Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 82: Đặt bút viết chữ \”Tĩnh\”

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:09:03 | Lượt xem: 3

Gió lạnh trên đỉnh Hải Vân Phong đột nhiên ngừng rít.

Sự im lặng bao trùm lên ngôi nhà tranh nhỏ bé giống như một tấm màn nhung đen khổng lồ nuốt chửng mọi âm thanh của đất trời. Diệp Phi ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ, tay cầm thỏi mực đen xì mà hắn vẫn hằng nghĩ là loại than đá rẻ tiền mua ở chợ Phong Châu.

Hắn khẽ thở dài, nhìn thỏi mực trong tay rồi lại nhìn nghiên mực gốm sứt mẻ đặt trước mặt. Đầu óc hắn bỗng nhiên quay cuồng, một mảnh ký ức phủ đầy bụi mờ từ hàng tỷ năm trước đột ngột ùa về trong tâm trí giống như một thước phim quay chậm của một thời đại hoang vu nào đó.

Đó là một buổi chiều hoàng hôn đỏ rực của thời kỳ Khởi Nguyên, khi Hỗn Độn còn chưa phân chia, đất trời chỉ là một mớ hỗn độn xám xịt. Hắn khi ấy chỉ là một thực thể vô danh vô tính, lười biếng đến mức chỉ muốn cuộn tròn trong một hang đá ấm áp để ngủ nướng suốt vài kỷ nguyên. Thế nhưng, đời không như là mơ. Mấy gã ma thần Thái Cổ rảnh rỗi sinh nông nổi, suốt ngày mang theo gậy gộc, búa tạ và những thanh thần binh to bằng cả ngọn núi đến gào thét, chém giết ngay trước cửa hang của hắn để tranh giành cái gọi là “quyền cai trị thiên địa”.

Tiếng gầm rú của bọn chúng tai hại đến mức làm hỏng cả giấc ngủ trưa thanh tịnh của hắn. Trong cơn bực bội tột cùng, hắn đã tiện tay nhặt một mẩu than củi đen thùi lùi rơi bên đống lửa, lững thững bước ra vách đá ngoài cửa hang, viết nguệch ngoạc một chữ “Tĩnh” to tướng rồi lầm bầm: “Vui lòng giữ trật tự chung, đứa nào còn la hét ta xách chổi ra quét sạch.”

Hắn chỉ nghĩ đơn giản là viết một cái biển cảnh cáo giống như những tấm biển “Đi nhẹ nói khẽ” ở các thư viện kiếp trước. Thế nhưng, hắn đâu có ngờ rằng, ngay khi nét vẽ than củi cuối cùng của chữ “Tĩnh” kia hoàn thành, toàn bộ mười vạn ma thần Thái Cổ ngoài hang đá lập tức trợn tròn mắt, há hốc mồm rồi lăn quay ra đất, đông cứng thành những bức tượng đá vô tri vô giác. Cả một kỷ nguyên hỗn độn đang gào thét bỗng chốc rơi vào trạng thái tịch diệt tuyệt đối suốt mười vạn năm, đến mức rêu phong phủ đầy đầu bọn ma thần mà không một gã nào dám nhúc nhích lấy một ngón tay.

“Thật là một đám phiền phức, đầu óc có vấn đề giống hệt lũ người thích gõ trống đập chảo dưới chân núi bây giờ,” Diệp Phi thầm nghĩ, khóe miệng khẽ giật giật tự giễu. Hắn lắc đầu xua tan mảnh ký ức kỳ quái kia, tự cười bản thân dạo này chắc vì thiếu ngủ nên mới bắt đầu hoang tưởng ra những chuyện thần thoại nhảm nhí như vậy. Hắn chỉ là một phàm nhân trồng rau, làm sao có thể có năng lực đáng sợ đến mức đóng băng cả một kỷ nguyên được chứ?

Hắn thu hồi suy nghĩ, bắt đầu đổ một ít nước giếng cổ vào nghiên gốm Hồng Hoang Nguyên Thạch.

