Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 18: Ranh giới Hải Vân Phong
Nồi lẩu cá chép sông đã cạn đến giọt nước dùng cuối cùng, để lại một lớp váng mỡ vàng óng ánh bám trên thành chiếc chảo đen rỉ sét. Khói bếp từ ngôi nhà tranh lợp mái dạ vẫn lững lờ bay lên, quyện vào những tán lá đào tiên đang khẽ đung đưa trong gió đêm. Không gian trên đỉnh Hải Vân Phong chìm vào một vẻ yên bình đến kỳ lạ, hoàn toàn tương phản với bầu không khí giông bão, sát khí ngút trời đang cuồn cuộn tích tụ dưới chân núi.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre đã bóng loáng dấu vết thời gian, tay cầm tẩu thuốc bằng trúc rít một hơi nhẹ. Khói thuốc trắng ngà bay ra, lượn lờ thành những vòng tròn hư ảo trước khi tan vào màn đêm tĩnh mịch. Hắn liếc nhìn nhị đệ tử đang ngồi xổm bên thềm đá, gương mặt trung niên lộ vẻ lười biếng dặn dò:
“Sở Phong, ăn xong rồi thì lo mà dọn dẹp cho sạch sẽ. Cái chảo đen kia phải cọ rửa cẩn thận, đừng có để lại mùi tanh của cá chép. Nước giếng cổ tối nay mát lắm, múc lên mà rửa, vừa sạch vừa đỡ tốn tro bếp.”
“Sư phụ cứ yên tâm, việc này cứ để đệ tử lo!” Sở Phong vội vàng đứng bật dậy, hai tay ôm chặt lấy chiếc chảo đen rỉ sét – thứ mà giới tu tiên thèm khát gọi là Hỗn Độn Thần Khí có thể luyện hóa vạn vật – rồi nhanh nhẹn chạy về phía giếng nước cổ ở góc sân.
Nhìn bóng dáng hăm hở của nhị đệ tử, Diệp Phi khẽ lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “Cái thằng nhóc này, dạo này đầu óc cứ như trên mây. Rửa cái chảo rách thôi mà cũng làm như đang luyện thần công không bằng. Đúng là tuổi dậy thì, tâm sinh lý thật khó hiểu.”
Hắn đâu biết rằng, ngay khi Sở Phong múc một gáo nước từ giếng cổ đổ vào lòng chảo đen, một luồng khí tức nguyên thủy màu xám tro đã lặng lẽ bốc lên. Đối với Sở Phong, mỗi lần cọ xát miếng vải thô vào lòng chảo dưới làn nước giếng chứa đầy linh dịch khởi nguyên này là một lần cơ thể hắn được gột rửa. Những tia Hỗn Độn khí tức luân chuyển qua mười đầu ngón tay, len lỏi vào từng thớ thịt, giúp củng cố Hỗn Độn Thần Thể của hắn lên một tầm cao mới mà không cần bất kỳ viên đan dược thượng hạng nào.
Trong khi Sở Phong đang hì hục “tu luyện” bên giếng cổ, Diệp Phi quay sang nhìn đại đệ tử Lục Thanh Tuyết đang ngồi im lặng bên bàn gỗ. Nàng vẫn mặc bộ bạch y quen thuộc, bên hông dắt thanh kiếm gỗ đẽo vụng, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào gói trà dại bọc lá sen khô đặt trên bàn với vẻ mặt đầy suy tư.
“Thanh Tuyết, con bé này sao thế? Đi chợ Phong Châu một chuyến về liền trở nên ngơ ngác như mất hồn vậy?” Diệp Phi vừa nói vừa với tay lấy chiếc ấm đất nung nứt nẻ – món đồ mà hắn mua với giá ba xu của lão Vương bán gốm ở chợ. Hắn bốc một nhúm trà dại bỏ vào ấm, rồi dùng bình nước sôi vừa đun trên bếp củi Ngô Đồng đổ vào.
Khoảnh khắc dòng nước sôi chạm vào những lá trà khô khốc, một luồng dị hương thanh khiết, lạnh buốt thấu xương đột ngột lan tỏa khắp gian nhà tranh. Đó không phải là trà dại thông thường, mà chính là Băng Tâm Tiên Thảo mười vạn năm cực kỳ quý hiếm mà Lục Thanh Tuyết đã liều mạng mang về từ Đông Hải. Dưới nhiệt độ của nước sôi, dược lực của tiên thảo bị kích phát, hóa thành những luồng sương mù màu lam nhạt vờn quanh các ngón tay của Diệp Phi, tạo nên những hoa văn trận pháp tự nhiên vô cùng phức tạp.
