Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 127: Trận chiến sinh tử tại Loa Thành

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:45:41 | Lượt xem: 5

Trong dòng chảy ký ức đứt gãy của Hùng Vương, có một khoảng thời gian được gọi là “thuở còn ngây thơ”.

Đó là chuyện của ba trăm năm trước, khi gã vẫn còn là một hoàng tử nhỏ tuổi, ngày ngày bị phụ hoàng lôi lên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn để hứng chịu những trận lôi hỏa rèn luyện gân cốt. Khi ấy, phụ hoàng của gã – một vị Chúc Đồng Cảnh đại năng nắm giữ khí vận của cả cõi Âu Lạc – thường hay vừa rít tẩu thuốc vừa kể cho gã nghe những câu chuyện thần thoại xa xưa. Phụ hoàng nói, ở một ngọn núi vô danh phía Bắc, có một vị Thượng Thần tối cổ, lười biếng đến mức chỉ thích nằm ngủ vạn năm, thỉnh thoảng tỉnh dậy thì đi trồng rau nuôi cá, coi chư thiên vạn giới như một cái ao bùn nhỏ sau nhà.

Lúc đó, hoàng tử nhỏ chỉ biết bĩu môi, thầm nghĩ phụ hoàng chắc chắn là do tu luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma, đầu óc có vấn đề nên mới nghĩ ra một vị Thần tối cao rảnh rỗi đến mức đi làm nông dân như vậy. Trên đời này làm gì có tồn tại nghịch thiên nào vô địch thiên hạ mà lại chịu đi dọn phân gà hằng ngày?

Thế nhưng hôm nay, đứng trên tháp canh cao nhất của Loa Thành Trận Địa, nhìn xuống vệt máu tươi bám trên đôi bàn chân trần của mình, Hùng Vương rốt cuộc đã hiểu thế nào gọi là “nhân sinh vô thường, đừng vội khinh thường chuyện dọn phân gà”. Gã, một vị hoàng đế tôn quý cai trị hàng triệu sinh linh, vừa mới phải cởi trần, đi chân đất bò lê bò lết từ Hải Vân Phong xuống để cầu xin một phàm nhân tha mạng. Mà vị “phàm nhân” kia, trớ trêu thay, lại chính là vị Thần tối cổ lười biếng trong câu chuyện năm xưa, người vừa mới dùng tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ truyền thừa vạn năm của hoàng gia để… kê chân chiếc bàn gỗ sồi bị khập khiễng.

“Báo! Khởi bẩm bệ hạ! Ma triều phương Nam đã vượt qua sông Bạch Hạc! Mười vạn ma vật răng nanh sắc nhọn, vảy đen bao phủ, đang điên cuồng tấn công vào vòng xoáy ốc thứ tư của Loa Thành!”

Tiếng hét thất thanh của đại thống lĩnh ngự lâm quân xé toạc màn sương mù ẩm ướt, kéo ý nghĩ của Hùng Vương trở lại với thực tại tàn khốc.

Trước mắt gã, bầu trời phía Nam đen kịt như mực đổ. Những luồng ma khí màu tím sẫm cuồn cuộn bốc lên, ngưng tụ thành hình thù những con quái thú khổng lồ đang gầm rú xé rách tầng mây. Tiếng bước chân của mười vạn ma vật dẫm lên mặt đất tạo nên những tiếng rung chấn dồn dập, khiến các bức tường thành bằng đồng đỏ của Loa Thành liên tục rên rỉ, rạn nứt.

“Kích hoạt! Lập tức kích hoạt toàn bộ chín vòng xoáy ốc của Loa Thành Trận Pháp cho trẫm!” Hùng Vương gầm lên, mái tóc xõa tung bay phần phật trong gió bão. “Các Lạc Tướng, Lạc Hầu đâu? Mang Trống Đồng Thần Trận ra! Hôm nay, dù có phải vắt kiệt giọt máu huyết mạch cuối cùng, cũng phải giữ vững Phong Châu!”

“Vì hoàng quyền Âu Lạc! Vì vườn rau cải ngọt của Thần Quân! Anh em, liều mạng với lũ ma vật này!”

Một vị Lạc Tướng râu hùm, thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, hét lớn một tiếng đầy khí thế. Gã vung chiếc rìu chiến bằng đồng cổ đại rực lửa hỏa hệ, nhảy thẳng xuống chiến hào phía dưới, trực tiếp chém đôi một con ma thú ba đầu đang định leo lên tường thành.

