Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 67: Linh Nhi đại hiển thần thông

Cập nhật lúc: 2026-06-17 18:46:58 | Lượt xem: 4

Trong ký ức của Lục Linh Nhi, những ngày đầu tiên đặt chân lên đỉnh Hải Vân Phong là một khoảng thời gian tràn ngập sự hoang mang nhưng cũng đầy ấm áp.

Nàng nhớ rất rõ một buổi chiều thu năm đó, khi những tia nắng nhạt màu khẽ xuyên qua kẽ lá của cây khế cổ thụ trước sân nhà tranh. Khi ấy, kinh mạch của nàng vừa mới được tái sinh nhờ bát cháo hành thần kỳ của Diệp Phi, nhưng đan điền vẫn còn vô cùng yếu ớt, mỗi bước đi đều mang theo cảm giác hụt hơi, mệt mỏi. Nàng đứng tựa vào hàng rào tre, nhìn bóng lưng phong sương của vị sư phụ nông phu đang lúi húi cuốc đất gieo hạt cải ngọt.

Bỗng nhiên, một đàn thỏ rừng từ đâu lao ra, mắt đỏ quạch, hàm răng sắc nhọn tỏa ra yêu khí nhàn nhạt, định nhảy qua hàng rào để gặm nhấm luống rau cải non mơn mởn. Diệp Phi đang cuốc đất, thấy cảnh đó liền bực bội tặc lưỡi. Hắn tiện tay nhặt chiếc rựa rỉ sét dắt bên hông, đi thẳng ra bụi tre đực già sau nhà, “xoẹt xoẹt” vài nhát chặt xuống một cành tre đực thô sơ. Hắn dùng rựa gọt đẽo qua loa cho bớt cành lá sắc nhọn, rồi ném dứt khoát chiếc gậy tre đó vào tay Lục Linh Nhi, lầm bầm đầy vẻ ghét bỏ:

“Linh Nhi, cầm lấy cái này mà chống đường cho đỡ mỏi chân. Lúc nào thấy mấy con thỏ hoang láo nháo định bò vào phá rau của ta, cứ dùng cây gậy này vụt thẳng tay cho ta. Trồng được luống rau cải ngọt không phải chuyện dễ dàng gì, không thể để lũ báo thủ đó phá hoại được.”

Lúc nhận lấy chiếc gậy tre thô sơ vẫn còn vương mùi nhựa tre tươi ấy, Lục Linh Nhi đã chấn động đến mức suýt quỳ sụp xuống. Trong mắt nàng, cành tre đực tầm thường kia qua tay Diệp Phi liền tỏa ra một luồng Hỗn Độn Nguyên Khí tinh thuần đến mức nghẹt thở. Từng đốt tre xù xì, thô ráp thực chất là một tầng phong ấn thiên địa quy luật, ẩn chứa bên trong là sinh mệnh lực vĩ đại của Mộc hệ chí cao. Nàng thầm nghĩ: *“Sư phụ dụng ý thật thâm sâu! Ngài ngoài miệng nói là vụt thỏ hoang, nhưng thực chất là đang truyền thừa cho ta một món Mộc Hệ Chí Bảo vô song, dùng để quét sạch mọi ma chướng, tịnh hóa vạn giới!”*

“Sư tỷ! Sư tỷ! Tỷ lại thẫn thờ nghĩ về luống cải ngọt của sư phụ nữa rồi à?”

Tiếng gọi tinh nghịch của Sở Phong đột ngột cắt đứt dòng hồi tưởng của Lục Linh Nhi. Nàng khẽ chớp mắt, thu hồi tâm trí khỏi ký ức tươi đẹp kia. Trước mặt nàng lúc này vẫn là quảng trường Nghĩa Lĩnh của Phong Châu Thần Đô, nơi vừa trải qua một trận chiến long trời lở đất.

Sở Phong đang cõng chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, tay cầm củ khoai lang nướng gặm dở, vẻ mặt vô tri vô giác nhưng đôi mắt lại sáng ngời rực rỡ. Chú chó cỏ Tiểu Hắc thì lững thững đi bên cạnh, thỉnh thoảng khịt mũi một cái đầy vẻ lười biếng.