Thế nhưng, dưới nhãn quan của một “phàm nhân” như Diệp Phi, hắn chỉ nhíu mày cằn nhằn:
“Cái loại chè dại này sao mà sủi bọt nhiều thế không biết. Lại còn tỏa ra hơi lạnh nữa chứ, có khi bị ẩm mốc rồi cũng nên. Thôi kệ, dù sao cũng là lòng hiếu thảo của con, ta cứ uống tạm vậy.”
Hắn thản nhiên rót nước trà ra ba cái chén gốm sứt mẻ, đẩy một chén về phía Lục Thanh Tuyết: “Uống đi cho ấm người. Con gái con lứa gì mà tay chân lúc nào cũng lạnh ngắt như cục đá.”
Lục Thanh Tuyết khẽ run lên, hai tay cung kính nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ. Ngay lập tức, một luồng băng thanh ngọc khiết tinh thuần đến cực điểm chạy thẳng vào đan điền của nàng, len lỏi qua từng kinh mạch và vỗ về những tổn thương sâu kín nhất trong linh hồn – những vết thương tích tụ từ trận truy sát kinh hoàng ba đêm trước. Thần sắc nhợt nhạt của nàng trong nháy mắt hồng hào trở lại, tu vi vốn đang vững chắc ở Khải Huyết Cảnh đỉnh phong lại có dấu hiệu buông lỏng, mơ hồ chạm đến ranh giới của Chúc Đồng Cảnh.
Nàng nhìn vị sư phụ trước mặt, lòng dâng lên một niềm kính sợ và cảm kích vô hạn. Sư tôn rõ ràng biết nàng bị thương, rõ ràng biết nàng đã trải qua những gì, nhưng người không hề nói ra, chỉ dùng một chén trà dại để âm thầm chữa lành cho nàng, giữ lại cho nàng sự tự tôn và bình yên tuyệt đối.
Diệp Phi nhấp một ngụm trà, tặc lưỡi một cái rồi chống cằm nhìn ra khoảng tối vô tận dưới chân núi Hải Vân Phong. Hắn thở dài, giọng điệu có chút trầm xuống:
“Sống ở đời, ranh giới quan trọng nhất là cái nhà. Chỉ cần bước qua bậc cửa nhà mình, đóng cửa lại thì bão bùng ngoài kia có lớn đến đâu cũng chẳng liên quan gì đến ta nữa. Kẻ nào biết điều thì ở yên ngoài ranh giới đó, ta cũng chẳng thèm chấp nhặt. Nhưng nếu có kẻ nào dám ngang nhiên bước qua ranh giới này, muốn quấy rầy sự thanh tĩnh của ba thầy trò ta…”
Diệp Phi dừng lại, khẽ gõ nhẹ tẩu thuốc vào cạnh bàn gỗ, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng nhạt nhòa:
“… thì ta liền dùng cái chổi tre quét rác ngoài sân kia, quét sạch sẽ bọn chúng đi cho rảnh nợ.”
Nghe đến hai chữ “ranh giới”, đầu óc Lục Thanh Tuyết bỗng oanh một tiếng, trống rỗng. Những lời nói giản dị của Diệp Phi như một chiếc chìa khóa vạn năng, mở toang cánh cửa ký ức mà nàng hằng chôn giấu. Nàng nhìn ra bóng tối ngoài hiên nhà, và trong khoảnh khắc, cảnh tượng đẫm máu của ba đêm trước tại chân núi Hải Vân Phong lại hiện lên rõ mồn một như vừa mới xảy ra hôm qua.
***
Ba đêm trước, dưới chân núi Hải Vân Phong, ranh giới giữa ngọn núi thiêng và thế giới tu tiên tàn khốc bên ngoài.
Mưa tuyết rơi xối xả, gió lạnh rít gào qua những khe đá nhọn hoắt. Lục Thanh Tuyết bước đi lảo đảo trên mặt đất trơn trượt, hơi thở của nàng đứt quãng, mỗi bước chân để lại một vệt máu đỏ tươi trên nền tuyết trắng xóa. Bộ bạch y của nàng đã bị rách nát nhiều chỗ, một bên sườn đẫm máu bởi một vết cào đen ngòm, không ngừng bốc ra luồng ma khí ăn mòn da thịt.
Đó là dấu vết của chiêu “Thái Âm Thần Ma Trảo” do Đại trưởng lão Huyết Minh của Thái Âm Thần Giáo trực tiếp thi triển.
