Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 75: Diệp Phi đào ao nuôi cá

Cập nhật lúc: 2026-06-17 19:02:49 | Lượt xem: 4

Phập!

Lưỡi cuốc gỗ thô sơ bổ mạnh xuống mặt đất, găm sâu vào lớp đất sét xám xịt trước sân nhà tranh. Diệp Phi trợn mắt, hai tay ghì chặt cán cuốc, dùng hết sức bình sinh để bẩy một tảng đá cứng đầu lên.

– Cái đất Hải Vân Phong này bị cái quỷ gì thế không biết? Chỉ đào cái ao nhỏ nuôi cá dưỡng già thôi mà cứ như đang bổ cuốc vào tấm thép vạn năm thế này!

Diệp Phi thở hồng hộc, quẹt mồ hôi trên trán, oán hận lầm bầm. Hắn đã xuyên không đến cái thế giới tiên hiệp quái đản này được ba năm, không có hệ thống, không có bàn tay vàng bá đạo, chỉ có một ngọn núi hoang và vài sào ruộng rách. Hai đứa đồ đệ Lục Linh Nhi và Sở Phong dạo này càng lúc càng kỳ quặc, bảo chúng xuống núi mua muối với hạt cải ngọt mà đi biệt tăm biệt tích cả tuần chưa thấy mặt mũi đâu. Ở nhà một mình vừa buồn chán vừa nhạt mồm nhạt miệng, hắn mới nảy ra ý định đào một cái ao nhỏ trước sân, thả vài con cá chép mua từ chợ huyện vào nuôi, vừa để ngắm cảnh lúc rảnh rỗi, vừa để phòng khi thèm ăn canh cá cải ngọt thì có sẵn nguyên liệu.

Nhưng hắn đâu có ngờ, cái bãi đất trống phẳng phiêu trước sân nhà mình lại cứng đầu đến mức độ này.

Trong khi Diệp Phi đang vừa cuốc đất vừa chửi thầm trong lòng, thì dưới gầm bàn ăn bằng gỗ gụ cách đó không đầy mười thước, Huyền Vũ Thần Thú – kẻ đang giả dạng làm một viên đá dẹt kê chân bàn – đang trải qua một cơn địa chấn linh hồn khủng khiếp nhất từ thời khai thiên lập địa đến nay.

*“Chí Tôn… Chí Tôn lại nổi giận rồi!”*

Lão rùa già run rẩy co rụt cả đầu lẫn bốn chân ngắn ngủn vào trong mai rùa. Mỗi một nhát cuốc của Diệp Phi bổ xuống, đối với lão không khác gì một cây búa khai thiên đang đập thẳng vào mạch sống của Âu Lạc Thần Châu.

Lão nhìn thấy gì?

Lưỡi cuốc gỗ thô sơ của Diệp Phi mỗi lần vung lên đều kéo theo hàng vạn sợi Hỗn Độn Đạo Quyển. Những “tảng đá cứng đầu” và “rễ cây dai nhách” mà Diệp Phi đang chửi rủa, thực chất chính là Thập Bát Vạn Cổ Thiên Địa Cấm Chế – trận pháp xích sắt khóa chặt long mạch của cả đại lục do các vị thần minh thượng cổ bố trí từ thời hồng hoang!

Một vị tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong nếu dám dùng thần thức chạm vào một sợi xích cấm chế này thôi cũng đủ để bị phản phệ đến mức thần hình câu diệt, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Vậy mà Chí Tôn chỉ cần dùng một chiếc cuốc gỗ rách, phẩy tay một phát là chặt đứt rầm rầm như chặt củi khô!

*“Chí Tôn đang muốn nghịch chuyển thiên địa quy luật, tái tạo lại vạn giới sao? Nhất định là thế rồi! Ngài ấy thấy long mạch phương Bắc bị ma khí ô nhiễm, nên quyết định tự tay khai thông một đường sinh lộ mới cho Âu Lạc Thần Châu!”*

Huyền Vũ Thần Thú kích động đến mức mai rùa rỉ ra từng giọt linh dịch ngũ sắc. Nó cố gắng gồng mình, dán chặt cái mai cứng ngắc xuống đất để hấp thụ những luồng đại đạo dư chấn đang bắn ra từ mỗi nhát cuốc của Diệp Phi. Đối với nó, đây chính là cơ duyên vĩ đại nhất vạn cổ!

