Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 58: Khai mạc Đại Hội Thần Thông

Cập nhật lúc: 2026-06-17 18:17:04 | Lượt xem: 4

Sương mù buổi sớm ở Phong Châu Thần Đô không mang vẻ trong trẻo của vùng sông nước phía Nam, mà lại nặng nề, mang theo hơi thở lạnh lẽo của đá cổ Nghĩa Lĩnh và một chút mùi rỉ sét của những món binh khí đồng thau tích tụ ngàn năm.

Trần Huyền Tử thức dậy từ rất sớm. Lão không vận dụng linh lực để xua tan cái lạnh, mà chỉ lặng lẽ khoác lên mình chiếc đạo bào bạc màu đã được giặt sạch sẽ, bước ra hiên của Vạn Bảo Dịch Quán. Tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ mới đột phá cách đây không lâu đang nhẹ nhàng lưu chuyển trong kinh mạch của lão, mang lại một cảm giác ấm áp dễ chịu, nhưng nội tâm lão lúc này lại chẳng thể nào bình tĩnh nổi.

Tầm mắt của lão hướng về phía dãy núi Nghĩa Lĩnh mờ ảo trong sương sớm. Nơi đó, khí thế của hoàng cung các đời Hùng Vương đang cuồn cuộn bốc lên như những con rồng khói khổng lồ. Ngày hôm nay, Đại Hội Thần Thông sẽ chính thức khai mạc. Đối với một chưởng môn của một môn phái hạng bét như Thanh Phong Môn, việc được đứng ở nơi này, hít thở bầu không khí của Thần Đô đã là một kỳ tích nằm ngoài mọi giấc mơ hoang đường nhất. Nhưng nghĩ đến những âm mưu tà ác của Ma tộc phương Bắc, nghĩ đến hoàng thúc phản nghịch Lục Hoài An, và cả những vị đại năng Hóa Thần kỳ đang nhìn chằm chằm vào chiếc gậy tre của Lục Linh Nhi, Trần Huyền Tử lại cảm thấy da đầu mình tê dại.

“Sột… sột…”

Một tiếng động đều đặn, nhẹ nhàng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của lão.

Trần Huyền Tử quay đầu lại, nhìn về phía sân nhỏ của dịch quán. Dưới bóng của một cây ngô đồng cổ thụ cổ kính, Lục Linh Nhi đang lặng lẽ cầm chiếc chổi tre quét sạch những chiếc lá rụng trên sân. Nàng mặc một bộ đạo bào màu trắng giản dị, mái tóc đen dài được búi gọn gàng bằng một dải lụa thô. Gương mặt nàng thanh tú, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng động tác quét rác lại vô cùng tỉ mỉ, chậm rãi, giống như nàng không phải đang ở giữa một Thần Đô đầy sóng gió, mà vẫn đang ở trên đỉnh Hải Vân Phong yên bình ngày nào.

Mỗi nhát chổi đưa đi, mộc khí màu xanh lục nhạt lại khẽ dao động, nhẹ nhàng gột rửa đi lớp bụi bặm và cả những luồng tà khí xám xịt từ hoàng cung lảng vảng bay vào sân.

Trần Huyền Tử nhìn đến ngẩn người. Lão khẽ thở dài, bước xuống bậc thềm đá, giọng nói mang theo sự kính trọng tự nhiên:

“Linh Nhi sư điệt, sớm như vậy đã quét dọn sao? Hôm nay là ngày đại hội, con nên nghỉ ngơi để dưỡng sức thì hơn.”

Lục Linh Nhi dừng chổi, khẽ cúi đầu chào Trần Huyền Tử. Đôi mắt nàng trong vắt, không một gợn sóng lo âu:

“Trần sư thúc. Sư phụ từng dạy, tâm có sạch thì đất mới tịnh. Mỗi ngày quét sân chính là để quét đi những tạp niệm trong lòng. Dù ở Hải Vân Phong hay ở Phong Châu Thần Đô, thói quen này đệ tử không dám bỏ.”

