Mỗi Ngày Thức Dậy Đều Thấy Giáo Chủ Đang Uống Thuốc
Chương 88: Duyên pháºn giữa ta và ngươi nay Äã hết, ta sẽ láºp tức rá»i Yên Khê sÆ¡n trang! Từ nay non xanh không Äá»i, nưá»c biếc v�
Sáng sá»m hôm sau, Äan Khuyết Äi tá»i Äại ÄÆ°á»ng dùng bữa sáng, Yên Liá» u và Hà n Cẩm Äã á» Äó từ trưá»c. Hà n Cẩm vừa thấy Äan Khuyết, ngạc nhiên mà Ỡmá»t tiếng, vá»i Äi lên Äón: âTrên trán ngươi có cái gì váºy?â
Äan Khuyết giÆ¡ tay sá» sá» lên trán mình, trên Äó có má»t vết thương, là do con Äá»a tá»i hôm qua là m ra, bá»i Äá»a hút rất nhiá»u máu, cho nên xung quanh vết thương Äá»u xanh tÃm, thoạt nhìn bầm má»t chá» to. Äan Khuyết oán giáºn mà liếc mắt nhìn Hà n Cẩm: âNói cho ngươi biết rá»i là m sao?â
Hà n Cẩm nhà o tá»i, dè dặt vươn tay chạm má»t cái: âTá»i hôm qua không có mà . Äau không?â
Äan Khuyết thấy vẻ mặt hắn lo lắng, tâm tình tá»t hÆ¡n nhiá»u, thấp giá»ng nói: âÄau.â
Hà n Cẩm liá»n trá» nên luá»ng cuá»ng tay chân, bà n tay vươn ra lại thu vá», không dám Äụng và o vết thương trên ngưá»i Äan Khuyết. Äan Khuyết nắm lấy bà n tay hắn chần chừ giữa khoảng không, nhá» giá»ng nói: âSi nhiâ¦.â
Nhưng không Äợi Äan Khuyết nói tiếp, Yên Liá» u ngá»i á» bà n bên cạnh cất tiếng nói: âHai ngưá»i á» bên kia nói gì váºy? Không bằng ngá»i xuá»ng vừa Än vừa nói?â
Hà n Cẩm bá» gã gá»i, liá»n nghe theo Yên Liá» u quay vá» bên cạnh bà n, bà n tay Äan Khuyết lá»ng lÆ¡ giữa không trung, trong lòng vô cùng cáu giáºn, nhưng cÅ©ng không còn cách nà o, chá» Äà nh phải theo Hà n Cẩm Äi tá»i bên cạnh bà n ngá»i xuá»ng. Yên Liá» u thấy trong má»t Äêm, gương mặt tuấn mỹ cá»§a Äan Khuyết xuất hiá»n má»t vết thương, hết sức ngạc nhiên, vá»i và ng há»i lý do, Äan Khuyết lạnh lùng mà nói tháºt. Yên Liá» u nghe thấy trong nưá»c giếng có Äá»a, cÅ©ng hết sức ngạc nhiên, không ngừng nói xin lá»i vá»i Äan Khuyết, Äan Khuyết lạnh lùng tiếp nháºn.
Dùng bữa sáng xong, hai ngưá»i quay trá» vá» phòng mình, nhưng Äan Khuyết ngá»i trong phòng cÅ©ng không yên, thế là ná»a canh giá» sau, y liá»n ra khá»i Äại viá»n cá»§a mình, Äi thẳng tá»i Äại viá»n cá»§a Hà n Cẩm. Y còn chưa Äi tá»i nÆ¡i á» cá»§a Hà n Cẩm, liá»n gặp hai ngưá»i hầu cá»§a Yên Khê sÆ¡n trang, hai ngưá»i nà y bưng khay Äá» trong tay, trong má»t khay có Äá» Äiá»m tâm ngá»t, khay còn lại có canh ngá»t. Bá»n há» Äi vá» phÃa nÆ¡i á» cá»§a Hà n Cẩm, Äan Khuyết há»i: âHai ngươi ÄÆ°a những thứ nà y cho Cao công tá»?â
Hai ngưá»i kia Äáp: âDạ vâng.â
Thế là Äan Khuyết liá»n xuất thá»§, cầm lấy hai khay Äá», Äoạn nói: âCác ngươi Äi Äi, Äá» ta ÄÆ°a những thứ nà y cho Cao công tá».â
Hai ngưá»i kia Äá»u ngẩn ra. Ban nãy Äan Khuyết xuất thá»§ rất nhanh, bá»n há» Äá»u thấy hoa mắt, Äến khi Äá»nh thần lại khay Äã trá»ng không, nhìn bát canh ngá»t trên tay Äan Khuyết, mặt canh không há» gợn sóng, hiá»n nhiên là má»t ngưá»i có võ công cao cưá»ng. Hai ngưá»i kia biết y tá»i cùng Hà n Cẩm, nên cÅ©ng không phản Äá»i, sau khi lấy lại tinh thần, vá»i và ng hà nh lá» vá»i y rá»i Äi.