Thế nhưng, đám ma vật phương Nam lần này dường như đã phát điên. Chúng không hề biết sợ hãi là gì, cứ con này ngã xuống thì con khác lại dẫm lên xác đồng bọn mà lao tới. Chướng khí độc địa từ miệng chúng phun ra, ăn mòn lớp phòng ngự bằng đồng của thành trì, khiến các tu sĩ hộ vệ hoàng gia liên tục hộc máu, lùi bước.

“Bệ hạ! Không ổn rồi! Trống Đồng Thần Trận bị ma khí ăn mòn, ba chiếc trống cổ đại của bộ lạc Vũ Ninh đã bị nứt!” Hùng Sĩ, phó thống lĩnh hộ vệ hoàng gia, vừa chạy tới vừa hoảng hốt báo cáo, chiếc giáp hoàng kim trên người gã đã bám đầy máu đen của ma vật.

Hùng Vương cắn chặt răng, gương mặt vặn vẹo vì lo lắng. Loa Thành Trận Pháp tuy mạnh, nhưng nếu linh mạch bị ma khí phương Nam khóa chặt, toàn bộ thành trì này sẽ biến thành một ngôi mộ khổng lồ chôn cất mười vạn quân sĩ. Gã nhìn về phía Hải Vân Phong ở phía Bắc, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng.

*Chẳng lẽ… Thần Quân tối cổ đã bỏ rơi chúng ta sao?*

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một sự việc dị thường bỗng nhiên xảy ra.

Uỳnh!

Một tiếng nổ trầm đục, không lớn nhưng lại mang theo một loại quy tắc vô hình, đột ngột vang dội từ lòng đất dưới chân núi Hải Vân Phong truyền tới. Tiếng nổ ấy đi qua vạn dặm sơn hà, lướt qua sông ngòi khe núi, rồi trực tiếp va đập vào mạch đất dưới chân Loa Thành.

Mặt đất đột ngột giậm mạnh một cái.

Cú giậm chân này, đối với phàm nhân thì chỉ như một trận động đất nhỏ, nhưng đối với những tu sĩ Chúc Đồng Cảnh trở lên, nó lại giống như một cái tát trời giáng của một thực thể khổng lồ vô hình nện thẳng vào mặt đất.

Rắc! Rắc! Rắc!

Toàn bộ các mạch ma khí màu tím sẫm đang rò rỉ dưới lòng đất Loa Thành, vốn đang điên cuồng gặm nhấm linh mạch hoàng gia, bỗng chốc bị một lực lượng vô hình bóp nát hoàn toàn. Những luồng chướng khí độc địa đang bao phủ bầu trời bỗng nhiên bị xé toạc thành một khoảng trống khổng lồ, để lộ ra ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi xuống bức tường thành.

Chưa dừng lại ở đó, chín vòng xoáy ốc của Loa Thành Trận Pháp đang lung lay sắp sụp đổ, sau cú giậm chân ấy bỗng nhiên rực sáng lên một tầng ánh sáng hoàng kim rực rỡ. Các vết nứt trên tường thành bằng đồng đỏ tự động khép lại, hồi phục hoàn hảo như mới, thậm chí còn tỏa ra một luồng uy áp Thái Sơ tinh thuần đè ép khiến hàng vạn ma vật bên dưới chiến hào đồng loạt quỳ sụp xuống, xương cốt vỡ vụn thành từng mảnh.

Hùng Vương đứng trên tháp canh, chứng kiến cảnh tượng nghịch thiên này, hai mắt trợn tròn đến mức suýt rơi cả nhãn cầu ra ngoài. Gã lắp bắp, giọng run rẩy không thành tiếng:

“Cái… Cái này… Đây là…”

Hùng Hạo, vị sứ giả vừa mới từ Hải Vân Phong trở về, lập tức trợn mắt bừng tỉnh đại ngộ. Gã quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Hải Vân Phong dập đầu lia lịa, vừa khóc vừa hét lớn:

“Thần Quân hiển linh! Thần Quân hiển linh rồi! Bệ hạ, thần hiểu rồi! Đây chính là cú giậm chân tịnh hóa thiên địa của Thái Sơ Thần Quân Diệp Phi! Ngài ở trên ngọn núi thiêng, chỉ cần giậm chân một cái để sửa chuồng gà, đã trực tiếp gia cố Loa Thành Trận Pháp vạn năm của chúng ta! Thần Quân vĩ đại! Thượng Thần vĩ đại!”

Cả triều đình, mười vạn thiết giáp quân, và năm mươi vị Lạc Tướng đang đứng trên thành trì nghe thấy vậy, đầu óc lập tức rơi vào trạng thái “tự động bổ não” ở mức độ tối đa.

