Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 81: Giấy dó thô sơ

Cập nhật lúc: 2026-06-13 21:06:57 | Lượt xem: 3

“Ngươi có cảm nhận được luồng kiếm ý chí dương vừa xé toạc vòm trời không?”

“Câm miệng! Đừng có ngẩng đầu lên, muốn chết sao? Đó là thần uy của Thượng Thần! Ngươi muốn bị luồng quy tắc kia bóp nát thành sương máu giống như Triệu Vô Cực hay sao mà còn dám nhìn loạn?”

Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương đỏ rực như máu nhuộm hồng cả sườn núi Hải Vân Phong. Những bông tuyết sắc nhọn mang theo sát cơ âm luật lúc trước giờ đã hoàn toàn tan biến, biến thành những dòng nước ẩm ướt chảy róc rách qua các khe đá. Dưới chân núi, mười vạn tu sĩ Tiên Minh cùng chín chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ đã hoàn toàn tắt động cơ, hạ chiến kỳ, ngoan ngoãn xếp thành một hàng dài dập đầu quỳ lạy trên mặt đất bám đầy bùn cát.

Trần Thiên Kiêu quỳ ở vị trí dẫn đầu, trán chạm chặt vào nền đá lạnh buốt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương, thấm ướt cả vạt áo hộ pháp rộng thùng thình. Gã không dám vận dụng một chút linh lực nào, bởi vì gã biết, trước mặt vị tồn tại tối cổ trên đỉnh núi kia, mọi sự phản kháng hay dùng chút tiểu xảo linh lực nào cũng chỉ là trò hề tự tìm đường chết.

Phía sau gã, một chấp pháp trưởng lão Chấp Pháp Điện còn sót lại đang run rẩy như cầy sấy, hai mắt trợn ngược đầy kinh hoàng, thì thầm qua thần thức truyền âm:

“Phó điện chủ… à không, Trần đại ca! Chúng ta thật sự phải quỳ ở đây sao? Tu vi của chúng ta đều đã bị luồng sóng âm từ tiếng gõ chảo lúc nãy khóa chặt hoàn toàn rồi, giờ chẳng khác nào phàm nhân yếu ớt. Nếu Thượng Thần không nguôi giận, chỉ cần một cái phẩy tay, mười vạn người chúng ta sẽ lập tức bốc hơi khỏi thế gian này mất!”

Trần Thiên Kiêu nghiến răng, thấp giọng mắng mỏ qua thần thức:

“Ngu xuẩn! Ngươi nghĩ chúng ta còn đường lui sao? Triệu Vô Cực điên cuồng muốn kéo cả Hải Vân Phong chôn cùng, kết cục thế nào? Đầu hắn còn đang lăn lóc dưới kia kìa! Thượng Thần chỉ ngồi mài mực dưỡng tính trên núi, thậm chí còn chẳng thèm bước chân ra khỏi cửa, thế mà một nét bút hạ xuống đã chẻ đôi mây đen vạn dặm của Âu Lạc Thần Châu! Đây là cảnh giới gì? Đây là ‘vô vi nhi trị’, là lực lượng quy tắc tối cao! Ngươi tốt nhất hãy câm cái miệng thối lại, dập đầu cho thành tâm vào. Nếu Thượng Thần thấy chúng ta thành tâm hối cải, nói không chừng còn giữ lại được một mạng tàn này!”

Cả thung lũng dưới chân núi Hải Vân Phong chìm vào một bầu không khí trang nghiêm và sợ hãi tột cùng. Mười vạn đại năng tu tiên, những kẻ ngày thường hô mưa gọi gió, coi thường chúng sinh như kiến cỏ, giờ đây chỉ biết quỳ rạp dưới đất, nín thở chờ đợi phán quyết từ đỉnh núi thiêng.

***

Trong khi đó, trên đỉnh núi Hải Vân Phong, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Nó mang một vẻ yên bình, nhàn nhã đến mức… hơi vô tri.