Đứng ở hai bên bàn gỗ, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết lập tức nín thở, hai cặp mắt mở to hết cỡ, dán chặt vào từng động tác nhỏ nhất của sư phụ. Trong thế giới quan đã bị “bổ não” đến mức cực hạn của hai vị đệ tử, mỗi một chuyển động của Diệp Phi lúc này đều mang theo một sức nặng có thể đè bẹp cả chư thiên vạn giới.

“Sư tỷ… tỷ nhìn thỏi mực của sư phụ kìa,” Sở Phong lén lút truyền âm, giọng điệu run rẩy vì phấn khích tột độ. “Thỏi mực đó… đó rõ ràng là Hỗn Độn Ma Thạch rực rỡ hắc ám nguyên thủy! Mỗi một lần sư phụ mài xuống nghiên mực, đệ lại cảm thấy như có hàng vạn tinh cầu đang bị nghiền nát và tái sinh bên trong lòng nghiên gốm kia! Còn nước giếng cổ kia nữa… nước giếng sủi bọt lục nhạt thực chất là do chứa đựng Long Huyết tinh thuần nhất của hoàng tử Đông Hải hòa quy quy tắc Thái Sơ!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt thanh khiết như băng tuyết ngập tràn sự sùng bái cuồng nhiệt. Nàng siết chặt thanh kiếm gỗ sồi bên hông, cảm nhận được kiếm ý chí dương trong cơ thể mình đang cộng hưởng mạnh mẽ với từng vòng mài mực của Diệp Phi.

“Sư đệ nói không sai,” Lục Thanh Tuyết truyền âm đáp lại, hơi thở có chút dồn dập. “Sư phụ mài mực không chỉ đơn giản là để viết chữ. Người đang ngưng tụ quy tắc thiên địa của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu vào trong nghiên mực kia! Tàn dư ma độc từ tiếng trống của Tiên Minh dưới núi đã làm bẩn bầu không khí, sư phụ nhất định là đang dùng phương pháp này để thanh lọc nhân gian, dạy cho chúng ta bài học về sự tĩnh lặng tuyệt đối của đạo tâm!”

Ngồi dưới gầm bàn, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc lén lút ngước đầu lên, đôi mắt đỏ rực của Thôn Thiên Ma Lang khẽ đảo qua đảo lại. Nó nhìn chăm chằm vào nghiên mực đang tỏa ra một luồng sinh mệnh lực nguyên thủy ấm áp, thèm thuồng đến mức nước bọt sắp sửa chảy ra ngoài. Nó thừa biết, thứ nước đen ngòm mà Diệp Phi đang mài kia chính là hỗn hợp của vạn cổ quy tắc và long khí tinh thuần nhất, nếu nó lén liếm được một giọt, tu vi ma lang của nó chắc chắn sẽ đột phá lên một tầm cao mới mà không cần phải khổ luyện mười vạn năm. Thế nhưng, nhìn thấy chiếc chổi lông gà dắt bên vách nhà tranh, Tiểu Hắc lập tức rụt cổ lại, ngoan ngoãn nằm bẹp xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch, không dám ho he nửa lời.

Diệp Phi hoàn toàn không hay biết gì về những suy nghĩ điên rồ của hai đệ tử và con chó đen dưới chân. Hắn mài mực một cách cẩn thận, cảm thấy nước mực hôm nay có vẻ hơi đặc và đen nhánh một cách kỳ lạ, tỏa ra một mùi thơm dịu nhẹ của cỏ dại sau mưa chứ không hề có mùi khét của than đá thông thường.

“Được rồi, mực đã mài xong,” Diệp Phi lẩm bẩm. Hắn nhấc cây bút lông thỏ thô sơ lên, nhúng ngập ngòi bút vào nghiên mực đen tuyền.