“Ả tiện tì kia! Ngươi chạy không thoát đâu!”
Một tiếng quát như sấm nổ vang lên giữa màn đêm. Phía sau nàng tầm vài dặm, hàng trăm luồng sáng đỏ rực xé rách màn mưa tuyết, điên cuồng lao tới. Dẫn đầu là hai vị hộ pháp của Thái Âm Thần Giáo – Huyết Sát và Huyết Linh, hai lão quái vật có tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ năm, mặt mũi tàn ác, toàn thân bao phủ bởi một lớp ma hỏa màu đỏ sậm.
Theo sát sau lưng bọn chúng là hơn ba trăm tu sĩ tinh anh, đằng đằng sát khí, tạo thành một thiên la địa võng khóa chặt mọi hướng chạy trốn của Lục Thanh Tuyết.
“Giao nộp Băng Tâm Tiên Thảo ra, rồi tự phế tu vi, quỳ xuống dập đầu tạ tội với Thần Tử, có lẽ bọn ta còn chừa cho ngươi một con đường sống!” Huyết Sát cười gằn, giọng nói chứa đầy linh lực chấn động cả một vùng thung lũng, khiến những tảng đá lớn hai bên đường rạn nứt.
Lục Thanh Tuyết không thèm ngoảnh đầu lại. Nàng dùng một tay ôm chặt lấy gói trà dại bọc lá sen khô trước ngực, môi mím chặt đến rỉ máu. Nàng không sợ chết, nhưng nàng sợ không thể mang được gói trà này về dâng lên cho sư tôn. Sư tôn thích uống trà nhài, nàng đã hứa với người là sẽ mang về loại trà ngon nhất. Nàng không thể thất hứa.
“Vút! Vút! Vút!”
Những mũi tên linh lực mang theo ma hỏa liên tục bắn sượt qua người nàng, găm xuống mặt đất tạo thành những vụ nổ dữ dội. Sức ép từ các vụ nổ khiến vết thương bên sườn của Lục Thanh Tuyết càng thêm rách rộng, máu tươi tuôn ra không ngừng. Nàng cảm thấy tầm nhìn của mình bắt đầu mờ đi, đôi chân như đeo đá tảng, mỗi bước di chuyển đều đau đớn thấu xương.
Ngay phía trước, cách đó không đầy trăm trượng, là một phiến đá rêu phong vô danh cắm sâu vào lòng đất.
Đó chính là ranh giới chân núi Hải Vân Phong.
Chỉ cần bước qua phiến đá đó, nàng sẽ vào đến địa giới của sư tôn. Nhưng lúc này, khoảng cách trăm trượng ấy đối với nàng lại xa xôi tựa như khoảng cách giữa trời và đất.
“Chết đi!”
Huyết Linh ở phía sau thấy Lục Thanh Tuyết sắp chạm đến chân núi, mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn. Lão đột ngột dừng lại trên không trung, hai tay kết ấn phức tạp. Một luồng ma khí khổng lồ từ cơ thể lão tuôn ra, ngưng tụ thành một bàn tay quỷ khổng lồ màu đen xám dài mười trượng, mang theo quy tắc hủy diệt kinh hoàng của Thái Âm Thần Giáo – “Thái Âm Diệt Hồn Kích”.
Đòn kết liễu này một khi đánh trúng, không chỉ thân thể Lục Thanh Tuyết nát vụn, mà ngay cả thần hồn của nàng cũng sẽ bị nghiền nát thành tro bụi, vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Bàn tay quỷ khổng lồ rít gào lao xuống, xé rách không gian, mang theo áp lực tuyệt đối đè nặng lên vai Lục Thanh Tuyết, khiến nàng quỳ sụp xuống mặt tuyết ngay trước phiến đá ranh giới. Nàng dùng chút lực lượng tàn cuối cùng, cắm thanh kiếm gỗ xuống đất để giữ thăng bằng, mắt nhìn trừng trừng vào đòn chí mạng đang ập đến từ trên đỉnh đầu.
“Sư phụ… đồ nhi vô năng, không thể mang trà về cho người…” Lục Thanh Tuyết khẽ nhắm mắt lại, trong lòng tràn ngập sự tuyệt vọng và hối tiếc.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay của bàn tay quỷ chỉ còn cách đỉnh đầu nàng chưa đầy ba thước, một sự kiện vô cùng kỳ dị đã xảy ra.
