Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 12: Lời mời bá đạo

Cập nhật lúc: 2026-06-13 18:04:29 | Lượt xem: 5

Làn gió rít gào bên tai Lục Thanh Tuyết khi nàng lướt đi giữa những tầng mây xám xịt của vùng trời Đông Hải. Khác với vẻ oai phong lẫm liệt, một kiếm chém đôi đại dương tiêu diệt thủy quái Hắc Hải Ma Chương lúc nãy, lúc này trông nàng chẳng khác nào một cô nữ sinh đi học muộn đang ba chân bốn cẳng chạy trốn thầy giám thị.

Nàng không dám vận dụng quá nhiều linh lực để ngự kiếm phi hành. Lý do rất đơn giản: sư tôn Diệp Phi luôn tự nhận mình là một phàm nhân trăm phần trăm. Nếu nàng bay về núi với một luồng tiên quang rực rỡ, kéo theo dị tượng băng tuyết ngập trời, chẳng phải là đang gián tiếp “bóc phốt” lời nói dối của người hay sao? Sư tôn mà giận lên, nhẹ thì tịch thu thanh kiếm gỗ yêu thích, nặng thì phạt nàng quét dọn chuồng gà của Tiểu Hắc suốt ba tháng ròng rã. Chỉ cần nghĩ đến việc phải đối mặt với ánh mắt khinh bỉ của con Thôn Thiên Ma Lang ngụy trang thành chó đen kia, Lục Thanh Tuyết đã cảm thấy rùng mình.

Nàng ôm khư khư gói trà dại bọc trong lá sen khô vào lồng ngực, tay kia xách theo hai túi muối hột mua ở bến cảng Đông Hải, lẩm bẩm tự nhủ:

“Phải nhanh lên mới được. Sư tôn thích uống nước trà nhài ấm vào buổi chiều. Gói trà dại này tuy không có linh khí dao động, nhưng vị thanh ngọt tự nhiên, chắc chắn hợp khẩu vị dưỡng sinh của người. Còn có muối hột này nữa, sư đệ Sở Phong dạo này cứ cằn nhằn mãi về việc món cá kho thiếu đi vị mặn đậm đà của biển cả…”

Nàng vừa bay vừa tính toán làm sao để lẻn vào cửa sau ngôi nhà tranh một cách im lặng nhất, hoàn toàn không hề hay biết rằng, ở vùng giáp ranh chân núi Hải Vân Phong lúc này, một tấn trò đời đang được dàn dựng vô cùng công phu.

Dưới chân núi, chín con giao long khổng lồ của Thần Tử Cổ Vô Song đang nằm phủ phục trên mặt đất, nhưng cái đầu to tướng của chúng thỉnh thoảng lại khẽ run lên vì sợ hãi. Uy áp từ ngọn núi thiêng phía trên khiến bản năng dã thú của chúng không ngừng gào thét đòi bỏ chạy.

Ngự trên cỗ xe rồng hoàng kim lộng lẫy, Cổ Vô Song vẫn giữ nguyên tư thế ngồi vắt chéo chân đầy tao nhã. Hắn khẽ lắc nhẹ chiếc ly ngọc đựng linh tửu màu đỏ sậm, khuôn mặt tuấn mỹ vô song tràn đầy vẻ ngạo nghễ của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực. Hắn vừa phát đi huyết sắc truyền âm phù về tổng đàn Thái Âm Thần Giáo, yêu cầu các trưởng lão mang theo hộ phái thần binh lập tức đến đây hỗ trợ. Hắn muốn dùng một thế trận hoành tráng nhất, nghiền nát ngọn núi vô danh này để chứng minh cho cả Âu Lạc Thần Châu thấy: uy nghiêm của Thái Âm Thần Giáo là bất khả xâm phạm!

