Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 56: Thiên Cơ Tử leo núi Vô Ưu
“Trời đất ơi, các chủ, người nhìn xem cái này là cái gì? Nó… nó không phải là sương mù thông thường!”
“Đừng hoảng hốt! Để ta dùng la bàn… Cái gì? Sao la bàn lại hiện ra ba chữ ‘SYSTEM ERROR’ thế này?!”
Dưới sườn núi phía Nam của Vô Ưu Phong, hai bóng người đang đứng run rẩy giữa lớp sương mù màu hồng nhạt lơ lửng. Thiên Cơ Tử, Các chủ của Thiên Cơ Các lừng lẫy Trung Giới, lúc này đang trợn tròn mắt nhìn chiếc la bàn ngọc cổ kính trên tay. Vật bản mệnh vốn tỏa ra ánh sáng hoàng kim, có khả năng diễn tính vận mệnh của cả một vương triều, nay lại nứt ra một đường dài, từ bên trong khe nứt bốc lên một làn khói đen khét lẹt kèm theo những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam nhấp nháy liên hồi.
“Cái… cái này làm sao có thể?” Phó các chủ Thiên Cơ Các đứng bên cạnh cũng hoảng hốt không kém, mồ hôi hột chảy dài trên trán làm nhòe cả lớp phấn trang điểm nhẹ trên gương mặt nho nhã. “Thiên cơ của ngọn núi này… tại sao lại không thể dò xét? Thức hải của ta vừa mới chạm vào ranh giới sườn núi, liền cảm thấy như có một bàn tay vô hình tát thẳng vào mặt, kéo theo một đống ký tự kỳ quái không thể hiểu nổi!”
Thiên Cơ Tử không trả lời. Gã đang bận ôm lấy cái đầu đau như búa bổ của mình. Trong đầu gã lúc này, bức tranh sao trời huyền ảo vốn dùng để bói toán đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một bảng thông báo màu hồng nhạt chết chóc với những ký tự ngoằn ngoèo kỳ dị cứ liên tục nhấp nháy, kèm theo đó là hình ảnh một chiếc ghế nằm bằng trúc đang đung đưa một cách đầy giễu cợt.
Mỗi nhịp đung đưa của chiếc ghế trúc đó như một búa tạ nện thẳng vào đạo tâm của gã, khiến tu vi Chấp Pháp Cảnh của gã chao đảo như ngọn nến trước gió.
“Đây không phải là thiên cơ bị che giấu…” Thiên Cơ Tử lẩm bẩm, giọng run rẩy, hai quầng thâm đen sì dưới mắt càng thêm nổi bật dưới ánh sáng hồng nhạt của sương mù. “Mà là… Thiên Đạo cũ ở nơi này đã bị bôi xóa hoàn toàn. Có kẻ… có kẻ đã viết đè lên mã nguồn của thế giới này một bộ quy tắc hoàn toàn mới! Một bộ quy tắc… cực kỳ lười biếng nhưng lại mạnh mẽ đến mức không thể kháng cự!”
“Chúng ta phải lên núi!” Thiên Cơ Tử nghiến răng, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng của một kẻ cuồng bói toán vừa tìm thấy một bí ẩn tối cao. “Bản các chủ phải tận mắt nhìn xem, vị ẩn thế chí tôn trên đỉnh núi kia rốt cuộc là thần thánh phương nào!”
Nói rồi, gã vận hành toàn bộ linh lực Chấp Pháp Cảnh trong người, vạt áo bào bát quái tung bay, định thi triển ngự không thuật để trực tiếp bay thẳng lên đỉnh núi. Với tu vi của gã, việc vượt qua một ngọn núi chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Thế nhưng, ngay khi gót chân của Thiên Cơ Tử vừa rời khỏi mặt đất quá ba thước, một luồng áp lực vô hình, nặng nề và mang theo một sự uể oải thấu xương đột ngột từ trên trời giáng xuống, trực tiếp chụp lên đầu gã.
“Uỳnh!”
