Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 59: Trận đấu đầu tiên
Tiếng sấm rền từ mười lăm chiếc trống đồng khổng lồ vẫn còn ong ong trong màng nhĩ của hàng vạn tu sĩ, dư âm trầm hùng chạy dọc theo những phiến đá đen của quảng trường Nghĩa Lĩnh, khiến huyết quản của mỗi người như muốn sôi trào. Bầu trời Phong Châu Thần Đô sau khi được thanh lọc bởi đại trận Loa Thành đã lộ ra một màu xanh biếc như ngọc, ánh nắng vàng nhạt rải xuống, phản chiếu trên những bộ giáp đồng thau của binh lính hoàng gia lấp lánh như vảy rồng.
Mùi hương trầm cổ kính quyện lẫn với hơi ẩm của đất đá sau trận giông bão hôm qua tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa ngột ngạt. Giữa quảng trường khổng lồ, hàng ngàn tu sĩ của mười lăm bộ lạc lớn nhỏ đang tụ tập thành từng cụm, ánh mắt ai nấy đều rực cháy chiến ý.
Trần Huyền Tử đứng ở góc sân của bộ tộc Chu Diên, hai tay chắp sau lưng, cố gắng giữ cho chòm râu bạc của mình không bị gió thổi bay lộn xộn. Mặc dù vẻ ngoài của lão trông vô cùng thâm trầm, tiên phong đạo cốt với tà áo dài khẽ bay theo gió, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy hai ống quần vải thô của lão đang khẽ run rẩy với tần số cực cao. Lão liếc nhìn lên long tọa bằng đồng thau lơ lửng giữa tầng không, nơi Hùng Vương thứ mười tám đang ngự trị, rồi lại nhìn sang Lục Linh Nhi và Sở Phong đang đứng tỉnh bơ bên cạnh.
“Linh Nhi sư điệt, Sở Phong sư điệt…” Trần Huyền Tử hạ thấp giọng, thanh âm run run truyền âm nhập mật: “Các ngươi thật sự không cảm thấy chút áp lực nào sao? Đó là Hùng Đế Cảnh giới tối cao đấy! Nhân Hoàng khí của ngài ấy chỉ cần rò rỉ ra một tia thôi cũng đủ để nghiền nát một tu sĩ Lạc Vũ Cảnh thành thịt vụn rồi!”
Lục Linh Nhi khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu nhìn Trần Huyền Tử, trên tay nàng vẫn cầm chiếc gậy tre trăm dải thô sơ. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói trong trẻo nhưng bình thản:
“Trần sư thúc, áp lực của hoàng đế bệ hạ tuy mạnh, nhưng so với đạo vận vô biên vô giới của sư phụ lúc ngài vác cuốc ra đồng gieo mạ thì vẫn còn kém xa lắm. Sư phụ từng dạy, tâm cảnh của người trồng rau phải tĩnh như nước, bất động trước giông bão. Nếu chỉ vì chút uy thế này mà dao động, làm sao chúng ta có thể gieo trồng ra những luống cải ngọt ngon nhất được?”
Trần Huyền Tử nghe xong, khóe miệng khẽ giật giật. Lại là trồng rau! Đệ tử của Diệp tiền bối quả nhiên mỗi người đều mang một loại bệnh “não bổ” giai đoạn cuối, hở ra một tí là lại lôi chuyện trồng rau nuôi cá ra để làm đại đạo chí lý. Nhưng nghĩ lại, chính nhờ cái triết lý trồng cải ngọt quái đản kia mà Lục Linh Nhi đã đột phá liên tằng tằng lên Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong, còn lão thì… Trần Huyền Tử thầm thở dài, quyết định im lặng để bảo toàn thể diện của một vị chưởng môn.
Ở bên cạnh, Sở Phong hoàn toàn không rảnh rỗi để ý đến sự lo lắng của Trần Huyền Tử. Thiếu niên mười sáu tuổi này đang bận rộn… lục lọi trong bọc lá chuối rừng mà Diệp Phi đã gói cho trước khi hạ sơn.