Triệu Bá, kẻ vừa bị Lục Thanh Tuyết dùng quạt nan rách phẩy bay mất một quãng đường dài lúc nãy, hiện tại đang khúm núm đứng bên cạnh xe rồng. Mặt hắn sưng vù như cái bánh bao kẹp thịt, quần áo rách rưới, vừa bôi linh dược vừa run rẩy báo cáo:

“Thần Tử điện hạ, thuộc hạ… thuộc hạ vừa cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ băng thanh ngọc khiết đang từ hướng Đông Hải bay nhanh về phía này. Luồng khí tức đó tuy đã được cố ý thu liễm, nhưng cái cảm giác lạnh thấu xương tủy kia thì thuộc hạ không thể nào quên được! Chính là ả! Chính là con ả đã dùng kiếm gỗ chém thuộc hạ!”

Cổ Vô Song nhướng mày, đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia sáng tàn nhẫn xen lẫn thích thú. Hắn đặt ly ngọc xuống, đứng dậy bước ra rìa xe rồng, nhìn về hướng chân trời phía Đông:

“Ồ? Bản Thần Tử còn chưa lên núi tìm, nàng ta đã tự mình dẫn xác đến đây? Đúng là thú vị. Để xem nàng ta có ba đầu sáu tay thế nào mà dám vuốt râu cọp Thái Âm Thần Giáo.”

Chỉ vài nhịp thở sau, một đạo thanh quang nhạt nhòa, mờ ảo đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là một làn sương mù bình thường, từ xa lướt tới. Lục Thanh Tuyết đang định hạ xuống lối mòn nhỏ ở sườn núi phía sau để lẻn về nhà, thì đột nhiên, không gian xung quanh nàng bỗng chốc đông cứng lại.

“Hống!!!”

Chín con giao long đồng loạt gầm rống, thân hình khổng lồ của chúng lao vút lên không trung, tạo thành một vòng vây khóa chặt mọi hướng rút lui của nàng. Cùng lúc đó, hàng trăm tu sĩ mặc chiến giáp hoàng kim của Thái Âm Thần Giáo đồng loạt rút ra trường thương rực sáng linh lực, xếp thành một tòa kim quang trận pháp khổng lồ, phong tỏa hoàn toàn bầu trời trong phạm vi mười dặm.

Lục Thanh Tuyết buộc phải dừng bước trên hư không. Nàng nhìn vòng vây trùng trùng điệp điệp xung quanh, rồi lại nhìn xuống gói trà dại trong tay mình, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại đầy vẻ phiền muộn.

“Lại là cái đám người mặc đồ vàng khè lòe loẹt này. Thật là phiền phức mà.” Nàng thầm nghĩ trong lòng, cảm thấy vô cùng bất mãn. “Sư tôn nói dạo này thời tiết hanh khô, nếu gói trà này bị dính bụi bẩn hay ma khí của bọn họ, pha ra nước trà sẽ bị chát. Mình phải giải quyết nhanh gọn lẹ mới được.”

Cổ Vô Song từ trên xe rồng bước xuống hư không. Hắn không cần ngự kiếm, mỗi bước chân dẫm xuống đều có một đóa hoa sen bằng ánh sáng màu vàng kim nâng đỡ, tỏa ra dị tượng Thái Âm rực rỡ sau lưng. Hắn đứng cách Lục Thanh Tuyết khoảng mười trượng, chắp tay sau lưng, ánh mắt dò xét quét qua người nàng.

Và ngay trong khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo của Lục Thanh Tuyết, đồng tử của Cổ Vô Song khẽ co rụt lại.

Đẹp! Quá đẹp!

Hắn đã từng nhìn thấy vô số thánh nữ, công chúa của các đại gia tộc tu tiên ở Phong Châu Thần Đô, nhưng chưa từng thấy ai có được khí chất đặc biệt như cô gái trước mắt này. Nàng mặc một bộ bạch y đơn giản bằng vải thô, tóc búi hờ bằng một dải lụa xanh, trên người không hề có bất kỳ trang sức quý giá nào. Thế nhưng, làn da của nàng lại trắng mịn như tuyết đầu mùa, tỏa ra một luồng ánh sáng huỳnh quang nhạt nhạt của thể chất Băng Cơ Ngọc Cốt. Ánh mắt nàng lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng ngàn năm, mang theo một vẻ xa cách, thoát tục mà không một phàm trần nào có thể chạm tới.

