Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 16: Diệp Phi nhóm lửa

Cập nhật lúc: 2026-06-13 18:19:26 | Lượt xem: 5

Một cơn mưa đá rào rào đột ngột trút xuống giữa đêm hè oi ả trên đỉnh Hải Vân Phong. Những hạt đá tròn xoe, lấp lánh như ngọc trai rơi lộp bộp trên mái tranh, nhưng kỳ lạ thay, chúng không hề mang theo hơi lạnh buốt giá của nước đá thông thường. Ngược lại, mỗi hạt đá khi chạm đất đều tỏa ra một thứ mùi hương nồng nồng, ngai ngái của rỉ đồng cổ xưa. Đây chính là hiện tượng “Đồng Vũ” cực kỳ hiếm gặp, chỉ được nhắc đến trong những trang thư tịch rách nát từ thời khai thiên lập địa của Âu Lạc Thần Châu, báo hiệu cho sự thức tỉnh của một món thần khí đúc bằng đồng xanh đang ngủ yên dưới lòng đất thiêng Nghĩa Lĩnh.

Giữa cơn mưa đá kỳ dị ấy, một vệt sáng màu huyết dụ đột ngột xé toạc màn mây đen rậm rạp từ hướng Đông Hải xa xôi phóng tới, giống như một con mắt đỏ ngầu đang điên cuồng dò tìm vị trí của Lục Thanh Tuyết. Đó chính là luồng khí tức hung tàn phát ra từ Huyết Sắc Truy Sát Lệnh của Thái Âm Thần Giáo. Thế nhưng, ngay khi vệt sáng huyết sắc kia vừa chạm đến phạm vi ranh giới vô hình của ngọn núi, nó liền bị một luồng khí thế thản nhiên, thâm trầm xé rách thành trăm mảnh nhỏ, hóa thành những đốm lửa tàn lụi rồi biến mất tăm vào hư không, không kịp để lại dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Trong gian bếp nhỏ lợp mái tranh nứt nẻ, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vẫn đang ngồi sát bên nhau, mắt không rời khỏi khe cửa sổ tre. Chứng kiến cảnh tượng vệt sáng truy sát của một đại tông môn bị bóp nát một cách dễ dàng và lặng lẽ như thế, hai đệ tử chỉ biết nhìn nhau đầy kinh hãi, trong lòng dâng lên một nỗi sùng bái sâu sắc đối với vị sư tôn đang thong thả đi vào từ ngoài sân.

Diệp Phi bước qua ngưỡng cửa gỗ, trên người vẫn mặc bộ y phục bằng vải thô màu đen nhạt đã giặt đến bạc màu, đôi chân trần vẫn còn bám chút bùn đất ẩm ướt từ vườn rau cải sau nhà. Hắn vừa đi vừa đưa tay phủi phủi mấy hạt đá tròn xoe bám trên vai áo, khuôn mặt thư sinh khoảng bốn mươi tuổi hiện rõ vẻ cằn nhằn, oán trách cái thời tiết quái đản của vùng đất này.

“Thời tiết dạo này thật là điên rồ hết chỗ nói.” Diệp Phi lắc đầu, đặt chiếc chổi tre vào góc tường rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu bằng tre đã mòn vẹt một bên. “Giữa mùa hè đỏ lửa mà lại đổ mưa đá rào rào. Đã thế, mấy hạt đá này ngửi cứ có mùi rỉ sét như đống sắt vụn của lão Vương bán phế liệu ở chợ Phong Châu. Đúng là ô nhiễm môi trường ở cái tu tiên giới này ngày càng nghiêm trọng rồi.”

Nói xong, hắn ngước mắt nhìn hai đứa đệ tử của mình. Một đứa thì tay cầm khúc củi khô mà mặt ngơ ngác như mất hồn, đứa còn lại thì mặt mũi tái nhợt, trên tà áo trắng tinh khôi vẫn còn vương lại vài vệt đỏ sẫm trông cực kỳ nổi bật.