“Rột rột…”
Tiếng bóc lá chuối sột soạt vang lên giữa bầu không khí trang nghiêm của đại hội, thu hút không ít ánh mắt tò mò của các tu sĩ xung quanh. Sở Phong reo lên một tiếng nho nhỏ, lôi ra một củ khoai lang nướng to bằng nắm tay, vỏ ngoài hơi cháy xém, tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào, ấm áp đến lạ lùng.
Mùi hương này vừa xuất hiện liền như một dòng suối ấm áp len lỏi qua làn gió lạnh phương Bắc, khiến không ít tu sĩ đang căng thẳng bỗng thấy bụng mình kêu “ùng ục”. Kỳ lạ hơn, những vị đại lão có tu vi cao khi ngửi thấy mùi khoai nướng này, linh lực tắc nghẽn trong kinh mạch bỗng nhiên có dấu hiệu giãn nở, tinh thần sảng khoái vô cùng.
“Trời ạ! Đó là mùi hương gì thế? Chỉ ngửi một hơi mà bình cảnh Trúc Cơ của ta đã lung lay rồi!” Một vị tu sĩ trẻ tuổi ở gần đó trợn tròn mắt, hít lấy hít để bầu không khí.
“Bậy bạ! Đó chắc chắn là một loại đan dược cấp Chí Tôn cực kỳ hiếm có, được ngụy trang dưới hình dạng một củ khoai lang! Ngươi nhìn luồng đạo vận ngũ sắc ẩn hiện trên lớp vỏ cháy xém kia đi, đó rõ ràng là đan vân tối thượng!” Một vị trưởng lão của một tông môn nhỏ vuốt râu, ánh mắt rực lửa tham lam nhìn chằm chằm vào củ khoai trên tay Sở Phong.
Sở Phong hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình. Hắn đưa củ khoai lên miệng, cắn một miếng thật lớn, nhồm nhoàm nhai rồi quay sang nói với Lục Linh Nhi:
“Sư tỷ, khoai lang nướng của sư phụ vẫn là ngon nhất. Mấy hôm nay đi đường toàn ăn thịt hổ nướng với cháo loãng, nhạt nhẽo chết đi được. Tí nữa lên đài, đệ phải giải quyết nhanh gọn để còn về nấu cơm tối.”
Lục Linh Nhi khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia dung túng: “Ăn từ từ thôi, đừng để nghẹn. Sư phụ dặn đi đường phải giữ gìn sức khỏe.”
Chu Hồng đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này mà trong lòng dâng lên một niềm kính ngưỡng vô hạn. Người ta đi tham gia Đại Hội Thần Thông, ai nấy đều căng thẳng đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, chuẩn bị sẵn sàng bảo pháp, linh dược quyết tử. Còn hai vị truyền nhân của Chí Tôn Hải Vân Phong thì sao? Một người cầm gậy tre ngắm cảnh, một người cầm khoai lang nướng ăn ngon lành như đang đi trẩy hội mùa xuân. Đây mới chính là phong thái của đệ tử đại năng ẩn thế!
“Vút! Vút! Vút!”
Giữa lúc đó, từ trên đài cao bằng đồng đỏ của ban tổ chức, hàng loạt thẻ tre đồng cổ kính bay lơ lửng lên không trung, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Những hoa văn Đông Sơn trên thẻ tre xoay tròn, ngẫu nhiên ghép cặp các dũng sĩ tham gia trận đấu đầu tiên.
Một giọng nói trầm hùng, mang theo linh lực cuồn cuộn của vị trưởng lão điều hành vang lên:
“Trận thứ nhất của bảng Nam: Bộ tộc Chu Diên – Sở Phong, đối đầu với Bộ tộc Sùng gia – Sùng Phong!”