Lúc này, sườn núi Hải Vân Phong bên ngoài vẫn đang bị bao vây bởi chín chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ của Tiên Minh. Trần Thiên Kiêu cùng mười vạn tu sĩ đang quỳ phục dưới đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả giáp trụ. Mặc dù tiếng gõ trống ồn ào đã bị dập tắt bởi tiếng gõ chảo đen của Sở Phong trước đó, nhưng bầu không khí vẫn ngột ngạt, căng thẳng đến mức nghẹt thở. Ai nấy đều lo sợ vị tồn tại tối cao trên đỉnh núi sẽ giáng xuống một đòn sấm sét để xóa sổ toàn bộ Tiên Minh khỏi bản đồ Âu Lạc Thần Châu.

Trên đỉnh núi, Diệp Phi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở. Hắn cảm thấy cổ họng mình vẫn hơi ngứa do thời tiết nồm ẩm dạo này, nhưng việc quan trọng nhất hiện tại là phải viết một bức chữ thật to, thật rõ ràng để dán ở cổng tre, nhằm răn đe cái đám người “gõ trống thổi kèn” phiền phức dưới núi kia phải giữ trật tự. Hắn không muốn đàn gà con quý giá của mình bị giật mình mà ngừng đẻ trứng, lại càng không muốn giấc ngủ của bản thân bị quấy rầy bởi những âm thanh hỗn độn kia nữa.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt đột ngột trở nên vô cùng tập trung, không còn một chút gợn sóng hay sự lười biếng thường ngày.

Khi ngòi bút lông thỏ thô sơ của Diệp Phi vừa chạm vào mặt tờ giấy Dó mỏng manh, một tiếng “oanh” vô thanh đột ngột nổ tung trong tâm thức của tất cả các sinh linh trong phạm vi vạn dặm quanh Hải Vân Phong!

Toàn bộ thời gian và không gian trên đỉnh núi Hải Vân Phong dường như lập tức ngưng đọng hoàn toàn. Một chiếc lá đào khô đang rơi lơ lửng giữa không trung bỗng chốc dừng lại, bất động như bị đóng băng trong một khối pha lê vô hình. Luồng gió lạnh đang rít gào luồn qua khe cửa tre bỗng nhiên biến mất không một dấu vết, nhường chỗ cho một sự tịch mịch đến đáng sợ.

Diệp Phi đặt bút, hạ nét ngang đầu tiên của chữ “Tĩnh”.

Nét bút đi đến đâu, một vệt sáng màu hoàng kim rực rỡ, chí dương chí thuần đến cực điểm liền bùng nổ đến đó! Vệt sáng ấy không hề chói mắt, nhưng nó mang theo một uy áp của sự khởi đầu, của quy tắc nguyên thủy nhất khai thiên lập địa. Nét ngang này giống như một đường ranh giới vô hình, nhẹ nhàng phân chia trời và đất, bình định toàn bộ những xao động của linh mạch đang cuồn cuộn chảy dưới lòng đất Hải Vân Phong.

“Trời đất ơi…” Sở Phong đứng bên cạnh, hai đầu gối va vào nhau lập cập, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn nhìn thấy rõ ràng, dưới nét bút của sư phụ, hư không xung quanh đang bị xé rách ra thành từng mảnh nhỏ, lộ ra những dòng chảy hỗn độn xám xịt của vũ trụ. Thế nhưng, những dòng chảy hỗn độn cuồng bạo kia vừa chạm vào vệt sáng hoàng kim từ nét bút của Diệp Phi, lập tức ngoan ngoãn dịu lại, biến thành những dòng nước êm đềm chảy quanh ngòi bút lông thỏ của hắn.

Lục Thanh Tuyết cũng không khá hơn là bao. Nàng cảm thấy kiếm ý chí dương trong đan điền của mình đang gào thét một cách điên cuồng, không phải vì đau đớn, mà là vì sự hưng phấn và sùng bái tột độ. Nàng nhận ra, nét ngang đầu tiên kia của sư phụ chính là kiếm chiêu tối cao vượt qua mọi cảnh giới của thế gian! Một nét bút vẽ ra, vạn kiếm trong thiên hạ đều phải cúi đầu quy phục!