Một tiếng động trầm đục vang lên. Thiên Cơ Tử không kịp ú ớ một tiếng, cả người đã bị đập thẳng xuống đất, cắm chặt mặt vào bãi bùn nhão nhoét bên con đường mòn. Cú ngã mạnh đến mức khiến mông gã chổng ngược lên trời, tư thế vô cùng khó coi, hoàn toàn mất đi phong thái của một vị Các chủ cao cao tại thượng.
“Các chủ!” Phó các chủ kinh hãi hét lên, vội vàng lao đến định đỡ gã dậy.
Nhưng ngay khi Phó các chủ vừa bước chân vào phạm vi sườn núi, đầu gối gã lập tức mềm nhũn, “bộp” một tiếng quỳ sụp xuống đất, hai tay chống đỡ một cách chật vật như thể đang gánh vác cả một tòa trọng sơn trên lưng.
“Không… không thể bay…” Thiên Cơ Tử ngóc đầu lên từ bãi bùn, khuôn mặt nho nhã nay đã lấm lem bùn đất, miệng ngậm một cọng cỏ khô, râu tóc rối bù như tổ quạ. Gã thở hổ hển, ánh mắt dại ra nhìn lên đỉnh núi khuất sau làn sương mù. “Quy tắc của ngọn núi này… Kẻ nào bay cao hơn vị chí tôn kia đều bị coi là rác rưởi rơi tự do. Mà hiện tại… vị ấy chắc chắn đang… đang nằm ngủ hoặc ngồi rất thấp… Chúng ta bay cao hơn người, lập tức bị định nghĩa thành rác rưởi…”
“Cái gì? Định nghĩa thành rác rưởi?” Phó các chủ nghe mà tam quan muốn nổ tung. “Làm sao có thể có loại quy tắc vô lý như vậy? Đây là tu tiên giới cơ mà! Tu sĩ không bay thì làm sao gọi là tu sĩ?”
“Ở đây, lời của vị ấy chính là quy tắc, chính là Thiên Đạo!” Thiên Cơ Tử run rẩy bò dậy, nhưng trọng lực kỳ dị lại một lần nữa đè sụp gã xuống. Linh lực trong đan điền gã lúc này giống như một đám công nhân biểu tình, đồng loạt bãi công, nằm im lìm không thèm nhúc nhích. “Linh lực của ta… hoàn toàn bị đồng hóa bởi quy tắc lười biếng rồi. Chúng nó… chúng nó đang ngủ!”
Gã bất lực nhìn xuống đan điền của mình, nơi vốn dĩ có những luồng quy tắc lực mạnh mẽ cuộn xoáy, nay chỉ còn lại một làn khói xám nhạt đang chậm rãi uốn lượn, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Phó các chủ cũng thử vận chuyển chân nguyên, nhưng kết quả cũng không khá hơn là bao. Gã cảm thấy toàn thân mỏi nhừ, một cơn buồn ngủ chưa từng có ập đến, khiến gã chỉ muốn lăn ra đất ngủ một giấc thật ngon lành.
“Không được ngủ!” Thiên Cơ Tử cắn mạnh vào đầu lưỡi để tìm lại chút tỉnh táo, hét lên một tiếng đầy đau đớn. “Nếu chúng ta ngủ ở đây, chúng ta sẽ bị đồng hóa hoàn toàn thành một phần của ngọn núi này! Nhìn xem… nhìn xem phía trước kia là cái gì!”
Phó các chủ cố gắng mở to đôi mắt híp lại vì buồn ngủ, nhìn theo hướng tay chỉ của Thiên Cơ Tử.
Cách đó không xa, ngay bên lề đường, một bóng người khổng lồ đang nằm co quắp dưới gốc cây thông cổ thụ. Đó là Thiết Bản Chân Nhân, vị cao thủ Chấp Pháp Cảnh lừng lẫy của Trung Giới, người từng sở hữu tuyệt đối phòng ngự bằng xích sắt nặng nề. Thế nhưng lúc này, vị cao nhân ấy lại đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng nhạt, hai tay ôm chặt chiếc gối ôm thêu chữ “LƯỜI” to đùng của Bạch Linh Nhi, miệng chảy nước miếng, ngáy o o như sấm rền.