Lòng tham và dục vọng chiếm hữu trong lòng Cổ Vô Song lập tức bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Hắn thầm nghĩ: “Thể chất Băng Cơ Ngọc Cốt cực phẩm thế này! Nếu dùng nàng làm lô đỉnh để song tu Thái Âm Thần Quyết của ta, không chỉ giúp ta đột phá Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong trong vòng ba năm, mà thậm chí còn có cơ hội dòm ngó cảnh giới Lạc Vũ Cảnh tối cao! Đây quả thực là món quà mà ông trời ban tặng cho ta!”

Nghĩ đến đây, khuôn mặt kiêu ngạo của Cổ Vô Song giãn ra, hiện lên một nụ cười mà hắn tự cho là vô cùng quyến rũ và bá đạo. Hắn khẽ hắng giọng, dùng giọng điệu ban ơn của một kẻ bề trên lên tiếng:

“Nàng chính là đại đệ tử của Hải Vân Phong? Bản Thần Tử là Cổ Vô Song, người thừa kế tương lai của Thái Âm Thần Giáo. Hôm nay bản Thần Tử dẫn quân đến đây, vốn dĩ là để san phẳng ngọn núi này, bắt kẻ đã làm tổn thương trưởng lão của giáo ta phải đền mạng. Thế nhưng, sau khi nhìn thấy nàng, bản Thần Tử quyết định cho nàng một cơ hội đổi đời.”

Lục Thanh Tuyết lẳng lặng đứng đó, không hề nói một lời nào, chỉ có đôi mắt lạnh lùng nhìn hắn như nhìn một sinh vật lạ kỳ mới xuất hiện ở bến cảng Đông Hải.

Cổ Vô Song thấy nàng im lặng, tưởng rằng nàng đã bị danh tiếng của hắn và Thái Âm Thần Giáo dọa sợ, càng thêm đắc ý, tiến lên một bước, lớn tiếng nói:

“Chỉ cần nàng bằng lòng đi theo bản Thần Tử, làm đệ nhất lô đỉnh của ta, cùng ta song tu đại đạo, ta không chỉ tha mạng cho tên sư tôn phàm nhân yếu ớt kia của nàng, mà còn ban cho nàng tài nguyên tu luyện vô tận! Thái Âm Thần Giáo ta có hàng vạn năm truyền thừa, đan dược cấp Chí Tôn, thần binh lợi khí nhiều vô số kể. Nàng ở ngọn núi rách nát này, đi theo một tên phàm nhân lừa đảo thích trồng rau nuôi cá thì có tương lai gì chứ? Đi theo ta, nàng sẽ là nữ nhân tôn quý nhất dưới một người, trên vạn người của cả Âu Lạc Thần Châu!”

Hắn tự tin đến mức ngực ưỡn ra, cằm hơi vểnh lên, chờ đợi cảnh tượng cô gái trước mặt sẽ quỳ sụp xuống đất, khóc lóc tạ ơn vì đã nhận được đặc ân lớn lao này. Ở Tu Tiên giới, kẻ mạnh là vua, việc một nữ tu sĩ được Thần Tử của một siêu cấp thế lực chọn làm lô đỉnh song tu, tuy nghe thì có vẻ tàn nhẫn, nhưng đối với nhiều kẻ mà nói, đó là một cơ hội một bước lên mây mà nằm mơ cũng không thấy được.

Thế nhưng, phản ứng của Lục Thanh Tuyết lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn.

Nàng đứng yên trên hư không, chớp chớp mắt hai cái. Sau đó, nàng khẽ cúi đầu nhìn xuống gói trà dại bọc lá sen trong tay, rồi lại ngẩng lên nhìn bộ giáp vàng lấp lánh của Cổ Vô Song, giọng nói lạnh nhạt, trong vắt như tiếng khánh ngọc vang lên:

“Đầu óc ngươi… có vấn đề à?”

“Cái gì?!” Cổ Vô Song biến sắc, nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.