Chu Hồng, vị Lạc Tướng của bộ tộc Chu Diên, lúc này vẫn đang run rẩy vì phấn khích. Cánh tay phải của hắn bọc đầy vảy rồng xanh lục bảo, tỏa ra mộc khí nồng đậm. Hắn khom lưng, cung kính cúi đầu trước Lục Linh Nhi:

“Linh Nhi tiền bối, chúng ta có nên lập tức di chuyển đến dịch quán để nghỉ ngơi, sau đó ta sẽ sai người mang mười tấn phân bón thần thú Cửu Thiên Phượng Hoàng cùng muối ngon nhất vương đô đến dâng lên Chí Tôn không?”

Lục Linh Nhi chưa kịp trả lời, thì đột nhiên, một tiếng nổ kinh thiên động địa từ hướng Bắc của Phong Châu Thần Đô vang lên.

“ẦM!!!”

Mặt đất đá đen dưới chân quảng trường Nghĩa Lĩnh đột ngột rung chuyển dữ dội như có một con địa long khổng lồ đang điên cuồng lật mình dưới lòng đất. Những vết nứt sâu hoắm như mạng nhện nhanh chóng lan rộng ra xung quanh. Từ phía chân trời hướng Loa Thành, một luồng hắc khí u minh, lạnh lẽo tột cùng bỗng nhiên phun trào, nhuộm đen cả một khoảng trời xanh ngắt vừa được tịnh hóa.

“Cái gì thế kia? Chẳng lẽ ma quân phương Bắc vẫn chưa bị tiêu diệt hết sao?” Chu Hồng biến sắc, vội vàng nhìn về hướng Bắc.

Trần Huyền Tử đang đứng vuốt râu vẻ thâm trầm, nhìn thấy luồng hắc khí kia liền suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi. Bản năng sinh tồn của một gã tu sĩ Trúc Cơ kỳ (vừa mới đột phá Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ nhờ ăn bám đạo vận) lập tức gào thét dữ dội. Lão thầm khóc ròng trong lòng: *“Mẹ kiếp! Cái thế giới này sao mà bất ổn thế? Vừa mới dẹp xong mười vạn ma quân ở quảng trường, sao giờ lại lòi ra một đống đen ngòm thế kia? Diệp tiền bối ơi, cứu mạng!”*

Nhưng bên ngoài, Trần Huyền Tử vẫn phải cố giữ vẻ mặt tiên phong đạo cốt, khẽ ho khan một tiếng, nhàn nhạt nói:

“Chu Lạc Tướng chớ hoảng hốt. Đây chỉ là chút tàn dư ma khí giãy chết trước khi lâm chung mà thôi. Có hai vị đệ tử của Diệp tiền bối ở đây, chút sóng gió này có là gì.”

Từ trong luồng hắc khí cuồn cuộn ở phía Bắc, mười bóng người khổng lồ cao hơn mười trượng chậm rãi bước ra. Thân hình của chúng được bao phủ bởi những bộ giáp làm từ xương sọ của các tu sĩ Hóa Thần kỳ, tay cầm những cây đại đao rỉ sét khổng lồ rực cháy ma hỏa màu xanh lục. Đi đến đâu, mặt đất xung quanh chúng liền bị đóng băng thành một màu đen kịt, cỏ cây héo úa trong tích tắc.

Đây chính là Mười Đại Ma Tướng tinh nhuệ nhất của Ma tộc phương Bắc, những kẻ vốn được giao nhiệm vụ trấn giữ “Ma trận thiên kiếp” ở ngoại vi Loa Thành để chặn đường rút lui của liên quân Âu Lạc. Khi nhận thấy ba đại Ma Vương ở quảng trường trung tâm đã bị tiếng trống của Sở Phong tiêu diệt hoàn toàn, chúng biết mình không còn đường lui. Trong cơn tuyệt vọng và điên cuồng, mười đại ma tướng này quyết định dẫn theo một vạn ma binh cảm tử, cưỡi trên những con Ma Giáp Độc Tê hung tợn, lao thẳng vào vương đô Phong Châu Thần Đô để thực hiện đòn đồng quy vu tận.