“Hóa ra là vậy! Thần Quân tuy từ chối chức vị Quốc Sư, nhưng ngài vẫn âm thầm bảo hộ đất nước Âu Lạc của chúng ta!” Lạc Tướng râu hùm bừng tỉnh, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì cảm động. Gã quẳng phắt chiếc rìu chiến bằng đồng sang một bên, quỳ rạp xuống thềm đá bám đầy máu ma: “Thần Quân từ bi! Chúng thần nguyện suốt đời quét rác dọn phân gà để tạ ơn ngài!”

“Trẫm cũng quỳ! Toàn quân quỳ xuống cho trẫm!” Hùng Vương hét lớn, gã lập tức giật phắt chiếc mũ miện ném xuống đất, cởi bỏ chiếc long bào sang trọng, chỉ mặc mỗi chiếc quần vải thô rách nát, chân trần dập đầu xuống nền đá cổ: “Thần Quân tối cổ vĩ đại! Âu Lạc Thần Châu dập đầu tạ ơn ngài!”

Thế là, một cảnh tượng dở khóc dở cười nhất lịch sử tu tiên giới Âu Lạc đã diễn ra trên bức tường thành Loa Thành.

Giữa chiến trường khốc liệt, máu chảy thành sông, mười vạn ngự lâm quân hoàng gia cùng hoàng đế của họ bỗng nhiên đồng loạt cởi trần, đi chân đất, quỳ rạp dưới đất dập đầu bái lạy hướng về phía Bắc – nơi có ngọn núi Hải Vân Phong vô danh. Miệng họ liên tục lẩm bẩm những lời sùng bái cuồng nhiệt, tôn vinh “Chí Tôn cải ngọt” và “Thần thông phân gà”.

Đám ma vật phương Nam đứng dưới chiến hào nhìn lên, tất cả đều ngơ ngác, ba cái đầu của con ma thú ba đầu nhìn nhau đầy hoang mang. Một con ma tướng cầm đại đao rỉ sét lẩm bẩm bằng ma ngữ:

“Ủa… Mấy tên phàm nhân này bị điên rồi hả? Đang đánh nhau tự dưng tập thể cởi trần quỳ lạy là có ý gì? Có tôn trọng đối thủ không thế? Hay là tụi nó đang thi triển cấm thuật tâm linh gì đó để nguyền rủa chúng ta?”

“Tướng quân, hay là chúng ta… cũng quỳ theo cho chắc? Nhìn luồng ánh sáng vàng kim trên trời, ta cảm giác nếu không quỳ thì giây tiếp theo sẽ bị biến thành củi khô bón rau mất!” Một con ma vật nhỏ run rẩy đề nghị.

Chưa kịp để đám ma vật đưa ra quyết định, từ sâu trong bóng tối phương Nam, một tiếng gầm rú kinh thiên động địa khác lại vang lên, xé rách màn đêm vừa mới được tịnh hóa.

Gào!

Tiếng gầm này mang theo một luồng ma áp cuồng bạo tột độ, trực tiếp đè bẹp luồng ánh sáng vàng nhạt còn sót lại trên bầu trời. Từ trong vết nứt không gian màu đen kịt, một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi ma diễm tím sẫm thò ra, nắm chặt lấy một mảnh vỡ bằng đồng rỉ sét.

Mảnh đồng rỉ sét kia vừa xuất hiện, Nhân Hoàng khí tàn dư xung quanh Loa Thành lập tức bị đè nén đến mức rên rỉ. Đó là một mảnh vỡ của món thần binh thượng cổ, mang theo sát ý hủy diệt vạn vật, trực tiếp nhắm vào mắt trận trung tâm của Loa Thành Trận Pháp mà nện xuống.

“Cẩn thận! Địch tập kích!” Đại thống lĩnh ngự lâm quân hét lên thất thanh, nhưng do đang quỳ lạy quá thành tâm, gã không kịp nhặt lại thanh kiếm đồng đã bị nứt của mình.

Hùng Vương ngẩng đầu lên, gương mặt biến sắc khi nhận ra luồng sát cơ khủng khiếp từ mảnh đồng rỉ sét kia. Gã thừa hiểu, cú giậm chân của Thần Quân Diệp Phi chỉ là vô tình giải vây tạm thời, nếu đối phương dùng đến lá bài tẩy cuối cùng này, Loa Thành vẫn có nguy cơ bị san phẳng.

Giữa lúc nguy cấp vạn phần, trên chín tầng mây bỗng nhiên vang lên hai tiếng rít gió xé rách không gian.

Vút! Vút!