Diệp Phi nhướng mày, trong lòng không khỏi thở dài. Hắn thầm nghĩ: *Con bé Thanh Tuyết này bình thường lạnh lùng như băng tuyết, thế mà hôm nay đi chợ búa kiểu gì mà để người ngợm nhem nhuốc thế kia? Lại còn dính nước quả gì đỏ lòm lên áo nữa chứ, đúng là vụng về y như thằng nhóc Sở Phong.*

“Thanh Tuyết, con bé này.” Diệp Phi nheo mắt, giọng điệu đầy vẻ quan tâm pha chút trách móc của một người cha già: “Hôm nay đi chợ Phong Châu mua trà nhài có chuyện gì vui không? Sao mặt mũi lại nhợt nhạt như người mất hồn thế kia? Lại còn vệt đỏ lòm trên áo kia nữa, con lại ăn vụng dưa hấu ngoài chợ rồi quệt vào áo đúng không?”

Lục Thanh Tuyết giật mình, vội vàng đưa bàn tay ngọc ngà che đi vệt máu khô trên vạt áo trắng. Đó vốn là máu của những kẻ xấu số thuộc Thái Âm Thần Giáo đã bị kiếm ý của nàng chém bay màu ở bến cảng Đông Hải lúc chiều. Nàng cúi đầu, giọng nói có chút ngập ngừng, sợ hãi vì lo rằng sư phụ sẽ phát hiện ra mình lại ra tay chém giết, làm ảnh hưởng đến cuộc sống ẩn dật yên bình của người.

“Sư tôn… đồ nhi không có ăn vụng dưa hấu.” Lục Thanh Tuyết lắp bắp, hai má hơi ửng hồng vì ngượng ngùng: “Chỉ là… hôm nay ở bến cảng Đông Hải, đồ nhi vô tình đụng phải một số người của… của một bang hội lớn dưới núi. Bọn họ… bọn họ hành xử có chút bá đạo, không cho đồ nhi mua trà nhài cho người, lại còn muốn cướp đồ.”

Nàng cố ý nói giảm nói tránh, tuyệt đối không dám hé răng nửa lời về việc mình đã dùng thanh kiếm gỗ đẽo vụng chém đôi biển Đông Hải và phế sạch tu vi của Đại trưởng lão Mạc Hải.

Sở Phong ngồi bên cạnh thấy sư tỷ bị dồn vào thế bí, vội vàng nhảy vào đỡ lời, vẻ mặt vô cùng căm phẫn: “Đúng thế đó sư phụ! Con hôm nay xuống trấn dưới mua muối hột cho người, cũng gặp mấy gã côn đồ mặc áo xám tro của cái bang hội gì đó dưới núi. Bọn chúng hống hách vô cùng, định cướp cả túi muối của con! Con chỉ tiện tay dùng cái chảo đen gạt nhẹ một cái, bọn chúng liền ngã lăn quay xuống mương nước thải. Nhưng con nghe người ta bàn tán, bang hội của bọn chúng rất đông, bang chủ lại cực kỳ hung dữ. Bọn chúng đang dọa sẽ kéo hàng vạn anh em đến san phẳng cái đồi rau cải của chúng ta để đòi lại công đạo!”

Diệp Phi nghe xong, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

Trong đầu hắn lúc này, bộ não của một phàm nhân trăm phần trăm đang tự động dịch những lời của hai đệ tử sang phiên bản “phàm trần” đầy kịch tính:

*Cái gì?! Một đám côn đồ bến bãi, bang hội xã hội đen ở Đông Hải dám chặn đường bắt nạt một cô bé chân yếu tay mềm, ngoan ngoãn như Thanh Tuyết? Đã thế, đám lưu manh giang hồ mặc áo xám tro ở thôn bên còn định cướp cả túi muối hột của thằng nhóc Sở Phong, lại còn dám đe dọa kéo hàng vạn tên côn đồ mang gậy gộc đến đập phá trang trại, san phẳng vườn rau cải mà hắn đã còng lưng chăm bón, tưới nước phân gà bấy lâu nay?!*

