Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 128: Sở Phong và Thanh Tuyết trợ chiến
Hùng Vương nước Âu Lạc đang quỳ rạp trên thềm tháp canh Loa Thành, đầu gối gã run bần bật bên dưới lớp chiến giáp hoàng kim đã sứt mẻ vài chỗ. Trán gã rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, hòa lẫn với bụi đồng rỉ sét và mồ hôi lạnh, nhưng gã hoàn toàn không bận tâm. Đôi mắt phượng của vị Nhân Đế vạn cổ vốn dĩ chứa đựng uy nghiêm tột đỉnh, lúc này lại dâng đầy sự thành kính, run rẩy và cả một chút hoang mang tột độ.
Gã nhìn chăm chăm vào khoảng không trung nơi mảnh đồng rỉ sét của con Cự Ma khổng lồ vừa bị chiếc xẻng sắt của Diệp Phi đập cho vỡ vụn.
Trong đầu Hùng Vương, một loạt những suy nghĩ “bổ não” bắt đầu vận hành với tốc độ vượt qua cả ánh sáng.
*Lời của Ma Hoàng Thiên Thích lúc nãy… quân cờ? Âm mưu vĩ đại hơn?*
*Phải rồi! Chắc chắn là như vậy!*
Hùng Vương hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo thô mà gã vừa tự tay lột bỏ đai ngọc rồng để tạ tội. Gã tự suy diễn: Một tồn tại đỉnh cấp sinh ra từ hư vô trước cả khi Hỗn Độn phân chia như Thái Sơ Thần Quân Diệp Phi, làm sao có thể rảnh rỗi đến mức chỉ để tâm đến một góc nhỏ của Âu Lạc Thần Châu? Việc ngài ẩn dật trên Hải Vân Phong, ngày ngày trồng rau, nuôi cá, pha trà… thực chất chỉ là một màn ngụy trang tối thượng để che mắt thiên đạo!
Mỗi một hành động của ngài, từ việc dẫm chân sửa chuồng gà cho đến việc vứt một mảnh giấy Dó viết chữ “Cải”, đều là một bước đi được tính toán tỉ mỉ trên bàn cờ vạn giới. Ma triều phương Nam bùng phát, Ma Hoàng Thiên Thích thức tỉnh… tất cả chỉ là những quân cờ nhỏ nhoi được ngài dùng để mài giũa hai vị đệ tử, đồng thời thanh tẩy long mạch của nước Âu Lạc!
“Đáng sợ… Quá mức đáng sợ!” Hùng Vương lẩm nhẩm, hàm răng va vào nhau lập cập. “Thần Quân tối cổ quả nhiên là lấy thiên địa làm bàn cờ, lấy chúng sinh làm quân cờ. Chúng ta có thể được ngài dùng làm một quân cờ nhỏ trong đại kế hoạch Thái Sơ này, đã là phúc phận tích lũy từ mười vạn kiếp trước của hoàng triều Phong Châu rồi!”
Nghĩ đến đây, Hùng Vương không những không cảm thấy tức giận hay lo sợ vì bị coi là quân cờ, ngược lại trong lòng gã dâng lên một niềm tự hào và sùng bái cuồng nhiệt đến mức biến thái. Gã vội vàng rạp người sát đất, dập đầu thêm ba cái thật mạnh xuống nền gạch đá của tháp canh, miệng lầm bầm cầu nguyện: “Thần Quân từ bi! Hoàng gia Âu Lạc nguyện suốt đời suốt kiếp làm quân cờ trung thành nhất dưới tay ngài! Ngài bảo chúng ta đi hướng Đông, chúng ta tuyệt đối không dám liếc mắt nhìn hướng Tây!”
Đại thống lĩnh ngự lâm quân đứng bên cạnh, thấy bệ hạ của mình dập đầu đến mức trán sưng vù mà mặt mày lại hớn hở, phê pha như vừa ăn được tiên thảo mười vạn năm, gã cũng không dám chậm trễ, vội vàng nằm rạp xuống đất dập đầu theo, miệng không ngừng hô vang danh hiệu Thái Sơ Thần Quân.