Cách đó không xa, trong một chiếc xô gỗ cũ kỹ đựng đầy nước giếng, ba con cá chép đỏ đang bơi lội vòng quanh một cách điên cuồng.

Thực chất, con cá chép lớn nhất trong số đó chính là một đạo phân thân huyết mạch của Đông Hải Long Vương. Lão rồng già sau khi bị Diệp Phi dọa nấu canh cải ngọt ở những chương trước thì sợ đến mức mất mật, vội vàng phân tách một phần thần hồn linh thức nhập vào con cá chép này, ngày đêm túc trực trong xô nước của Diệp Phi để chờ cơ hội biểu diễn lòng trung thành.

Lúc này, nhìn bóng lưng vạm vỡ, phong sương của Diệp Phi đang điên cuồng vung cuốc, phân thân của Đông Hải Long Vương suýt chút nữa thì sặc nước mà chết.

*“Chí Tôn vĩ đại ơi! Ngài… Ngài đào ao thực chất là để xây dựng một cái hóa long trì sao?! Đúng thế! Sương mù ngũ sắc đang tụ hội, long mạch Nghĩa Lĩnh đang dịch chuyển về phía ngọn núi này! Nhát cuốc kia… nhát cuốc kia vừa mới chém đứt mười vạn dặm tà khí phương Bắc!”*

Đông Hải Long Vương kích động đến mức hai sợi râu cá chép run bần bật, vảy đỏ trên người lấp lánh ánh hoàng kim. Nó thầm thề, chỉ cần cái ao này đào xong, nó sẽ là kẻ đầu tiên nhảy xuống, tình nguyện dùng cả đời để làm một con cá cảnh ngoan ngoãn dốc lòng hầu hạ Chí Tôn.

– Phù… mệt chết ta rồi. Cái rễ cây này dai thật đấy.

Diệp Phi vứt cuốc sang một bên, cúi xuống dùng hai tay bấu chặt lấy một đoạn rễ cây xù xì màu đen sậm đang chắn ngang lòng ao. Hắn nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ bừng lên vì dùng sức:

– Lên cho ta!

Rắc!

Một tiếng động giòn giã vang lên, đoạn rễ cây dai nhách bị Diệp Phi tay không bẻ gãy làm đôi. Hắn tiện tay quăng đoạn rễ cây gãy sang một bên hàng rào, phủi phủi bùn đất dính đầy trên tay áo vải thô bạc màu.

Thế nhưng, ở góc nhìn của Huyền Vũ Thần Thú và Đông Hải Long Vương, đoạn “rễ cây” kia chính là một nhánh Hắc Long Nghịch Mạch – tàn dư ma khí tích tụ vạn năm từ trận chiến của Ma tổ Nghĩa Lĩnh dưới lòng đất!

Nhánh nghịch mạch này phong tỏa nguồn linh tuyền của phương Nam suốt mười vạn năm qua, khiến linh khí đại lục càng lúc càng suy kiệt. Vậy mà Chí Tôn chỉ cần nhướng mày một cái, tay không bẻ gãy long mạch tà ác, quẳng đi như quẳng một cọng rác không đáng một xu!

Ngay khi đoạn rễ cây bị bẻ gãy, từ lòng đất sâu thẳm dưới hố đất mà Diệp Phi vừa đào bỗng nhiên phát ra một tiếng “Ầm” trầm đục.

Một luồng nước mát lạnh, trong vắt như pha lê đột ngột phun trào lên, nhanh chóng lấp đầy cái hố rộng chừng ba thước mà Diệp Phi vừa nhọc công đào bới.

– Ô! Có nước rồi!

Diệp Phi reo lên một tiếng đầy vui mừng, hai mắt sáng rực rỡ. Hắn vội vàng quỳ sụp xuống bên bờ ao mới đào, vốc một ngụm nước suối lên rửa mặt. Nước ao mát lạnh thấu xương, lập tức xua tan đi mọi mệt mỏi và nóng bức của buổi trưa hè.

– Thật là sảng khoái! Nước giếng khoan ở Hải Vân Phong quả nhiên là ngọt mát hơn hẳn nước dưới xuôi. Thế này thì mấy con cá chép của ta chắc chắn sẽ sống khỏe re cho mà xem.

Diệp Phi thì nghĩ đơn giản thế, nhưng hắn đâu biết rằng, ngay khi luồng nước kia phun trào, một cột ánh sáng ngũ sắc khổng lồ đã âm thầm xuyên qua dải sương mù của Hải Vân Phong, bắn thẳng lên chín tầng mây xanh!