“Lũ phàm nhân Âu Lạc ngu muội!” Tên ma tướng đi đầu rống lên, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau, vang vọng khắp bầu trời Phong Châu Thần Đô, “Dù ba vị tôn thượng đã ngã xuống, nhưng mười đại hộ pháp chúng ta thề sẽ dùng toàn bộ tinh huyết của vương đô này để hiến tế, mở ra cánh cổng ma giới thực sự! Các ngươi đều phải chết!”

Một vạn ma binh giáp đen phía sau đồng loạt gầm rú, khí thế hung tàn như một cơn triều dâng màu đen, cuồng bạo lao về phía quảng trường Nghĩa Lĩnh.

Hàng vạn tu sĩ và bách tính vương đô vừa mới được hưởng bầu không khí thái bình chưa được bao lâu, nay lại một lần nữa rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Hùng Vương thứ mười tám ngự trên long tọa đồng thau, sắc mặt tái nhợt. Ngài định vận dụng Bá Vương Chi Khí để nghênh chiến, nhưng kinh mạch toàn thân đã kiệt quệ sau khi gõ mười lăm chiếc trống đồng trước đó, hoàn toàn không thể tụ khí lực.

“Chẳng lẽ… Âu Lạc Thần Châu ta thực sự phải đối mặt với ngày tận thế sao?” Hùng Vương khàn giọng lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự bất lực.

Chu Hồng nắm chặt long trảo rực rỡ vảy xanh, răng cắn chặt đến chảy máu:

“Linh Nhi tiền bối! Sở Phong tiên nhân! Mười tên ma tướng này đều là cường giả bán bộ Lạc Vũ Cảnh, lại có ma trận gia trì, sức mạnh vô cùng khủng khiếp! Để bộ tộc Chu Diên ta lên làm tiên phong, quyết tử một trận với chúng!”

Sở Phong liếc nhìn mười tên ma tướng khổng lồ kia, rồi lại nhìn túi sâu xanh mập mạp đang ngoe nguẩy bên hông, tặc lưỡi đầy vẻ tiếc nuối:

“Sư tỷ, mấy con sâu xanh này mà bị ma khí kia nhuộm đen thì bầy gà của sư phụ ăn vào chắc chắn sẽ bị tiêu chảy mất. Sư phụ mà thấy gà bị bệnh là đệ lại bị gõ đầu cho mà xem. Hay là để đệ dùng chảo đen đập bẹt tụi nó nhé?”

Lục Linh Nhi đứng lặng im tại chỗ. Gió bão ma khí từ phương Bắc thổi tới làm tà áo trắng của nàng bay phần phật, nhưng cơ thể nàng vẫn sừng sững như một ngọn núi thiêng, không hề lung lay dù chỉ một ly. Nàng nhìn mười cột khói đen khổng lồ đang ngùn ngụt bốc lên kia, trong đầu bỗng nhiên hiện lên lời dạy của Diệp Phi về việc làm ruộng:

*“Đất cát muốn tốt thì phải xới lên, cỏ dại mọc nhiều quá thì phải dùng gậy mà phát quang cho sạch sẽ. Tre già măng mọc, cứ dọn sạch cỏ dại thì mầm non mới phát triển được.”*

Một luồng sáng ngộ đạo cực kỳ rực rỡ bỗng chốc lóe lên trong đôi mắt lạnh lùng của Lục Linh Nhi. Nàng khẽ nở một nụ cười ấm áp, lẩm bẩm:

“Sư phụ, Linh Nhi hiểu rồi. Mười tên ma tướng này chính là mười gốc cỏ dại cứng đầu nhất cản trở vụ mùa của Âu Lạc Thần Châu ta. Ngài ban cho con chiếc gậy tre này, chính là để con dọn dẹp sạch sẽ những gốc cỏ dại này, trả lại sự trong lành cho đất đai.”