Trong khi đám người hoàng gia dưới tháp canh đang điên cuồng bái lạy và bổ não, thì trên đỉnh tháp canh cao nhất, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vẫn đang đứng lơ lửng giữa hư không, thân ảnh bất động như hai bức tượng đá.
Sự im lặng bao trùm lấy hai người suốt năm giây dài đằng đẵng.
Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu nhìn thanh kiếm gỗ sồi đơn sơ trong tay, rồi lại liếc nhìn chiếc quạt nan rách bươm bám đầy muội than dắt bên hông. Lời cảnh báo lấp lửng của Ma Hoàng Thiên Thích giống như một luồng gió lạnh thổi qua tâm cảnh vốn dĩ phẳng lặng như mặt hồ đóng băng của nàng, tạo ra những gợn sóng nghi ngại nhỏ nhoi.
Sở Phong thì gãi gãi cái đầu tổ quạ, chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng khẽ rung lên một cái, phát ra tiếng kêu “boong boong” trầm đục như đang bày tỏ sự bối rối. Hắn truyền âm cho Lục Thanh Tuyết, giọng điệu có chút ngập ngừng:
“Sư tỷ… Chị nghe thấy gã ma đầu kia nói gì không? Hắn bảo Sư phụ đang dùng chúng ta làm quân cờ để hoàn thành một âm mưu vĩ đại hơn… Liệu có thật vậy không?”
Lục Thanh Tuyết khẽ nhắm mắt lại, một vệt gió đêm thổi qua làm mái tóc đen của nàng bay bay, tôn lên khuôn mặt thanh khiết lạnh lùng như tuyết đầu mùa. Khi nàng mở mắt ra, trong đôi mắt sâu thẳm ấy đã không còn một chút dao động nào, chỉ còn lại một tia tự giễu nhàn nhạt. Nàng truyền âm đáp lại, giọng nói vô cùng bình thản:
“Sở đệ, ngươi đi theo Sư phụ ba năm nay, chẳng lẽ vẫn chưa hiểu tính khí của ngài sao?”
“Dạ? Ý sư tỷ là…” Sở Phong chớp chớp mắt.
“Chúng ta là cái thá gì chứ?” Lục Thanh Tuyết khẽ thở dài, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tự giễu. “Ba năm trước, ngươi chỉ là một phế vật bị Thanh Phong Tông ruồng bỏ, đan điền vỡ nát, nằm chờ chết dưới chân núi Hải Vân Phong. Còn ta, chỉ là một đứa bé sắp chết cóng trong tuyết, trên người đầy ma độc của kẻ thù. Sư phụ nếu thực sự là một thực thể tối cổ muốn bày bố đại cục hủy thiên diệt địa, muốn tìm những quân cờ mạnh mẽ để thống trị vạn giới… ngài ấy tùy tiện tìm một vị Tiên Đế hay một vị Ma Hoàng chẳng phải sẽ hữu dụng hơn sao?”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía Bắc — nơi ngọn núi Hải Vân Phong đang tọa lạc trong sương mù ấm áp:
“Ngài ấy việc gì phải tốn công nhặt hai đứa phế vật như chúng ta về? Ngày ngày dạy chúng ta đọc sách, nhóm lửa nấu cơm, bắt chúng ta đi xách nước tưới rau cải ngọt, thỉnh thoảng lại cầm chổi lông gà đuổi đánh Tiểu Hắc? Ngươi nghĩ một vị Thần tối cổ rảnh rỗi đến mức bày ra một ‘âm mưu vĩ đại’ chỉ để có người quét dọn chuồng gà cho mình sao?”