Diệp Phi hoàn toàn không chú ý đến phản ứng của hai đệ tử, hắn vẫn đang dồn hết sự tập trung vào nét bút. Hắn đưa tay, hạ tiếp nét chấm và nét phẩy tiếp theo của chữ “Tĩnh”.

“Vút! Vút!”

Hai nét bút vừa hạ xuống, hai tia kiếm khí chí dương màu hoàng kim khổng lồ đột ngột phóng thẳng lên bầu trời, xé đôi màn mây đen dày đặc chứa đầy sát khí và sương độc màu tím sẫm của Tiên Minh đang bao phủ vòm trời Âu Lạc Thần Châu! Ánh sáng mặt trời ấm áp của buổi hoàng hôn rốt cuộc lại xuyên qua tầng mây chiếu rọi xuống đỉnh Hải Vân Phong, xua tan đi mọi âm u, tà ác bấy lâu nay.

Dưới chân núi, Trần Thiên Kiêu đang quỳ rạp dưới đất bỗng nhiên cảm thấy toàn thân cứng đờ. Lão kinh hoàng phát hiện ra, không chỉ có linh lực trong đan điền bị khóa chặt, mà ngay cả nhịp tim, hơi thở và suy nghĩ của lão cũng đang bị một lực lượng vô hình ép buộc phải chậm lại, rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Lão muốn mở miệng kêu cứu, nhưng cơ mặt đã hoàn toàn mất đi tri giác, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất kỳ một chút âm thanh nhỏ nào.

Mười vạn tu sĩ Tiên Minh quỳ phía sau lão cũng rơi vào cảnh tượng tương tự. Những kẻ vừa mới ban nãy còn đang rên rỉ, khóc lóc vì bị cơn đau bụng tiêu chảy và nóng ngứa hành hạ, lúc này đều im bặt như những bức tượng đất nung. Cả một vùng chiến trường rộng lớn với chín chiếc phi thuyền đồng đỏ khổng lồ bỗng chốc trở nên im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng một hạt cát rơi xuống đất.

Đây chính là quy tắc “Tĩnh” của Thái Sơ! Một khi Thần Quân đặt bút, vạn vật chúng sinh, chư thiên thần ma đều phải im lặng cúi đầu!

Diệp Phi đưa tay kéo một đường sổ thẳng dài từ trên xuống dưới, hoàn thành nét bút cuối cùng để kết thúc chữ “Tĩnh”.

Nét sổ thẳng này kéo xuống giống như một thanh thần kiếm từ hư vô cắm thẳng xuống tâm linh mạch của Hải Vân Phong, đóng đinh toàn bộ những xao động, lay chuyển cuối cùng của ngọn núi thiêng này. Chữ “Tĩnh” rực rỡ ánh sáng hoàng kim vô thượng hoàn toàn hiện hình trên tờ giấy Dó thô sơ, tỏa ra một luồng đạo vận thanh khiết, bình yên đến mức có thể chữa lành mọi tổn thương tâm linh của bất kỳ sinh linh nào nhìn thấy nó.

“Hù…”

Diệp Phi nhấc bút lên, thở phào một hơi dài. Hắn vứt cây bút lông thỏ thô sơ sang một bên, đưa tay lên lau vệt mồ hôi mỏng trên trán, lẩm bẩm cằn nhằn:

“Viết cái chữ này dán cổng mà cũng tốn sức thật đấy. Đúng là lâu ngày không luyện chữ, tay chân cứng ngắc hết cả rồi. Nhưng mà công nhận… nước mực hôm nay tốt thật, viết trơn tru hẳn ra.”

Hắn quay sang nhìn hai đệ tử đang đứng đờ đẫn như hai khúc gỗ bên cạnh bàn, liền cười mắng:

“Hai đứa đứng đực mặt ra đấy làm gì? Mau mang bức chữ này ra hiên nhà treo lên cho khô mực đi. Sở Phong, lát nữa nhớ mang bức chữ này xuống dán ở cổng tre cho ta. Để xem cái đám người ồn ào dưới núi kia còn dám gõ trống đập chảo làm phiền đàn gà con của ta ngủ trưa nữa hay không!”