“Oanh!”
Cả quảng trường lập tức bùng nổ những tiếng bàn tán xôn xao.
“Sùng Phong? Đó chẳng phải là đệ nhất thiên tài của Sùng gia sao? Tu vi Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ, khống chế hỏa diễm đạt đến mức lô hỏa thuần thanh!”
“Còn gã Sở Phong kia là ai? Nhìn rách rưới như kẻ ăn mày, lưng lại còn cõng một cái chảo đen thui rỉ sét thế kia? Hơn nữa hắn lại đại diện cho bộ tộc Chu Diên sao? Bộ tộc Chu Diên đã sa sút đến mức phải nhờ một tên nhóc đầu bếp lên đài thế mạng rồi à?”
Sùng Phong từ trong hàng ngũ của Sùng gia bước ra. Gã mặc một bộ cẩm bào màu đỏ hỏa tinh rực rỡ, tay cầm chiếc quạt xếp đính đầy linh thạch đỏ, mỗi bước đi đều để lại một vệt tàn lửa nhỏ dưới chân, khí thế vô cùng bức người. Gã nhìn về phía Sở Phong với ánh mắt tràn đầy khinh bỉ và ngạo mạn. Hôm qua gã bị nhóm người này làm cho bẽ mặt ở cổng thành, hôm nay bốc thăm trúng ngay tên nhóc này, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh!
“Nhóc con!” Sùng Phong dùng quạt gõ nhẹ lên lòng bàn tay, cười lạnh đầy âm hiểm: “Hôm qua có hoàng thúc che chở cho các ngươi, hôm nay trên đài đấu này, sinh tử có số. Ta khuyên ngươi nên quỳ xuống dập đầu ba cái, dâng chiếc chảo đen kia lên cho ta làm đồ đựng rác, ta có thể xem xét tha cho ngươi một mạng.”
Sở Phong chớp chớp mắt, nuốt ực miếng khoai lang cuối cùng vào bụng, khẽ liếm ngón tay còn dính mật ngọt. Hắn nhìn Sùng Phong từ đầu đến chân, rồi quay sang hỏi Lục Linh Nhi:
“Sư tỷ, con gà lôi sặc sỡ này nói nhiều quá. Đệ có thể dùng chảo đập hắn luôn được không?”
Lục Linh Nhi thản nhiên nói: “Sư phụ bảo, đất cát muốn tốt phải xới lên, cỏ dại muốn diệt phải nhổ tận gốc. Đừng làm bẩn cái chảo của sư phụ là được.”
“Đệ biết rồi!”
Sở Phong nhe răng cười một cái thật tươi, rồi lững thững bước lên đài đấu khổng lồ được ghép bằng những khối đá đen nặng vạn cân. Trên lưng hắn, chiếc chảo gang đen thui rỉ sét, thủng một lỗ nhỏ ở mép, đung đưa theo từng nhịp bước chân “cạch… cạch…”, trông vô cùng lạc điệu giữa một rừng thần binh lấp lánh hào quang của các tu sĩ xung quanh.
Tiếng cười nhạo từ khán đài vang lên như triều dâng.
“Ha ha ha! Nhìn cái chảo của hắn kìa! Đó là thần binh gì thế? Chảo xào rau gia truyền của tổ tông để lại sao?”
“Tên nhóc này chắc chắn là tới để tấu hài rồi! Sùng Phong chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để nung chảy cái chảo rách kia thành nước sắt!”
Sùng Phong đứng đối diện Sở Phong trên đài đấu rộng trăm trượng, nghe tiếng cổ vũ của đám đông thì càng thêm đắc ý. Gã khẽ vung quạt xếp, một luồng hỏa diễm màu đỏ tía lập tức bùng cháy xung quanh thân thể gã, nhiệt độ trên đài đấu tăng vọt một cách kinh khủng. Không khí xung quanh bắt đầu vặn vẹo vì sức nóng, những phiến đá đen dưới chân Sùng Phong dần chuyển sang màu đỏ rực.