Nàng chậm rãi bước lên phía trước một bước. Chỉ một bước chân này, nhưng một luồng mộc khí màu xanh lục tinh khiết bỗng chốc từ lòng bàn chân nàng lan tỏa ra xung quanh, biến những vết nứt đá đen trên quảng trường thành những thảm cỏ xanh mướt mải.

Trần Huyền Tử thấy Lục Linh Nhi bước ra, lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vuốt râu, lớn tiếng nói với Chu Hồng và mọi người xung quanh để giữ thể diện:

“Khù khờ! Chu Lạc Tướng chớ vội vàng hiến mạng. Linh Nhi sư điệt đã ngộ ra ý cảnh tối cao của Diệp tiền bối. Đối với tiền bối, mười tên ma tướng này chẳng qua chỉ là mấy cọng cỏ dại sau vườn nhà mà thôi. Hãy để Linh Nhi sư điệt ra tay dọn dẹp ruộng vườn!”

Chu Hồng nghe vậy, đôi mắt sáng rực lên như hai ngọn đuốc, dập đầu lia lịa:

“Đại đạo của Chí Tôn quả nhiên thâm sâu vạn phần! Biến chiến trường thành ruộng vườn, biến ma tướng thành cỏ dại! Bộ tộc Chu Diên ta nguyện mở to tầm mắt chiêm ngưỡng thần thông của tiền bối!”

Lục Linh Nhi không để ý đến những lời não bổ xung quanh. Nàng thò tay vào túi càn khôn, chậm rãi rút ra chiếc gậy tre trăm dải thô sơ do Diệp Phi tự tay bện tặng.

Chiếc gậy tre trông vô cùng tầm thường, xù xì, thậm chí trên thân vẫn còn vương vài chiếc lá tre đực héo úa. Nhưng khi nàng nắm chặt lấy nó, sợi Nhân Quả Hồng Tuyến trên cổ tay nàng đột ngột tỏa ra hào quang đỏ rực, kết nối hoàn mỹ với long mạch của Hải Vân Phong xa xôi.

“Lũ ma vật phương Bắc kia, các ngươi đã làm phiền đến sự thanh tịnh của sư phụ ta quá lâu rồi.”

Lục Linh Nhi lạnh lùng nói, rồi nhẹ nhàng ném chiếc gậy tre trăm dải lên không trung.

“Vút!!!”

Khoảnh khắc chiếc gậy tre rời khỏi tay nàng, một luồng Hỗn Độn Mộc Khí bùng phát rực rỡ như một mặt trời màu xanh lục khổng lồ xuất hiện giữa bầu trời Phong Châu Thần Đô. Ánh sáng xanh lục tinh khiết, ấm áp đi đến đâu, ma khí lạnh lẽo, hôi thối của Ma tộc liền lập tức bị đẩy lùi, bốc hơi thành những làn khói trắng nhạt.

Trước sự chứng kiến của hàng vạn cặp mắt đang trợn trừng kinh hãi, chiếc gậy tre thô sơ kia bắt đầu biến hóa một cách ảo ma đại lộ.

Nó dài ra!

Nó to lên với tốc độ không thể tưởng tượng nổi!

Một trượng! Mười trượng! Trăm trượng! Ngàn trượng!

Chỉ trong vòng một nhịp thở, chiếc gậy tre tầm thường đã hóa thành một cây tre khổng lồ dài vạn trượng, sừng sững đâm thẳng vào chín tầng mây, che rợp cả bầu trời Phong Châu Thần Đô!

Thân tre khổng lồ xanh mướt như được đúc từ những khối phỉ thúy thượng hạng nhất thế gian, tỏa ra dải lụa mộc khí rực rỡ năm màu. Mỗi một đốt tre to như một tòa thành trì, lấp lánh những phù văn cổ xưa của “Thái Sơ Canh Tác Quyết”. Những chiếc lá tre khổng lồ to như những con thuyền chiến, khẽ rung động trong gió, phát ra những tiếng rì rào thanh tao, xua tan hoàn toàn tiếng gào thét tà ác của vạn ma.