Äan Khuyết bưng canh và Äá» ngá»t tá»i chá» cá»§a Hà n Cẩm, thấy Hà n Cẩm mang giưá»ng trúc ra sân, Äang nằm thảnh thÆ¡i phÆ¡i nắng. Äan Khuyết tá»i gần hắn, liá»n thấy vẻ mặt hắn nhà n nhã thoải mái, dưá»ng như Äang ngá»§ say. Trong lúc bất chợt, Hà n Cẩm chau mà y lại, ngay sau Äó liá»n báºt dáºy từ giưá»ng, Äoạn má» to mắt ra, ngạc nhiên nhìn chằm chằm Äá» trong tay Äan Khuyết: âThÆ¡m quá! Là kẹo!â
Äan Khuyết không khá»i báºt cưá»i. Trưá»c Äây Hà n Cẩm cÅ©ng nhiá»t tình vá»i y như váºy, nhưng hôm nay bao nhiêu phần nhiá»t tình Äá»u chuyá»n hết lên Äá» ngá»t, hắn thì không liếc mắt nhìn y tá»i má»t cái. Thế là Äan Khuyết dừng lại, không lại gần nữa, Äoạn há»i: âMuá»n Än sao?â
Hà n Cẩm gáºt Äầu liên tục, nuá»t nưá»c miếng ừng á»±c: âMuá»n Än, muá»n Än, ngươi mau ÄÆ°a cho ta Äi.â
Äan Khuyết thấp giá»ng nói: âGá»i ta là ca ca Äi.â
Hà n Cẩm sá»ng sá»t: âCa⦠ca?â
Äan Khuyết kêu: âGá»i lại Äi.â
Không ngá» Hà n Cẩm dần dần chau mà y, bá» dạng không vui chút nà o: âNgươi không phải ca ca! Ta thÃch ca ca, không thÃch ngươi.â
Äan Khuyết Äi tá»i ngá»i xuá»ng bên cạnh hắn: âTại sao ta không phải ca ca ngươi? Nếu ta không phải, váºy ca ca ngươi là ai?â
Hà n Cẩm nghiêng Äầu suy nghÄ© má»t chút, chân mà y cà ng nhÃu chặt lại.
Äan Khuyết thá» dà i, Äặt bát canh ngá»t và o tay hắn, nói: âNgươi uá»ng canh trưá»c Äi, vừa uá»ng vừa nghÄ©, nói cho ta biết, ca ca mà ngươi thÃch rá»t cuá»c như thế nà o.â
Vá»n gương mặt Hà n Cẩm nhÄn như khá» qua, nhưng cúi Äầu nhìn bát canh xong, gương mặt liá»n giãn ra ná» nụ cưá»i, cuá»i cùng như hà i tá», thoáng giáºn mà cÅ©ng thoáng vui. Hắn hà há»ng uá»ng canh, lúc lại dừng thìa chau mà y suy nghÄ© má»t há»i, lúc lại quên hết phiá»n não mà cao hứng uá»ng canh, khi Äó mặt há»n ha há»n há». Äợi hắn uá»ng bát canh xong. Äan Khuyết lấy khÄn lụa ra giúp hắn lau miá»ng, há»i: âSuy nghÄ© kỹ chưa?â
Cứ chá»c chá»c Hà n Cẩm lại cắn môi: âCa ca.. rất dữ vá»i ta, có lúc mắng ta, có lúc còn Äánh ta, ta vừa không thà nh tháºt má»t chút, ca ca liá»n Äá ta xuá»ng giưá»ng. Lúc dữ, so vá»i ngươi còn dữ hÆ¡n, ta không dám chá»c ca ca giáºn. Nhưng ca ca rất tá»t vá»i ta, lúc ta lạnh, khoác y phục dà y cho ta, lúc ta Äau, ca ca lại ôm ta và o, còn hôn lên mặt ta nữa, có ngưá»i xấu.. không, là ngưá»i tá»t.. cÅ©ng không Äúng, nói chung là má»t ngưá»i tá»t Äá»i xá» rất tá» vá»i chúng ta Äến gây phiá»n phức, ca ca sẽ che trưá»c mặt ta, không cho ngưá»i ta ức h**p.â Nói Äến Äây liá»n cưá»i khì khì, quÆ¡ quÆ¡ nắm Äấm: âTháºt ra ta siêu hÆ¡n ca ca nhiá»u!â