“Xèo xèo…”
Mùi khói lưu huỳnh nồng nặc phả vào mặt Sở Phong. Sở Phong khẽ nhíu mày, đưa tay lên phẩy phẩy trước mũi:
“Này con gà lôi, lửa của ngươi tạp chất nhiều quá, mùi hôi rình thế này làm sao nấu ăn được? Sư phụ ta bảo, lửa nấu ăn phải là lửa tinh khiết từ củi tre khô, hoặc ít nhất cũng phải sạch sẽ. Lửa của ngươi chỉ tổ làm hỏng thức ăn thôi.”
Sùng Phong nghe vậy, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Gã là thiên tài hỏa hệ kiêu ngạo của Sùng gia, công pháp gã luyện là “Xích Diễm Thần Công” danh chấn phương Bắc, vậy mà trong mắt tên nhóc này lại chỉ là “lửa nấu ăn không sạch sẽ”?
“Ngông cuồng! Để xem cái miệng mồm của ngươi có cứng bằng ngọn lửa của ta không!”
Sùng Phong gầm lên một tiếng, chân đạp mạnh xuống đất, thân hình hóa thành một vệt lửa đỏ lao thẳng về phía Sở Phong. Chiếc quạt xếp trong tay gã vung lên, hóa thành một con hỏa long dài ba trượng, nhe nanh múa vuốt, mang theo tiếng gầm rú chói tai của lửa cháy khét lẹt, hướng thẳng vào đầu Sở Phong mà vồ xuống.
“Hỏa Long Phệ Thiên! Chết đi cho ta!”
Sức nóng kinh hoàng từ con hỏa long khiến hàng vạn khán giả dưới đài phải lùi lại mấy bước, da mặt ai nấy đều cảm thấy bỏng rát. Trần Huyền Tử căng thẳng đến mức bóp nát cả vạt áo dài, miệng lẩm bẩm: “Diệp tiền bối phù hộ, Diệp tiền bối phù hộ…”
Thế nhưng, đối mặt với con hỏa long hung tợn đang lao đến, Sở Phong lại không hề né tránh. Đôi mắt hắn bỗng nhiên sáng rực lên, không phải vì sợ hãi, mà là vì… phấn khích!
“Ủa? Lửa này… nhiệt độ tốt thế nhỉ? Vừa hay chảo của mình dạo này hơi lạnh, với lại củ khoai lang lúc nãy đệ để dành một nửa vẫn chưa đủ nóng!”
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một plot twist dở khóc dở cười đã xảy ra, khiến toàn bộ khán giả trên quảng trường Nghĩa Lĩnh phải trợn mắt ngoác mồm, hoài nghi nhân sinh sâu sắc.
Sở Phong không thèm rút chảo đen ra để phòng ngự. Hắn nhanh như chớp thò tay vào ngực áo, lôi ra nửa củ khoai lang nướng còn dở lúc nãy. Sau đó, hắn xoay người, tháo chiếc chảo đen rỉ sét trên lưng xuống, dùng tay trái cầm cán chảo, đưa phần đáy chảo… hướng thẳng vào con hỏa long đang lao tới!
“Xèo… xèo… xèo…”
Con hỏa long khổng lồ mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa của Sùng Phong, khi va chạm vào đáy chiếc chảo đen rỉ sét kia, bỗng nhiên không hề bộc phát ra tiếng nổ kinh hoàng nào. Ngược lại, ngọn lửa đỏ tía hung tợn kia như gặp phải một cái hố đen không đáy, bị chiếc chảo đen hút mạnh vào trong một cách vô lý.