Lục Thanh Tuyết khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự thông cảm và ái ngại:

“Ta nói là, nếu ngươi có bệnh về đầu óc, thì nên xuống núi tìm mấy vị đại phu phàm nhân ở chợ Phong Châu mà hốt thuốc uống đi. Đừng đứng ở chân núi Hải Vân Phong mà nói nhảm nữa. Sư tôn của ta là một phàm nhân hiền lành, người ghét nhất là những thứ ô uế, ồn ào xuất hiện gần nhà. Còn nữa…”

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bộ giáp vàng rực rỡ của hắn, khẽ bĩu môi:

“Cái bộ đồ vàng khè này của ngươi trông thật là lòe loẹt và quê mùa. Nhìn qua cứ tưởng là đống phân gà mà sư tôn dùng để bón cho vườn rau cải sáng nay. Nói thật, nó chẳng bằng một góc chiếc chảo đen rỉ sét của sư đệ ta. Ít ra chiếc chảo đó còn dùng để nấu canh cá chép được, còn bộ đồ này của ngươi… mang đi quét dọn chuồng gà chắc Tiểu Hắc cũng chê bẩn.”

“Phốc!!!”

Cách đó không xa, Bách Lý Vân đang bò trốn trong bụi rậm nghe thấy những lời này, suýt chút nữa thì hộc máu mồm vì nén cười và kinh hãi. Hắn trợn tròn mắt nhìn Lục Thanh Tuyết, trong lòng gào thét điên cuồng: “Trời đất ơi! Tiên cô ơi là tiên cô! Người có biết người đang nói chuyện với ai không?! Đó là Thần Tử của Thái Âm Thần Giáo đấy! Người lại so sánh chiến giáp hoàng kim đúc bằng Thái Dương Thần Thiết của người ta với phân gà và chảo đen rỉ sét?! Đây không phải là vả mặt bình thường nữa rồi, đây là đem tôn nghiêm của Thần Tử xuống đất chà đạp, rồi còn lấy chổi tre quét đi quét lại mười lần!”

Khuôn mặt tuấn mỹ của Cổ Vô Song trong nháy mắt chuyển từ đỏ hồng sang tím tái, rồi cuối cùng là đen kịt như đít chảo. Gân xanh trên trán hắn giật liên hồi, đôi mắt rực lửa sát khí ngút trời. Hắn là ai? Hắn là Thần Tử cao quý của Thái Âm Thần Giáo! Đi đến đâu cũng có vạn người quỳ lạy, ngay cả hoàng tộc Hùng Vương ở Phong Châu Thần Đô cũng phải nể mặt hắn ba phần. Vậy mà hôm nay, ngay tại cái xó xỉnh chân núi này, hắn lại bị một con ả vô danh so sánh chiến giáp của mình với phân gà và chảo rỉ sét!

“Càn… càn rỡ!!!” Cổ Vô Song rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì giận dữ tột độ. “Ả tiện tì kia! Ngươi dám sỉ nhục bản Thần Tử?! Hôm nay ta sẽ bắt sống ngươi, phế bỏ tu vi, biến ngươi thành con nô tì đê tiện nhất, ngày đêm quỳ dưới chân ta để sám hối! Còn cái tên sư tôn phàm nhân của ngươi, ta sẽ tự tay lột da hắn, treo xác trên đỉnh Hải Vân Phong này để làm mồi cho quạ!”

“Ngươi dám sỉ nhục sư tôn?!”

Ánh mắt Lục Thanh Tuyết đột ngột lạnh lùng đến cực điểm. Luồng khí tức ấm áp, nhàn nhạt bao quanh nàng lúc nãy trong nháy mắt biến mất, thay vào đó là một luồng kiếm ý lạnh buốt, sắc lẹm như muốn đóng băng cả không gian vạn dặm. Nàng có thể chịu đựng việc kẻ khác sỉ nhục mình, nhưng tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai chạm đến một sợi tóc của người sư tôn vĩ đại đã cứu mạng nàng. Đối với nàng, Diệp Phi chính là thần minh, là tín ngưỡng tối cao duy nhất trên cuộc đời này!

Nàng khẽ chuyển gói trà dại sang tay trái, tay phải chậm rãi đặt lên chuôi thanh kiếm gỗ đẽo vụng dắt bên hông.