Vào đúng thời điểm đó, trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi vừa rửa chân xong bằng một chậu nước giếng cổ mát lạnh. Hắn cảm thấy nước rửa chân đã nguội ngắt, lại có chút bụi bẩn, liền tùy ý bưng chậu nước bằng gỗ ra hiên nhà, hắt mạnh một cái xuống khe đá sau nhà để tưới cho mấy bụi cỏ dại.
“Xào…”
Dòng nước rửa chân chứa đầy quy tắc Thái Sơ vô thượng của vị Thần Minh tối cổ, chảy dọc theo các kẽ đá, len lỏi qua long mạch ẩn sâu dưới lòng đất Hải Vân Phong, và phóng thẳng xuống chân núi trong nháy mắt.
Tại phiến đá ranh giới, mặt đất đột nhiên rung chuyển nhẹ.
Một luồng sương sương mờ mờ ảo ảo, mang theo hơi nước mát lạnh bỗng nhiên từ dưới lòng đất phun trào lên, nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể của Lục Thanh Tuyết. Khi bàn tay quỷ khổng lồ màu đen mang theo sát ý vô biên chạm vào luồng sương mù mỏng manh này, không hề có tiếng nổ vang trời nào xảy ra.
“Xèo…”
Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên, giống như một giọt nước rơi vào một tấm gang đỏ rực. Bàn tay quỷ khổng lồ có thể dễ dàng san bằng một tòa thành trì, dưới sự tiếp xúc của luồng sương mù mát lạnh kia, lập tức tan chảy như băng tuyết gặp mặt trời mùa hạ. Chỉ trong vòng nửa nhịp thở, toàn bộ ma khí hủy diệt hoàn toàn biến mất không để lại một dấu vết nhỏ nhất, hóa thành một làn khói trắng nhạt nhẽo bay đi.
“Cái… cái gì?!”
Huyết Linh trợn tròn mắt, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà. Lão không tin vào mắt mình. Chiêu thức mạnh nhất của lão, dùng đến mười phần công lực của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh, lại bị một luồng sương mù vô danh dưới chân núi hóa giải một cách nhẹ nhàng như vậy?
Chưa dừng lại ở đó, luồng sương mù mát lạnh kia sau khi hóa giải đòn tấn công, đột ngột ngưng tụ thành một gợn sóng nước vô hình, nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh.
“Phốc! Phốc! Phốc!”
Huyết Sát và Huyết Linh đứng trên không trung, ngay khi gợn sóng nước kia lướt qua người, cả hai lập tức cảm thấy đan điền của mình như bị một ngọn núi lớn va chạm. Toàn bộ linh lực trong kinh mạch của bọn chúng bị đông cứng hoàn toàn, hộ thể ma hỏa tắt ngấm. Hai lão già Chúc Đồng Cảnh kêu thảm một tiếng, hộc ra một ngụm máu lớn, từ trên trời rơi tự do xuống đất như hai khúc gỗ mục.
Hơn ba trăm tu sĩ tinh anh phía sau cũng không khá hơn là bao. Gợn sóng nước lướt qua, toàn bộ vũ khí linh lực của bọn chúng nứt vỡ thành trăm mảnh, kinh mạch chấn động, đồng loạt ngã rạp xuống mặt tuyết, rên rỉ đau đớn.
Lục Thanh Tuyết lờ mờ mở mắt ra, chứng kiến cảnh tượng khó tin này. Nàng nhìn thấy phiến đá ranh giới vô danh kia dường như đang tỏa ra một luồng hào quang vàng kim nhạt nhòa, giống như một bức tường thành kiên cố nhất thế gian, ngăn cách hoàn toàn sự tàn khốc của thế giới bên ngoài.
Nàng run rẩy bò qua phiến đá ranh giới, và ngay khi toàn thân nàng nằm gọn trong địa giới của Hải Vân Phong, một cảm giác ấm áp, an toàn tuyệt đối bao bọc lấy nàng. Những sát khí, ma khí đeo bám trên vết thương của nàng lập tức bị một lực lượng vô hình thanh tẩy sạch sẽ.
Phía ngoài ranh giới, Huyết Sát chật vật bò dậy, gương mặt tột cùng sợ hãi nhìn về phía ngọn núi tối tăm Hải Vân Phong. Lão nhận ra, chỉ cần bước qua phiến đá kia một bước, bọn chúng sẽ phải đối mặt với một thực thể vô cùng đáng sợ mà bọn chúng không thể hiểu nổi.
“Rút! Mau rút lui!” Huyết Sát khàn giọng hét lên, không thèm nhìn Lục Thanh Tuyết lấy một cái, vội vàng cùng Huyết Linh và tàn quân bỏ chạy trối chết trong đêm tối.
