Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 60: Gậy tre chấn kinh thành

Cập nhật lúc: 2026-06-17 18:23:36 | Lượt xem: 4

“Vút!”

Một luồng kiếm khí sắc lẹm xé toạc hư không, rạch một đường dài nứt toác trên mặt đá đen của lôi đài Nghĩa Lĩnh.

Thiết Vô Song – đệ tử thiên tài được mệnh danh là “Kiếm Thần ngàn năm có một” của Thiết Mã Kiếm Tông – đã ra tay. Thanh thần kiếm trên tay hắn reo vang như tiếng vạn mã phi nhanh nơi sa trường, mang theo kim hệ chi lực sắc bén đến mức khiến hàng vạn tu sĩ dưới đài cảm thấy da mặt đau nhói như bị dao cứa.

“Lên đài đấu với ta mà không chịu rút binh khí, ngươi khinh thường Thiết Mã Kiếm Tông ta không có người sao?!” Thiết Vô Song quát lớn, thân hình hóa thành một vệt sáng bạc lao vút tới, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.

Lục Linh Nhi đứng im phăng phắc giữa lôi đài. Đạo bào trắng của nàng tung bay trong gió bão kiếm khí, gương mặt lạnh lùng không chút gợn sóng. Nàng không né, không tránh, chỉ lẳng lặng giơ chiếc gậy tre thô sơ bện bằng cành tre đực sau nhà Hải Vân Phong lên.

Dưới đài đấu, Trần Huyền Tử nín thở, hai tay siết chặt vạt áo bào đến mức run bần bật. Sở Phong thì thản nhiên ngồi xổm trên một tảng đá dẹt, tay trái cầm củ khoai lang nướng nóng hổi vừa bóc vỏ tỏa hương thơm phức, tay phải bốc một miếng bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm, mắt sáng lên đầy phấn khích:

“Sư tỷ, đập mạnh vào! Cho hắn biết thế nào là gậy tre quét rác của sư phụ!”

“Vút! Vút! Vút!”

Thiết Vô Song đâm thẳng mũi kiếm vào ngực Lục Linh Nhi. Kiếm chiêu dồn dập như mưa rào bão táp, vạn đạo kiếm ảnh ngợp trời bao phủ hoàn toàn bóng dáng mảnh mai của thiếu nữ. Hắn tự tin chiêu này của mình đã đạt đến cảnh giới Lạc Vũ Cảnh trung kỳ, đủ để chém rách bất kỳ hộ thể linh giáp nào của đối thủ.

Thế nhưng, Lục Linh Nhi chỉ khẽ vung gậy tre lên, thực hiện một động tác cực kỳ đơn giản – gạt nhẹ một cái.

“Keng!”

Mũi thần kiếm đúc từ sắt thiên thạch rực lửa chạm vào đầu gậy tre thô sơ.

Một tiếng động thanh giòn, nhỏ bé vang lên giữa quảng trường Nghĩa Lĩnh. Không có vụ nổ long trời lở đất nào xảy ra, cũng không có sóng xung kích kinh hoàng hủy diệt lôi đài. Chỉ có một luồng mộc khí màu xanh lục nhạt, mang theo hơi thở mát mẻ của sương sớm Hải Vân Phong, từ đầu gậy tre nhẹ nhàng loang ra.

“Rắc!”

Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên ngay sau đó.

Thanh Thiết Mã Thần Kiếm – món chí bảo trấn phái làm từ sắt thiên thạch rực lửa chiến ý, đao thương bất nhập – bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt nhỏ ngay mũi kiếm. Vết nứt đó lan nhanh với tốc độ chóng mặt như mạng nhện giăng đầy thân kiếm.

“Cái gì?!” Thiết Vô Song trợn tròn mắt, đồng tử co rút lại bằng hạt ngô.

Hắn chưa kịp thu kiếm về thì—

“Bùm!”

Thanh thần kiếm kiêu hãnh bỗng chốc vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rỉ sét, rơi lả tả xuống mặt đất đá đen của lôi đài Nghĩa Lĩnh.

Thiết Vô Song đứng chết trân tại chỗ, trên tay chỉ còn lại cái chuôi kiếm trơ trọi. Gió thổi qua, thổi bay những mảnh vụn sắt thiên thạch lạnh ngắt, cũng thổi bay luôn cả lòng tự tôn kiêu ngạo suốt hai mươi năm tu luyện kiếm đạo của hắn.