“Sư tôn từng dạy, làm người phải lấy đức phục người, không nên tùy tiện sát sinh…” Lục Thanh Tuyết lẩm nhẩm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại rõ ràng lọt vào tai tất cả mọi người xung quanh. “Nhưng người cũng nói, gặp loại ruồi muỗi vo ve quá ồn ào, thì tiện tay đập bẹt một cái cho sạch sân là được. Hôm nay, ta sẽ thay sư tôn dọn dẹp đống rác rưởi này.”

“Hừ! Chỉ bằng một thanh kiếm gỗ rách nát kia sao? Cho người lên! Bắt sống ả cho ta!” Cổ Vô Song điên cuồng hét lớn.

“Tuân lệnh Thần Tử!”

Hàng trăm tu sĩ mặc chiến giáp hoàng kim đồng loạt gầm lên. Kim quang trận pháp lập tức vận chuyển, hàng trăm luồng thương ảnh rực sáng như mưa sao băng, mang theo sức mạnh có thể dễ dàng đâm thủng một ngọn núi lớn, điên cuồng lao về phía Lục Thanh Tuyết. Chín con giao long khổng lồ cũng há to cái miệng đầy răng nanh, phun ra những luồng long tức rực lửa, nung đỏ cả một khoảng trời.

Trận thế này, đối với bất kỳ tu sĩ Chúc Đồng Cảnh nào mà nói, đều là một đòn chí mạng không thể chống đỡ. Đây thực sự là một cuộc chiến không cân sức về mặt số lượng và quy mô!

Thế nhưng, đứng trước thế trận thiên quân vạn mã ấy, Lục Thanh Tuyết chỉ khẽ thở dài một tiếng. Nàng không hề hoảng hốt, cũng không vận dụng linh lực cuồn cuộn để chống đỡ. Nàng chỉ nhớ lại những nét vẽ nguệch ngoạc của sư tôn trên tờ giấy Dó, nhớ lại cách người cầm dao nhỏ đẽo thanh kiếm gỗ này trong một buổi chiều nắng nhạt.

“Sư tôn, xin lỗi người… Đồ nhi lại phải làm bẩn thanh kiếm gỗ người tặng rồi.”

Nàng nhẹ nhàng rút kiếm gỗ ra khỏi bao vải thô.

“Vút!”

Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, cũng không có vạn trượng hào quang rực rỡ. Chỉ có một sợi tơ kiếm ý màu trắng tuyết, mỏng manh như một sợi tơ trời, nhẹ nhàng bay ra từ mũi kiếm gỗ. Sợi tơ ấy đi đến đâu, không gian xung quanh dường như bị một đường kéo vô hình cắt đôi, để lại một vệt đen kịt của hư không bị xé rách.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Hàng trăm luồng thương ảnh hoàng kim rực rỡ, ngay khi chạm vào sợi tơ kiếm ý mỏng manh kia, lập tức vỡ vụn ra thành những đốm sáng nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không như pháo hoa ngày Tết. Tòa kim quang trận pháp khổng lồ được thiết lập bởi hàng trăm tu sĩ tinh anh, trong một tích tắc, bị chém rách một đường dài vạn trượng!

“Aaa!!!”

Tiếng la hét thảm thiết vang lên liên tiếp. Hàng chục tu sĩ mặc giáp vàng bị dư chấn của kiếm ý quét trúng, chiến giáp đúc bằng thần thiết trên người họ nứt vỡ ra như vỏ trứng, thất khiếu chảy máu, bay ngược ra ngoài như những con diều đứt dây. Chín con giao long khổng lồ cũng không khá hơn là bao, kiếm ý lạnh thấu xương quét qua khiến lớp vảy dày của chúng rạn nứt, máu tươi phun ra như mưa, đau đớn gào rống rồi rơi rụng xuống đất, cuộn tròn thân thể lại run rẩy, hoàn toàn mất đi chiến ý.

Chỉ bằng một kiếm gỗ nhẹ nhàng, thế trận bao vây hoành tráng của Thái Âm Thần Giáo đã bị phá vỡ một cách triệt để!

“Cái… cái gì?!”

