhọn như dao cạo.
Lăng Tiêu cảm nhận được một ý niệm truyền vào thần trí của mình từ cành củi: *Thái Sơ Nghịch Mệnh, một kiếm trảm nhân quả!*
Nước mắt Lăng Tiêu suýt chút nữa thì trào ra vì cảm động.
*Sư phụ! Ngài chê con vô tri, ngài mắng con không biết chăm sóc vườn rau, thực chất là ngài đang giáo huấn con phải biết nhìn thấu bản chất của vạn vật! Ngài ban cho con cành củi này, chính là muốn con dùng nó để trảm đứt nhân quả với quá khứ, triệt để lột xác!*
“Đồ nhi đã hiểu! Xin tuân theo ý chỉ của Sư phụ!” Lăng Tiêu gầm lên trong lòng, ánh mắt hắn từ sùng bái chuyển sang lạnh lùng tột độ khi nhìn về phía Lý Quyệt.
Ở phía đối diện, Lý Quyệt vốn đang đắc ý cười lớn, bỗng dưng tiếng cười của hắn nghẹn lại trong cổ họng như bị ai đó bóp cổ.
Hắn trố mắt nhìn cành củi khô trong tay Lăng Tiêu. Tuy hắn không nhìn thấy những vết nứt không gian ảo diệu như Lăng Tiêu, nhưng bản năng sinh tồn của một sát thủ dày dạn kinh nghiệm đang điên cuồng gào thét trong đầu hắn: *Nguy hiểm! Chạy mau! Chạy ngay lập tức!*
Một luồng lạnh lẽo từ xương cụt xộc thẳng lên đỉnh đầu Lý Quyệt. Hắn cảm giác cành củi khô tầm thường kia lúc này không còn là một cành cây nữa, mà là một con cự thú hồng hoang đang há to miệng, sẵn sàng nuốt chửng cả linh hồn của hắn. Uy áp từ cành cây tỏa ra thậm chí còn vượt xa cả vị hoàng thúc mạnh nhất của Chu Diên Thần Triều, người đã đạt đến Thần Thông Cảnh!
*Không thể nào! Chuyện quái dị gì thế này? Một tên phàm nhân tùy tiện ném ra một cành củi, sao lại có thể mang theo uy áp khủng khiếp thế này được?*
Lý Quyệt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lòng kiêu ngạo lúc nãy bay sạch không còn một mảnh. Hắn không dám chần chừ nữa, lập tức vận dụng mười phần công lực. Bóng sói huyết sắc phía sau lưng hắn rống lên một tiếng điên cuồng, nhập vào cặp đoản đao trong tay hắn.
“Huyết Sói Trảm Thiên! Chết đi cho ta!”
Lý Quyệt hét lớn để lấy lại can đảm, thân hình hắn hóa thành một luồng ánh sáng đỏ rực, mang theo sức mạnh có thể dễ dàng chẻ đôi một quả đồi nhỏ, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Tốc độ của hắn nhanh đến mức tạo ra những tiếng nổ siêu thanh liên tiếp trong không khí.
Lăng Tiêu đứng yên tại chỗ, không hề né tránh. Hắn khẽ nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại động tác bẻ cành cây vô cùng tự nhiên và dứt khoát của Diệp Phi lúc nãy.
*Tự nhiên… chính là Đạo. Đơn giản… chính là Kiếm.*
Lăng Tiêu mở mắt ra, đôi đồng tử của hắn lúc này đã hoàn toàn biến thành màu xám bạc của Hỗn Độn. Hắn giơ cành củi khô lên, không hề dùng đến bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là hướng về phía Lý Quyệt, nhẹ nhàng chém xuống một nhát.
“Thái Sơ Nghịch Mệnh… Nhất Kiếm.”
*Xoẹt!*
Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên, tựa như tiếng kéo cắt qua một tờ giấy mỏng.
Nhưng ngay sau đó, cả không gian trước mặt Lăng Tiêu bỗng chốc đứng khựng lại. Luồng ánh sáng đỏ rực cùng bóng sói hung tợn của Lý Quyệt hoàn toàn bị đông cứng giữa chừng.