“Cái… cái gì thế này?!”

Mười tên ma tướng khổng lồ ngước nhìn lên cây tre vạn trượng đang che phủ bầu trời, đôi mắt rực lửa ma hỏa bỗng chốc dại ra, toàn thân run rẩy kịch liệt. Chúng cảm thấy một áp lực sinh mệnh khổng lồ, vĩ đại như ý chí của đấng sáng thế tối cổ đang đè nặng lên vai mình. Bộ giáp làm từ xương sọ của chúng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chi chít, khớp xương toàn thân kêu răng rắc như sắp vỡ vụn.

Một vạn ma binh giáp đen cùng lũ Ma Giáp Độc Tê hoàn toàn bị áp chế huyết mạch, tất cả đều quỳ rạp xuống đất, không thể nhấc nổi một ngón tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Đây không phải là thần thông của phàm giới! Đây là… đây là quy luật của đấng sáng thế!” Tên ma tướng đi đầu kinh hoàng gào lên, giọng nói tràn đầy sự tuyệt vọng tột cùng.

Lục Linh Nhi đứng dưới quảng trường Nghĩa Lĩnh, hai tay khẽ bắt quyết, gương mặt thanh tú, lạnh lùng tỏa ra phong thái của một vị thần tiên tối cổ. Nàng khẽ vẫy tay, giọng nói thanh tao nhẹ nhàng vang lên:

“Quét sạch cỏ dại, bồi bổ đất đai.”

Cây tre vạn trượng khổng lồ trên không trung khẽ nghiêng mình. Nó không hề lao xuống đâm sầm vào kẻ thù một cách bạo lực, mà chỉ nhẹ nhàng quét ngang qua bầu trời một cú cực kỳ thanh nhã.

Cú quét ấy… nhẹ nhàng, tự nhiên như người nông dân cầm chiếc chổi tre quét sạch những chiếc lá rụng úa vàng trước sân nhà vào mỗi buổi sớm mai.

“RÀO!!!”

Một luồng bão tố mộc khí màu xanh lục tinh khiết, cuồn cuộn như đại dương bao la, quét ngang qua toàn bộ đội hình của mười đại ma tướng và một vạn ma binh phương Bắc.

Không có tiếng nổ kinh hoàng làm sụp đổ vương đô.

Không có máu chảy thành sông, xương chất thành núi thê thảm.

Mộc khí đi qua, ma công tà ác tích tụ ngàn năm của mười đại ma tướng lập tức bị phân rã, tịnh hóa hoàn toàn thành những hạt bụi sinh mệnh lấp lánh như những đom đóm xanh lục giữa đêm hè. Thân hình khổng lồ cao mười trượng của chúng nhanh chóng thu nhỏ lại, lớp giáp xương khô tà ác tự động tan rã, biến thành chất dinh dưỡng bồi bổ cho đất đai Phong Châu Thần Đô.

Trước sự ngơ ngác đến mức hóa đá của hàng vạn tu sĩ, mười đại ma tướng khổng lồ kia đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, ngay tại khu vực cổng thành phía Bắc của vương đô, mười gốc tre con xanh mướt, tràn đầy sinh khí bỗng nhiên mọc lên từ mặt đất đá đen, nhanh chóng vươn cao thành một hàng rào tre hộ quốc vững chãi, tỏa ra mộc khí nhẹ nhàng bảo hộ Phong Châu.

Một vạn ma binh cảm tử phía sau cũng bị tước đoạt hoàn toàn ma công, tất cả đều ngơ ngác nhìn nhau, sát khí hung tàn trong mắt biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự hiền lành, sám hối tột cùng. Chúng đồng loạt quỳ rụp xuống đất, hướng về phía Lục Linh Nhi dập đầu sám hối, khao khát được hoàn lương làm nông phu trồng rau cải ngọt để chuộc lại lỗi lầm năm xưa.

Chỉ một chiêu!