Cổ Vô Song đứng trên hư không, hai mắt trợn tròn lên như hai quả nhãn, khuôn mặt vặn vẹo vì kinh hoàng và không tin nổi. Hắn cảm thấy da đầu mình tê dại, toàn thân nổi đầy da gà. Một kiếm! Chỉ một kiếm gỗ bình thường không có dao động linh lực, lại có thể dễ dàng phá hủy kim quang trận pháp và đánh phế hàng chục hộ vệ tinh anh của hắn?! Thanh kiếm gỗ kia rốt cuộc là cái thứ tà môn gì?!

“Không thể nào! Ngươi chỉ là một con ả đến từ ngọn núi rách nát này, làm sao có thể sở hữu kiếm ý kinh khủng đến mức này?!” Cổ Vô Song gầm lên, lòng tự tôn kiêu ngạo của hắn hoàn toàn bị dẫm nát. “Ta không tin! Bản Thần Tử là thiên tài vạn năm có một, làm sao có thể thua một con ả đệ tử của một tên phàm nhân!”

Hắn điên cuồng kích hoạt huyết mạch Thái Âm trong cơ thể.

“Oanh!!!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong đan điền của Cổ Vô Song. Sau lưng hắn, luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ đột nhiên bị che khuất bởi một vầng trăng khuyết màu đen nhạt khổng lồ. Vầng trăng khuyết tỏa ra luồng hàn khí thấu xương, chướng khí tím sẫm cuộn trào xung quanh, khiến mặt đất dưới chân núi Hải Vân Phong trong nháy mắt bị bao phủ bởi một lớp băng đen dày đặc. Đây là dị tượng “Thái Âm Chiếu Rọi” – tuyệt học trấn phái mạnh nhất của Thái Âm Thần Giáo, chỉ có những kẻ sở hữu huyết mạch Thái Âm tinh thuần nhất mới có thể kích hoạt.

“Chết đi cho ta! Thái Âm Trảo – Vạn Cổ Băng Phong!”

Cổ Vô Song gầm rú, tay phải hóa thành một trảo khổng lồ bằng băng đen, mang theo sức mạnh đóng băng cả linh hồn, điên cuồng chộp về phía Lục Thanh Tuyết. Không gian xung quanh nàng bị khóa chặt hoàn toàn bởi luồng hàn khí Thái Âm, tựa như muốn biến nàng thành một bức tượng băng vĩnh hằng.

Thế nhưng, đối mặt với luồng hàn khí được cho là có thể đóng băng cả vạn vật của Cổ Vô Song, Lục Thanh Tuyết lại có một biểu cảm vô cùng… kỳ quặc. Nàng không hề sợ hãi, mà ngược lại, khóe miệng nàng khẽ giật giật, ánh mắt hiện lên một vẻ vô cùng cạn lời.

“Cái này… cũng gọi là hàn khí sao?” Nàng lẩm bẩm tự hỏi.

Nàng nhớ lại những ngày đầu bái sư, khi nàng sắp chết cóng trên tuyết lạnh, Diệp Phi đã đắp cho nàng một tấm chăn làm bằng tơ Thái Cổ Thần Tằm. Luồng khí ấm áp và đạo vận tinh thuần từ tấm chăn đó đã trực tiếp đánh thức thể chất Băng Cơ Ngọc Cốt của nàng, đồng thời cho nàng cảm nhận được thế nào là “Cực Hàn Chi Khí” thực sự của đất trời. So với luồng hàn khí Thái Âm của Cổ Vô Song lúc này, nó giống như việc đem một ngọn nến nhỏ ra so sánh với mặt trời rực rỡ, hay đem một cơn gió từ tủ lạnh ngày hè ra so với bão tuyết vạn năm ở Bắc Cực vậy. Quá yếu! Yếu đến mức đáng thương!

Thanh Tuyết khẽ thở dài, dắt thanh kiếm gỗ trở lại bên hông. Nàng thò tay trái vào túi vải thô, rút chiếc quạt nan rách (Nhân Quả Tiên Phiến) ra.