Bên cạnh lão, những sợi xích sắt phòng ngự vốn có thể khóa chặt không gian nay đã biến thành một hệ thống ống thoát nước điều hòa tỏa ra làn gió mát rượi 26 độ C, giúp lão ngủ ngon hơn.
“Trời ạ… Thiết Bản Chân Nhân đã bị đồng hóa hoàn toàn rồi sao?” Phó các chủ da đầu tê dại, toàn thân run rẩy. “Lão… lão là cao thủ Chấp Pháp Cảnh cơ mà! Sao lại có thể biến thành một tên sâu ngủ mặc đồ hồng thế này?!”
“Đây chính là sự khủng bố của Vô Vi Chi Đạo…” Thiên Cơ Tử vừa bò bằng cả hai tay hai chân trên con đường mòn, vừa thở dốc nói. “Vị chí tôn kia không cần ra tay, chỉ cần phóng thích quy tắc của mình, bất kỳ kẻ nào bước vào đây đều sẽ bị cảm hóa, tự động bãi công và nằm ngửa. Muốn lên núi… chúng ta chỉ có thể bò! Bò bằng ý chí thuần túy nhất, không được dùng đến một chút linh lực nào!”
Thế là, dưới chân núi Vô Ưu Phong yên bình, một cảnh tượng vô cùng kỳ quặc và trào phúng đã diễn ra.
Hai vị cao nhân quyền cao chức trọng của Thiên Cơ Các, những kẻ chỉ cần búng tay một cái là có thể khiến gió giục mây vần ở Trung Giới, nay lại đang phối hợp nhịp nhàng, bò lê lết trên mặt đất như hai con thằn lằn bị thương. Mỗi lần họ định đứng thẳng người lên đi bộ, trọng lực biến thiên của ngọn núi lại vô tình đập sụp họ xuống, ép buộc họ phải tiếp tục trung thành với tư thế bò bốn chân đầy sỉ nhục.
“Một… hai… bò…”
“Các chủ… ta mệt quá… hay là chúng ta nằm nghỉ một lát đi…” Phó các chủ vừa lết bánh xe bò của mình trên đất, vừa mếu máo cầu xin.
“Không được nghỉ! Nghỉ là biến thành đồ ngủ màu hồng giống Thiết Bản ngay!” Thiên Cơ Tử gầm lên, hai mắt đỏ ngầu, dùng cả mười đầu ngón tay bấu chặt vào đất đá để kéo thân hình tiến về phía trước với tốc độ rùa bò – khoảng hai mét mỗi phút.
Trong khi đó, ở phía trên đỉnh núi Vô Ưu Phong.
Diệp Phi đang đứng đờ đẫn dưới hiên nhà, chiếc quạt giấy trên tay khẽ lay động, vẻ mặt tràn ngập sự hoang mang và bất lực trước đám người đang quỳ rạp dưới sân.
Thẩm Vô Cực đang khóc lóc thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy cái xẻng gỗ mun dọn phân thú như thể đó là bảo vật gia truyền. Diệp Hạo thì đứng thẳng lưng, toàn thân tỏa ra luồng khí Hỗn Độn xám nhạt huyền bí, ánh mắt kiên định nhìn Diệp Phi như nhìn một vị thần minh tối cao. Còn Càn Dương Chân Nhân thì dập đầu bôm bốp, mồm năm miệng mười ca ngợi đức độ vô biên của hắn.
“Ta thực sự chỉ muốn nằm ngửa ngủ nướng thôi… Các ngươi rốt cuộc đã não bổ ra cái gì thế này?” Diệp Phi thầm gào thét trong lòng. Hắn nhìn bảng hệ thống hiển thị số dư 1315 Điểm Định Nghĩa, rồi lại nhìn đệ tử Diệp Hạo vừa đột phá lên Trúc Cơ viên mãn, cảm thấy tiền đồ nằm ngửa của mình ngày càng mờ mịt.