Nói xong, nàng nhìn xuống chiếc chổi tre thô sơ trong tay. Thực chất, đây là Hỗn Độn Tẩy Tủy Chổi mà Diệp Phi tự tay bện từ cành tre đực sau nhà. Đối với người ngoài, nó chỉ là một món đồ tầm thường của phàm nhân, nhưng mỗi khi cầm nó quét đất, Lục Linh Nhi lại cảm thấy một luồng hơi ấm dịu nhẹ từ lòng bàn tay truyền thẳng vào đan điền, giúp tinh thần nàng trở nên thư thái, vững vàng trước mọi áp lực.

“Sư phụ dụng ý thâm sâu, đệ tử làm sao dám lười biếng.” Lục Linh Nhi thầm nghĩ, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ sùng kính vô hạn hướng về phương Nam xa xôi.

Lúc này, từ trong gian bếp nhỏ của dịch quán, một làn khói trắng mang theo hương thơm ngọt ngào, ấm áp của khoai lang nướng và gạo nếp bắt đầu lan tỏa. Mùi hương ấy vô cùng kỳ diệu, nó vừa có vị thanh tao của linh dược, lại vừa có mùi vị dân dã, ấm lòng của một bữa cơm quê nghèo.

Sở Phong bước ra, trên lưng vẫn cõng chiếc chảo đen rỉ sét quen thuộc, hai tay bê một chiếc nồi đất bốc khói nghi ngút. Gương mặt thiếu niên mười sáu tuổi lấm lem một vệt nhọ nồi đen thui, nhưng nụ cười lại rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm:

“Trần sư thúc, sư tỷ! Mau lại đây ăn cháo nóng đi! Hôm nay đệ nấu món cháo khoai lang mật, ngọt lịm luôn!”

Sở Phong đặt nồi đất lên chiếc bàn đá giữa sân, nhanh nhẹn múc ra ba bát cháo màu vàng óng. Hắn vừa thổi phù phù vừa nói:

“Mặc dù khoai lang ở Thần Đô này chẳng có chút linh khí nào, thua xa khoai lang trong vườn của sư phụ, nhưng đệ đã dùng Vạn Vật Quy Lô Quyết để luyện hóa, loại bỏ hết tạp chất rồi. Ăn vào chắc chắn sẽ thấy ấm bụng!”

Trần Huyền Tử bước lại gần, bưng bát cháo lên, khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Ngay lập tức, một luồng hỏa lực ấm áp như dòng suối nhỏ chảy dọc xuống dạ dày, lan tỏa ra khắp tứ chi bách骸, khiến những căng thẳng tích tụ suốt cả đêm qua của lão hoàn toàn tan biến. Lão nhìn hai đứa đồ đệ của Diệp Phi, lòng thầm cảm thán. Ở độ tuổi này, đối mặt với một đại hội quyết định vận mệnh cả vương triều, bọn trẻ vẫn có thể thản nhiên quét sân, nấu cháo, tận hưởng những giây phút đời thường nhẹ nhàng như thế này. Đây chính là cảnh giới “đại đạo vô vi” mà Diệp tiền bối đã truyền thụ cho bọn chúng sao?

“Ăn đi sư tỷ, hôm nay đệ gõ trống cho tỷ xem, bảo đảm sẽ khiến đám thiên tài vương đô kia lác mắt!” Sở Phong vừa húp cháo sùm sụp vừa lém lỉnh nói.

Lục Linh Nhi gõ nhẹ đầu đũa vào trán Sở Phong, giọng nói tuy nghiêm khắc nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một độ cong dịu dàng:

“Ăn cho bớt nói đi. Sư phụ dặn xuống núi phải khiêm tốn, không được quậy phá làm ảnh hưởng đến thanh danh của người.”

“Đệ biết rồi mà…” Sở Phong xoa xoa trán, cười hì hì.

Bầu không khí trong sân nhỏ ấm áp và bình yên đến lạ kỳ, hoàn toàn tách biệt với những âm mưu tăm tối đang rục rịch ngoài kia.