Äan Khuyết khe khẽ thá» gấp: âCòn gì nữa không.â
Hà n Cẩm suy nghÄ© má»t chút, nói tiếp: âCa ca hiá»u ta nhất, ta biết, ca ca mắng ta, Äánh ta, Äá»u là muá»n tá»t cho ta, bá»i ta Än Äá» xấu, chÆ¡i vá»i bằng hữu xấu. Ca ca rất thÃch ta,â hắn dừng lại má»t chút, Äắc ý mà nói: âBá»i ta khiến ngưá»i ta thÃch mà !â Lại nói: âCa ca sẽ không cho ngưá»i dùng dao Äâm và o ngưá»i ta, nếu có ngưá»i treo ta và ca ca lên ao xà .â Hai mắt hắn ngưá»c lên trá»i suy nghÄ© má»t há»i, bình tÄ©nh nói: âCa ca sẽ cùng ta cắt dây ngã xuá»ng, sẽ không muá»n xa ta! Ta cÅ©ng không muá»n xa ca ca.â
Äan Khuyết chá» im lặng.
Quả Äúng là y từng như Hà n Cẩm nói, nhìn như Hà n Cẩm dá»±a và o y, tháºt ra y cÅ©ng dá»±a và o Hà n Cẩm. Có Hà n Cẩm, y không phải sá»ng cuá»c sá»ng suá»t ngà y Äợi chá» lo lắng, có Hà n Cẩm, y có thá» hưá»ng thụ cảm giác vui sưá»ng khi có ngưá»i thân cáºn. Nếu như không có Hà n Cẩm bầu bạn, dù là thá» xác hay tinh thần y Äá»u không chá»ng Äỡ ÄÆ°á»£c tá»i ngà y hôm nay. Nhưng bá»i y Äã trao bản thân hết thảy, nên sá»± dá»i gạt cá»§a Hà n Cẩm cÅ©ng Äã há»§y diá»t hết thảy lòng tin cá»§a y. Nhưng lúc nà y, y không còn muá»n tranh luáºn những thứ nà y nữa. Y Äã khiến Hà n Cẩm phải trả giá quá nhiá»u vá» cả thá» xác lẫn tinh thần, giá» y và Hà n Cẩm, ai cÅ©ng có lá»i sai, dù Äá» tâm hay không Äá» tâm thì cÅ©ng không thá» là m rõ rà ng má» há»n Äá»n nà y, nếu cứ tiếp tục, ân oán cÅ©ng chẳng thá» rõ rà ng. Giá» bất ká» ai sai trưá»c, ai sai nhiá»u hÆ¡n, coi như xóa sạch những so Äo tÃnh toán trưá»c kia, chá» Äá» mắt hưá»ng vá» tương lai.
Thế là Äan Khuyết cầm má»t viên kẹo nhét và o trong miá»ng Hà n Cẩm, má»m cưá»i, dá»u dà ng như dá» trẻ mà nói: âCa ca cá»§a ngươi Äã vá» rá»i, chá» là không biết bao giá» ngươi má»i nguyá»n ý nháºn ca ca.â
Äôi mắt Äen láy cá»§a Hà n Cẩm nhìn y không chá»p mắt.
Äan Khuyết dá»ch ngưá»i tá»i gần hắn, l**m ÄÆ°á»ng trắng bên khóe miá»ng hắn, thấp giá»ng nói: âGần Äây huyết mạch ta không thông, ngươi có muá»n luyá»n công cùng ta không?â
Hà n Cẩm sá»ng sá»t: âLuyá»n công gì?â
Äan Khuyết cưá»i nhẹ: âHợp hoan công.â Nói rá»i liá»n luá»n tay và o trong vạt áo Hà n Cẩm, từ từ vuá»t xuá»ng eo hắn, Äá»ng thá»i dán tá»i hôn môi hắn.