***
“Thanh Tuyết? Thanh Tuyết! Con lại thẫn thờ cái gì thế?”
Tiếng gọi cằn nhằn quen thuộc của Diệp Phi một lần nữa kéo Lục Thanh Tuyết trở về với thực tại ấm áp của gian nhà tranh.
Nàng giật mình, nhìn thấy sư phụ đang dùng đôi đũa gõ nhẹ vào thành chén trà của mình, gương mặt hiền từ đầy vẻ dở khóc dở cười:
“Ta bảo con ăn miếng khoai lang luộc đi cho bớt đắng, sao cứ nhìn ra ngoài sân thế kia? Hay là con chê khoai lang ta trồng không ngọt bằng khoai mua ngoài chợ?”
“Dạ không… không phải đâu sư phụ.” Lục Thanh Tuyết vội vàng bưng chén trà lên, khẽ lắc đầu, khóe mắt có chút ươn ướt. Nàng cúi đầu, nhận lấy củ khoai lang luộc từ tay Diệp Phi, khẽ cắn một miếng. Vị ngọt bùi, ấm áp lan tỏa, xua tan hoàn toàn chút lạnh lẽo cuối cùng còn sót lại từ ký ức ba đêm trước.
Bây giờ nàng đã hiểu. Hóa ra cái gọi là “ranh giới cái nhà” mà sư phụ nhắc đến, chính là sự bảo hộ tuyệt đối mà người dành cho hai đệ tử. Người tuy luôn miệng tự xưng là phàm nhân, nhưng thực chất mọi hành động nhỏ nhặt nhất của người đều là thần thông vĩ đại bảo vệ bọn họ trước sóng gió thế gian.
Ở góc sân, Sở Phong đã rửa xong chiếc chảo đen rỉ sét. Hắn bưng chảo đi tới, nghe thấy lời dặn dò của Diệp Phi về “thuốc diệt muỗi” và “ranh giới”, đôi mắt thiếu niên chợt lóe lên một tia sáng sắc lạnh.
Hắn đặt chiếc chảo đen xuống cạnh bếp lò, rồi đi đến bên bàn gỗ, cung kính chắp tay nói với Diệp Phi:
“Sư phụ, ngày mai đệ tử xuống núi mua nhang muỗi, nhất định sẽ chọn loại tốt nhất, quyết không để một con muỗi nào dám bén mảng đến ranh giới Hải Vân Phong làm phiền người ngủ trưa!”
“Ừ, biết thế là tốt.” Diệp Phi hài lòng gật đầu, vỗ vai Sở Phong. “Mà dạo này muỗi dưới núi nhiều thật đấy, ta nghe tiếng vo ve cứ u u suốt cả ngày, nhức hết cả đầu. Con đi mua thì mua nhiều nhiều một chút, dùng không hết thì để dành cho mùa sau.”
“Đệ tử tuân mệnh!” Sở Phong ngoài miệng thì cung kính đáp lời, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ:
“Mười vạn đại quân Thái Âm Thần Giáo kia, ngày mai quả thực sẽ biến thành một đám muỗi chết dưới vỉ đập của ta và sư tỷ!”
Dưới thềm đá, chú chó nhỏ Tiểu Hắc khẽ nằm rạp đầu xuống hai chân trước, đôi mắt đỏ rực trong bóng tối khẽ chớp một cái. Nó vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, hướng cái nhìn đầy giễu cợt về phía chân núi xa xôi, nơi những ánh lửa trại của quân đội Thái Âm Thần Giáo đang bập bùng cháy.
Đám người kia, có lẽ vẫn đang hừng hực khí thế, bày binh bố trận và thề thốt sẽ san phẳng Hải Vân Phong để trả thù cho Thần Tử của bọn chúng. Bọn chúng làm sao có thể ngờ được rằng, số phận của cả tông môn bọn chúng, thực chất đã được định đoạt chỉ bằng một vài lời cằn nhằn đời thường của một vị phàm nhân trung niên đang ngồi uống trà dại trên đỉnh núi này.
Gió đêm tiếp tục thổi qua Hải Vân Phong, mang theo hương trà lài thoang thoảng bay xa, lướt qua phiến đá ranh giới vô danh dưới chân núi, như một lời cảnh báo thầm lặng dành cho cả thế gian:
Thiên cơ bất khả lộ, và ranh giới của Hải Vân Phong, chính là cấm địa bất khả xâm phạm của vạn giới.