***

Cùng lúc đó, cách Phong Châu Thần Đô hàng vạn dặm về phía Nam…

Trên đỉnh núi Hải Vân Phong hoang vu, sương mù buổi sớm cũng đang lảng vảng bao phủ những luống cải ngọt và giàn mướp hương trước sân nhà tranh.

“Ò… ó… o…”

Tiếng gáy dõng dạc của chú gà cỏ ngũ sắc đậu trên cành khế cổ thụ vang lên, xua tan đi màn sương đêm tĩnh mịch. Tiếng gáy ấy thanh tao, cao vút, mang theo một luồng sóng âm vô hình lan tỏa khắp ngọn núi, khiến vạn vật như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Thực chất, con gà cỏ có bộ lông ngũ sắc rực rỡ này chính là một con Phượng Hoàng thượng cổ, nhưng ở Hải Vân Phong, nhiệm vụ hằng ngày của nó chỉ đơn giản là… báo thức cho chủ nhân và đi bắt sâu trong vườn rau.

Trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi lờ đờ mở mắt. Hắn ngáp một cái thật dài, gãi gãi cái bụng thon gọn dưới lớp áo vải thô màu đen bạc màu, rồi chậm rãi bước xuống giường.

Hắn cúi người, xỏ chân vào đôi dép cỏ thô sơ bám đầy bùn đất, rồi tiện đà gác nhẹ lòng bàn chân lên hòn đá dẹt, vuông vắn dưới gầm bàn ăn để xỏ quai dép.

“Ừm, hòn đá này kê chân vẫn mát mẻ và vừa vặn như mọi khi.” Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt vô cùng hài lòng.

Hắn hoàn toàn không biết rằng, “hòn đá dẹt” dưới chân hắn lúc này đang run lên bần bật vì phấn khích. Huyền Vũ Thần Thú – lão rùa già vạn năm của Đông Hải – đang dốc hết toàn lực ngưng tụ thần thể để giữ cho chiếc bàn ăn không bị lung lay dù chỉ một sợi tóc. Từ lòng bàn chân đầy bùn đất của Diệp Phi, từng luồng đạo vận ngũ sắc tinh thuần của Thái Sơ Canh Tác Quyết đang nhẹ nhàng truyền xuống mai rùa của nó.

Mỗi một tia đạo vận truyền qua là một vết rạn nứt cổ xưa từ thời khai thiên lập địa trên mai rùa của nó lại được chữa lành một phần, thần thể trở nên kiên cố và dẻo dai hơn vạn phần. Huyền Vũ Thần Thú thầm rống lên trong lòng đầy cuồng nhiệt:

“Chí Tôn vĩ đại! Luồng sức mạnh này… thật là quá đỗi vĩ đại! Nguyện suốt đời suốt kiếp làm hòn đá kê chân cho Ngài! Đứa nào dám cướp vị trí này của lão rùa ta, lão rùa ta sẽ liều mạng với nó!”

Diệp Phi bước ra ngoài sân, dắt theo chú chó cỏ màu đen Tiểu Hắc đang vẫy đuôi nịnh bợ bên chân. Hắn đi về phía ao cá nhỏ trước sân, nhìn những con cá chép đang bơi lội tung tăng dưới làn nước linh khí trong vắt.

Dưới đáy ao, phân thân của Đông Hải Long Vương thấy bóng dáng Diệp Phi tiến lại gần thì sợ hãi rùng mình một cái, vội vàng ngoi đầu lên mặt nước, giả vờ làm một con cá chép nhỏ ngoan ngoãn ngậm một chiếc lá khế rụng để làm vui lòng chủ nhân. Nó thầm cầu nguyện trong lòng:

“Chí Tôn ơi là Chí Tôn, sáng sớm Ngài đừng có nổi hứng thèm ăn canh cá chép nha… Lão long ta tình nguyện bơi lội múa quạt cả ngày cho Ngài xem, xin Ngài thương xót!”