Đúng lúc này, một âm thanh hệ thống lạnh lùng và máy móc bỗng nhiên vang lên trong đầu hắn:
*[Phát hiện có thực thể lạ đang xâm nhập vào sườn núi phía Nam với tốc độ cực chậm (khoảng 2 mét/phút). Đối tượng đang sử dụng tư thế ‘bò sát’ để di chuyển.]*
*[Phát hiện đối tượng sở hữu tu vi Chấp Pháp Cảnh của Trung Giới, thức hải đang trong trạng thái quá tải nghiêm trọng do cố gắng bói toán thiên cơ của Vô Ưu Phong. Có nguy cơ gây nhiễu loạn môi trường tiếng ồn của tông môn.]*
Diệp Phi giật mình, hai mắt hơi nheo lại: “Cái gì? Bò sát? Tốc độ hai mét một phút? Lại là kẻ nào rảnh rỗi đến mức chạy đến đây diễn trò xiếc bò lê lết thế này?”
Hắn tò mò, liền vận chuyển một chút thần thức yếu ớt của mình quét qua sườn núi phía Nam. Cảnh tượng đập vào mắt khiến Diệp Phi suýt chút nữa phun ra ngụm nước bọt.
Hai lão già ăn mặc sang trọng, râu tóc dài thượt, một người tay cầm nửa chiếc la bàn vỡ nát đang bốc khói khét lẹt, người kia thì mồ hôi nhễ nhại, cả hai đang phối hợp nhịp nhàng bò lê lết trên con đường mòn phủ đầy lá thông rụng. Mỗi khi họ cố gắng rướn người lên, quy tắc “rơi tự do” mà hắn định nghĩa trước đó lại vô tình đè họ xuống, khiến họ cắm thẳng mặt xuống đất.
“Chậc, đúng là tự mình chuốc họa vào thân.” Diệp Phi lắc đầu ngán ngẩm. “Đã bảo là ở Vô Ưu Phong này, kẻ nào bay cao hơn ta đều là rác rưởi rồi. Hai lão già này không biết từ đâu tới, lại còn muốn dùng ngự không thuật bay lên đây. Không bị đập cho cắm đầu mới là lạ.”
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt điên cuồng và quầng thâm đen sì dưới mắt của gã trung niên đi đầu, Diệp Phi bỗng cảm thấy có chút quen thuộc.
“Thiên Cơ Tử?” Diệp Phi chợt nhớ ra thông tin từ hệ thống trước đó. “Hóa ra là gã Các chủ Thiên Cơ Các chuyên bói toán làm nổ la bàn kia à? Sao gã lại mò tới tận đây?”
Nghĩ đến việc gã này là một kẻ có chút danh tiếng ở Trung Giới, nếu để gã bò lên đây rồi lăn ra ngủ giống như Thiết Bản Chân Nhân, không khéo ngày mai cả đám đệ tử của Thiên Cơ Các sẽ kéo đến đây đòi người, làm phiền giấc ngủ yên bình của hắn.
“Phiền phức thật đấy.” Diệp Phi thở dài, thong thả bước xuống bậc thềm, đi về phía lan can đá ở rìa sân phong, nhìn xuống sườn núi phía Nam.
Đám người Thẩm Vô Cực, Diệp Hạo và Càn Dương Chân Nhân thấy sư phụ di chuyển, lập tức im bặt, cung kính dạt sang hai bên, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ dõi theo từng bước đi của hắn.
“Sư phụ đang quan sát thiên hạ sao?” Diệp Hạo thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị. “Mỗi bước đi của Người đều nhẹ nhàng như không, nhưng thực chất lại đang đạp trên các sợi chỉ quy tắc của vũ trụ. Người đứng ở đây, nhưng tầm mắt chắc chắn đã vượt qua cả chín tầng trời!”