Trong gian nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi vừa đặt bút xuống gác bút bằng gốm rách, nhìn bức chữ “Tĩnh” rực rỡ ánh sáng hoàng kim đang bay lơ lửng trên bàn gỗ sồi. Hắn hoàn toàn không biết rằng nét bút lúc nãy của mình đã làm đảo lộn cả thiên cơ, xé toạc màn mây đen bao phủ cả một vùng trời đất. Trong mắt hắn, đó chỉ là một bức thư pháp viết tay hơi đẹp mắt, nét mực còn chưa kịp khô.

Hắn vẫy tay gọi hai đệ tử đang đứng ngây người ngoài cửa:

“Hai đứa đứng đực mặt ra đấy làm gì? Mang bức chữ này ra ngoài hiên nhà treo lên cho khô mực đi. Nhớ treo chỗ nào khuất gió một chút, dạo này thời tiết ẩm ương, để gió thổi bay mất thì uổng công ta mài mực nãy giờ.”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nghe thấy tiếng gọi của Diệp Phi, lập tức giật mình tỉnh giấc khỏi trạng thái chấn động tâm thần cực hạn.

Sở Phong vội vàng tiến lên phía trước, bước đi khép nép đến mức không dám phát ra một tiếng động nhỏ nào. Hắn run rẩy đưa hai tay ra, cung kính đón lấy bức chữ “Tĩnh” từ trên không trung.

Ngay khi những ngón tay của Sở Phong chạm vào mép tờ giấy Dó, một luồng kiếm ý chí dương ấm áp, tinh thuần đến cực điểm đột ngột chạy dọc theo cánh tay hắn, tràn vào đan điền. Những vết rạn nứt nhỏ còn sót lại trên đan điền của hắn do trận chiến trước đó lập tức được chữa lành hoàn toàn, Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn khẽ rống lên một tiếng trầm đục, vận chuyển nhanh hơn gấp mười lần bình thường.

Sở Phong trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì đánh rơi cả bức chữ. Hắn vội vàng ổn định tâm thần, truyền âm cho Lục Thanh Tuyết với giọng điệu run rẩy vì phấn khích tột độ:

“Sư tỷ! Tỷ nhìn xem! Tờ giấy Dó này… tờ giấy Dó này thực chất là cái gì thế này? Tại sao khi ta chạm vào, linh lực Hỗn Độn trong người ta lại tự động cộng hưởng mạnh mẽ đến vậy? Cảm giác như… như thể ta đang nâng cả một mảnh trời đất khởi nguyên vậy!”

Lục Thanh Tuyết đi bên cạnh, ánh mắt phượng rực sáng sự sùng bái cuồng nhiệt, nàng lén dùng thần thức quét qua tờ giấy Dó thô sơ màu vàng ố kia, rồi truyền âm đáp lại đầy nghiêm túc:

“Sư đệ, ngươi quả thực vẫn còn quá nông cạn. Ngươi nhìn kỹ những sợi xơ gỗ thô ráp nổi lên trên mặt giấy Dó kia đi. Đó đâu phải là xơ gỗ thông thường của cây dó phàm trần? Đó rõ ràng là những sợi gân rồng Thái Cổ đã được sư phụ dùng đại thần thông ép phẳng, dệt thành quy tắc không gian! Còn những vệt ố vàng loang lổ kia… đó chính là dấu vết của dòng sông thời gian vạn cổ bị sư phụ tước đoạt, ngưng tụ lại trên tờ giấy này để gánh chịu nhân quả của chữ viết! Sư phụ dùng thứ thô sơ nhất để diễn tả đại đạo chí giản. Chúng ta trước giờ cứ mải miết đi tìm thần binh lợi khí, tiên thảo vạn năm, hóa ra tất cả đều không bằng một mảnh giấy lộn của người!”

Sở Phong nghe xong, da đầu tê dại, trong lòng dâng lên một luồng khí nóng hổi. Hắn nhìn chăm chằm vào bức chữ “Tĩnh”, thầm nghĩ: “Hóa ra là vậy! Sư phụ mua xấp giấy Dó này từ gánh hàng rong của lão Vương bán gốm dưới chợ Phong Châu dạo trước với giá ba xu hai tờ, thực chất là để che mắt thiên hạ! Người đã dùng đại thần thông nghịch thiên, biến những thứ phàm trần nhất thành chí bảo vô thượng để dạy dỗ chúng ta! Tầm nhìn của sư phụ… quả thực đã out trình cả chư thiên vạn giới rồi!”