Diệp Phi nhìn con cá chép nhỏ đang ngậm lá khế bơi vòng quanh, phì cười bảo:

“Cái con cá chép này, nuôi lâu ngày nhìn cũng khôn gớm nhỉ. Đúng là giống cá cảnh hoàng gia có khác.”

Hắn vác chiếc cuốc gỗ thô sơ lên vai, dắt Tiểu Hắc đi ra ruộng mạ trước nhà. Nhìn thửa ruộng xanh mướt mơn mởn, Diệp Phi khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt thoáng chút lo lắng:

“Tiểu Hắc này, hai đứa nhỏ Linh Nhi và Sở Phong đi mua muối với hạt giống rau cải ngọt từ tuần trước mà sao đến giờ vẫn chưa thấy về nhỉ? Thời tiết phương Bắc dạo này nghe nói có bão tuyết lớn, không biết bọn chúng có bị cảm lạnh hay sốt hỏng não không nữa. Thật là khiến người ta lo lắng quá đi mất!”

Tiểu Hắc ngước nhìn Diệp Phi, sủa lên hai tiếng “Gâu! Gâu!” đầy nịnh bợ, nhưng trong lòng nó lại thầm nghĩ:

“Chủ nhân ơi là chủ nhân, Ngài lại giả vờ nữa rồi. Hai đứa đồ đệ của Ngài mang theo Hỗn Độn Trúc và Trống Đồng Thần Trận đi càn quét phương Bắc, giờ này chắc đang bận nướng thịt ma thú ăn mừng chiến thắng chứ cảm lạnh thế nào được! Ngài chỉ cần thở dài một tiếng là long mạch cả Âu Lạc Thần Châu đã tự động củng cố vững chắc hơn rồi kia kìa!”

Diệp Phi lắc đầu, quyết định gạt bỏ lo âu, bắt đầu cúi người xuống ruộng mạ để nhổ bớt cỏ dại, tận hưởng cuộc sống điền viên bình yên của một người phàm, hoàn toàn không hay biết thế giới bên ngoài đang vì hai đồ đệ của mình mà long trời lở đất.

***

Khi ánh mặt trời chính thức vượt qua những rặng tre già của Phong Châu Thần Đô, xua tan đi lớp sương mù dày đặc, tiếng chuông đồng cổ kính từ đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn bỗng nhiên vang dội khắp đất trời.

“Boong… Boong… Boong…”

Mười hai tiếng chuông đồng rền vang, báo hiệu giờ khai mạc Đại Hội Thần Thông đã đến.

Từ Vạn Bảo Dịch Quán, đoàn xe bọc đồng thau của bộ tộc Chu Diên bắt đầu xuất phát. Chu Hồng – Lạc Tướng của bộ tộc Chu Diên – hôm nay khoác trên mình bộ chiến giáp đồng đỏ lộng lẫy, tay cầm trường đao, khí thế bức người. Nhưng khi đối mặt với Trần Huyền Tử, Lục Linh Nhi và Sở Phong, gã lại vô cùng cung kính, khom lưng dẫn đường:

“Trần chưởng môn, Linh Nhi tiền bối, Sở Phong tiên nhân, mời ba vị lên xe. Hôm nay vương đô tụ hội quần hùng, nhưng có ba vị tọa trấn, bộ tộc Chu Diên ta tự tin không sợ bất kỳ kẻ nào!”

Trần Huyền Tử vuốt râu, khẽ gật đầu, cố gắng giữ vững vẻ mặt thâm trầm, tiên phong đạo cốt của một vị cao nhân ẩn thế, dù trong lòng lão đang run lên bần bật. Lão thầm nghĩ: “Diệp tiền bối bảo hộ, ngày hôm nay lão Trần ta có phải mất mạng cũng phải giữ vững thể diện cho Hải Vân Phong!”

Lục Linh Nhi cầm chiếc gậy tre trăm dải thô sơ, nhẹ nhàng bước lên xe. Sợi Nhân Quả Hồng Tuyến quấn quanh cổ tay nàng khẽ tỏa ra một luồng ấm áp dịu nhẹ, khiến ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sở Phong cõng chảo đen, hông giắt chiếc trống đất sét, hí hửng nhảy tót lên xe, mắt láo liên nhìn quanh để tìm kiếm xem có món gì ngon lạ mắt hay không.