Toàn bộ Âu Lạc Thần Châu lúc này bỗng nhiên chấn động dữ dội.

Tại vương đô Phong Châu Thần Đô, bia đá thề ước Nghĩa Lĩnh vừa mới nứt đôi bỗng nhiên được một luồng thần lực mộc hệ vô hình bao phủ, những vết rạn rỉ máu đen lập tức được hàn gắn hoàn toàn, tỏa ra ánh hào quang hoàng kim rực rỡ hơn cả ngàn năm trước. Long mạch của đại lục vốn bị ô nhiễm bởi ma khí phương Bắc, nay bỗng nhiên được gột rửa sạch sẽ chỉ trong một nhịp thở, linh khí cuồn cuộn như triều dâng tái sinh khắp mọi nẻo đường sông ngòi.

Hùng Vương thứ mười tám và các Lạc Tướng đang đi bộ kéo xe phân ở dọc đường phương Nam bỗng nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, kinh mạch toàn thân thông suốt, huyết mạch Long tộc trong người sôi sục như muốn biến hóa phi thiên.

– Đây là… đây là đại đạo tịnh hóa vĩ đại của Chí Tôn!

Hùng Vương thứ mười tám quỳ sụp xuống mặt đất bụi bặm, hướng về phía Hải Vân Phong dập đầu liên tục, nước mắt giàn giụa vì xúc động:

– Chí Tôn Hải Vân Phong vĩ đại! Ngài lại ra tay cứu vớt chúng sinh Âu Lạc một lần nữa rồi! Thần lực này… quả thực là vượt qua cả sự hiểu biết của vạn cổ tiên tổ!

Diệp Phi hoàn toàn không hay biết mình vừa gây ra một vụ nổ linh khí quét sạch cả đại lục. Hắn đang hí hửng bê chiếc xô gỗ chứa ba con cá chép đến bên bờ ao mới đào.

– Nào, các nhóc con, vào nhà mới thôi! Nhớ ăn nhiều, béo tốt lên nhé. Đợi Linh Nhi và Sở Phong mang muối về, ta sẽ chọn đứa nào béo nhất để làm món canh cá chép cải ngọt chiêu đãi tụi nó!

Nghe đến hai chữ “canh cá”, con cá chép phân thân của Đông Hải Long Vương suýt chút nữa thì ngửa bụng giả chết ngay trong xô. Nó run lẩy bẩy, dùng hết sức bình sinh vẫy đuôi nhảy tõm xuống làn nước ao trong vắt.

Ngay khi ba con cá chép vừa chạm vào nước ao, một dị tượng kinh hoàng lại xảy ra.

Nước trong ao thực chất chính là Hỗn Độn Tịnh Hóa Thần Thủy tích tụ từ bản nguyên của trời đất. Ba con cá chép vừa bơi được một vòng, lớp vảy đỏ bình thường trên người chúng bỗng nhiên bong tróc ra, thay vào đó là những chiếc vảy rồng màu vàng kim óng ánh rực rỡ. Đầu cá mọc ra sừng hươu, bốn chân mọc ra móng vuốt sắc nhọn, đuôi cá hóa thành long vĩ uy phong lẫm lẫm!

Chỉ trong một tích tắc, ba con cá chép phàm trần đã trực tiếp vượt qua thiên kiếp, hóa thành ba con Kim Long năm móng uy vũ bất phàm, tỏa ra long uy có thể trấn áp cả vạn dặm hư không!

Thế nhưng, ba con Kim Long khổng lồ kia vừa định cất tiếng gầm vang trời lở đất để ăn mừng việc hóa rồng, thì bỗng nhiên nhìn thấy sắc mặt của Diệp Phi đang tối sầm lại.

Diệp Phi đứng trên bờ ao, trố mắt nhìn ba con “cá chép” đột nhiên phình to ra, trên lưng mọc đầy vảy vàng lấp lánh, đầu lại còn mọc sừng kỳ quái. Hắn thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy thất vọng dạt dào:

– Ôi trời đất ơi… Lại bị thằng cha bán cá ở chợ huyện lừa rồi! Rõ ràng lão bảo đây là cá chép sông tự nhiên ngọt thịt lắm, thế quái nào vừa thả xuống nước đã biến thành cái giống quái thai gì thế này? Lông không ra lông, vảy không ra vảy, đầu mọc sừng lởm chởm thế này thì thịt thà gì được nữa? Đúng là tiền mất tật mang mà!