Nghe đến đây, Sở Phong bừng tỉnh đại ngộ, như có một luồng sáng đại đạo đập thẳng vào trán. Hắn vỗ mạnh vào đùi một cái “bép”, truyền âm lại với giọng điệu vô cùng phấn khích:
“Đúng thế! Sư tỷ nói quá đúng! Ôi chao, gã Ma Hoàng Thiên Thích kia quả nhiên là kẻ tiểu nhân bỉ ổi nhất vạn giới! Trước khi bị cái xẻng sắt của Sư phụ nện cho thoi thóp, hắn vẫn còn muốn dùng đến cái kế ly gián hèn hạ này để bôi nhọ thanh danh thanh tĩnh của Sư tôn! Sư phụ rõ ràng là một phàm nhân… à không, một vị Thần hiền từ, lười biếng, chỉ muốn yên ổn sống qua ngày, thích ăn canh cải ngọt hầm xương và uống trà lài. Ngài ấy làm sao có thể có dã tâm gì chứ? Có chăng chỉ là ‘âm mưu’ làm sao để ngày mai bắt ta cọ sạch cái chảo đen bám mỡ bò này thôi!”
Càng nghĩ, Sở Phong càng cảm thấy bản thân thật sự quá ngu xuẩn khi suýt chút nữa đã nghi ngờ Sư phụ. Hắn hít một hơi thật sâu, dâng trào một lòng kính ngưỡng và hối hận tột cùng hướng về phía Hải Vân Phong:
“Sư tôn từ bi! Đệ tử đáng chết, suýt chút nữa đã trúng kế của lũ ma đầu phương Nam! Sư tôn yên tâm, đệ tử nguyện làm một quân cờ trung thành nhất, ngày ngày quét dọn vườn rau cho ngài!”
Hai vị đệ tử Hải Vân Phong lập tức tự hoàn thành quá trình “bổ não” một cách hoàn mỹ, quét sạch mọi nghi ngờ mà Ma Hoàng Thiên Thích cố tình gieo rắc. Đối với họ, Diệp Phi chính là vạn năng, là sự tồn tại ấm áp và duy nhất bảo hộ cuộc đời họ, làm sao có thể có ác ý gì được?
Thế nhưng, ngay lúc tâm trí của họ vừa thông suốt, thì biến cố dưới lòng đất Loa Thành lại có sự thay đổi dị thường.
Khe nứt khổng lồ do cú va chạm trước đó tạo ra dưới chân thành trì bắt đầu rỉ ra chất lỏng màu vàng kim ngày càng đậm đặc. Đó chính là linh dịch long mạch của Âu Lạc Thần Châu, tích tụ linh khí hồng hoang ngàn năm dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh. Do bị ma khí tím sẫm của ma triều kích thích, cộng thêm dư chấn từ cú giậm chân chứa sức mạnh Thái Sơ của Diệp Phi truyền từ Hải Vân Phong tới, long mạch Âu Lạc Thần Châu giống như một con cự long thức tỉnh, đang điên cuồng muốn phá vỡ xiềng xích để phun trào lên vòm trời.
Nếu luồng linh dịch long mạch này phun trào vô kiểm soát, toàn bộ Loa Thành Trận Địa vạn dặm sẽ bị nổ tung thành bình địa, mười vạn thiết giáp quân và hàng triệu dân thường phương Nam sẽ bị linh khí bạo ngược xé rách thành sương máu trong tích tắc.
“Không ổn! Long mạch sắp bạo động rồi!” Hùng Vương ngơ ngác nhìn chất lỏng vàng kim đang dâng lên cuồn cuộn dưới khe nứt, sắc mặt gã lập tức chuyển sang trắng bệch. Gã cảm nhận được luồng sức mạnh này vượt xa tầm kiểm soát của Loa Thành Trận Pháp, cho dù gã có kích hoạt thêm mười cái Trống Đồng Thần Trận nữa cũng chỉ như muối bỏ bể.
***
Cùng lúc đó, tại đỉnh Hải Vân Phong cách Loa Thành vạn dặm.
Ánh nắng chiều nhạt nhòa chiếu xuống gian nhà tranh đơn sơ. Diệp Phi vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ trưa không mấy êm ả.