Chiếc quạt nan này trông vô cùng thảm hại, các nan tre bị gãy vài chỗ, mặt giấy bọc ngoài rách nát, lòi cả chỉ xơ ra ngoài, chẳng khác nào món đồ chơi bị trẻ con vứt xó. Thế nhưng, ngay khi Lục Thanh Tuyết cầm chiếc quạt lên, một luồng đạo vận mờ nhạt, huyền ảo đến cực điểm bỗng nhiên gợn sóng xung quanh nàng.

“Sư tôn nói, quạt này dùng để nhóm bếp và xua đuổi ruồi muỗi…” Lục Thanh Tuyết nhìn Cổ Vô Song, nhẹ nhàng nâng quạt lên. “Hôm nay, ta mượn nó để đuổi con ruồi to xác này vậy.”

Nàng nhẹ nhàng phẩy quạt một cái hướng về phía Cổ Vô Song.

“Vút…”

Một luồng gió nhẹ, nhàn nhạt và vô cùng bình thường thổi qua không trung. Luồng gió ấy nhẹ đến mức dường như không thể làm rụng một chiếc lá cây, thế nhưng, ngay khi nó chạm vào trảo khổng lồ bằng băng đen của Cổ Vô Song, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra.

“Rắc… Rắc… Răng rắc!!!”

Trảo băng đen khổng lồ mang theo sức mạnh hủy diệt của Cổ Vô Song, trong một tích tắc, xuất hiện hàng vạn vết nứt nhỏ li ti. Luồng gió nhẹ đi qua, trảo băng lập tức vỡ vụn thành những hạt bụi băng nhỏ, rồi biến mất hoàn toàn vào hư không như chưa từng tồn tại!

Chưa dừng lại ở đó, luồng gió nhẹ tiếp tục thổi tới, lướt qua vầng trăng khuyết dị tượng sau lưng Cổ Vô Song.

“Bùm!!!”

Vầng trăng khuyết khổng lồ đột ngột nổ tung! Toàn bộ dị tượng Thái Âm rực rỡ bị thổi bay một cách sạch sẽ, không còn sót lại dù chỉ một chút chướng khí. Cổ Vô Song cảm thấy lồng ngực mình như bị một chiếc búa tạ khổng lồ đập mạnh vào, lục phủ ngũ tạng đảo lộn, xương cốt toàn thân kêu rên rỉ.

“Phốc!!!”

Hắn hộc ra một ngụm máu tươi lớn, thân hình như một bao cát bị vứt bỏ, điên cuồng bay ngược ra ngoài hơn trăm trượng, đập mạnh vào sườn núi đá bên dưới mới dừng lại được. Bộ chiến giáp hoàng kim đúc bằng Thái Dương Thần Thiết rực rỡ của hắn lúc này đã rạn nứt hoàn toàn, bám đầy bùn đất và máu tươi, trông rách nát chẳng khác nào đống sắt vụn ngoài bãi rác.

Sự im lặng đáng sợ bao trùm toàn bộ khu vực chân núi Hải Vân Phong.

Hàng trăm tu sĩ mặc giáp vàng còn lại nằm bò dưới đất, trợn tròn mắt nhìn Thần Tử cao quý của họ đang nằm bẹp dí trong hố đá, mặt cắt không còn một giọt máu. Triệu Bá đứng bên cạnh xe rồng, hai chân run rẩy đến mức đứng không vững, suýt chút nữa thì tè ra quần.

“Ảo ma… Ảo ma thực sự!” Triệu Bá lẩm bẩm, răng đập vào nhau lập cập. “Một cái quạt rách… chỉ phẩy nhẹ một cái liền thổi bay dị tượng Thái Âm của Thần Tử?! Đây là cái sức mạnh tà môn gì thế này?!”

Cổ Vô Song chật vật bò dậy từ hố đá, tóc tai bù xù, khuôn mặt tuấn mỹ giờ đây đầy những vết xước và máu tươi, trông vô cùng thảm hại. Hắn ôm chặt lấy lồng ngực đang đau nhói, đôi mắt rực tia máu nhìn chằm chằm vào chiếc quạt nan rách trên tay Lục Thanh Tuyết, giọng nói run rẩy vì kinh hoàng và sỉ nhục:

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là cái quái thai gì?! Cái quạt đó… cái quạt rách nát đó rốt cuộc là thứ gì?!”