“Sư Tổ quả nhiên là vĩ đại!” Thẩm Vô Cực lẩm bẩm, tay siết chặt chiếc xẻng gỗ. “Người chỉ cần khẽ phẩy quạt, hai kẻ Chấp Pháp Cảnh của Trung Giới kia liền phải quỳ bò lên núi chịu tội! Sức mạnh này… Thái Dương Thánh Địa của ta làm sao có thể so sánh được?”
Diệp Phi hoàn toàn không biết đám đồ đệ và lao động cải tạo phía sau đang tiếp tục não bổ điên cuồng. Hắn chỉ nhìn chăm chằm vào hai bóng người đang chật vật bò lên dốc núi kia.
Lúc này, Thiên Cơ Tử đã bò đến đoạn dốc cuối cùng trước khi lên tới đỉnh Vô Ưu Phong. Gã ngẩng đầu lên, qua lớp sương mù màu hồng nhạt, gã nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào xanh nhạt đang đứng tựa vào lan can đá, tay cầm quạt giấy khẽ phẩy phẩy, vẻ mặt lười nhác và buồn ngủ đến cực điểm.
Xung quanh nam tử đó, những sợi chỉ nhân quả màu hồng phấn quấn quýt như những đứa trẻ ngoan ngoãn, thỉnh thoảng còn khẽ cọ xát vào vạt áo của hắn để làm nũng.
“Ầm!”
Thức hải của Thiên Cơ Tử vang lên một tiếng nổ lớn, nhưng lần này không phải là do phản phệ, mà là do sự chấn động tột cùng trước cảnh tượng vĩ đại kia.
Gã nhìn thấy cái gì? Đó không phải là một tu sĩ bình thường! Đó là một vị thần minh đang đứng trên đỉnh của quy tắc, người có thể tùy ý nhào nặn Thiên Đạo như đất sét chơi đồ hàng!
Chiếc la bàn ngọc cổ kính trên tay Thiên Cơ Tử hoàn toàn biến thành một cục than đen, rụng rơi lả tả xuống đất. Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi chiếc la bàn vỡ nát hoàn toàn, chứng mất ngủ kinh niên kéo dài hàng trăm năm của gã, sự lo âu tột độ trước thiên cơ bỗng chốc tan biến như mây khói. Một cảm giác thư thái, buồn ngủ và thanh tịnh chưa từng có tràn ngập tâm trí gã.
“Vãn bối… vãn bối cuối cùng cũng bò tới rồi…” Phó các chủ kiệt sức, nằm bẹp dí trên mặt đất ngay sát rìa sân phong, thở không ra hơi, hai mắt đã bắt đầu líu lại vì buồn ngủ.
Thiên Cơ Tử không màng đến bùn đất đầy mình, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng quỳ thẳng dậy, chắp tay run rẩy hướng về phía Diệp Phi, dập đầu một cú thật mạnh:
“Thiên Cơ Các Các chủ Thiên Cơ Tử, dẫn theo Phó các chủ, bái kiến Diệp tiền bối! Vãn bối ngu muội, tự phụ xem hiểu thiên cơ, nay mới biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng, u mê tột cùng. Xin tiền bối từ bi, ban cho vãn bối một con đường sáng để giải thoát khỏi sự phản phệ của thiên cơ!”
Giọng gã khản đặc, nhưng chứa đựng một sự sùng bái và khát khao tột độ.
Diệp Phi nhìn gã trung niên râu tóc lôi thôi, mặt mũi đầy bùn đất đang quỳ trước mặt mình, trong lòng chỉ muốn thở dài.
“Ngươi là Thiên Cơ Tử?” Diệp Phi hỏi, giọng uể oải, tay khẽ phẩy quạt giấy. “Cái gã chuyên bói toán khiến la bàn nổ tung, làm phiền giấc ngủ của ta bằng mấy cái thông báo lỗi kia?”
“Dạ… chính là vãn bối tội lỗi!” Thiên Cơ Tử run rẩy, không dám ngẩng đầu lên. “Vãn bối đáng chết, đã vô tình mạo phạm đến sự ngộ đạo của tiền bối. Xin tiền bối trừng phạt!”