Hắn ngồi trên chiếc giường tre cũ kỹ, vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài, nước mắt sinh lý chảy ra ròng ròng ở khóe mắt. Hắn khẽ đấm đấm vào cái thắt lưng mỏi nhừ của mình, lẩm bẩm cằn nhằn với giọng điệu vô cùng bất mãn:
“Oải quá… Cái thời tiết nồm ẩm của vùng Âu Lạc này đúng là muốn lấy mạng già của ta mà. Hôm qua chỉ là giậm chân sửa lại cái chuồng gà bị sạt lở có mấy cái, thế mà hôm nay cái thắt lưng này đã đau nhức như bị ai nện búa vào rồi. Đúng là tuổi già sức yếu, không làm nổi việc nặng nữa.”
Diệp Phi xỏ đôi dép lê bằng tre cũ kỹ, lạch bạch bước ra sân trước. Hắn nhìn quanh quất một vòng, thấy vườn rau cải ngọt phẳng lặng, chuồng gà đóng chặt cửa, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đâu cả.
Diệp Phi thở dài một tiếng, tự giễu:
“Hai cái đứa này, đúng là càng lớn càng ham chơi. Bảo đi chợ Phong Châu mua ít hạt giống cải ngọt mới, tiện đường đòi lại ba đồng tiền cọc chiếc giếng cổ của lão Vương bán gốm từ sáng sớm, thế mà giờ này tối mịt rồi vẫn chưa thấy tăm hơi. Chắc chắn là lại la cà ở cái rạp xiếc hay quán trà sữa nào dưới phố để ăn chơi nhảy múa rồi. Để một người già neo đơn, yếu ớt như ta ở nhà tự lo liệu cơm nước, đúng là bất hiếu mà!”
Hắn lững thững đi đến bên chiếc giếng cổ cạnh thềm đá để định múc nước rửa mặt cho tỉnh táo. Thế nhưng, vừa cúi đầu nhìn xuống lòng giếng, Diệp Phi lại tức đến mức suýt thì rụng cả tẩu thuốc trúc trên miệng.
“Cái lão Vương bán gốm này làm ăn gian dối, treo đầu dê bán thịt chó thật sự!” Diệp Phi bực bội chỉ tay xuống lòng giếng mà mắng mỏ. “Nước giếng dạo này cứ sủi bọt ùng ục màu xanh nhạt, lại còn rỉ ra mấy cái vệt chất lỏng màu vàng kim lấp la lấp lánh như dầu luyn thải của xe máy thế này. Có khi nào lão thi công cẩu thả, làm vỡ đường ống dẫn dầu hay bể phốt của cái bộ lạc nào dưới chân núi rồi không? Nước thế này thì làm sao mà pha trà lài uống được?”
Để giải quyết cái giếng sủi bọt và vệt nước vàng kim lấp lánh (mà thực chất chính là linh dịch long mạch vạn năm của đất nước đang rục rịch phun trào do biến động phong ấn ở phương Nam), Diệp Phi cúi người, tiện tay nhặt một hòn đá cuội xù xì, to bằng nắm tay nằm lăn lóc cạnh chân giếng cổ.
Hòn đá cuội này thực chất chính là một viên **Thái Cổ Thần Thạch** chứa đựng phong ấn quy tắc trấn giới tối cao của vũ trụ, do Diệp Phi vô tình nhặt về để làm đá kê chân giếng.
Hắn cầm hòn đá, nhắm thẳng vào lòng giếng sủi bọt mà ném mạnh xuống:
“Trét lại cái mạch nước rò rỉ này cho ta! Đồ làm ăn cẩu thả!”
Tõm!
Hòn đá rơi xuống giếng, phát ra một tiếng kêu thanh thúy.
Chưa hết bực, Diệp Phi nhìn vào chậu nước ấm ngâm chân ngải cứu vỏ bưởi mà Lục Thanh Tuyết chuẩn bị cho hắn từ tối hôm qua vẫn còn đặt ở hiên nhà. Hắn cầm cái gáo gỗ múc nước, múc một gáo đầy nước ấm ngâm chân đã nguội ngắt kia, dội mạnh xuống cái rãnh thoát nước bằng tre dẫn thẳng xuống sườn núi phía Nam, lẩm bẩm:
“Dội cho nó trôi bớt cái đống dầu mỡ rỉ sét này đi, nhìn ngứa cả mắt. Ngày mai nhất định phải xuống chợ bắt lão Vương đền tiền cọc mới được!”