Mười đại ma tướng bán bộ Lạc Vũ Cảnh cùng một vạn ma binh cảm tử đã bị tịnh hóa hoàn toàn, biến thành phân bón và hàng rào tre xanh hộ quốc!

Cả quảng trường Nghĩa Lĩnh bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương thanh khiết của lá tre tươi và đất ẩm sau cơn mưa, hoàn toàn không còn một chút mùi lưu huỳnh hay ma khí tà ác nào nữa.

Hùng Vương thứ mười tám ngự trên long tọa đồng thau, hai tay run rẩy dữ dội, chiếc mũ vương miện trên đầu suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Ngài há hốc mồm, nhìn cây tre vạn trượng đang từ từ thu nhỏ lại thành chiếc gậy tre thô sơ rơi vào tay Lục Linh Nhi, trong lòng tràn ngập sự kinh hoàng và kính sợ tột độ:

“Đây… đây chính là sức mạnh của Chí Tôn Hải Vân Phong sao? Một chiếc gậy tre thô sơ của Ngài, lại có thể dễ dàng quét sạch mười đại ma tướng phương Bắc như quét rác thế này… Âu Lạc Thần Châu ta quả nhiên có thủ hộ thần vĩ đại bảo hộ!”

Sở Phong đứng bên cạnh, vừa gặm xong củ khoai lang nướng liền vỗ tay rầm rầm, cười toe toét:

“Sư tỷ quét sân đỉnh quá! Đúng là chiếc gậy tre do sư phụ chặt có khác, dọn dẹp sạch sẽ không tỳ vết! Mấy tên ma tướng này hóa thành phân bón cho hàng rào tre kia thì tốt quá, đất đai màu mỡ thế kia mà trồng tỏi tây của sư phụ thì ngọt phải biết!”

Trần Huyền Tử cố nén tiếng nấc cụt vì kinh hãi đang dâng lên trong cổ họng. Lão vuốt râu, cố gắng dùng linh lực mộc hệ mới đột phá để tạo ra một vầng hào quang mờ ảo quanh thân thể, thản nhiên cười nhạt:

“Bình thường thôi, bình thường thôi. Đây chỉ là một phần vạn bản lĩnh dọn vườn của Diệp tiền bối mà thôi. Các ngươi chưa thấy tiền bối dùng gậy tre chọc kén sâu róm sau nhà đâu, cảnh tượng đó mới thực sự là lay động tinh hà.”

Thực chất, trong lòng Trần Huyền Tử lúc này đang gào thét điên cuồng: *“Má ơi! Cây tre vạn trượng! Đây là thần tích vĩ đại gì thế này? Diệp tiền bối rốt cuộc là thực thể tối cổ phương nào?! Mình ngày ngày sang nhà Ngài ấy uống trà chùa, đánh cờ vây, có khi nào một ngày nào đó Ngài ấy ngứa tay dùng gậy tre quét mình như quét rác không? Từ nay về sau, mình phải ngoan ngoãn làm một người hàng xóm tốt, tuyệt đối không được làm phiền đến luống tỏi tây của Ngài ấy!”*

Chu Hồng cuồng nhiệt dập đầu hướng về phía Nam, nước mắt giàn giụa:

“Chí Tôn vĩ đại! Ý chí của Ngài đã biến ma tướng thành tre xanh hộ quốc! Thần tích vạn cổ! Bộ tộc Chu Diên ta nguyện suốt đời suốt kiếp bảo hộ dải đất phía Nam, trung thành với ý chí của Ngài!”

Hàng vạn tu sĩ và bách tính vương đô cũng đồng loạt quỳ sụp xuống đất, tiếng reo hò, tạ ơn vang dội khắp chín tầng mây:

“Tạ ơn Chí Tôn Hải Vân Phong vĩ đại! Tạ ơn tiên nhân đại hiển thần thông!”

Lục Linh Nhi khẽ mỉm cười, cất chiếc gậy tre trăm dải vào túi càn khôn. Sức mạnh vĩ đại từ chiếc gậy tre truyền qua tay giúp nàng cảm nhận được một sự bình yên, tự tin chưa từng có. Nàng đi đến bên Sở Phong, nhấc chiếc túi đựng sâu xanh lên:

“Sư đệ, ma chướng đã dọn sạch. Chúng ta mau chóng đi mua muối và hạt giống cải ngọt thôi, chớ để sư phụ phải lo lắng chờ đợi.”