Hai đệ tử nâng niu bức chữ “Tĩnh” đi ra ngoài hiên nhà, cẩn thận treo lên sợi dây thừng gai phơi quần áo cũ.

Dưới thềm đá, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc (Thôn Thiên Ma Lang) đang nằm áp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp. Nó khẽ hé một con mắt ra, nhìn thấy cảnh tượng hai đệ tử Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đang đứng chắp tay, cúi đầu vái lạy bức chữ “Tĩnh” treo trên dây phơi với vẻ mặt vô cùng thành kính, liền khịt mũi một cái đầy khinh bỉ.

Nó thầm nghĩ trong lòng: “Hai cái đứa ngốc này lại bắt đầu bổ não rồi. Đó rõ ràng là xấp giấy Dó bị ẩm mốc mà chủ nhân mua rẻ của lão Vương bán gốm dạo trước dể… lót chuồng gà và lau tay sau khi bón phân. Thế mà chúng nó cũng nặn ra được một đống triết lý hồng hoang gân rồng Thái Cổ với chả dòng sông thời gian. Đúng là hết cứu! Nhưng mà… bức chữ kia quả thực có chút đáng sợ. Sát khí chí dương trong chữ ‘Tĩnh’ kia mạnh đến mức khiến thần hồn Thôn Thiên Ma Lang của ta cũng thấy run rẩy. Hôm nay tốt nhất là ta nên ngoan ngoãn nằm đây quét rác, không nên chọc giận chủ nhân cầm chổi lông gà ra đánh.”

Nghĩ vậy, Tiểu Hắc lại nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ nướng, thỉnh thoảng cái đuôi đen xù lông lại vẫy vẫy vài cái để xua đuổi mấy con ruồi muỗi vo ve xung quanh.

Trong khi đó, đàn gà con (Kim Ô Thái Cổ) trong chuồng gà lát bằng Thái Cổ Thần Thạch lại tỏ ra vô cùng phấn khích. Chúng ríu rít chạy ra ngoài lối đi, thỉnh thoảng lại dùng cái mỏ nhỏ vàng óng rực rỡ mổ mổ vào đống bụi đồng rỉ sét trộn phân gà mà Sở Phong vừa mang về lúc chiều. Mỗi một hạt bụi đồng rỉ sét chứa cấm thuật phản phệ của Tiên Minh bị chúng nuốt vào bụng, lông tơ trên người chúng lại xẹt ra một tia lửa nhỏ màu hoàng kim, khí tức thần cầm Thái Cổ ngày càng trở nên đậm đặc và thuần khiết hơn.

Diệp Phi ở trong nhà tranh, nhìn qua cửa sổ thấy đàn gà con nghịch ngợm chạy lung tung, thỉnh thoảng lại mổ mổ vào hàng rào gỗ sồi cũ kỹ làm hàng rào phát ra tiếng “két két” như sắp gãy, liền khẽ thở dài một tiếng.

Hắn bước đến bên chiếc bàn gỗ sồi, chiếc bàn vẫn đang đứng thăng bằng một cách thần kỳ nhờ tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia kê dưới chân. Hắn nhìn đống giấy Dó còn lại trong ngăn kéo tre, rồi tự lẩm bẩm:

“Thời tiết dạo này ẩm ương quá, luống cải ngọt sau nhà tuy mọc tốt nhờ phân gà nhưng dạo này cứ có cảm giác bị sâu bệnh hoặc có thứ gì đó rình mò. Đàn gà con trong chuồng thì ngày càng nghịch ngợm, cái mỏ của chúng không biết ăn cái gì mà cứng thế, mổ thủng cả hàng rào gỗ rồi. Phải viết thêm mấy chữ dán lên chuồng gà và vườn rau mới được. Một chữ ‘Tĩnh’ dán ở cửa chính để xua đuổi cái lũ gõ trống ồn ào dưới núi kia đi, còn chuồng gà thì dán chữ ‘An’ hoặc chữ ‘Kê’, vườn rau thì dán chữ ‘Cấm’ để lũ gà không chạy vào mổ cải ngọt.”

Nghĩ là làm, Diệp Phi lôi ra một tờ giấy Dó thô sơ khác từ trong ngăn kéo.