Hắn nhìn chiếc gậy tre thô sơ vẫn còn vương chút mùi bùn đất trong tay Lục Linh Nhi, rồi lại nhìn đống sắt vụn dưới đất. Thần sắc hắn từ kiêu ngạo chuyển sang kinh hoàng, từ kinh hoàng hóa thành tuyệt vọng sâu sắc.

“Kiếm của ta… Thần kiếm đúc từ thiên thạch của ta… Sao có thể… chỉ bằng một cành tre…” Thiết Vô Song lẩm bẩm, hai đầu gối run rẩy như sắp quỵ xuống.

Lục Linh Nhi thu gậy tre lại, chắp hai tay sau lưng, giọng nói lạnh lùng nhưng thanh tao vang vọng khắp quảng trường:

“Kiếm khí của ngươi quá nhiều tạp niệm. Sư phụ ta từng dạy, đất cát muốn tốt thì phải xới lên, dọn sạch cỏ dại thì rau mới lớn được. Tâm kiếm của ngươi cũng giống như mảnh đất hoang dã đầy cỏ dại, thô ráp, hỗn loạn và đầy rẫy dục vọng tranh cường háo thắng. Kiếm gãy không phải vì gậy tre của ta mạnh, mà là do tâm kiếm của ngươi đã gãy từ trước khi ra chiêu rồi.”

“Tâm kiếm đầy cỏ dại… Muốn trồng rau tốt thì đất phải sạch…”

Thiết Vô Song lặp lại câu nói đó. Trong đầu hắn như có một tiếng sét nổ vang, đánh tan toàn bộ sương mù tắc nghẽn trong kinh mạch suốt mười năm qua. Hắn bỗng nhiên nhìn thấy hình ảnh một người nông phu vĩ đại đang cúi người nhổ từng cọng cỏ dại trên thửa ruộng bao la, mỗi động tác nhổ cỏ đều là một nhịp vận hành của thiên địa quy luật.

“Uỳnh!”

Một luồng kiếm ý thuần khiết, rực rỡ như ánh bình minh bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể Thiết Vô Song. Hắn không những không bị phế bỏ đạo tâm, ngược lại trực tiếp đột phá cảnh giới kiếm đạo, bước chân vào Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ ngay tại chỗ!

Kiếm ý của hắn lúc này không còn hung hãn, tàn bạo như trước, mà trở nên bình hòa, sắc bén nhưng ẩn tàng sinh cơ.

Thiết Vô Song quỳ sụp xuống đất, chắp hai tay dập đầu sát mặt đất đá đen trước mặt Lục Linh Nhi:

“Đa tạ tiền bối đã dùng ‘Đại Đạo Canh Tác’ để tịnh hóa kiếm tâm cho vãn bối! Vô Song ngu muội, nay nhờ lời dạy của sư phụ tiền bối qua chiếc gậy tre này mới ngộ ra chân lý kiếm đạo thực sự! Vô Song nguyện tâm phục khẩu phục, từ nay về sau xin thề bảo vệ hòa bình của Âu Lạc!”

Dưới lôi đài, hàng vạn tu sĩ trố mắt nhìn nhau, quảng trường Nghĩa Lĩnh rơi vào trạng thái câm lặng tuyệt đối.

“Cái… cái gì thế này?” Một vị trưởng lão của một tông môn nhỏ lắp bắp, râu cằm run bần bật. “Một nhát gậy tre đập gãy thần kiếm thiên thạch, không những không làm đối thủ bị thương, lại còn giúp đối thủ… đột phá cảnh giới kiếm đạo ngay tại chỗ?!”

“Đây không phải là chiến đấu! Đây là độ hóa! Đây là đại thần thông ban phát cơ duyên!”

“Trời đất ơi! Sư phụ của cô nương kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Chỉ dùng một câu nói về việc ‘trồng rau nhổ cỏ’ truyền qua đệ tử mà đã có thể tùy ý giúp một thiên tài đột phá Lạc Vũ Cảnh sao?!”

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh Sở Phong, miệng há hốc đến mức suýt rách cả quai hàm. Lão nhìn Thiết Vô Song đang dập đầu bái lạy Lục Linh Nhi, rồi lại nhìn chiếc gậy tre thô sơ kia, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ tột cùng.

“Hỗn Độn Trúc… Quả nhiên là Hỗn Độn Trúc!” Trần Huyền Tử run rẩy lẩm bẩm trong tâm tưởng. “Diệp tiền bối tiện tay chặt cành tre đực sau nhà, vậy mà ẩn chứa quy luật thời gian và đại đạo sinh mệnh lực kinh hoàng đến mức này! Chỉ cần chạm nhẹ liền tước đoạt toàn bộ sát khí của thần kiếm, biến hủy diệt thành sinh cơ, giúp kẻ thù ngộ đạo! Ngài… Ngài đúng là thủ hộ thần tối cổ của Âu Lạc Thần Châu!”