***
Quay trở lại Loa Thành Trận Địa vạn dặm ngoài kia.
Ngay khi hòn đá cuội của Diệp Phi chạm đáy giếng cổ và gáo nước ngâm chân ngải cứu vỏ bưởi được dội xuống rãnh thoát nước:
Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục, vang dội như tiếng sấm từ thời khai thiên lập địa đột ngột vang lên từ sâu thẳm trong lòng đất Loa Thành.
Toàn bộ linh dịch long mạch màu vàng kim đang cuồn cuộn dâng lên dưới khe nứt khổng lồ, bỗng nhiên khựng lại ngay lập tức. Một lực lượng vô hình, nặng nề và cổ xưa như thể trọng lượng của cả vạn tinh hệ đột ngột từ trên trời giáng xuống, đè chặt lấy đầu con cự long long mạch đang bạo động.
Khe nứt khổng lồ dưới chân Loa Thành, vốn đang có xu hướng nứt toác ra để hủy diệt thế giới, trong một tích tắc bỗng nhiên khép chặt lại với nhau, phẳng lì và khít khao đến mức ngay cả một sợi tóc cũng không thể lọt qua. Long mạch Âu Lạc Thần Châu trong nháy mắt bị chế ngự hoàn toàn, ngoan ngoãn thu mình nằm im dưới lòng đất sâu, không dám có thêm một chút dao động bạo ngược nào.
Đồng thời, luồng chất lỏng vàng kim vừa rỉ ra lúc nãy bỗng hóa thành một làn sương mù ấm áp, ngưng tụ thành một cơn mưa rào dịu nhẹ, mang theo mùi hương thanh mát của ngải cứu và vỏ bưởi, rải khắp không gian vạn dặm của Loa Thành Trận Địa.
Cơn mưa vàng kim rơi xuống người mười vạn thiết giáp quân hoàng gia và các Lạc Tướng đang bị thương rách da nát thịt. Kỳ tích xuất hiện! Những vết thương sâu hoắm do ma khí cào xé, những kinh mạch bị chấn rạn nứt… tất cả đều lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Da thịt họ trở nên dẻo dai, xương cốt cứng như thanh đồng đúc Đông Sơn, tinh thần sảng khoái và tràn đầy sinh mệnh lực.
Ngay cả mười chiếc trống đồng bị nứt của bộ lạc Vũ Ninh cũng tự động liền lại các hoa văn mặt trời, chim lạc rực sáng hào quang mộc hệ tinh thuần.
Hùng Vương ngơ ngác đưa tay hứng lấy những giọt mưa vàng kim thanh mát, cảm nhận luồng linh lực ấm áp cuồn cuộn chảy vào đan điền, tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng của gã rục rịch muốn đột phá lên Lạc Vũ Cảnh. Gã rụng rời tay chân, hai đầu gối quỵ xuống ruộng bùn, khóc ròng ròng vì quá mức cảm động:
“Thần tích! Đây chính là thần tích vô thượng của Thần Quân Diệp Phi! Ngài ấy ở cách xa vạn dặm trên Hải Vân Phong mà vẫn cảm ứng được nguy cơ diệt thế của Loa Thành! Ngài đã dùng đại thần thông nghịch thiên, tiện tay ban xuống Cam Lộ Thái Sơ để tịnh hóa ma độc, chữa lành thương thế và ban phát cơ duyên cho chúng ta!”
Mười vạn thiết giáp quân hoàng gia cũng đồng loạt quỳ sụp xuống ruộng bùn lầy lội, tiếng hô vang dội thấu tận chín tầng mây:
“Thái Sơ Thần Quân vạn tuế! Thần Quân từ bi cứu khổ cứu nạn!”
Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng trên tháp canh, chứng kiến cơn mưa ngải cứu vỏ bưởi rơi rớt xung quanh, khóe miệng hai người không hẹn mà cùng giật giật liên tục.