Diệp Phi xoa xoa thái dương. Hắn thực sự lười phải giải thích cho gã này hiểu rằng hắn chẳng ngộ đạo cái khỉ mốc gì cả, hắn chỉ muốn ngủ thôi. Nhưng nếu cứ để gã quỳ ở đây khóc lóc, rồi lại thêm lão Phó các chủ đang nằm bẹp dí kia nữa, thì cái sân phong này chẳng khác nào một cái chợ vỡ.
“Hệ thống,” Diệp Phi thầm gọi trong đầu. “Có cách nào giải quyết gã này một cách nhanh gọn, không phiền phức, lại có thêm lao động miễn phí không?”
*[Đinh! Phát hiện đối tượng Thiên Cơ Tử sở hữu thiên phú bói toán và gỡ lỗi hệ thống cực cao, nhưng thức hải bị lỗi đồng bộ nghiêm trọng. Ký chủ có thể tiêu hao Điểm Định Nghĩa để tái định nghĩa vai trò của đối tượng trên Vô Ưu Phong.]*
“Được, vậy định nghĩa đi.” Diệp Phi thầm nghĩ. “Định nghĩa Thiên Cơ Tử là ‘Nhân viên gỡ lỗi hệ thống’ (Debugger) của Vô Ưu Phong. Công cụ của gã là chiếc chổi tre. Mỗi lần gã quét rác, thực chất là đang dọn dẹp các dữ liệu rác, gỡ lỗi đồng bộ thiên cơ trong thức hải của chính mình và của thế giới. Quét sạch bụi bặm, gỡ bỏ lỗi hệ thống, tâm cảnh tự khắc bình yên, không còn lo âu, không còn mất ngủ.”
Hắn nghĩ bụng, gã này thích bói toán, thích gỡ lỗi thiên cơ đúng không? Vậy thì cho gã quét rác đi! Quét rác chính là gỡ lỗi thực tế nhất rồi, vừa sạch sân, vừa đỡ phải nghe gã lảm nhảm bói toán hại não.
*[Đinh! Khái niệm ‘Nhân viên gỡ lỗi hệ thống’ đang được thiết lập. Tiêu hao 50 Điểm Định Nghĩa. Số dư hiện tại của ký chủ giảm xuống còn 1265 Điểm!]*
*[Định nghĩa thành công! Quy tắc mới đã được áp dụng lên Thiên Cơ Tử.]*
Ngay khi âm thanh hệ thống vừa dứt, Diệp Phi thong thả bước đến góc sân, nhặt lấy một chiếc chổi tre rách nát mà Diệp Hạo vừa để lại, rồi thong thả ném xuống trước mặt Thiên Cơ Tử.
“Đạo của ngươi, không nằm ở la bàn, cũng không nằm ở những quẻ bói vô nghĩa kia.” Diệp Phi nhẹ nhàng nói, giọng điệu mang theo một sự huyền bí, xa xăm (thực chất là hắn đang buồn ngủ dã man). “Nó nằm ở đây. Đi quét dọn rác rưởi của thế gian đi. Khi nào ngươi quét sạch bụi bẩn trong lòng, thiên cơ tự khắc sẽ sáng tỏ, lỗi hệ thống tự khắc sẽ được gỡ bỏ.”
Thiên Cơ Tử run rẩy đưa hai bàn tay lấm lem bùn đất đón lấy chiếc chổi tre rách nát.
Ngay khi năm ngón tay gã vừa chạm vào cán chổi, một luồng luồng sáng màu lam nhạt ấm áp, tinh thuần đột ngột từ chiếc chổi truyền vào cơ thể gã, trực tiếp dội thẳng vào thức hải đang hỗn loạn.
“Oanh!”
Trong đầu Thiên Cơ Tử, những bảng thông báo lỗi màu hồng nhạt, những sợi chỉ nhân quả bị rối tung bỗng chốc được một dòng lệnh dọn dẹp chạy qua, quét sạch sẽ không còn một dấu vết. Những mảnh vỡ la bàn nổ tung trong thức hải được gom lại, tái cấu trúc thành một khoảng không gian thanh tịnh, rộng lớn và sáng sủa chưa từng có.