Tờ giấy này thậm chí còn thô ráp và xấu xí hơn tờ trước rất nhiều. Trên mặt giấy loang lổ những vệt màu nâu nhạt do bị dính nước mưa từ trận bão ẩm trước đó, mép giấy thì hơi sờn rách, có vài chỗ xơ gỗ nổi lên như những sợi gai thô.

Diệp Phi cầm tờ giấy lên, lắc đầu ngao ngán:

“Lão Vương bán gốm này quả thực bán hàng không có tâm gì cả. Bảo là giấy Dó loại một của Phong Châu Thần Đô, thế mà để ẩm mốc, sờn rách thế này đây. Hôm nào xuống núi mua gừng già về làm trà gừng trị ho, ta nhất định phải bắt hắn đền tiền cọc giếng cổ mới được. Thi công giếng thì sủi bọt lục nhạt, bán giấy thì mốc meo. Đúng là làm ăn cẩu thả!”

Hắn trải tờ giấy Dó loang lổ lên mặt bàn gỗ sồi. Để giữ cho tờ giấy không bị những cơn gió ẩm thổi bay, hắn tiện tay nhặt hai viên đá cuội đen xì đặt ở góc phòng dùng để chặn giấy.

Hai viên đá cuội này đen nhám, xù xì, trông chẳng có gì đặc biệt. Nhưng thực chất, đó chính là Thái Cổ Hắc Thần Thạch, mỗi viên nặng tới vạn quân, chứa đựng trọng lực quy tắc có thể đè sụp cả một tông môn đại phái nếu bị ném ra ngoài. Nhưng ở đây, chúng chỉ được Diệp Phi dùng làm vật chặn giấy thô sơ, bị ném lăn lóc ở góc phòng để bám đầy bụi bặm.

Diệp Phi cầm cây bút lông thỏ thô sơ lên. Cây bút này là do hắn tự chế từ lông của một con thỏ rừng dạo trước hắn bẫy được sau núi, cán bút là một khúc trúc xanh vạt xéo thô kệch.

Hắn cảm thấy cổ họng hơi ngứa, đầu óc có chút mệt mỏi sau mấy ngày mất ngủ vì tiếng trống ồn ào dưới chân núi. Trước khi đặt bút viết chữ tiếp theo, Diệp Phi quyết định nhắm mắt lại, hít thở thật sâu để điều hòa khí huyết, tìm lại trạng thái thanh tịnh nhất của một phàm nhân thích cuộc sống “chill chill” điền viên.

Hắn nhắm mắt lại, hô hấp bắt đầu trở nên chậm rãi, đều đặn.

*Hít vào…*

*Thở ra…*

Nhịp thở của hắn rất nhẹ, rất êm. Nhưng ngay tại khoảnh khắc hắn nhắm mắt điều hòa nhịp thở, một hiện tượng kinh thiên động địa đột ngột xảy ra trên khắp Âu Lạc Thần Châu!

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết lúc này vừa bưng ấm trà gừng mật ong nóng hổi bước vào phòng bếp để dâng lên cho sư phụ. Ngay khi họ bước tới cửa phòng khách, nhìn thấy Diệp Phi đang nhắm mắt đứng bên bàn gỗ, cả hai lập tức đông cứng tại chỗ, hai đầu gối run rẩy suýt chút nữa thì khuỵu xuống.

Trong nhãn quan tu tiên của họ, cảnh tượng trước mắt quả thực đã vượt qua mọi giới hạn hiểu biết của nhân loại!

Mỗi một nhịp hít vào của Diệp Phi, toàn bộ linh khí hồng hoang trong phạm vi vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong bỗng nhiên bị hút sạch vào một cái hố đen vô tận. Không gian xung quanh hắn vặn vẹo, co rút lại, sông ngòi dưới chân núi ngừng chảy, những chiếc lá đào khô đang rơi giữa chừng ngoài sân đột ngột đông cứng lại trong không trung, không rơi xuống đất cũng không bay lên. Toàn bộ thiên địa vạn vật như đang nín thở, phủ phục dưới chân vị Thần Minh tối cổ này.