Sở Phong đưa ngón tay quệt một giọt mưa trên mũi, nếm thử một cái rồi lẩm bẩm truyền âm:
“Sư tỷ… Cái mùi vị này… Quen thuộc thật sự. Đây chẳng phải là nước ngâm chân pha gừng, ngải cứu với vỏ bưởi mà Sư phụ hay dùng để ngâm chân giải cảm mỗi tối sao? Có lần ta còn lén lấy một gáo để rửa chảo đen nữa cơ…”
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày lúc này bỗng đỏ hồng lên vì sùng bái và kính phục đến tột đỉnh. Nàng khẽ thở dài truyền âm đáp lại:
“Không sai. Sư phụ quả nhiên là đạt đến cảnh giới vô vi nhi trị, phản phác quy chân tối cao của vũ trụ. Ngài chỉ cần ngồi ở nhà tranh Hải Vân Phong, nhẹ nhàng dội một gáo nước ngâm chân thừa xuống rãnh nước, đã có thể dẹp yên bạo động long mạch của cả nước Âu Lạc, còn thuận tay tịnh hóa ma khí vạn dặm, chữa lành thương thế cho mười vạn phàm nhân. Cảnh giới này… chúng ta cho dù có tu luyện thêm mười vạn năm nữa cũng chỉ có thể đứng từ xa mà ngước nhìn.”
“Đúng thế! Sư phụ quá vĩ đại!” Sở Phong hai mắt rực sáng tinh quang, lòng sùng bái dành cho Diệp Phi đã đạt đến mức cuồng tín không thể cứu vãn.
Thế nhưng, lúc này trận chiến vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Dù long mạch đã bị trấn áp, ma khí của Ma Hoàng Thiên Thích bị đánh tan, nhưng mười vạn ma vật thuộc ma triều phương Nam dưới tháp canh Loa Thành vẫn còn sót lại một lượng lớn. Đám ma vật này thấy Cự Ma khổng lồ bị chém đứt tay, lại bị cơn mưa vàng kim tịnh hóa mất một phần ma tính, liền trở nên điên cuồng, thất khiếu phun ra ma huyết tím sẫm, gào thét lao vào tường thành hòng ăn tươi nuốt sống các tu sĩ để bù đắp ma lực.
Sở Phong vung mạnh chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng lên, bộc phát ra một luồng chiến ý cuồng bạo của Hỗn Độn Thần Thể, cười hắc hắc:
“Sư tỷ! Sư phụ đã ra tay dẹp yên long mạch và ban nước Cam Lộ rồi! Phần việc vặt dọn dẹp lũ ruồi muỗi này, cứ để hai chúng ta lo đi! Không thể để đám rác rưởi phương Nam này làm bẩn nước ngâm chân của Sư phụ!”
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng như băng quét qua bầy ma vật phía dưới:
“Được. Nhất kiếm định phong ba. Hôm nay ta sẽ dùng thanh kiếm gỗ Sư phụ tặng để tiễn chúng vào luân hồi.”
Vút!
Hai thân ảnh một bạch một xám lập tức lao vút xuống từ đỉnh tháp canh Loa Thành, trực tiếp xông vào giữa bầy ma vật trùng điệp như triều dâng.
Sở Phong đi đầu, hắn lao xuống như một ngôi sao băng xám tro rực lửa. Hắn không dùng đến kiếm khí hoa mỹ, cũng không dùng đến thần thông pháp bảo lộng lẫy của giới tu tiên, chỉ cầm chiếc chảo đen rỉ sét bám đầy mỡ bò nện thẳng vào giữa bầy ma vật.
Binh! Bốp! Boong!
Mỗi một nhát chảo nện xuống đều mang theo Hỗn Độn nguyên thủy khí nặng nề như vạn cân lôi đình, trực tiếp chấn vỡ không gian xung quanh.
Một con Độc Giác Ma Lang khổng lồ cao ba trượng, toàn thân bọc vảy thép cứng hơn huyền thiết vạn năm, gầm rú lao đến định cắn xé Sở Phong. Sở Phong nhếch mép cười nhạt, xoay người vung đáy chảo đen nện thẳng vào đỉnh đầu nó.