Một vệt sáng màu xám bạc, thanh mảnh như một sợi tơ, từ đầu cành củi khô bắn ra. Vệt sáng ấy đi qua, không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có khói bụi mù mịt, chỉ có một sự im lặng đến đáng sợ.
Cặp đoản đao cấp bậc linh khí thượng phẩm của Lý Quyệt, ngay khi chạm vào vệt sáng xám bạc kia, liền lặng lẽ tan chảy như tuyết gặp mặt trời mùa hè, biến thành những hạt bụi mịn rơi xuống đất.
“Cái… cái gì…”
Lý Quyệt trợn tròn mắt, đồng tử co rút lại bằng hạt ngô. Hắn muốn hét lên, nhưng cổ họng không thể phát ra âm thanh. Hắn cúi đầu nhìn xuống, kinh hoàng nhận ra cơ thể Chúc Đồng Cảnh “mình đồng da sắt” tự hào của mình đang xuất hiện một đường chỉ màu xám bạc chạy dọc từ đỉnh đầu xuống đến tận gót chân.
Không chỉ có thân thể hắn, mà ngay cả thần hồn nằm sâu trong thức hải của hắn cũng đang bị vệt sáng ấy chia đôi.
*Thần hồn chấn động!*
Lý Quyệt cảm nhận được một sự sợ hãi tột cùng chưa từng có trong đời. Nhát chém này không chỉ phá hủy thể xác hắn, mà nó đang triệt để xóa sổ sự tồn tại của hắn, cắt đứt mọi sợi dây nhân quả kết nối hắn với thế giới này.
*Hắn… hắn không phải là phế vật… Tên nông phu kia… tên nông phu kia là một vị Chí Tôn cổ đại!*
Đó là suy nghĩ cuối cùng của Lý Quyệt trước khi ý thức của hắn hoàn toàn chìm vào bóng tối vĩnh hằng.
*Bùm!*
Thân thể của Lý Quyệt hóa thành một làn sương máu mịn màng, rồi ngay lập tức bị kiếm ý Hỗn Độn nghiền nát thành hư vô, không để lại dù chỉ một mảnh vụn quần áo hay một giọt máu trên mặt đất.
Vệt sáng xám bạc sau khi tiêu diệt Lý Quyệt vẫn chưa dừng lại. Nó tiếp tục lao thẳng về phía khu rừng già phía sau.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Một dải rừng rậm dài hàng dặm, với hàng ngàn cây cổ thụ che trời của Tản Viên Thần Sơn, bỗng chốc bị chẻ đôi làm hai nửa hoàn mỹ. Một con đường đất trống trải, bằng phẳng và nhẵn nhụi như được mài giũa bỗng nhiên xuất hiện giữa lòng rừng già, kéo dài thẳng tắp đến tận cuối chân trời.
Mây mù trên bầu trời phía trên con đường đó cũng bị kiếm khí xé toạc ra, để lộ ra một rãnh mây trống rỗng dài dằng dặc, phơi bày ánh nắng mặt trời rực rỡ.
Một kiếm dọn đường! Một kiếm trảm nhân quả!
Lăng Tiêu đứng ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, cành củi khô trong tay hắn lúc này đã hoàn toàn hóa thành tro bụi sau khi giải phóng ra luồng kiếm ý kinh thiên động địa kia. Khí huyết trong người hắn sôi trào, thần hồn hắn chấn động mãnh liệt trước uy lực khủng khiếp của nhát kiếm vừa rồi.
*Chỉ là một cành củi khô… chỉ là một cành củi khô do Sư phụ tùy tiện bẻ xuống… vậy mà lại có thể bộc phát ra sức mạnh hủy thiên diệt địa thế này sao?*
Lăng Tiêu run rẩy quỳ sụp xuống đất, hướng về phía gian bếp nơi Diệp Phi vừa đi vào, dập đầu lia lịa, trong lòng tràn ngập sự kính sợ và biết ơn vô hạn:
*Sư phụ ơn sâu như biển! Đồ nhi nguyện cả đời này làm kiếm nô dưới chân ngài, bảo vệ nông trang này đến hơi thở cuối cùng!*
Trong lúc Lăng Tiêu đang trải qua cơn chấn động tâm lý cực hạn, Diệp Phi từ trong bếp bước ra, trên tay xách một rổ tỏi và sả vừa mới bóc vỏ. Hắn định ra vườn hái thêm ít lá chanh để chuẩn bị nấu bát canh gừng giải cảm cho đồ đệ.