Sở Phong run rẩy tiến lên, hai tay cung kính nâng bức chữ “Tĩnh” lên như nâng nâng một góc của thiên địa quy tắc. Ngay khi tay hắn vừa chạm vào tờ giấy Dó, một luồng kiếm ý chí dương ấm áp từ chữ viết đột ngột truyền vào đan điền của hắn.

“Oanh!”

Trong đan điền của Sở Phong, những vết rạn nứt cuối cùng còn sót lại sau trận chiến với bộ lạc Vũ Ninh lập tức được chữa lành hoàn toàn một cách thần kỳ! Lực lượng Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn bùng nổ mạnh mẽ, không ngừng gột rửa sạch sẽ mọi tạp chất tàn dư, giúp tu vi của hắn đột phá vọt lên trạng thái đỉnh phong của cảnh giới hiện tại, vững chắc như bàn thạch không thể lung lay!

“Sư phụ… Người… Người quả thực là…” Sở Phong nghẹn ngào, nước mắt suýt nữa trào ra ngoài vì cảm động và sùng bái tột cùng. Hắn biết, sư phụ ngoài miệng thì mắng hắn đi mua đồ lâu, nhưng thực chất là đang dùng bức chữ này để âm thầm chữa thương và ban phát cơ duyên nghịch thiên cho hắn!

Lục Thanh Tuyết cũng cung kính cúi đầu hành lễ, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định chưa từng có vào sư phụ của mình. Nàng quay sang nhìn Sở Phong, truyền âm:

“Sư đệ, chúng ta mau mang chữ ra ngoài treo lên. Đừng làm phiền sự thanh tịnh của sư phụ nữa.”

“Được! Chúng ta đi dán chữ ngay!” Sở Phong gật đầu lia lịa, ôm bức chữ “Tĩnh” đi ra ngoài hiên nhà với dáng vẻ khép nép và tôn kính nhất có thể.

Diệp Phi nhìn theo bóng lưng hai đệ tử, lắc đầu cười khổ: “Hai cái đứa này dạo này cứ hở ra là quỳ lạy, lầm bầm lầu bầu chuyện gì không biết. Đúng là tuổi trẻ dạo này suy nghĩ kỳ quái thật.”

Hắn bưng chén trà gừng mật ong nóng hổi lên nhấp một ngụm, cảm nhận vị ngọt thanh ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, vô cùng thoải mái và dễ chịu.

Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi vừa đặt chén trà xuống bàn, một tiếng “rắc” giòn giã đột ngột vang lên từ dưới gầm bàn gỗ sồi!

Tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia Phong Châu Thần Đô – vật vốn đang được Diệp Phi dùng để kê chân bàn bị khập khiễng – do không thể chịu nổi quy tắc “Tĩnh” vô thượng dội xuống từ chữ viết của hắn trên mặt bàn, bỗng nhiên rạn nứt dữ dội! Vết nứt lan rộng, giải phóng một luồng Nhân Hoàng khí cổ xưa bị đè nén bấy lâu nay, tạo ra một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ xuyên thẳng xuống lòng đất Hải Vân Phong!

Cùng lúc đó, dưới chân núi Hải Vân Phong, một tiếng gầm rú tàn bạo, cuồng nộ đến cực điểm đột ngột vang lên từ sâu trong hư không! Một vết nứt không gian màu đen kịt rộng vạn trượng bất ngờ xé rách bầu trời, và từ bên trong vết nứt ấy, một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi ma diễm màu tím sẫm cực kỳ đáng sợ thò ra, bóp nát hoàn toàn một chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ của Tiên Minh thành tro bụi!

Ma Hoàng Thiên Thích từ phía cực Nam… rốt cuộc đã không chịu nổi áp lực từ quy tắc “Tĩnh” của Diệp Phi, quyết định liều mạng phá vỡ phong ấn vạn năm để tấn công Hải Vân Phong!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8