Chứng mất ngủ kéo dài hàng trăm năm, nỗi lo âu tột độ trước vận mệnh thế giới bỗng chốc biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, sảng khoái và một sự thấu triệt đến tận cùng xương tủy.
Gã nhìn chiếc chổi tre trên tay, rồi lại nhìn Diệp Phi đang đứng lười nhác dưới hiên nhà với ánh mắt sùng bái đến mức cuồng nhiệt, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng:
“Đây… đây không phải là chổi quét rác bình thường! Đây là Thần khí gỡ lỗi thiên cơ! Mỗi nhịp quét… thực chất là đang gỡ bỏ lỗi đồng bộ của thế giới! Tiền bối… người thực sự đã ban cho vãn bối một cơ hội tái sinh! Vãn bối… vãn bối hiểu rồi!”
Nói rồi, Thiên Cơ Tử bật dậy như một chiếc lò xo, không còn một chút mệt mỏi nào. Gã cầm chiếc chổi tre rách nát, lao vào quét dọn sân phong với một tốc độ kinh hoàng, mỗi lần đưa chổi đều tạo ra những luồng gió nhẹ màu lam nhạt, quét sạch từng chiếc lá đào rụng và cả những hạt bụi nhỏ nhất.
“Quét sạch lỗi hệ thống! Khôi phục cấu hình ban đầu! Ta quét, ta quét, ta quét…” Thiên Cơ Tử vừa quét vừa lẩm bẩm đầy phấn khích, gương mặt tràn ngập sự hạnh phúc như một đứa trẻ vừa nhận được món đồ chơi yêu thích.
Phó các chủ đứng bên cạnh nhìn vị Các chủ lừng lẫy của mình giờ đây đang cầm chổi quét rác một cách cuồng nhiệt, bỗng cảm thấy thế giới này thực sự đã điên rồi.
Nhưng nhìn đi nhìn lại, gã cũng thấy… hình như quét rác cũng có vẻ rất vui? Sự thanh tịnh tỏa ra từ Thiên Cơ Tử khiến gã cũng muốn cầm chổi lên quét thử một lần.
Diệp Phi nhìn Thiên Cơ Tử đang điên cuồng quét dọn ở góc sân, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Tốt lắm, lại có thêm một lao động miễn phí chất lượng cao. Sân phong từ nay chắc chắn sẽ sạch sẽ mà ta không cần phải nhấc một ngón tay.”
Hắn quay người lại, ngáp một cái thật dài, vẫy vẫy chiếc quạt giấy rồi thong thả bước vào trong phòng ngủ:
“Được rồi, các ngươi cứ tự nhiên ngộ đạo đi. Ta đi ngủ tiếp đây. Đừng có làm ồn đến giấc ngủ của ta, nếu không ta sẽ định nghĩa tiếng ồn thành tiếng chó sủa đấy.”
Nói xong, cửa phòng đóng sầm lại, để lại đám đệ tử và lao động cải tạo phía sau đang nhìn nhau với ánh mắt đầy kính sợ và quyết tâm.
“Sư phụ đi ngủ rồi… Người đang tiếp tục diễn hóa luân hồi để bảo vệ chúng ta!” Lâm Thư Dao ôm hắc kiếm, khẽ cười rạng rỡ. “Chúng ta không thể phụ lòng Người!”
“Đúng vậy! Ta phải quét dọn chuồng thú thật sạch!” Thẩm Vô Cực hăng hái hét lên, tay vung xẻng gỗ mun.
Dưới ánh hoàng hôn buông xuống Vô Ưu Phong, tiếng chổi tre quét lá rụng xào xạc hòa cùng tiếng ngáy ngủ nhẹ nhàng từ trong phòng của Diệp Phi, tạo nên một bản nhạc vô cùng hài hòa, thanh tịnh của một tông môn… lười biếng nhất tu tiên giới.