Sự giận dữ của một lão nông phàm nhân bị kẻ khác chạm đến chén cơm lập tức bùng nổ. Đối với Diệp Phi, cái gọi là tu tiên giới có sụp đổ, thiên địa có hủy diệt hay tiên đế có rụng rơi như sung thì cũng chẳng liên quan gì đến hắn. Nhưng dám bắt nạt đệ tử của hắn, lại còn dám đe dọa đến vườn rau cải – nguồn sống và là niềm vui điền viên duy nhất của hắn ở cái thế giới quái quỷ này – thì đúng là không thể dung thứ!

“Một lũ lưu manh vô học! Thật là quá quắt, không coi ai ra gì!” Diệp Phi hậm hực đập mạnh tay xuống bàn gỗ, khiến chiếc bàn thô sơ khẽ rùng mình một cái.

Thế nhưng, cái đập tay tưởng chừng như nhẹ nhàng của một phàm nhân kia, đối với Lục Thanh Tuyết và Sở Phong lại chẳng khác nào một tiếng sấm rền từ thời khai thiên lập địa. Trong một tích tắc, linh mạch khổng lồ dưới lòng đất Hải Vân Phong lập tức đông cứng lại, vạn dặm mây đen bao phủ bầu trời Âu Lạc Thần Châu trong nháy mắt bị một luồng uy áp vô hình chấn nát thành hư vô, trả lại bầu trời đêm đầy sao sáng tỏ.

“Các con cứ yên tâm ở trên núi, không việc gì phải sợ!” Diệp Phi đứng phắt dậy, xắn tay áo vải thô lên đến tận cùi chỏ, lộ ra hai cánh tay rắn rỏi của một phàm nhân quanh năm suốt tháng làm việc nặng. “Để ta xem đứa nào dám dẫn xác đến đây đập phá vườn rau của chúng ta! Trời dạo này đổ mưa đá lạnh lẽo, để ta nhóm một đống lửa thật to cho ấm áp, rồi nấu một nồi canh cá chép thật nóng cho các con bồi bổ. Ăn no ấm bụng rồi mới có sức mà đối phó với lũ lưu manh kia!”

Nói rồi, Diệp Phi hầm hầm bước ra góc sân, nơi để đống củi khô.

Đống củi này thực chất là những khúc gỗ Ngô Đồng vạn năm, gỗ Lôi Kích rụng xuống từ những trận thiên kiếp cấp Chí Tôn, được Diệp Phi tiện tay nhặt nhạnh về trong những lần lên núi quét lá rụng. Đối với hắn, đây chỉ là những khúc củi nhóm lò bắt lửa tốt, nhưng đối với giới tu tiên ngoài kia, chỉ cần một mẩu dăm gỗ nhỏ của những khúc gỗ này cũng đủ để các đại năng tranh đoạt đến sứt đầu mẻ trán để chế tạo ra những món hộ thân pháp bảo cấp bậc Chúc Đồng hay thậm chí là Lạc Vũ Cảnh.

Diệp Phi cầm lấy chiếc rìu sắt rỉ sét dắt ở vách tường trát đất. Chiếc rìu này, chính là Khai Thiên Thần Rìu từng một thời chém đôi Hỗn Độn, giờ đây đang bị hắn dùng để… bổ củi.

“Cạch! Cạch! Cạch!”

Mỗi một nhát rìu bổ xuống, không gian xung quanh lại khẽ run rẩy một nhịp. Những khúc gỗ Ngô Đồng vạn năm cứng hơn cả kim cương tinh thuần, dưới lưỡi rìu rỉ sét của Diệp Phi lại mềm mại như những củ cải trắng, dễ dàng bị chẻ đôi, chẻ tư thành những thanh củi đều tăm tắp, xếp gọn gàng thành một đống lớn.

Ở trong bếp, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nhìn qua khe cửa, hai cặp mắt trợn ngược lên vì kinh hoàng.