Mỗi một nhịp thở ra của hắn, một luồng quy tắc Thái Sơ ấm áp, tinh thuần đến cực điểm lại từ trong cơ thể hắn tuôn trào ra, tràn ngập khắp thung lũng. Luồng khí tức này đi đến đâu, những vết rách không gian nhỏ do Loa Thành Trận Địa gây ra lúc trước lập tức được chữa lành hoàn toàn, những hạt bụi đồng rỉ sét dưới chân núi biến thành linh thổ màu mỡ, tỏa ra đạo vận mộc hệ và thổ hệ nồng nặc.

“Sư… sư tỷ…” Sở Phong truyền âm, giọng nói đầy nghẹn ngào và run rẩy: “Sư phụ… Người đang hô hấp cùng thiên địa! Mỗi một nhịp thở của người đều đang thiết lập lại trật tự của Âu Lạc Thần Châu! Ta cảm giác như… như thể nếu sư phụ ngừng thở một giây, cả thế giới này sẽ lập tức sụp đổ vào hư vô vậy!”

Lục Thanh Tuyết mím chặt môi, đôi mắt phượng rưng rưng nước mắt vì cảm động và sùng bái tột cùng. Nàng nhìn chằm chằm vào cây bút lông thỏ thô sơ trên tay Diệp Phi, khẽ truyền âm đáp lại:

“Sư đệ, ngươi nhìn cây bút lông thỏ kia đi. Đó đâu phải là lông thỏ rừng phàm trần? Lông bút màu xám tro rực sáng ánh đạo văn kia, rõ ràng là lông đuôi của Thần Thú Thái Cổ Phệ Nguyên Thú – loài dị thú có thể nuốt chửng cả tinh hệ thời khai thiên lập địa! Còn cán bút bằng trúc xanh kia… chính là Vạn Niên Hỗn Độn Trúc sinh trưởng từ thời Hỗn Độn chưa phân chia! Mỗi khi sư phụ hít thở, cây bút đó lại khẽ run lên, như thể đang tích tụ lực lượng của vạn giới, chờ đợi mệnh lệnh khai thiên lập địa tiếp theo của người!”

“Còn tờ giấy Dó loang lổ kia nữa!” Sở Phong nhìn vào tờ giấy Dó thô sơ trên bàn, da đầu rần rần: “Những vệt loang lổ màu nâu nhạt đó không phải là vết mốc! Đó rõ ràng là bản đồ long mạch của Âu Lạc Thần Châu từ thời hồng hoang cổ xưa! Sư phụ đang trải ra cả một cuộn tranh lịch sử của đất nước này để chuẩn bị viết lên vận mệnh mới cho thế giới! Chúng ta quả thực là vô cùng vinh hạnh khi được chứng kiến cảnh tượng này!”

Hai đệ tử nín thở, đứng im như hai pho tượng đá bên cửa, không dám thở mạnh một hơi vì sợ làm đứt quãng nhịp thở thần thánh của sư phụ.

Lúc này, dưới chân núi Hải Vân Phong.

Mười vạn tu sĩ Tiên Minh đang quỳ lạy bỗng cảm thấy lồng ngực nghẹn lại. Họ kinh hoàng nhận ra, mỗi khi vị tồn tại trên đỉnh núi kia hít vào, lồng ngực của họ như bị một tảng đá vạn cân đè nặng, không thể hít thở được một chút không khí nào. Toàn bộ linh lực trong cơ thể họ bị đóng băng hoàn toàn, thần hồn run rẩy kịch liệt dưới áp lực vô hình từ trên đỉnh núi dội xuống.

Trần Thiên Kiêu nằm rạp dưới đất, mồ hôi lạnh đã thấm ướt sũng cả khoảng đất cát dưới mặt gã. Gã lẩm bẩm trong tuyệt vọng:

“Thượng Thần đang điều hòa nhịp thở… Ngài đang dùng nhịp thở để thanh lọc thiên địa! Mọi tội lỗi của Tiên Minh chúng ta, mọi sự ngông cuồng của Loa Thành Trận Địa… đều đang bị nhịp thở của Ngài nghiền nát! Cầu xin Thượng Thần từ bi! Cầu xin Thượng Thần tha mạng!”