Sở Phong phủi phủi muội than trên tay, đắc ý bảo Trần Huyền Tử:

“Trần sư thúc thấy chưa? Ta đã bảo gậy tre của sư tỷ lợi hại lắm mà. Sư phụ bện chiếc gậy đó mất cả buổi sáng đấy, con gà lôi kia làm sao đỡ nổi một chiêu.”

Trên đài cao, Hùng Vương thứ mười tám ngự trên long tọa đồng thau khẽ vuốt chòm râu dài, đôi mắt sáng rực rỡ lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ. Khí thế Bá Vương Chi Khí xung quanh ngài khẽ dao động, ngài thầm nghĩ:

“Mộc khí tinh khiết đến mức này, vượt qua cả thần lực của Tản Viên Thần Sơn! Thiếu nữ này… và ngọn núi Hải Vân Phong kia, rốt cuộc ẩn chứa bí mật vĩ đại gì của thời khai thiên lập địa?”

Trong khi cả quảng trường đang chấn động, ở phía sau rèm che của kiệu gỗ đàn hương đỏ, hoàng thúc phản nghịch Lục Hoài An giận đến mức mặt mũi vặn vẹo, xanh mét như đít nhái. Lòng tham và sự đố kỵ trong ngực lão bùng cháy dữ dội như lửa thiêu.

“Hỗn Độn Trúc! Đó chắc chắn là Hỗn Độn Trúc quý hiếm nhất hồng hoang!” Lục Hoài An nghiến răng ken két, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu đen. “Nếu ta có được chiếc gậy tre đó kết hợp với long mạch Âu Lạc, việc đột phá lên cảnh giới Bá Vương hay thậm chí là Hùng Đế Cảnh chỉ là chuyện trong tầm tay! Không thể chờ đến đêm nay nữa… Ta phải kích hoạt đại trận ngay bây giờ!”

Lão khẽ vẫy tay, một gã mật vệ ẩn nấp trong bóng tối hoàng cung lập tức xuất hiện. Lục Hoài An truyền âm với giọng điệu điên cuồng, tàn ác:

“Báo cho Sứ giả Ma tộc! Kích hoạt Vạn Ma Phệ Hồn Trận ngay lập tức! Ta muốn mười vạn tu sĩ trên quảng trường này làm vật hiến tế để đoạt lấy hai món chí bảo kia!”

“Rõ!” Gã mật vệ cung kính nhận lệnh rồi biến mất vào hư không.

Nơi mật thất tối tăm dưới lòng đất hoàng cung Phong Châu Thần Đô, một vị Sứ giả Ma tộc mặc giáp xương khô đang ngồi xếp bằng trước một trận đồ rực lửa đen kịt. Nhận được tín hiệu từ Lục Hoài An, hắn cười lên một tiếng khàn khàn đầy quỷ dị:

“Khặc khặc! Cuối cùng cũng đến lúc rồi! Mười vạn linh hồn tu sĩ Âu Lạc, cộng thêm huyết mạch của tiểu công chúa Lục gia, đủ để ta triệu hồi Vạn Cổ Ma Thần giáng lâm, san phẳng cái đại lục này! Khởi động đại trận!”

Hắn vung hai tay lên, ma lực màu xám xịt từ dị giới bùng phát, rót thẳng vào mắt trận. Mặt đất dưới quảng trường Nghĩa Lĩnh bắt đầu rung chuyển nhè nhẹ, những vệt sáng màu đỏ máu bắt đầu rỉ ra từ các khe đá đen, tỏa ra mùi lưu huỳnh và tiếng oán hồn gào thét thảm thiết.

“U u u—”

Bầu trời phía trên Phong Châu Thần Đô bỗng chốc tối sầm lại, mây đen từ phương Bắc kéo đến nghị nghị, che khuất cả ánh mặt trời ban mai. Một luồng linh áp tà ác khổng lồ giáng xuống, khiến hàng vạn tu sĩ trên quảng trường cảm thấy lồng ngực bị đè nặng, linh lực trong cơ thể tắc nghẽn không thể vận hành.

“Có biến! Ma khí phương Bắc xâm nhập!” Chu Hồng hét lớn, tay phải lập tức hóa thành trảo đồng thau khổng lồ tỏa ra vảy rồng ánh sắc xanh lục bảo, cảnh giác nhìn xung quanh.