Dưới đáy chảo, luồng Hỗn Độn Chân Hỏa ẩn giấu bên trong khẽ động đậy, tựa như một con mãnh thú thức tỉnh, nhẹ nhàng nuốt chửng toàn bộ hỏa diễm của Sùng Phong làm chất đốt. Chiếc chảo đen rỉ sét bỗng nhiên tỏa ra một tầng hào quang màu đỏ sẫm ấm áp, hoàn toàn không có vẻ gì là sắp bị nung chảy.
Sở Phong thản nhiên đặt nửa củ khoai lang nướng vào trong lòng chảo, vừa hơ hơ trên ngọn lửa đang bị hút vào đáy chảo, vừa dùng tay quạt quạt hương thơm bay lên, ghé mũi vào ngửi một hơi thật sâu:
“Ừm… đúng rồi! Nhiệt độ này là vừa đủ để hâm nóng khoai! Lửa bản mệnh của ngươi tuy có chút tạp chất, nhưng làm chất đốt để hâm đồ ăn thì lại cực kỳ bén lửa nha! Cảm ơn con gà lôi nhiều nhé!”
Cảnh tượng ảo ma này khiến toàn bộ quảng trường Nghĩa Lĩnh rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Gió thổi qua, mang theo mùi khoai lang nướng thơm phức quyện lẫn mùi lửa lưu huỳnh đang tắt lịm. Hàng vạn tu sĩ trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn tên nhóc rách rưới đang đứng giữa đài đấu… thản nhiên hâm khoai lang bằng thần thông mạnh nhất của đệ nhất thiên tài Sùng gia.
“Cái… cái gì thế này? Hỏa Long Phệ Thiên của Sùng Phong… bị dùng để hâm khoai lang?!” Một vị trưởng lão rụng cả chòm râu bạc vừa vuốt, lắp bắp không ra hơi.
“Ta có nhìn lầm không? Chiếc chảo rách kia… nó đang hấp thụ ngọn lửa của Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ sao? Không hề có một vết nứt nào! Đó là bảo vật cấp độ gì vậy?!”
Trên đài cao, Hùng Vương thứ mười tám ngự trên long tọa cũng khẽ nghiêng người về phía trước, đôi mắt uy nghiêm tỏa ra luồng thần quang kinh ngạc vô bờ. Ngài nhìn chằm chằm vào chiếc chảo đen trên tay Sở Phong, trong lòng dậy sóng: “Hỗn Độn Đạo Vận? Chiếc chảo kia… thực chất là một lò luyện đan vạn cổ được rèn từ Hỗn Độn Thần Thiết sao? Tên nhóc này… rốt cuộc là đệ tử của vị đại năng tối cổ nào?!”
Sùng Phong lúc này đứng trên đài, gương mặt đỏ rực vì giận dữ giờ đây đã chuyển sang màu trắng bệch vì kinh hoàng và nhục nhã. Gã cảm nhận được linh lực hỏa hệ trong đan điền của mình đang bị một lực hút vô hình từ chiếc chảo đen kia điên cuồng kéo ra, như thể muốn hút cạn kiệt bản nguyên của gã để làm củi đốt.
“Ngươi… ngươi là quái vật gì?! Mau buông ngọn lửa của ta ra!”
Sùng Phong gầm lên điên cuồng, cố gắng thu hồi linh lực, nhưng đã quá muộn. Gã cắn răng, quyết định dồn toàn bộ linh lực còn lại vào chiếc quạt xếp, định lao lên cận chiến để giật lại thế chủ động.
“Ta không tin! Chết đi!”
Sùng Phong vung quạt xếp, hóa thành một vệt sáng đỏ rực lao thẳng về phía Sở Phong.
Sở Phong thấy khoai lang đã đủ ấm, liền nhanh tay cất nửa củ khoai vào ngực áo. Hắn nhìn Sùng Phong đang lao đến với gương mặt vặn vẹo đầy sát cơ, khẽ thở dài, vẻ mặt tràn đầy sự bất đắc dĩ:
“Sư phụ bảo, người làm bếp phải biết yêu thương nguyên liệu và tôn trọng thực khách. Nhưng ngươi vừa muốn cướp chảo của ta, lại còn làm phiền ta ăn khoai nướng. Thật là… phiền phức quá đi mất!”