Tiểu Hắc lững thững đi bên cạnh cỗ xe, vẻ mặt lười biếng nhưng đôi mắt đen láy thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hoàng cung Nghĩa Lĩnh đầy vẻ khinh bỉ.

Đoàn xe di chuyển qua những con phố lớn của Thần Đô, tiến thẳng về phía quảng trường trung tâm dưới chân núi Nghĩa Lĩnh. Hai bên đường, hàng vạn tu sĩ từ khắp các bộ lạc, tông môn của Âu Lạc Thần Châu đã tụ tập đông nghịt. Tiếng bàn tán, tiếng xôn xao huyên náo cả một vùng trời.

Khi đoàn xe của bộ tộc Chu Diên tiến vào quảng trường, vô số ánh mắt lập tức đổ dồn về phía họ.

“Kìa! Đó là đoàn xe của bộ tộc Chu Diên! Nghe nói hôm qua bọn họ đã giết chết hộ quốc thần thú Cửu Tiêu U Minh Hổ ngay tại cổng thành!”

“Cái gì?! Thật hay giả vậy? Con cự hổ cấp năm đỉnh phong đó mà cũng bị giết sao? Kẻ nào ra tay?”

“Nghe đồn là do một tên nhóc con cõng chảo đen và một thiếu nữ cầm gậy tre làm trợ thủ cho bộ tộc Chu Diên!”

Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Giữa đám đông, Sùng Phong – đệ nhất thiên tài của Sùng gia – đang đứng cùng đám đệ tử vương đô mặc cẩm bào lộng lẫy. Gã cầm quạt xếp, nhìn về phía Sở Phong và Lục Linh Nhi bằng ánh mắt tràn đầy khinh bỉ và ghen tức, lạnh lùng hừ một tiếng:

“Một lũ ăn mày làm xiếc thú phương Nam, ăn may giết được con hổ bệnh mà cũng dám nghênh ngang ở Thần Đô sao? Ngày hôm nay trên đài đấu, ta sẽ cho bọn chúng biết thế nào là thần thông thực sự của vương đô!”

Sở Phong ngồi trên xe, nhìn thấy Sùng Phong thì khẽ bĩu môi, nói nhỏ với Lục Linh Nhi:

“Sư tỷ, tên kia nhìn giống con gà lôi sặc sỡ trong vườn của sư phụ thế nhỉ? Nhìn hắn chỉ muốn vặt lông đem nướng thôi.”

Lục Linh Nhi liếc nhìn Sùng Phong một cái, rồi thản nhiên thu hồi tầm mắt, không thèm để ý đến gã tôm tép kia. Đối thủ của nàng ngày hôm nay, chỉ có một người – hoàng thúc phản nghịch Lục Hoài An.

Lúc này, trên đài cao cao nhất của quảng trường Nghĩa Lĩnh, bầu trời bỗng nhiên biến đổi.

Một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ như mặt trời ban trưa đột ngột bùng phát từ phía hoàng cung, nhuộm vàng cả những đám mây xám xịt trên bầu trời Phong Châu Thần Đô. Luồng ánh sáng ấy mang theo một áp lực vô cùng kinh khủng, nặng nề như cả dãy núi Nghĩa Lĩnh đang đè sụp xuống quảng trường.

“Uỳnh… Uỳnh… Uỳnh…”

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Hàng vạn tu sĩ trên quảng trường, từ những đệ tử Khải Huyết Cảnh cho đến các trưởng lão Chúc Đồng Cảnh, thậm chí là cả những đại lão Lạc Vũ Cảnh, đều cảm thấy đầu gối mình run rẩy, không tự chủ được mà muốn quỳ sụp xuống đất.

“Bá Vương Chi Khí! Là hoàng đế bệ hạ giáng lâm!”

“Hùng Vương thứ mười tám!”