“Đúng đúng! Đi mua muối thôi sư tỷ! Đệ thèm món canh cải ngọt nấu cá chép của sư phụ lắm rồi!” Sở Phong phấn khởi nhảy dựng lên.

Chu Hồng vội vàng bò dậy, khúm núm dẫn đường:

“Linh Nhi tiền bối, Sở Phong tiên nhân, Trần chưởng môn, xin mời đi lối này! Bộ tộc Chu Diên ta đã chuẩn bị sẵn mười tấn phân bón thần thú Cửu Thiên Phượng Hoàng quý giá nhất và mười rương linh thạch cực phẩm để dâng lên Chí Tôn! Muối ngon nhất vương đô cũng đã được đóng gói cẩn thận!”

Trần Huyền Tử gật đầu vẻ thâm trầm:

“Chu Lạc Tướng có lòng như vậy, ta sẽ nhận thay Diệp tiền bối. Chúng ta đi thôi.”

Chú chó cỏ Tiểu Hắc lững thững đi phía sau đoàn người, khẽ ngáp một cái đầy vẻ khinh bỉ. Nó liếc nhìn mười gốc tre xanh hộ quốc mới mọc lên kia, thầm nghĩ: *“Mấy cái trò dọn rác này của Linh Nhi đúng là còn non và xanh lắm. Nếu là ta ra tay thì chỉ cần một tiếng sủa là cả phương Bắc đã biến thành tro bụi rồi. Nhưng thôi, chủ nhân thích chơi trò làm ruộng thanh bình, ta cũng phải phối hợp diễn cho tròn vai.”*

Cùng lúc đó, tại đỉnh núi Hải Vân Phong xa xôi ở phía Nam.

Thời tiết hôm nay trên núi vô cùng trong lành, mát mẻ. Khói bếp từ mái tranh Hải Vân Phong chậm rãi bay lên, hòa vào dải sương mờ năm màu, tạo nên một cảnh tượng bình yên đến lạ thường.

Diệp Phi vác chiếc cuốc gỗ thô sơ đi dạo bên luống mạ trước nhà. Hắn nhìn về hướng vương đô phương Bắc, nơi thỉnh thoảng lại lóe lên những vệt sáng ngũ sắc rực rỡ như pháo hoa, khẽ thở dài một tiếng đầy ngao ngán:

“Bọn trẻ thời nay sướng thật, lễ hội gì dưới kinh thành mà bắn pháo hoa to thế, sáng rực cả một góc trời. Đốt pháo hoa nhiều thế này chỉ tổ gây ô nhiễm môi trường, khói bụi bay qua làm hỏng mấy luống cải ngọt của mình mất thôi. Đúng là một lũ báo thủ không biết tiết kiệm.”

Hắn đặt chiếc cuốc xuống cạnh chum nước sau nhà, rồi cúi xuống nhìn con cá chép nhỏ (thực chất là phân thân của Đông Hải Long Vương) đang ngoan ngoãn ngoi đầu lên bên bờ ao.

“Cá chép nhỏ ơi cá chép nhỏ, dạo này thời tiết thất thường quá, lũ trẻ đi mua muối mãi chưa về. Hay là ngày mai ta làm món canh cải ngọt nấu cá chép ăn tạm nhỉ? Nhìn ngươi dạo này béo mầm ra rồi đấy.”