Hà n Cẩm sá»ng sá»t má»t chút, bà n tay Äan Khuyết dần Äi xuá»ng, lúc sá» tá»i xương hông, Äá»t nhiên hắn giữ lấy tay Äan Khuyết. Äan Khuyết hôn lên khóe môi hắn, giá»ng khà n khà n: âNgươi không muá»n sao?â
Hà n Cẩm cắn môi má»t cái, giãy giụa nói: âTa.. thÃch ca ca. Ta Äã hứa chá» Äá» mình ca ca chạm và o.â
Äan Khuyết lui vá» phÃa sau má»t chút, chÄm chú nhìn Äôi mắt hắn, y thấy Äôi mắt hắn trong suá»t, không có chút Ä*ng t*nh nà o, chá» Äà nh phải thá» dà i, rút tay vá», nói: âÄÆ°á»£c, ta chá» ngươi, mong ngươi sá»m nháºn ra ca ca nà y.â
Äan Khuyết lại á» trong sân phÆ¡i nắng cùng Hà n Cẩm má»t chút, Yên Tháºp Tam và Yên Tam Bát tìm tá»i Hà n Cẩm chÆ¡i Äùa, Äan Khuyết liá»n Äi vá».
Vá»n Äan Khuyết muá»n xà xóa chuyá»n Äá»a Äi không nhá» tá»i nữa, ai ngá» hiếm khi y Äại nhân Äại lượng má»t lần, nhưng ngưá»i cá»§a Yên Khê sÆ¡n trang lại không Äại nhân Äại lượng, chuyá»n nà y vẫn có lần tiếp theo.
Những ngà y sau Äó, Äan Khuyết Äã gặp Äá»§ thứ chuyá»n, như Än canh thì khuấy ra má»t cái Äuôi chuá»t, ngá»§ má»t lúc không hiá»u sao toà n thân ngứa ngáy, sau Äó phát hiá»n trên giưá»ng có rất nhiá»u bá» chét, trong già y có que trúc rất nhá»,⦠Rõ rà ng có ngưá»i cỠý chÄ©a mÅ©i vá» phÃa y, nhưng lại không dám hà nh Äá»ng thiếu suy nghÄ© mà là m tá»n thương tá»i tÃnh mạng y, nên liá»n nghÄ© cách khiến y Än không ngon ngá»§ không yên, sá» dụng nhiá»u thá»§ Äoạn khiến ngưá»i ta ghét bá». Äan Khuyết chưa từng bá» là m phát bá»±c tá»i như váºy, hẳn ngưá»i ná» Äã ÄÆ°á»£c trang chá»§ ngầm Äá»ng ý nên má»i dám hà nh sá»± như thế, bá»i váºy nên món nợ nà y y tÃnh lên khắp Yên Khê sÆ¡n trang. Nhưng hiá»n nhiên Hà n Cẩm sẽ không cho y xuất thá»§ á» Yên Khê sÆ¡n trang, tháºm chà lúc nà y tình trạng cá»§a Hà n Cẩm cÅ©ng rất cần ngưá»i cá»§a Yên Khê sÆ¡n trang giúp Äỡ, bá»i váºy nên y Äà nh phải nén giáºn, chá» là , Än, mặc, á», Äi lại Äá»u phải Äá» cao cảnh giác.
Nhưng vá»n Äan Khuyết không giá»i nhẫn nại, chá» vì Hà n Cẩm nên má»i cá» nén nhá»n, bá»i váºy nên tâm tình hết sức bức bá»i ngá»t ngạt.
Ngà y hôm Äó Äan Khuyết ngá»i ngẩn ngưá»i trong phòng vô cùng rá»i rãi, liá»n xuất môn tìm Hà n Cẩm. Y vừa ra khá»i sân không bao lâu, liá»n nghe thấy phÃa trưá»c có tiếng Äá»ng, Äá»ng thá»i nghe rất quen tai, bá»i váºy nên thu liá» m khà tức lại, rón rén Äi gần tá»i.