Cả mười vạn người đồng loạt phủ phục sát đất, không ai bảo ai, tất cả đều cố gắng nín thở để không làm phiền đến nhịp thở vĩ đại của vị Thần Minh tối cổ trên đỉnh núi kia.

***

Trên đỉnh núi Hải Vân Phong, Diệp Phi nhắm mắt hít thở sâu vài nhịp, cảm thấy cổ họng đã bớt ngứa, đầu óc cũng tỉnh táo hơn hẳn. Hắn mở mắt ra, nhìn tờ giấy Dó thô sơ trước mặt, khẽ gật đầu:

“Hít thở vài hơi thế này quả nhiên sảng khoái hơn nhiều. Được rồi, viết chữ thôi.”

Hắn nhúng ngọn bút lông thỏ vào nghiên mực Hỗn Độn Ma Thạch đã được mài sẵn, nước mực đen tuyền rực rỡ đạo vận lập tức thấm đẫm ngọn bút.

Diệp Phi nhắm chuẩn vị trí giữa tờ giấy Dó, dứt khoát hạ bút viết nét đầu tiên!

*Xoẹt!*

Không có tiếng nổ kinh hoàng, cũng không có kiếm khí hoàng kim xé đôi vòm trời như lúc viết chữ “Tĩnh” trước đó. Lần này, nét bút của Diệp Phi vô cùng nhẹ nhàng, mượt mà, nhưng ngay khi đầu bút chạm vào mặt giấy Dó, một luồng sinh mệnh lực mộc hệ tinh thuần đến cực điểm, nồng nặc và ấm áp như mùa xuân đột ngột bùng nổ từ gian nhà tranh, lan tỏa ra khắp ngọn núi Hải Vân Phong.

Diệp Phi tập trung tinh thần, viết một chữ “Cải” thật to và tròn trịa trên giấy Dó. Hắn nghĩ bụng: “Chữ này dán ở vườn rau cải ngọt, để lũ sâu bọ nhìn thấy mà biết đường tránh xa ra, lũ gà con nhìn thấy cũng biết đây là địa bàn cấm vào phá phách.”

Nét bút của hắn uốn lượn tự nhiên như rồng bay phượng múa. Chữ “Cải” vừa hoàn thành nét cuối cùng, toàn bộ tờ giấy Dó bỗng nhiên tỏa ra một làn sương mù màu xanh lục nhạt rực rỡ đạo vận. Làn sương mù này mang theo mùi thơm dịu ngọt của cỏ non, của đất ẩm sau mưa và của vạn vật sinh sôi nảy nở.

Làn sương mù mộc hệ ấm áp này nhanh chóng tràn ra ngoài gian nhà tranh, lướt qua hiên nhà, rồi dội thẳng xuống chân núi Hải Vân Phong.

Dưới chân núi, mười vạn tu sĩ Tiên Minh đang quỳ lạy trong tuyệt vọng bỗng cảm thấy một luồng gió ấm áp, dễ chịu như gió xuân lướt qua người.

*Vù…*

Ngay khi luồng gió xanh lục nhạt quét qua, những vết thương chí mạng trên người họ do lực phản chấn của Loa Thành Trận Địa lúc trước lập tức lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Kinh mạch bị vỡ nát của họ được một bàn tay vô hình xoa dịu, kết nối lại vững chắc hơn trước. Thậm chí, những tu sĩ bị phế sạch tu vi, đan điền trống rỗng, giờ đây cũng cảm thấy một luồng sinh khí ấm áp đang từ từ tụ hội lại trong cơ thể, giúp họ hồi phục lại một phần tu vi cơ bản.

Không chỉ có con người, toàn bộ sườn núi Hải Vân Phong bỗng nhiên bừng lên sức sống kinh hoàng. Những ngọn cỏ héo úa, những thân cây bị bão tuyết quật gãy lúc trước lập tức đâm chồi nảy lộc, nở ra những bông hoa linh chi, nhân sâm rực rỡ sắc màu, tỏa ra linh khí nồng nặc.

Trần Thiên Kiêu cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu trong cơ thể, vết thương âm thầm tích tụ trong kinh mạch của gã suốt trăm năm qua giờ đây đã hoàn toàn biến mất, tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ thất tầng của gã thậm chí còn có xu hướng đột phá lên đệ bát tầng!