“Trời ơi! Đại trận gì thế này? Linh hồn của ta đang bị hút đi!” Nhiều tu sĩ tu vi thấp kém bắt đầu ôm đầu la hét thảm thiết, quỳ rạp xuống đất.

Trần Huyền Tử run rẩy bám chặt lấy cánh tay của Sở Phong: “Sở… Sở Phong sư điệt! Đây là Vạn Ma Phệ Hồn Trận của Ma tộc! Chúng ta phải làm sao đây?!”

Sở Phong nhìn bầu trời đầy mây đen, khẽ nhíu mày, nhưng không hề hoảng sợ. Hắn thò tay vào ngực áo, chạm vào chiếc trống đất sét nhỏ do Diệp Phi tặng, lẩm bẩm:

“Ồ, đám ma đầu này dạo này hoạt động năng nổ thật đấy. Nhưng mà làm ồn thế này… chắc chắn sẽ làm sư phụ tức giận cho xem.”

Trong khi đó, ở phương Nam xa xôi, trên đỉnh Hải Vân Phong bình yên…

Diệp Phi vừa mới vác chiếc cuốc gỗ thô sơ đi dạo quanh vườn rau cải ngọt xong. Hắn đứng bên bờ ao, nhìn phân thân cá chép nhỏ (Đông Hải Long Vương) đang ngoan ngoãn ngoi đầu lên đớp những hạt cơm nguội mà hắn vừa thả xuống.

“Thời tiết dạo này thất thường thật.” Diệp Phi nhìn lên bầu trời phương Bắc bỗng nhiên có một đám mây đen xám xịt kéo đến, khẽ thở dài. “Chắc là sắp có bão lớn rồi. Phải mau dọn dẹp vườn tược kẻo gió thổi bay hết mấy luống tỏi tây mới trồng.”

Hắn quay đầu lại, bất ngờ phát hiện trên cành khế cổ thụ sát bờ ao có một chiếc kén tằm màu vàng óng, to bằng nắm tay đứa trẻ, đang co thắt mạnh mẽ và tỏa ra những sợi tơ màu đỏ rực hướng thẳng về phía phương Bắc như đang phát tín hiệu cầu cứu.

“Ơ kìa? Cái kén sâu róm này ở đâu ra thế?” Diệp Phi lẩm bẩm, mặt tối sầm lại. “To thế này chắc chắn là sâu róm khổng lồ rồi. Để nó nở ra thì luống cải ngọt của mình coi như đi tong!”

Hắn bực bội bước vào gian nhà tranh, lấy ra một cây sào tre dài dùng để phơi quần áo, đầu sào có buộc một chiếc liềm nhỏ rỉ sét.

“Con sâu róm đáng ghét này, dám làm tổ trên cây khế của ta, còn dám tỏa ra hào quang lòe loẹt làm hỏng mắt của gà cỏ.” Diệp Phi lầm bầm mắng mỏ, giơ cây sào tre lên, nhắm thẳng vào chiếc Vạn Cổ Thiên Ma Kén trên cành khế mà chọc mạnh một phát.

“Cút xuống đi!”

Nhát chọc bằng sào tre bình thường của Diệp Phi, dưới góc nhìn của thiên địa quy luật, lại hóa thành một đường rạch thiên quy khổng lồ, trực tiếp cắt đứt hoàn toàn sợi Nhân Quả Hồng Tuyến đang kết nối giữa chiếc kén và Ma tộc phương Bắc!

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Tại mật thất hoàng cung Phong Châu Thần Đô, Sứ giả Ma tộc đang điên cuồng vận chuyển ma lực để kích hoạt Vạn Ma Phệ Hồn Trận bỗng nhiên trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội.

“Phụt—!”

Hắn phun ra một ngụm máu đen kịt pha lẫn nội tạng vỡ vụn, ngã nhào ra đất. Sợi chỉ nhân quả bản mệnh kết nối với thực thể tà ác tối cổ bị cắt đứt một cách thô bạo, tạo ra một luồng phản phệ kinh hoàng dội ngược lại cơ thể hắn.

“Không… Không thể nào!” Sứ giả Ma tộc gào thét thảm thiết, cơ thể hắn bắt đầu rạn nứt, ma khí trong người bùng nổ hỗn loạn. “Thực thể tối cổ… Mối liên kết bản mệnh vạn năm… Sao có thể bị một bàn tay vô hình cắt đứt dễ dàng như vậy?! Là ai?! Là vị Chí Tôn nào đang ra tay?!”

Chưa dừng lại ở đó, luồng sức mạnh phản phệ từ sợi chỉ nhân quả bị đứt truyền thẳng vào lõi của Vạn Ma Phệ Hồn Trận.