Y trá»n sau má»t thân cây to, chá» thấy phÃa trưá»c có má»t ngưá»i má»t chó Äang Äứng, chó là má»t con chó và ng to, ngưá»i chÃnh là Yên Nhá» Cá»u từng bá» Äá»c và o trà cho y và Hà n Cẩm. Con chó và ng kia Äang thá» há»n há»n Än gì Äó, còn Yên Nhá» Cá»u thì Äứng má»t bên nhìn. Äan Khuyết nheo mắt nhìn lại, thấy con chó Äó Äang gặm thứ gì Äó và ng và ng trên sân, là phân và nưá»c tiá»u. Chó thÃch Än phân và nưá»c tiá»u cÅ©ng không có gì ngạc nhiên, ngạc nhiên là Yên Nhá» Cá»u Äứng nhìn Äầy mong Äợi, trong tay bưng má»t cái khay. Trong khay chÃnh là má»t và i Äá» Äiá»m tâm, giá» là lúc Yên Khê sÆ¡n trang mang Äá» Äiá»m tâm chiá»u tá»i cho bá»n há».
Má»t lát sau, con chó Än phân và nưá»c tiá»u xong, Yên Nhá» Cá»u không ká»p chá» mà bá» khay xuá»ng mặt Äất, xoa Äầu chó nói: âA Hoà ng, mau thè lưỡi ra l**m má»t Ãt thức Än Äi, chá» l**m thôi, không ÄÆ°á»£c cắn.â
Con chó tên là A Hoà ng kia rất hiá»u ý ngưá»i, có lẽ cÅ©ng không phải lần Äầu tiên là m, nó lè lưỡi ra l**m Äiá»m tâm Äến bóng nhẫy, ngay cả chén rượu và bát bánh trôi cÅ©ng không buông tha.
Yên Nhá» Cá»u thấy chuyá»n Äã thà nh, liá»n Äẩy con chó và ng ra, nói: âÄa tạ ngươi.â Dứt lá»i liá»n lấy má»t chiếc Äùi gà có bá»c giấy dầu ra ÄÆ°a tá»i trưá»c mặt con chó và ng, con chó và ng liá»n nhảy lên mà gặm Äùi gà .
Yên Nhá» Cá»u bưng khay lên, cúi Äầu nhìn Äá» trong khay, cưá»i lạnh má»t tiếng, liá»n bá» Äi. Äan Khuyết lặng lẽ theo sau lưng hắn, không bao lâu, thấy hắn tìm tá»i má»t tên ngưá»i hầu, ÄÆ°a khay Äá» trong tay cho tên ngưá»i hầu kia, nói: âBưng tá»i cho âkhách quýâ á» Bắc viá»n.â Bắc viá»n chÃnh là nÆ¡i á» cá»§a Äan Khuyết.
Ngưá»i hầu không hiá»u gì, nháºn lấy khay Äá» rá»i xoay ngưá»i Äi.
Mấy ngà y nay Äan Khuyết Äá»u Än bữa chÃnh cùng Hà n Cẩm và Yên Liá» u, y vô cùng cẩn tháºn, không Äá»ng tá»i những thứ Äá» ngoà i lá». Nhưng dù váºy, sau khi biết ÄÆ°á»£c dụng tâm cá»§a Yên Nhá» Cá»u, y vẫn hết sức phẫn ná». NghÄ© như váºy, chá» sợ Äá»a, bá» chét, chuá»t chết mấy hôm trưá»c Äá»u có liên quan tá»i hắn. Mấy ngà y nà y Äan Khuyết vẫn chưa Äợi ÄÆ°á»£c Hà n Cẩm há»i tâm chuyá»n ý, bá»i váºy nên tâm tình hết sức muá»n phiá»n, giá» trông thấy Yên Nhá» Cá»u muá»n y Än thứ nà y, nhất thá»i giáºn sôi lên, nhảy từ phÃa sau thân cây ra.
Ngưá»i hầu bưng Äá» chá» thấy trưá»c mắt lóe lên cái gì Äó, sau Äó không thấy chén rượu trong khay Äâu, tháºm chà hắn còn không nhìn thấy rõ cái gì. Yên Nhá» Cá»u chợt thấy trưá»c mắt xuất hiá»n má»t bóng ngưá»i, táºp trung nhìn kỹ, chÃnh là Äan Khuyết, hắn không khá»i chá»t dạ, xoay ngưá»i muá»n bá» Äi, lại thấy Äan Khuyết chá»c ngón tay và o ngưá»i mình, muá»n tránh cÅ©ng không ÄÆ°á»£c, ngưá»i Äau nhức, lúc nà y không thá» cá» Äá»ng ÄÆ°á»£c.