Nói rồi, Diệp Phi bực bội cúi xuống, tiện tay nhặt một viên đá cuội dẹt dưới đất ném thẳng vào đầu con Kim Long lớn nhất.

Cốp!

Viên đá cuội bình thường qua tay Diệp Phi bỗng nhiên mang theo sức nặng của cả một tinh cầu sụp đổ, đập thẳng vào trán con Kim Long khổng lồ.

– Im miệng ngay cho ta! Đã là giống quái thai không ăn được thì phải biết ngoan ngoãn làm cá cảnh! Đứa nào dám kêu ca làm ồn vườn rau của ta, ta liền đem băm nhỏ cho gà ăn nghe chưa!

Con Kim Long lớn nhất bị đập cho sưng một cục to tướng trên trán, nhưng nó không dám có một tia oán hận nào. Ngược lại, luồng đạo vận truyền ra từ viên đá cuội kia vừa mới dung nhập vào long đan của nó, giúp tu vi phân thân của nó trực tiếp đột phá thẳng lên cảnh giới Bá Vương sơ kỳ!

*“Chí Tôn… Chí Tôn đang ban thưởng cho mình! Ngài ấy dùng viên đá khai thiên để đập tỉnh ngộ tính của mình! Ôi, Chí Tôn vĩ đại, tiểu long nguyện làm cá cảnh suốt đời, tuyệt đối không dám làm ồn!”*

Ba con Kim Long năm móng uy vũ bất phàm lập tức thu nhỏ kích thước lại bằng ngón tay cái, ngoan ngoãn bơi lội vòng quanh chân Diệp Phi, thỉnh thoảng lại ngóc đầu lên phun ra những bong bóng nước ngũ sắc để làm vui lòng chủ nhân.

Giữa lúc Diệp Phi đang ngồi xổm bên bờ ao xem “lũ cá dị dạng” bơi lội, thì từ phía ngoài hàng rào tre bỗng nhiên truyền đến một tiếng gầm rú tàn bạo, lạnh lẽo thấu xương tủy.

Một luồng hắc khí u minh cuồn cuộn từ sườn núi tràn lên, hóa thành một gã tà tu mặc giáp xương khô khổng lồ. Gã chính là một tên tàn dư ma đầu Nguyên Anh kỳ của Cốt Hỏa Tông, kẻ đã may mắn trốn thoát khỏi trận càn quét của Lục Linh Nhi ở phương Bắc. Gã cảm nhận được một luồng linh khí ngũ sắc kinh hoàng bùng phát từ đỉnh Hải Vân Phong, lòng tham vô đáy nổi lên, liền mạo hiểm đột nhập lên núi để cướp đoạt chí bảo.

– Ha ha ha! Thần khí xuất thế! Long mạch đại lục tái sinh! Đúng là cơ duyên trời ban cho bản tôn! Kẻ nào dám cản đường bản tôn, chết!

Gã ma đầu vung thanh đại đao xương khô khổng lồ, tỏa ra ma hỏa ngùn ngụt hướng thẳng về phía gian nhà tranh mà chém xuống.

Huyền Vũ Thần Thú dưới gầm bàn hé mắt nhìn ra ngoài sân, trong lòng thầm thắp cho gã ma đầu kia một nén nhang: *“Đúng là điếc không sợ súng. Dám đến địa bàn của Chí Tôn để làm loạn, đến cả Ma Vương phương Bắc còn bị Hắc thần thú nuốt chửng như nuốt ruồi, cái thứ Nguyên Anh kỳ rác rưởi này từ đâu chui ra thế không biết?”*

Diệp Phi đang bực mình vì mua phải cá dị dạng, lại nghe thấy tiếng hét chói tai ngoài cổng rào, liền nhíu mày đứng dậy. Hắn nhìn ra ngoài, thấy một gã mặc đồ đen xì, tay cầm con dao rựa to đùng đang đứng múa may quay cuồng làm bụi bay mù mịt cả luống tỏi tây của mình.

– Cái thằng điên này ở đâu ra thế? Đã bảo bao nhiêu lần rồi, trên núi này không được đốt rác, cũng không được làm ồn! Ngươi có biết tiếng động của ngươi làm đàn cá cảnh của ta sợ đến mức không dám nổi lên ăn cơm không hả?!

Diệp Phi bực bội quát lớn một tiếng. Hắn tiện tay vớ lấy chiếc gáo múc nước ao cá bằng tre cũ kỹ bên cạnh, múc một gáo nước ao đầy bùn đất rồi hắt thẳng về phía gã ma đầu ngoài cổng rào.