“Bốp!”
Một tiếng nổ khô khốc vang lên. Đầu con Độc Giác Ma Lang lập tức nứt toác, nhưng kỳ lạ là không có ma huyết phun ra, mà toàn bộ ma thể cứng cáp của nó dưới tác dụng của quy tắc Hỗn Độn trên chảo đen, lập tức bốc hơi ma tính, biến thành một đống củi khô mục rụng lả tả xuống đất.
“Ơ hay! Con sói này nhìn thì oai phong, hóa ra chỉ là gỗ mục tẩm hóa chất à?” Sở Phong hớn hở hét lên. “Mang về nhóm bếp lò hầm canh cải ngọt cho Sư phụ thì tốt phải biết! Không được lãng phí!”
Nói xong, hắn vừa dùng chảo đen đập ma vật như đập ruồi, tay kia vừa nhanh nhẹn nhặt những khúc củi khô (vốn là ma cốt đã bị tịnh hóa hoàn toàn ma tính) nhét đầy vào cái bao tải rách cõng trên lưng.
Mười vạn ngự lâm quân Âu Lạc đứng trên tường thành chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều trợn mắt ngoác mồm, da đầu tê dại. Kẻ địch là dị thú Thái Cổ hung hãn, có thể dễ dàng xé xác tu sĩ Chúc Đồng Cảnh, thế mà trong mắt vị sứ giả Hải Vân Phong này… lại chỉ là củi khô dùng để nhóm bếp lò?
Trong khi đó, Lục Thanh Tuyết lơ lửng giữa không trung, bạch y phấp phới như tiên nữ giáng trần không vướng bụi trần. Nàng nhẹ nhàng tuốt thanh kiếm gỗ sồi đơn sơ do Diệp Phi tự tay đẽo tặng ra khỏi vỏ.
“Kiếm khởi.”
Nàng khẽ đọc một từ. Thanh kiếm gỗ sồi lập tức tỏa ra một vệt kiếm ý chí dương mỏng manh như sợi chỉ vàng, nhưng lại mang theo cái nóng hừng hực của mặt trời Thái Sơ.
Lục Thanh Tuyết vung kiếm chém một nhát nhẹ nhàng ngang qua bầu trời.
Vút!
Một đường kiếm khí vàng kim xé rách màn đêm đen kịt. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, không có dị tượng kinh thiên động địa, nhưng đường kiếm khí đi đến đâu, hàng vạn con Độc Huyết Biên Bức và ma vật bay lượn trên không trung đều đông cứng lại trong tích tắc, sau đó bốc hơi thành những làn khói trắng thanh khiết, biến mất không để lại dù chỉ một hạt bụi ma độc.
Chưa dừng lại ở đó, Lục Thanh Tuyết dắt kiếm gỗ vào hông, cầm chiếc quạt nan rách bươm bám đầy muội than do Diệp Phi tặng ra, hướng về phía cánh quân ma vật đang tràn tới từ phía đông nam mà nhẹ nhàng phẩy ba cái liên tiếp.
“Hô… Hô… Hô…”
Ba luồng gió nhẹ, mang theo mùi khói bếp lò thô sơ thổi qua chiến trường.
Thế nhưng, ba luồng gió này vừa chạm vào ma khí tím sẫm của ma triều, liền lập tức kích hoạt quy tắc nhân quả Thái Sơ tối cao ẩn chứa bên trong chiếc quạt nan. Luồng gió hóa thành ba vòng xoáy ánh sáng hoàng kim rực rỡ, càn quét vạn dặm đất đai phương Nam.
Hàng vạn ma vật đang hung hãn xông lên, vừa chạm vào luồng gió này, ma tính trong cơ thể lập tức bị bốc hơi sạch sẽ. Thân thể khổng lồ ba trượng của chúng nhanh chóng co rút, biến dạng, cuối cùng hóa thành những con rùa đất nhỏ bằng cái thớt giặt đồ, những con lươn nhỏ màu vàng nhạt thoi thóp bò lết dưới ruộng bùn, hoặc trực tiếp hóa thành những khúc củi khô mục nát.