Äan Khuyết Äiá»m trúng huyá»t cá»§a Yên Nhá» Cá»u, nâng cằm hắn lên, bắt hắn há miá»ng, trong tay cầm chén rượu bá» A Hoà ng l**m qua, mặt không Äá»i sắc nói: âMá»i nếm thá» chén rượu ngon nà y.â Nói rá»i liá»n cầm chén Äá» và o trong miá»ng Yên Nhá» Cá»u.
Nét mặt Yên Nhá» Cá»u kinh hoà ng, muá»n giãy giụa, nhưng lại không giãy giụa ÄÆ°á»£c, chén rượu nếp kia bá» Äá» và o trong miá»ng phát ra tiếng róc rách, không thá» nuá»t, lại không thá» nhá», mặt hắn Äá» lên, thần sắc hết sức thá»ng khá».
Nhưng Äúng lúc nà y, hai ngưá»i chợt nghe thấy bên cạnh vang lên má»t tiếng la lanh lảnh: âCác ngươi Äang là m gì váºy?â
Ban nãy Äan Khuyết hết sức tức giáºn, không chú ý có ngưá»i tá»i gần, quay Äầu nhìn lại, chÃnh là ba ngưá»i Hà n Cẩm, Yên Tháºp Tam, Yên Tam Bát. Hà n Cẩm trông thấy Äan Khuyết ép Yên Nhá» Cá»u uá»ng Äá», không khá»i sá»ng sá»t, vá»i vã xông lên Äoạt chén trong tay Äan Khuyết Äi: âNgươi ức h**p hắn sao?! Ngươi lại ức h**p ngưá»i!â
Hiá»n nhiên Hà n Cẩm chẳng biết ngá»n nguá»n gì, Äan Khuyết thì Äang hết sức phẫn ná», bá» hắn chá» tay quá» trách, lúc nà y cả giáºn nói: âLà m gì ngươi há»i hắn Äi?!â
Yên Nhá» Cá»u bá» Äan Khuyết thả ra, ngã xuá»ng Äất thá»ng khá» nôn má»a.
Hà n Cẩm thấy Yên Nhá» Cá»u như sắp ngất Äi, sá»t ruá»t tá»i Äá» giáºm chân vá»i Äan Khuyết: âKhông cho phép ngươi ức h**p hắn, hắn là bằng hữu cá»§a ta!â
Äan Khuyết chau mà y lại: âBằng hữu cá»§a ngươi?â
Hà n Cẩm gáºt Äầu liên tục.
Äan Khuyết cá» nén lá»a giáºn trong lòng, cắn rÄng nói: âNếu hắn ức h**p ta thì sao? Ngươi cho phép hay không?â
Hà n Cẩm sá»ng sá»t má»t chút, từ từ lặp lại: âHắn ức h**p ngươi?â Nói rá»i cúi Äầu nhìn Yên Nhá» Cá»u, do dá»± không nói gì.
Äan Khuyết thấy hắn bảo vá» Yên Nhá» Cá»u Äến sá»t sắng như váºy, nhưng vá»i mình thì lại không chá»u trả lá»i, không khá»i tá»§i thân mà thấy cay mắt. Mấy ngà y qua y Äã chá»u Äá»§ rá»i, nếu như chá» là Hà n Cẩm giáºn dá»i y thôi cÅ©ng ÄÆ°á»£c, nhưng y quyết không cho phép Hà n Cẩm Äá»i xá» vá»i ngưá»i khác hÆ¡n mình. Y chợt nháºn ra giữa y và Hà n Cẩm Äã không cách nà o có thá» vãn há»i, giá» Yên Khê sÆ¡n trang nà y y cÅ©ng không lưu luyến gì nữa, ngá»±c phá»ng pháºp lên xuá»ng, cưá»i lạnh nói: âÄÆ°á»£c, tá»t lắm, ta cÅ©ng không ép ngươi nữa, duyên pháºn giữa ta và ngươi nay Äã hết, ta láºp tức rá»i Yên Khê sÆ¡n trang, ngươi cứ á» vá»i các bằng hữu cá»§a ngươi cho vui vẻ và o! Từ nay non xanh không Äá»i, nưá»c biếc vẫn chảy dà i!â Dứt lá»i liá»n quay Äầu bá» Äi.