– Cút đi chỗ khác chơi! Đừng có làm bẩn vườn rau của ta!

Nước ao hắt ra, đối với Diệp Phi chỉ là một gáo nước thải bình thường.

Thế nhưng, đối với gã ma đầu Nguyên Anh kỳ kia, gáo nước kia hắt ra bỗng hóa thành một luồng Hỗn Độn Tịnh Hóa Thần Thủy rực rỡ sắc màu, mang theo uy áp của đấng sáng thế tối cao cuốn phăng đi mọi ma khí xung quanh!

Thanh đại đao xương khô khổng lồ của gã vừa chạm vào một giọt nước ao liền lập tức tan chảy thành sương khói trong nháy mắt. Gã ma đầu trợn tròn mắt, há mồm định hét lên một tiếng xin tha mạng, nhưng luồng nước thần kia đã quét qua người gã.

Xèo…

Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, cũng không có máu chảy thành sông.

Toàn bộ tu vi Nguyên Anh kỳ, ma công tà ác tích tụ trăm năm và cả cơ thể giáp xương của gã ma đầu bỗng nhiên bị tịnh hóa sạch sẽ, phân rã thành những hạt sinh mệnh lực màu lục nhạt, nhẹ nhàng rơi xuống bồi bổ cho luống tỏi tây và luống cải ngọt xung quanh hàng rào.

Gã ma đầu biến mất tăm biến tích khỏi dòng thời gian, như thể gã chưa từng tồn tại trên thế gian này.

Diệp Phi nhìn ra ngoài cổng rào, thấy gã mặc đồ đen bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại một làn sương mỏng mát mẻ thổi qua làm luống tỏi tây rung rinh nhẹ nhàng. Hắn gãi gãi đầu, lẩm bẩm đầy vẻ khó hiểu:

– Ô… cái người này kỳ lạ thật đấy. Hắt cho gáo nước mát mà đã sợ đến mức chạy mất hút nhanh thế à? Đúng là người thành phố dạo này yếu đuối thật, mới thế đã giật mình bỏ chạy rồi. Nhưng mà công nhận nước ao này hiệu quả thật, hắt ra một phát là không khí trong lành hẳn lên.

Tiểu Hắc lững thững từ trong nhà tranh bước ra, cái đuôi cụt vẫy vẫy đầy nịnh bợ bên chân Diệp Phi. Nó cúi xuống liếm liếm vài giọt nước ao vương vãi trên mặt đất, đôi mắt đen láy liếc nhìn hướng gã ma đầu vừa biến mất đầy khinh bỉ:

*“Chủ nhân quả nhiên vẫn là chủ nhân. Giết một gã Nguyên Anh kỳ mà cứ như hắt chậu nước rửa chân, nhẹ nhàng thanh nhã, không thèm để lại một chút dấu vết nào. Sức mạnh xóa sổ quy luật này… đúng là càng nhìn càng thấy kinh hoàng vạn phần!”*

Huyền Vũ Thần Thú dưới gầm bàn ăn cũng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: *“May mà lão rùa ta thông minh, tình nguyện làm đá kê chân bàn cho Chí Tôn. Nếu không, chỉ cần Chí Tôn tiện tay hắt cho một gáo nước ao thế kia, đến cả tổ tiên Huyền Vũ của ta cũng phải biến thành tro bụi trong một nốt nhạc!”*

Diệp Phi dắt theo Tiểu Hắc đi dạo một vòng quanh bờ ao mới đào. Hắn nhìn làn nước trong vắt phản chiếu bầu trời xanh ngắt của Hải Vân Phong, lòng cảm thấy vô cùng thư thái và mãn nguyện.

– Được rồi! Ao cá đã xong, cá cảnh cũng đã thả. Bây giờ chỉ còn chờ hai đứa đồ đệ mang muối và phân bón về nữa thôi.

Diệp Phi mỉm cười nhàn nhã, vác chiếc cuốc gỗ thô sơ lên vai, lững thững đi về phía hiên nhà tranh để chuẩn bị đun nước pha trà. Dưới làn nước ao mát lạnh, ba con Kim Long nhỏ xíu vẫn đang ngoan ngoãn bơi lội tung tăng, thỉnh thoảng lại phun ra những làn sương ngũ sắc rực rỡ bồi bổ cho long mạch Âu Lạc Thần Châu thêm phần vững chắc vạn phần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8