“Chiếc quạt nan kia… Rốt cuộc là thần vật gì?!” Một vị Lạc Tướng râu hùm đứng trên tháp canh Loa Thành run rẩy, chiếc rìu chiến bằng đồng cổ trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. “Chỉ cần phẩy nhẹ vài cái… đã có thể bóp méo quy luật sinh mệnh của vạn vật, biến ma vật Thái Cổ thành gia súc trồng rau?!”
Hùng Vương nuốt nước bọt một cái thật mạnh, ánh mắt dâng đầy vẻ sùng kính và khiếp sợ:
“Ngươi thì biết cái gì! Đó chính là Nhân Quả Tiên Phiến của Thần Quân Diệp Phi! Ở Hải Vân Phong, Thần Quân dùng nó để quạt bớt khói bếp lò dơ bẩn, nhưng khi rơi vào tay sứ giả, nó chính là tối thượng thần khí có thể đảo lộn nhân quả vạn giới! Lũ ma vật phương Nam dám mạo phạm uy nghiêm của ngài, bị biến thành rùa đất vác đá trồng rau đã là sự từ bi tột đỉnh của Thần Quân rồi!”
Trận chiến bảo vệ Loa Thành kết thúc nhanh chóng đến mức khiến toàn bộ giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu phải câm nín. Những con ma vật còn sót lại ở phía xa chứng kiến cảnh đồng bọn bị biến thành rùa đất và củi khô, đều hoảng sợ tột độ, thất thần gào rú rồi điên cuồng quay đầu tháo chạy trối chết về sâu trong đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm, thề rằng vạn kiếp này sẽ không bao giờ dám bước chân ra khỏi rừng sâu nữa.
Sở Phong vác cái bao tải rách đã căng phồng củi khô, đáp xuống cạnh Lục Thanh Tuyết trên tháp canh, cười hì hì, khuôn mặt rạng rỡ:
“Sư tỷ! Thu hoạch hôm nay khá quá! Đống củi khô ma cốt này chứa đạo vận hỏa hệ tinh thuần, mang về cho Sư phụ nhóm bếp lò hầm canh cải ngọt thì tuyệt vời ông mặt trời luôn! Sư phụ chắc chắn sẽ khen ngợi hai chúng ta ngoan ngoãn!”
Lục Thanh Tuyết khẽ mỉm cười thanh khiết, tra thanh kiếm gỗ sồi vào vỏ: “Ừm. Chúng ta cũng nên nhanh chóng thu dọn rồi trở về Hải Vân Phong thôi. Sư phụ chắc đang đợi hạt giống cải ngọt đấy. Đừng để ngài phải chờ lâu.”
Hùng Vương vội vàng dẫn theo năm mươi vị Lạc Tướng và triều thần chạy đến, cởi trần đi chân đất quỳ rạp dưới chân hai người, dập đầu tạ ơn cứu mạng của Hải Vân Phong.
Sở Phong khoát khoát tay, ra vẻ cụ non dặn dò Hùng Vương:
“Được rồi, hoàng gia các ngươi lo mà dọn dẹp bãi chiến trường đi. Nhớ rắc vôi bột diệt khuẩn đầy đủ xung quanh Loa Thành như Sư phụ đã dạy nhé. Nếu để khói bụi và chướng khí bay lên Hải Vân Phong làm bẩn vườn rau cải ngọt của ngài, ta sẽ xuống dùng chảo đen đập mông từng người đấy!”
Hùng Vương run rẩy vâng dạ, thề sẽ đích thân dẫn đầu phái đoàn đi rắc vôi bột vạn dặm xung quanh Loa Thành để bảo vệ môi trường sạch sẽ cho Thần Quân.
Hai đệ tử Hải Vân Phong khẽ gật đầu, xoay người hóa thành hai luồng sáng một bạch một xám bay vút về hướng Bắc, để lại sau lưng một truyền thuyết bất hủ tại Loa Thành Trận Địa.