Vừa bước ra sân, Diệp Phi bỗng nghe thấy một tiếng “xoẹt” nhẹ, rồi sau đó là một làn gió mạnh thổi qua làm vạt áo hắn bay phần phật.
Hắn ngơ ngác nhìn ra phía bìa rừng.
“Ơ kìa? Cái quái gì thế này?”
Diệp Phi trợn mắt há mồm, suýt chút nữa thì làm rơi cả rổ tỏi trên tay.
Trước mắt hắn, rặng tre ngà và một khoảng rừng già um tùm phía sau hàng rào bỗng nhiên biến mất tăm. Thay vào đó là một khoảng đất trống hoác, nhẵn nhụi như đường nhựa, kéo dài hun hút vào tận sâu trong núi.
Hắn nhìn sang Lăng Tiêu. Thằng nhóc đồ đệ mới nhặt về lúc này đang quỳ sụp dưới đất, mặt mũi lấm lem bùn đất, hai tay trống rỗng, đang dập đầu bôm bốp xuống nền đất tơi xốp, miệng lầm bầm cái gì đó trông vô cùng thành kính nhưng cũng cực kỳ… “bất bình thường”.
Diệp Phi lập tức liên kết các sự kiện lại với nhau theo logic “phàm nhân” của mình.
*À! Ta hiểu rồi!* Diệp Phi vỗ đùi đánh đét một cái, gương mặt lộ vẻ thông thái.
*Chắc chắn là lúc nãy có một cơn lốc xoáy quét qua núi! Đúng rồi, thời tiết ở vùng Tản Viên này thất thường lắm, thỉnh thoảng lại có gió lốc cực mạnh quét qua dọn sạch cả một vệt rừng. Hèn chi lúc nãy mình nghe thấy tiếng gió rít ghê thế.*
Hắn nhìn sang Lăng Tiêu đang quỳ lạy, thở dài sườn sượt, lắc đầu ngán ngẩm:
*Thằng nhóc này đúng là yếu bóng vía thật. Chắc chắn là chưa từng thấy lốc xoáy bao giờ, nên khi thấy gió lốc quét qua dọn sạch rặng tre thì sợ quá hóa rồ, tưởng là thần linh hiển linh nên mới quỳ lạy van xin thế kia. Haiz, đã bảo là thần kinh yếu, lại thêm cái bệnh phong thấp trào ngược dạ dày, giờ lại thêm chứng hoang tưởng sợ sệt thế này thì chữa làm sao nổi đây?*
Diệp Phi bước lại gần, cúi xuống nhặt một vài nhánh tỏi rơi dưới đất, rồi gõ nhẹ vào đầu Lăng Tiêu một cái bằng rổ tỏi, giọng điệu đầy vẻ dở khóc dở cười:
“Này! Đứng dậy đi! Làm cái trò gì thế hả? Có cơn gió lốc đi qua thôi mà đã sợ đến mức quỳ lạy van xin thế kia rồi. Đúng là thanh niên thời nay, nhát như thỏ đế!”
Lăng Tiêu bừng tỉnh, ngước nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy sự sùng bái:
“Sư… Sư phụ… Ngài nói đó chỉ là… một cơn gió lốc?”
*Trời đất ơi! Sư phụ quả nhiên là đại năng tối cao! Nhát kiếm xé rách không gian, chém bay cường giả Chúc Đồng Cảnh trung kỳ cùng cả dải rừng dài hàng dặm kia, dưới mắt ngài chỉ nhẹ nhàng như một cơn gió lốc thoảng qua! Đây là cảnh giới gì? Đây là sự ngạo nghễ và xem thường vạn vật đến mức nào chứ!*
Diệp Phi bĩu môi, xua xua tay:
“Chứ không thì là cái gì? Ngươi tưởng có thần tiên hạ phàm đi phát quang bụi rậm hộ ta chắc? Mà ta bảo ngươi cầm cành củi khô đi làm cọc chống cà chua, cành củi đâu rồi? Sao lại vứt đi đâu mất rồi?”