Sở Phong khẽ xoay cổ tay. Chiếc chảo đen rỉ sét trên tay hắn bỗng nhiên nhẹ nhàng vung lên, vẽ ra một đường vòng cung vô cùng giản dị trong hư không. Đường vung chảo này không hề mang theo bất kỳ linh lực dao động mạnh mẽ nào, nhưng nếu có đại năng Hóa Thần kỳ ở đây nhìn thấy, sẽ phát hiện ra đường cày của chiếc chảo hoàn toàn trùng khớp với quy luật vận hành của thiên địa tinh hà trong bức họa cấy lúa của Diệp Phi.
“Boong…”
Một tiếng động thanh thúy, vang dội như tiếng gõ xoong nồi trong gian bếp nhỏ vang lên khắp quảng trường.
Chiếc chảo đen rỉ sét đập thẳng vào chiếc quạt xếp đính linh thạch của Sùng Phong. Ngay lập tức, chiếc quạt xếp cấp Chí Bảo của Sùng gia vỡ vụn thành trăm mảnh như một miếng ngói vụn. Lực phản chấn từ chiếc chảo đen mang theo một tia Hỗn Độn lực lượng nhẹ nhàng truyền qua cánh tay Sùng Phong, trực tiếp phong tỏa toàn bộ kinh mạch hỏa hệ của gã.
“A!”
Sùng Phong chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết. Thân hình gã như một quả bóng da bị xì hơi, bay thẳng ra ngoài đài đấu với tốc độ ánh sáng, vẽ ra một đường parabol hoàn mỹ trên bầu trời Phong Châu Thần Đô, rồi cắm đầu thẳng vào đống cát bùn ở góc quảng trường, mông hướng lên trời, hai chân giãy giụa vài cái rồi bất tỉnh nhân sự.
“Bịch!”
Tiếng rơi rụng nặng nề của Sùng Phong vang lên, kéo theo đó là sự câm lặng hoàn toàn của hàng vạn tu sĩ trên quảng trường.
Không một tiếng reo hò, không một lời bàn tán. Cả quảng trường Nghĩa Lĩnh rộng lớn, hàng vạn con người chỉ biết đứng ngơ ngác nhìn đống cát bùn nơi thiên tài Sùng Phong đang cắm đầu, rồi lại nhìn tên nhóc rách rưới đang thản nhiên đeo chiếc chảo đen rỉ sét lên lưng trên đài đấu.
Một phát!
Chỉ đúng một phát đập chảo bình thường, không hoa mỹ, không thần thông hộ thể, đệ nhất thiên tài Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ của Sùng gia đã bay màu không kịp ngáp!
Sở Phong phủi phủi hai bàn tay vương chút muội than, lẩm bẩm: “Đã bảo lửa của ngươi tạp chất nhiều rồi mà không nghe. Chảo của ta là để nấu ăn cho sư phụ, đập ngươi một cái là đã nể mặt lắm rồi.”
Hắn quay người, hướng về phía long tọa của Hùng Vương thứ mười tám khẽ chắp tay hành lễ theo đúng lễ nghi phàm nhân mà Diệp Phi đã dạy, rồi lững thững bước xuống đài đấu, đi về phía Lục Linh Nhi và Trần Huyền Tử đang đứng đợi.
Trần Huyền Tử lúc này hai mắt trợn tròn như hai quả trứng gà, miệng há hốc đến mức suýt rách cả quai hàm. Lão nhìn Sở Phong bước xuống, run rẩy nói:
“Sở… Sở Phong sư điệt… ngươi… ngươi vừa rồi dùng cái gì để đánh bại hắn thế?”