Hai luồng sáng — một đạo kiếm ý chí dương lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm, và một đạo hỗn độn khí xám tro rực lửa — từ hướng Bắc lao vút tới với tốc độ kinh hoàng, trực tiếp va chạm thẳng vào mảnh đồng rỉ sét của con Cự Ma khổng lồ.

Bùm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ánh sáng rực rỡ che khuất cả bầu trời đêm. Mảnh đồng rỉ sét bị đánh bật ngược trở lại vết nứt không gian, con Cự Ma khổng lồ rú lên một tiếng đau đớn, bàn tay dơi bị chém đứt lìa, phun ra một vũng ma huyết màu tím đen sậm xuống đất.

Giữa khoảng không trung rực sáng, hai thân ảnh thong thả đáp xuống đỉnh tháp canh cao nhất của Loa Thành.

Một thiếu nữ mặc bạch y thanh khiết, bên hông dắt một thanh kiếm gỗ sồi đơn sơ, tay cầm chiếc quạt nan rách bươm bám đầy muội than. Bên cạnh nàng là một thiếu niên hoạt bát, nụ cười rạng rỡ, trên lưng cõng một cái chảo đen rỉ sét bám đầy mỡ bò, tay cầm một bao tải rách đựng đầy củi khô.

Lục Thanh Tuyết lạnh lùng nhìn đám ma vật phía dưới, giọng nói thanh khiết vang vọng khắp chiến trường:

“Lũ tà tu ma tộc phương Nam, dám làm ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của Sư tôn ta, còn định phá hoại vườn rau cải ngọt của ngài? Hôm nay, các ngươi một con cũng đừng hòng chạy thoát!”

Sở Phong ở bên cạnh cười hắc hắc, gõ mạnh thanh củi Ngô Đồng vào đáy chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, tạo ra một làn sóng âm Hỗn Độn khiến hàng vạn ma vật bên dưới rụng rời chân tay:

“Sư tỷ nói đúng! Đám ma vật này béo tốt thế này, mang về làm thịt gác bếp cho Sư tôn nhóm lò hầm canh cải ngọt, chắc chắn ngài sẽ rất vui lòng! Anh em hoàng gia Âu Lạc, đứng dậy dọn dẹp vệ sinh thôi!”

Nhìn thấy sự xuất hiện của hai vị sứ giả Hải Vân Phong, Hùng Vương cùng mười vạn thiết giáp quân hoàng gia như trút được gánh nặng ngàn cân. Họ đồng loạt đứng bật dậy, khí thế chiến đấu bùng phát đến mức cực hạn, tiếng reo hò vang dội thấu tận trời xanh.

Thế nhưng, ngay khi Sở Phong định vung chảo xông xuống chiến trường, chiếc xẻng sắt rỉ sét do Diệp Phi cắm ở sườn núi phương Nam lúc trước để tịnh hóa đầm lầy, bỗng nhiên tự động bay vút lên không trung, tỏa ra một luồng hào quang đỏ thẫm rực rỡ, trực tiếp khóa chặt lấy toàn bộ không gian xung quanh Loa Thành.

Từ sâu dưới lòng đất, một giọng nói quái dị, run rẩy nhưng đầy tợn dữ của Ma Hoàng Thiên Thích đột ngột vang lên qua mảnh đồng rỉ sét còn sót lại:

“Hai tên đệ tử ngu muội… Các ngươi tưởng vị ‘Sư tôn’ phàm nhân kia thực sự muốn cứu các ngươi sao? Các ngươi hoàn toàn sai rồi! Ngài ấy… Ngài ấy thực chất chỉ đang dùng các ngươi làm quân cờ để hoàn thành một âm mưu vĩ đại hơn! Mảnh đồng rỉ sét này… chính là chiếc chìa khóa mở ra…”

Giọng nói đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng “bốp” khô khốc, khi chiếc xẻng sắt rỉ sét của Diệp Phi tự động nện thẳng vào mảnh đồng, khiến nó vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ.

Thế nhưng, lời nói lấp lửng của Ma Hoàng Thiên Thích đã kịp lọt vào tai Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, khiến cả hai bỗng nhiên sững người lại giữa không trung, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương.

*Âm mưu vĩ đại hơn? Quân cờ? Chìa khóa mở ra cái gì?*

Bầu trời đêm trên Loa Thành bỗng nhiên chuyển sang một màu đỏ rực quỷ dị như máu, mặt đất bắt đầu nứt ra một khe nứt khổng lồ rỉ ra thứ chất lỏng màu vàng kim rực rỡ, báo hiệu một biến cố kinh thiên động địa khác sắp sửa giáng xuống Âu Lạc Thần Châu…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8