Hắn liếc nhìn xung quanh, không thấy cành mận khô đâu, liền chống nạnh mắng mỏ:
“Đấy thấy chưa! Có cành củi cũng không giữ nổi, chắc lại bị gió thổi bay mất rồi chứ gì? Đã bảo sức khỏe yếu thì làm việc cho cẩn thận vào, cứ lóng ngóng như gà mắc tóc. Nhìn luống cà chua nhà người ta kìa, nó vẫn đang đổ kìa!”
Lăng Tiêu cúi đầu, lòng đầy hổ thẹn nhưng cũng đầy ngộ tính:
*Sư phụ đang trách mình quá chú trọng vào uy lực của nhát kiếm mà quên mất mục đích ban đầu! Ngài ban kiếm ý là để mình dùng vào việc có ích, chứ không phải để khoe khoang sức mạnh làm hỏng cảnh quan nông trang. Luống cà chua vẫn đổ nghĩa là tâm cảnh của mình vẫn chưa thực sự vững vàng, chưa thể bảo vệ được những điều bình dị nhất xung quanh mình!*
“Đồ nhi biết lỗi! Đồ nhi sẽ đi tìm cành cây khác làm cọc ngay lập tức!” Lăng Tiêu vội vàng nói, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Diệp Phi nhìn vẻ mặt hớt hải của đồ đệ, chỉ biết cạn lời. Hắn xua tay:
“Thôi thôi, dẹp đi. Gió lốc vừa qua, bụi bặm đầy người rồi. Đi rửa tay rửa mặt đi, rồi vào bếp ăn bát canh gừng ta vừa nấu cho ấm người. Nhìn người ngợm rệu rã thế kia, ta nhìn mà phát mệt.”
Nói rồi, Diệp Phi xách rổ tỏi sả quay người đi vào bếp, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm về việc thời tiết năm nay thất thường sẽ làm ảnh hưởng đến năng suất của vườn rau muống.
Lăng Tiêu đứng dậy, nhìn theo bóng lưng giản dị của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một luồng khí ấm áp và kiên định chưa từng có. Hắn biết, từ giây phút này, cuộc đời của hắn đã rẽ sang một trang hoàn toàn mới. Hắn không còn là phế Thái tử bị người ta truy sát như chó nhà có tang nữa. Hắn là đệ tử của một vị Chí Tôn ẩn thế vĩ đại nhất Âu Lạc Thần Châu!
“Chu Diên Thần Triều… món nợ máu của gia tộc ta, sớm muộn gì ta cũng sẽ dùng cành củi khô của Sư phụ để tính sổ với các ngươi!” Lăng Tiêu thầm thề trong lòng, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng sắc bén như kiếm phong.
Hắn hít một hơi thật sâu, điều hòa lại luồng linh lực Chúc Đồng Cảnh đang cuồn cuộn trong người, rồi nhanh nhẹn chạy theo hướng gian bếp, sẵn sàng đón nhận “bát canh gừng giải cảm” mà hắn biết chắc chắn sẽ là một loại thần dược cải tử hoàn sinh khác do Sư phụ ban tặng.
Trong khi đó, ở một góc sân gần chuồng gà, Đại Hắc khẽ ngáp một cái dài, rồi lại gục đầu xuống chân, tiếp tục giấc ngủ trưa yên bình của mình. Đối với nó, một con kiến hôi Chúc Đồng Cảnh như Lý Quyệt dám đến đây làm loạn, bị một cành củi khô chém chết là chuyện đương nhiên, chẳng có gì đáng để bận tâm.
Nông trang nhỏ bé trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lại trở về với vẻ yên bình vốn có của nó, mặc cho ngoài kia, sóng gió kinh hoàng chuẩn bị nổi lên khắp Âu Lạc Thần Châu vì một nhát kiếm xé trời vừa xuất hiện.