Sở Phong gãi gãi đầu, cười hì hì: “Thì dùng chảo đập thôi chứ dùng cái gì hả Trần sư thúc? Sư phụ bảo cái chảo này dùng để đập thịt băm là tốt nhất, đập con gà lôi kia cũng tương tự như vậy thôi.”
Trần Huyền Tử nghe xong, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất. Đập thịt băm! Một món chí bảo chứa đựng Hỗn Độn Chân Hỏa, có thể dễ dàng nuốt chửng ngọn lửa của Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ và bóp nát thần binh cấp Chí Bảo, vậy mà dưới góc nhìn của thầy trò nhà này lại chỉ là “đồ đập thịt băm”!
Lão hướng về phương Nam, nơi ngọn núi Hải Vân Phong đang ẩn hiện trong sương mờ, dập đầu bái lạy trong tâm tưởng: “Diệp tiền bối! Ngài quả thực là gieo rắc nỗi kinh hoàng cho vạn giới bằng những thứ bình dị nhất! Vãn bối bái phục! Bái phục sát đất!”
Lục Linh Nhi nhìn Sở Phong, khẽ mỉm cười: “Làm tốt lắm. Trận sau đến lượt ta, ta sẽ quét sạch đám cỏ dại kia để không làm bẩn gậy tre của sư phụ.”
Trong khi đó, ở góc quảng trường, đám người của Sùng gia đang hoảng loạn chạy đến đào Sùng Phong ra khỏi đống cát bùn. Sùng Thiết nhìn bộ dạng thê thảm của cháu trai mình, răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng “ken két”, ánh mắt rực lửa căm hận nhìn về phía nhóm người bộ tộc Chu Diên.
Trên đài cao, Lục Hoài An ngồi trong kiệu gỗ đàn hương đỏ khẽ vén rèm nhìn xuống. Gương mặt lão tối sầm lại như mây đen trước cơn bão, đôi mắt híp lại tỏa ra sát cơ lạnh thấu xương. Lão nhìn vào chiếc gậy tre trên tay Lục Linh Nhi, rồi lại nhìn chiếc chảo đen trên lưng Sở Phong, lòng tham trong ngực bùng cháy dữ dội:
“Hỗn Độn Trúc… Hỗn Độn Thần Thiết… Hai thứ chí bảo này, ngày hôm nay nhất định phải thuộc về ta! Cho dù có phải hiến tế cả mười vạn tu sĩ vương đô này, ta cũng phải có được chúng!”
Lão khẽ vẫy tay, một gã mật vệ lập tức tiến lại gần. Lục Hoài An thì thầm vào tai gã vài câu, gã mật vệ khẽ gật đầu rồi nhanh chóng lui vào bóng tối của hoàng cung, chuẩn bị kích hoạt kế hoạch “Vạn Ma Phệ Hồn Trận” tàn bạo vào đêm nay.
Sóng gió của Phong Châu Thần Đô đã chính thức nổi lên từ nhát đập chảo đầu tiên của Sở Phong, nhưng ở phương Nam xa xôi, trên đỉnh Hải Vân Phong bình yên…
Diệp Phi vừa mới ngủ trưa dậy, vác chiếc cuốc gỗ bước ra khỏi nhà tranh. Hắn vươn vai một cái thật dài, nhìn bầu trời trong xanh mát mẻ, khẽ mỉm cười hài lòng:
“Thời tiết hôm nay tốt thật, không còn mùi khét lẹt của ngày hôm qua nữa. Chắc là lão Trần dưới núi đã đốt xong rác rồi. Để xem luống cải ngọt hôm nay thế nào…”
Hắn lững thững đi ra vườn rau, hoàn toàn không hề hay biết rằng, chỉ một nhát đập chảo hâm khoai lang của nhị đồ đệ Sở Phong ở phương Bắc xa xôi đã vừa trực tiếp đánh nát thể diện của một đại gia tộc tu tiên, đồng thời kéo cả vương triều Âu Lạc vào một cuộc đại biến long trời lở đất.