“Sư… sư tỷ, tỷ có thấy những tia sáng màu vàng kim bắn ra từ lưỡi rìu của sư phụ không?” Sở Phong nuốt nước bọt cái ực, giọng run rẩy hỏi nhỏ.

“Đó… đó là quy tắc Khai Thiên.” Lục Thanh Tuyết lắp bắp, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập sự ngơ ngác: “Mỗi một nhát rìu của sư tôn đều đang chém đứt nhân quả của mười vạn đại quân Thái Âm Thần Giáo. Người tuy nói là chẻ củi để nấu cơm, nhưng thực chất là đang dùng chí lý đại đạo để cảnh cáo toàn bộ tu tiên giới phương Bắc! Sức mạnh này… thực sự quá kinh khủng!”

Chẻ xong một ôm củi lớn, Diệp Phi ôm chúng vào bếp, xếp gọn gàng vào trong bếp lò đất nung. Hắn lẩm bẩm: “Củi này dạo này hơi ẩm do mưa đá, phải dùng chút mồi lửa mạnh mới cháy được.”

Hắn thò tay vào túi áo, lôi ra một bao diêm phàm nhân mua ở chợ Phong Châu với giá hai đồng tiền đồng. Đối với Diệp Phi, đây chỉ là bao diêm bình thường dùng để nhóm bếp, nhưng đối với quy luật thiên địa, mỗi một que diêm trong bao kia đều được làm từ những nhánh cây của Thần Thụ Phù Tang, chứa đựng ngọn lửa Chân Hỏa mặt trời tinh thuần nhất.

“Xoẹt!”

Diệp Phi quẹt mạnh một que diêm vào sườn bao. Một tia lửa nhỏ màu đỏ cam bùng lên, chiếu sáng khuôn mặt thư sinh nhưng đầy vẻ nghiêm nghị của hắn. Hắn ghé sát que diêm vào đống củi khô dưới bếp lò.

“Bùm!”

Không phải là một tiếng nổ vật lý thông thường, mà là một tiếng gầm vang vọng trực tiếp vào thần hồn của vạn vật sinh linh trong vòng vạn dặm.

Ngay khi ngọn lửa từ que diêm chạm vào đống củi Ngô Đồng vạn năm, một luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm pha lẫn vàng kim rực rỡ đột ngột bùng lên từ trong bếp lò đất nung. Ngọn lửa kia không hề thiêu rụi gian bếp, cũng không tỏa ra sức nóng thiêu đốt ba thầy trò, nhưng nó lại hóa thành một cột sáng hỏa diễm khổng lồ, xuyên thủng mái tranh của ngôi nhà (mà kỳ lạ thay, mái tranh không hề bị sứt mẻ một cọng cỏ nào), phóng thẳng lên chín tầng mây xanh!

Trên bầu trời đêm đen kịt của Hải Vân Phong, cột sáng hỏa diễm kia đột ngột ngưng tụ, biến đổi hình dạng.

“Lệ…!”

Một tiếng chim hót lảnh lót, kiêu hùng và chứa đựng sức mạnh tái sinh vô tận vang vọng khắp đất trời Âu Lạc Thần Châu.

Từ trong cột hỏa diễm, một con Hỏa Phượng Hoàng khổng lồ dài tới vạn trượng, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa Chân Hỏa mặt trời rực rỡ, sải đôi cánh rực lửa che kín cả bầu trời. Mỗi một sợi lông vũ của nó đều là một vệt kiếm ý chí dương tinh thuần, mỗi một cái vỗ cánh đều cuốn theo những luồng khí nóng hừng hực, xua tan hoàn toàn màn sương độc và bóng tối đang bao phủ toàn bộ vùng biển Đông Hải và đất liền Phong Châu.

Dị tượng Hỏa Phượng Hoàng lơ lửng trên đỉnh Hải Vân Phong, tỏa ra một thứ uy áp tối cổ, khiến cho toàn bộ các đại năng tu tiên, các vị Lạc Tướng, Lạc Hầu và thậm chí là cả những vị hoàng tộc đang ngự trị trong hoàng cung Phong Châu Thần Đô đều phải đồng loạt quỳ sụp xuống đất, run rẩy không thôi trước sức mạnh thần thánh này.