Lục Thanh Tuyết không thèm trả lời hắn. Nàng ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong, cảm nhận được luồng hơi ấm quen thuộc của khói bếp đang nhè nhẹ tỏa ra từ ngôi nhà tranh. Nàng biết, sư tôn đã thức dậy sau giấc ngủ trưa, và nếu nàng không nhanh chóng mang trà dại về pha, nước trong ấm sẽ bị nguội, và nàng sẽ phải chịu hình phạt đáng sợ của người.

“Ta không rảnh để chơi đùa với ngươi nữa.” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng lên tiếng, tay phải một lần nữa đặt lên chuôi kiếm gỗ. “Trà của sư tôn sắp nguội rồi. Ta phải về nhóm bếp. Hôm nay, ta sẽ tiễn các ngươi đi một đoạn.”

Nàng giơ thanh kiếm gỗ lên, một luồng kiếm ý tinh thuần gấp mười lần lúc nãy bắt đầu ngưng tụ trên mũi kiếm, tỏa ra ánh sáng trắng buốt lạnh lẽo. Nàng chuẩn bị tung ra một chiêu dứt điểm để dọn dẹp sạch sẽ đám người phiền phức này dưới chân núi.

Thế nhưng, ngay khi Lục Thanh Tuyết chuẩn bị vung kiếm, bầu trời phía chân trời xa xôi bỗng nhiên đột ngột tối sầm lại.

“Ầm!!! Ầm!!! Ầm!!!”

Những tiếng sấm sét nổ đùng đoàng vang dội khắp vạn dặm. Một luồng ma khí và sát khí ngút trời, mạnh mẽ gấp trăm lần so với Cổ Vô Song, từ đằng xa cuồn cuộn kéo đến như một cơn bão đen khổng lồ. Áp lực đè nặng xuống khiến không gian xung quanh chân núi Hải Vân Phong liên tục xuất hiện những vết nứt đen kịt.

Từ trong cơn bão đen ấy, hàng chục chiếc chiến thuyền khổng lồ, thân thuyền bọc sắt đen rỉ sét, cắm đầy những lá đại kỳ vẽ hình trăng khuyết màu máu, rầm rộ lướt qua tầng mây bay tới. Trên mũi chiếc chiến thuyền dẫn đầu, ba lão già râu tóc bạc phơ, mặc trường bào màu xám tro, tỏa ra uy áp Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong mạnh mẽ đến mức khiến không khí xung quanh méo mó, đang đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống.

Một tiếng cười lạnh lùng, vang dội như sấm truyền khắp vạn dặm, từ trên chiến thuyền truyền xuống:

“Kẻ nào dám thương tổn Thần Tử của Thái Âm Thần Giáo ta?! Hôm nay, dù có là Thần Minh tối cổ tái thế, cũng phải chôn thây tại chân núi Hải Vân Phong này!”

Đại quân viện trợ của Thái Âm Thần Giáo đã chính thức đến nơi! Ba vị trưởng lão hộ pháp có tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, cùng hàng ngàn tu sĩ tinh anh trên các chiến thuyền, sát khí ngút trời, khóa chặt hoàn toàn mọi hướng đi của Lục Thanh Tuyết!

Cổ Vô Song nhìn thấy viện quân đến, khuôn mặt thảm hại của hắn lập tức hiện lên một nụ cười điên cuồng và tàn nhẫn:

“Ha ha ha! Trưởng lão đã đến! Ả tiện tì kia, ngày tàn của ngươi và cái ngọn núi rách nát này đã đến rồi! Để xem cái kiếm gỗ và quạt rách của ngươi có chống đỡ nổi thiên quân vạn mã của Thái Âm Thần Giáo ta hay không!”

Lục Thanh Tuyết đứng giữa vòng vây khổng lồ của hàng vạn quân lính và chiến thuyền che kín bầu trời. Nàng một tay ôm chặt gói trà dại bọc lá sen vào lòng, tay kia cầm kiếm gỗ, đôi mắt lạnh lùng nhìn lên bầu trời đen kịt sát khí.

Trận chiến thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8