Gã nước mắt giàn giụa, dập đầu mạnh xuống đất, giọng nói nghẹn ngào vì cảm động tột cùng:

“Thượng Thần… Ngài không chỉ trừng phạt chúng ta, mà còn ban phát ân trạch cứu rỗi! Chữ viết của Ngài chính là quy luật của sự sống và cái chết! Một nét bút có thể diệt sát vạn quân, một nét bút lại có thể cải tử hoàn sinh, ban phát sinh mệnh cho vạn vật! Chúng ta quả thực là lũ sâu kiến ngu muội, lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử! Thượng Thần từ bi vĩ đại! Tiên Minh chúng ta nguyện suốt đời làm trâu làm ngựa để báo đáp ân đức của Ngài!”

Mười vạn tu sĩ phía sau cũng khóc lóc thảm thiết, đồng thanh gào lên vang vọng cả thung lũng:

“Thượng Thần từ bi vĩ đại! Chúng ta nguyện suốt đời phụng sự Hải Vân Phong!”

Tiếng gào khóc và tạ ơn của họ vang lên dồn dập, làm rung chuyển cả những vách đá xung quanh.

***

Trên đỉnh núi Hải Vân Phong, Diệp Phi vừa viết xong chữ “Cải”, đang định đặt bút xuống thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng gào khóc ầm ĩ từ dưới núi truyền lên.

Hắn nhướng mày, vẻ mặt vô cùng khó hiểu và bực bội:

“Ủa? Cái lũ người dưới núi kia bị làm sao thế nhỉ? Lúc nãy thì gõ trống ầm ầm làm gà nhà ta mất ngủ, giờ im gõ trống rồi thì lại lăn ra gào khóc thảm thiết như nhà có tang vậy. Đúng là một lũ thần kinh không bình thường! Có để cho ai yên ổn viết chữ dưỡng tính không hả trời?”

Hắn lắc đầu ngán ngẩm, quyết định không thèm quan tâm đến cái đám người kỳ quái dưới núi nữa. Diệp Phi lôi ra một tờ giấy Dó thô sơ thứ ba, trải lên bàn, nhúng bút vào mực rồi dứt khoát viết thêm một chữ “An” thật to.

Chữ “An” này hắn viết với tất cả sự bực bội vì bị tiếng ồn làm phiền, nét chữ có phần mạnh mẽ, dứt khoát và sắc bén hơn chữ “Cải” rất nhiều. Hắn nghĩ bụng: “Chữ này dán ở cửa chuồng gà, để lũ gà con nghịch ngợm kia biết đường mà ‘An’ phận thủ thường, không được bay ra ngoài phá phách nữa.”

Chữ “An” vừa thành hình, một luồng khí tức trấn áp, bình yên đến cực điểm đột ngột bùng nổ, hóa thành một vòng xoáy quy tắc vô hình bao phủ toàn bộ đỉnh núi Hải Vân Phong. Tiếng gào khóc ầm ĩ từ dưới núi truyền lên lập tức bị vòng xoáy quy tắc này chặn đứng hoàn toàn, không thể lọt vào tai Diệp Phi dù chỉ một chút tiếng động nhỏ.

Không gian xung quanh nhà tranh lại trở lại vẻ tĩnh mịch, yên bình vốn có.

Diệp Phi hài lòng đặt bút xuống gác bút, vứt cây bút lông thỏ sang một bên, thở phào một hơi:

“Hù… Cuối cùng cũng yên tĩnh. Đúng là viết chữ dán chuồng gà chuồng rau cũng mệt thật.”

Hắn quay sang nhìn hai đệ tử đang đứng ngây người bên cửa phòng, tay bưng ấm trà gừng mật ong mà mặt cắt không còn một giọt máu, liền cười mắng:

“Hai đứa dâng trà gừng cho ta mà đứng đực mặt ra đấy làm gì? Mau mang trà vào đây. Tiện thể mang bức chữ ‘Cải’ này ra dán ở hàng rào vườn rau cải ngọt, bức chữ ‘An’ thì dán lên cửa chuồng gà cho ta. Nhớ dán cho chắc vào, dạo này gió to lắm, để bay mất thì ta bắt hai đứa ra chuồng gà ngủ đấy nhé!”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nghe thấy lời dặn của Diệp Phi, lập tức run rẩy tiến lên.