Nghe thấy lời của Diệp Phi, con cá chép nhỏ dưới ao rùng mình một cái thảm hại, vội vàng quẫy đuôi lặn sâu xuống đáy ao không dám ngoi lên nữa. Nó thầm khóc ròng trong lòng: *“Chí Tôn vĩ đại ơi! Con là Long Vương tối cao của Đông Hải mà! Con xin nguyện làm hòn đá kê chân, làm cá cảnh cho Ngài suốt đời, xin Ngài đừng nấu canh con!”*

Dưới gầm bàn ăn trong nhà tranh, lão rùa Huyền Vũ Thần Thú vẫn đang nằm im như một viên đá dẹt, gác hai bàn chân đầy bùn đất của Diệp Phi lên mai rùa của mình. Cảm nhận được long mạch của cả Âu Lạc Thần Châu vừa được củng cố vững chắc hơn vạn phần sau trận chiến ngoài Loa Thành, lão rùa khẽ thở dài một tiếng đầy mãn nguyện trong lòng:

*“Chí Tôn vĩ đại… Ngài chỉ cần ngồi một chỗ tưới rau, mà đã mượn tay đệ tử quét sạch ma tộc phương Bắc, bồi bổ long mạch đại lục vững chắc như bàn thạch. Cả đời này, ta nguyện làm hòn đá kê chân cho Ngài, tuyệt đối không ai có thể cướp đi vinh dự này của ta!”*

Gió nhẹ lướt qua hàng rào tre, hoa khế cổ thụ rụng đầy sân nhà tranh. Hải Vân Phong vẫn bình yên, thản nhiên đến lạ thường giữa vạn cổ nhân gian đang không ngừng đại loạn bên ngoài.

Tuy nhiên, ngay lúc Lục Linh Nhi vừa mới thu hồi chiếc gậy tre trăm dải vào túi càn khôn tại quảng trường Nghĩa Lĩnh của Phong Châu Thần Đô, sợi Nhân Quả Hồng Tuyến quấn quanh cổ tay nàng bỗng nhiên rung lên bần bật một cách bất thường.

Sợi chỉ đỏ vốn dẻo dai, ấm áp nay bỗng chốc trở nên nóng bỏng như một thanh sắt nung đỏ, kéo căng một cách dữ dội hướng thẳng về phía lòng đất sâu thẳm dưới chân núi Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn!

Đồng thời, một luồng chấn động ngầm cực kỳ tà ác, âm u và mạnh mẽ đến mức vượt xa hoàn toàn cấp độ của ba đại Ma Vương phương Bắc cộng lại, từ sâu trong long mạch đất trời Nghĩa Lĩnh bắt đầu chậm rãi thức tỉnh.

“RẮC!!!”

Bia đá thề ước Nghĩa Lĩnh – biểu tượng linh thiêng ngàn năm của Âu Lạc Thần Châu đặt tại trung tâm quảng trường – đột ngột nứt làm đôi từ chính giữa. Từ trong vết nứt sâu hoắm kia, những giọt máu tươi đỏ lòm, tanh tưởi bỗng nhiên rỉ ra cuồn cuộn, nhuộm đỏ toàn bộ bệ đá đá đen.

Một tiếng cười quái dị, khàn khàn và âm u tột cùng bỗng chốc vang vọng từ sâu dưới lòng đất, truyền thẳng vào thần hồn của tất cả những ai đang có mặt tại quảng trường:

“Ha ha ha… Lũ kiến hôi Âu Lạc! Các ngươi nghĩ tiêu diệt ma quân phương Bắc là xong xuôi rồi sao? Long mạch Nghĩa Lĩnh đã bị ta ô nhiễm từ mười năm trước! Hôm nay, phong ấn Thần Kim Quy hoàn toàn sụp đổ, bản ma tổ sẽ nuốt chửng toàn bộ tinh huyết của Âu Lạc Thần Châu này! Không ai có thể ngăn cản được ta! Ha ha ha!”

Lục Linh Nhi biến sắc, bàn tay nắm chặt gậy tre trở nên trắng bệch.

Sở Phong ngừng gặm khoai lang nướng, đôi mắt nghịch ngợm bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm túc.

Trần Huyền Tử thì lồng ngực phập phồng, hai chân run rẩy dữ dội, suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi vầng hào quang mờ ảo của mình.

Dưới lòng đất sâu thẳm của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, một thứ gì đó khổng lồ, tà ác và cổ xưa tột cùng đang chậm rãi ngoi lên…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8