“Uỳnh—!”

Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên dưới lòng đất Phong Châu Thần Đô. Trận đồ khổng lồ chưa kịp kích hoạt hoàn toàn đã bị nổ tung thành trăm mảnh, ma khí tà ác bị đánh tan rã hoàn toàn, hóa thành những làn khói đen vô hại bay biến vào không trung.

Mây đen nghị nghị trên bầu trời Phong Châu Thần Đô bỗng chốc bị một luồng gió mạnh thổi tan rã, trả lại bầu trời xanh ngắt và ánh nắng ban mai ấm áp chiếu rọi khắp quảng trường Nghĩa Lĩnh.

Hàng vạn tu sĩ đang đau đớn ôm đầu bỗng cảm thấy áp lực biến mất không dấu vết, linh lực trong người lưu chuyển trơn tru trở lại. Họ ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Ơ? Ma khí đâu rồi?”

“Đại trận tà ác vừa rồi… sao bỗng nhiên tắt ngóm thế kia?”

“Kỳ lạ thật! Ta vừa cảm thấy như sắp chết đến nơi, thế mà chớp mắt một cái trời lại quang mây tạnh rồi!”

Lục Hoài An ngồi trong kiệu gỗ đàn hương đỏ bỗng thấy lồng ngực đau nhói, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi. Bản mệnh liên kết của lão với đại trận bị tổn thương nghiêm trọng. Lão kinh hoàng vén rèm kiệu bước ra ngoài, nhìn bầu trời trong xanh mát mẻ mà không tin vào mắt mình.

“Sứ giả đại nhân! Chuyện này là thế nào?!” Lục Hoài An truyền âm gào thét vào mật thất dưới lòng đất, nhưng đáp lại lão chỉ là tiếng rên rỉ yếu ớt đầy tuyệt vọng của tên Sứ giả Ma tộc đang thoi thóp.

“Bị… bị cắt đứt rồi… Có vị đại năng tối cao… dùng thiên quy cắt đứt nhân quả của chúng ta… Trốn mau… Mau trốn đi…”

Nghe đến đó, Lục Hoài An hoàn toàn hóa đá. Lão đứng ngây người trên đài cao, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt sũng cả vạt trường bào tím lộng lẫy.

Ở dưới lôi đài, Lục Linh Nhi khẽ ngẩng đầu nhìn bầu trời, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ sợi Nhân Quả Hồng Tuyến quấn quanh cổ tay mình vừa khẽ rung lên một nhịp nhẹ nhàng. Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự sùng kính hướng về phía Nam:

“Sư phụ… quả nhiên Ngài đã sớm thấu thị tất cả. Đám ma đầu kia chưa kịp dở trò đã bị Ngài dùng một nhát cuốc dẹp loạn rồi.”

Sở Phong cũng cười hì hì, cất chiếc trống đất sét vào ngực áo, vỗ vỗ chiếc chảo đen sau lưng:

“Sư tỷ, xem ra chúng ta không cần gõ trống nữa rồi. Sư phụ ở nhà chắc chắn là vừa quét sân hoặc tưới rau xong, đám ma đầu kia số nhọ thật, đụng đúng lúc sư phụ đang bận làm việc đồng áng.”

Trần Huyền Tử nghe hai đồ đệ trò chuyện, hai chân run rẩy đến mức suýt quỵ xuống đất. Lão nhìn bầu trời trong xanh, rồi lại nhìn về hướng phương Nam, trong lòng dâng lên một sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức cực hạn:

“Diệp tiền bối… Ngài ở cách xa vạn dặm, chỉ cần khẽ vươn vai một cái đã bẻ gãy đại trận diệt thế của Ma tộc! Đây… đây mới thực sự là sức mạnh của Đấng Sáng Thế!”

Lúc này, Lục Linh Nhi quay sang nhìn Lục Hoài An đang đứng run rẩy trên đài cao. Nàng giơ chiếc gậy tre thô sơ lên, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp quảng trường Nghĩa Lĩnh:

“Lục Hoài An! Nợ máu mười năm trước của Lục gia ta, hôm nay đã đến lúc ngươi phải đền mạng rồi! Bước xuống đây!”

Tiếng quát của Lục Linh Nhi như sấm rền giữa trời quang, chấn động tâm thần của toàn thể tu sĩ Phong Châu Thần Đô. Đại Hội Thần Thông mới chỉ bắt đầu, nhưng sóng gió thực sự giờ mới chính thức bùng nổ dưới chân núi Nghĩa Lĩnh linh thiêng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8