Sở Phong cung kính đặt ấm trà gừng mật ong lên bàn gỗ sồi, rồi dùng hai tay nâng niu bức chữ “An” lên như nâng niu một bức thánh chỉ của thiên đạo. Hắn nhìn chữ “An” rực rỡ ánh sáng quy tắc, trong lòng dâng lên sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức muốn quỳ xuống dập đầu ngay tại chỗ.

Hắn truyền âm cho Lục Thanh Tuyết, giọng run rẩy:

“Sư tỷ! Tỷ nhìn chữ ‘An’ này đi! Đây đâu phải là chữ viết thông thường? Đây rõ ràng là quy tắc trấn áp vạn cổ! Sư phụ viết chữ này dán lên chuồng gà, thực chất là để trấn áp khí vận của Kim Ô Thái Cổ đang tiến hóa trong chuồng, ngăn không cho khí tức thần cầm của chúng rò rỉ ra ngoài làm kinh động đến ma tộc phương Nam và hoàng triều! Còn chữ ‘Cải’ dán ở vườn rau cải ngọt… đó chính là quy tắc sinh mệnh mộc hệ cực hạn để nuôi dưỡng Chí Tôn Tiên Thảo! Sư phụ… Người quả thực đã tính toán chu toàn mọi việc, bảo vệ chúng ta và cả ngọn núi này khỏi mọi sóng gió bên ngoài một cách thầm lặng nhất!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, bưng bức chữ “Cải” lên, ánh mắt đầy kiên định và tôn kính:

“Sư đệ, chúng ta mau đi thực hiện mệnh lệnh của sư phụ. Tuyệt đối không được làm sai một chút nào. Sư phụ dùng hành động phàm nhân để dạy dỗ chúng ta, chúng ta phải giữ vững tâm tính điền viên, chăm chỉ làm việc vặt để mài giũa đạo tâm theo ý của người.”

“Đồ nhi tuân mệnh! Chúng con đi dán chữ ngay đây ạ!” Hai đệ tử đồng thanh đáp lời Diệp Phi, rồi nhanh chóng rảo bước đi ra ngoài sân.

Diệp Phi nhìn theo bóng lưng hai đệ tử, lắc đầu cười khổ:

“Hai cái đứa này dạo này học đâu ra cái thói quen cúi đầu vái lạy mỗi khi nhận mấy tờ giấy lộn thế không biết. Đúng là tuổi trẻ dạo này suy nghĩ kỳ quái thật.”

Hắn bưng chén trà gừng mật ong nóng hổi lên nhấp một ngụm, vị ngọt thanh của mật ong hòa cùng vị cay nồng của gừng già ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái và dễ chịu. Hắn lững thững bước ra hiên nhà, nhìn bầu trời hoàng hôn đã hoàn toàn tắt nắng, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch với những ngôi sao lấp lánh rực rỡ trên bầu trời Hải Vân Phong.

Khói bếp từ ngôi nhà tranh nhỏ lại từ từ bay lên, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của canh sườn hầm cải ngọt, hòa cùng mùi trà lài thơm ngát lan tỏa khắp ngọn núi thiêng.

Dưới chân núi, mười vạn tu sĩ Tiên Minh vẫn đang quỳ lạy trong sự sùng kính và biết ơn vô hạn. Họ nhìn thấy cột sáng hoàng kim vô hình từ ngôi nhà tranh trên đỉnh núi từ từ thu nhỏ lại, biến thành một vầng hào quang ấm áp bao phủ cả ngọn núi Hải Vân Phong, lòng họ tràn đầy sự kính sợ và quy phục tuyệt đối.

Mọi sóng gió của Tiên Minh đã hoàn toàn kết thúc. Truyền thuyết về một vị Thần Minh tối cổ ẩn cư trên núi Hải Vân Phong, dùng giấy Dó thô sơ viết chữ “Tĩnh” xé rách vòm trời, dùng chữ “Cải” ban phát sinh mệnh cho vạn vật, chắc chắn sẽ còn lưu truyền mãi mãi trong nỗi khiếp sợ và sùng kính tột cùng của giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu suốt vạn vạn năm về sau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8