Lúc này, ở dưới chân núi Hải Vân Phong, ba vị trưởng lão của Thái Âm Thần Giáo là Khương Vân, Tần Sát cùng Thần Tử Cổ Vô Song đang dẫn đầu hàng ngàn tu sĩ tinh anh chuẩn bị bày trận pháp vây núi.

Khi nhìn thấy con Hỏa Phượng Hoàng vĩ đại xuất hiện trên đỉnh núi, phát ra tiếng gầm rung trời chuyển đất, toàn bộ đại quân của Thái Âm Thần Giáo lập tức đứng hình.

“Cái… cái gì thế kia?!” Khương Vân trợn tròn mắt, hàm râu bạc phơ run bần bật: “Đó là… Thần thú Thái Cổ Hỏa Phượng Hoàng?! Tại sao một ngọn núi phàm nhân lại có thể xuất hiện dị tượng khủng khiếp như vậy?!”

Tần Sát thì mặt cắt không còn một giọt máu, chiếc trường kiếm hộ thân trên tay hắn tự động rên rỉ rồi gãy làm đôi vì không chịu nổi áp lực từ kiếm ý chí dương tỏa ra từ con phượng hoàng trên trời: “Không ổn rồi! Đây không phải là dị tượng tự nhiên! Đây là… đây là có vị Thần Minh tối cổ đang nổi giận! Ngọn lửa kia… chỉ cần một tia nhỏ rơi xuống cũng đủ để thiêu rụi toàn bộ mười vạn đại quân của chúng ta thành tro bụi vĩnh viễn!”

Cổ Vô Song đứng bên cạnh, chiếc quần dệt sợi tơ kim giáp vốn đã ẩm ướt từ trước, nay lại càng thêm… ướt sũng. Hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu, khóc không ra tiếng: “Ta không muốn chết! Ta không muốn đối đầu với Thần Minh! Mau rút lui! Mau rút lui!”

Hàng ngàn chiến thuyền bọc sắt đen của Thái Âm Thần Giáo, dưới sức nóng vô hình của Hỏa Phượng Hoàng, bắt đầu có dấu hiệu tan chảy như những cục nến sáp. Các tu sĩ hoảng loạn giẫm đạp lên nhau để tìm đường tháo chạy, không còn một chút khí thế kiêu ngạo nào của một đại tông môn hàng đầu.

Trong khi bên ngoài đất trời đang rung chuyển, vạn người quỳ lạy, thì ở trong bếp, Diệp Phi vẫn đang thản nhiên cầm một chiếc thìa gỗ lớn, khuấy khuấy nồi nước dùng đang sôi sùng sục trên bếp lò.

“Đấy, củi khô chẻ ra nhóm lò có khác, cháy đượm thật.” Diệp Phi cười híp mắt, hoàn toàn không hay biết con Hỏa Phượng Hoàng vạn trượng trên đầu mình chính là sản phẩm từ que diêm hắn vừa quẹt. “Nào, Thanh Tuyết, Sở Phong, hai đứa mau chuẩn bị bát đũa đi. Nước sôi rồi, hôm nay chúng ta ăn lẩu cá chép kho tiêu bồi bổ sức khỏe!”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nhìn nhau, trong lòng chỉ còn lại một niềm kính sợ tột cùng.

“Sư phụ… người thật là vĩ đại.” Sở Phong thầm nghĩ trong lòng, hai tay run run bưng rổ rau cải tiến lại gần bếp lò. “Người chỉ cần nhóm một đống lửa chẻ củi bình thường, đã có thể triệu hồi ra Hỏa Phượng Hoàng Thái Cổ để dọa cho mười vạn quân địch sợ đến vỡ mật. Chiêu thức ‘giả heo ăn hổ’ này của sư phụ quả thực đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, không một chút tỳ vết!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8