Giữa luồng ánh sáng vàng kim ngập trời, một chiếc long tọa khổng lồ được đúc bằng đồng thau cổ kính, khắc họa chi tiết hình ảnh những con chim Lạc đang bay lượn quanh mặt trời, từ từ hạ xuống từ hư không.

Ngự trên long tọa là một nam tử trung niên vĩ ngạn. Ngài khoác trên mình bộ hoàng bào màu vàng sẫm thêu hoa văn rồng tổ uốn lượn, đầu đội mũ lông chim Lạc cao vút, gương mặt uy nghiêm như được tạc từ đá núi, đôi mắt sâu thẳm tỏa ra luồng thần quang nhiếp nhân tâm phách. Xung quanh người ngài, từng luồng khí thế màu vàng kim – chính là Nhân Hoàng khí tích tụ qua mười tám đời Hùng Vương – cuồn cuộn chảy tràn, hóa thành hình ảnh những con giao long khổng lồ đang uốn lượn bảo hộ xung quanh.

Hùng Vương thứ mười tám ngự trên long tọa, tỏa ra bá vương chi khí ngập trời, uy nghiêm nhìn xuống hàng vạn sinh linh dưới đài. Ngài khẽ giơ tay lên, áp lực kinh khủng kia lập tức thu hồi, nhưng dư uy vẫn khiến không một ai trên quảng trường dám thở mạnh.

Trần Huyền Tử đứng bên dưới, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt sũng cả vạt áo trong. Lão thầm nghĩ: “Đây chính là Hùng Đế Cảnh giới tối cao sao? Chỉ một ánh mắt đã có thể trấn áp cả một vương quốc! May mà ta có đạo vận của Diệp tiền bối hộ thể, nếu không đã sớm quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng rồi!”

Lục Linh Nhi và Sở Phong đứng thẳng người, sắc mặt bình thản. Đối với bọn họ, áp lực của vị hoàng đế này tuy mạnh, nhưng so với luồng áp lực vô hình, vô biên vô giới mỗi khi sư phụ Diệp Phi khẽ thở dài hay phẩy tay bắt sâu thì vẫn còn kém xa lắm.

Hùng Vương thứ mười tám đưa mắt nhìn lướt qua quảng trường, ánh mắt ngài khẽ dừng lại trên người Lục Linh Nhi và Sở Phong một nhịp, thoáng hiện lên một tia kinh ngạc vô bờ, nhưng nhanh chóng được ngài che giấu đi. Ngài đứng dậy khỏi long tọa, giọng nói trầm hùng như tiếng sấm rền vang vọng khắp vạn dặm Âu Lạc Thần Châu:

“Hỡi trăm họ Âu Lạc! Hỡi các dũng sĩ của mười lăm bộ lạc! Ngày hôm nay, Đại Hội Thần Thông chính thức khai mạc! Đây không chỉ là nơi tuyển chọn nhân tài, mà còn là nơi thể hiện hào khí Đông Sơn, khẳng định sức mạnh huyết quản Con Rồng Cháu Tiên của chúng ta trước mọi dòm ngó của ngoại bang tà ma!”

“Uỳnh!”

Ngài vung tay lên, mười lăm chiếc trống đồng khổng lồ đặt xung quanh quảng trường đồng loạt tự gõ vang:

“Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!”

Tiếng trống đồng rền vang, kích hoạt vạn cổ trận pháp phòng ngự của Loa Thành. Những vòng tròn ánh sáng màu đồng thau từ mặt đất bốc lên, đan xen vào nhau hóa thành một trận đồ chín vòng xoáy ốc khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ Phong Châu Thần Đô, xua tan hoàn toàn những luồng tà khí xám xịt còn sót lại trên bầu trời.

Hàng vạn tu sĩ đồng loạt hò reo vang dội, khí thế hào hùng ngút trời:

“Hùng Vương vạn tuế! Âu Lạc vạn vạn tuế!”

Đại Hội Thần Thông đã chính thức bắt đầu, sóng gió vương triều cũng theo tiếng trống đồng mà cuồn cuộn nổi lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8