Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 55: Diệp Phi ở nhà tận hưởng cảm giác một mình
“Bộp! Rắc!”
Một chiếc xẻng gỗ mun mòn vẹt chuôi bay vút qua không trung, vẽ nên một đường parabol hoàn mỹ trước khi cắm phập thẳng vào đống phân hữu cơ của Thiên Lôi Thiết Giáp Tê ở góc sân. Lực cắm mạnh đến mức bùn đất và vài thứ “tinh hoa đại ngàn” bắn tung tóe, suýt chút nữa là găm thẳng vào mũi giày vải thô của Diệp Hạo.
“Này! Tên nhóc rách nát kia! Ngươi có ý gì hả?”
Thẩm Vô Cực gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Vị cựu Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa từng hô mưa gọi gió khắp một phương, giờ đây đang mặc một chiếc áo ba lỗ màu hồng phấn ôm sát lấy cơ bắp cuồn cuộn, bên dưới là chiếc quần đùi hoa sặc sỡ in hình rùa biển do Bạch Linh Nhi đặc chế. Trên tay hắn không còn cầm hoàng kim thần kiếm lấp lánh hỏa quang nữa, mà là một chiếc quạt lá cọ rách nát dùng để xua ruồi.
Gương mặt tuấn mỹ của Thẩm Vô Cực lúc này đỏ gay, đôi mắt hừng hực lửa giận nhìn chằm chằm vào Diệp Hạo:
“Bản Thánh Tử đã nhẫn nhịn quét dọn cái chuồng thú thối hoắc này suốt mấy ngày qua, nể mặt Sư Tổ nên mới không chấp nhặt một tên phàm nhân như ngươi. Thế mà ngươi dám dùng chổi tre hất bụi vào đống phân ta vừa vun lại? Ngươi đang cố ý sỉ nhục nghệ thuật lao động của ta đúng không?”
Diệp Hạo khẽ dừng cây chổi tre lại. Đứng đối diện với một vị cựu Thánh Tử đang đằng đằng sát khí, gương mặt thiếu niên vẫn phẳng lặng như giếng cổ không một gợn sóng. Ánh mắt hắn lạnh lùng, thậm chí còn mang theo một chút thờ ơ, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi. Trải qua những biến cố gia tộc, bị vị hôn thê cũ Tần Dao phản bội, rồi lại được chứng kiến những quy tắc tối cao trên Vô Ưu Phong, tâm cảnh của Diệp Hạo từ lâu đã không còn là của một thiếu niên nghèo khổ dễ bị bắt nạt nữa.
“Thẩm thiếu gia, hoặc là bây giờ nên gọi ngươi là Thẩm phu dọn chuồng.” Diệp Hạo thản nhiên mở miệng, giọng nói đều đều nhưng lực sát thương cực cao: “Sân của Vô Ưu Phong là một thể thống nhất. Ngươi vun phân thú thành một đống quá cao, làm cản trở dòng chảy của gió tự nhiên, gián tiếp phá hỏng ý cảnh tĩnh mịch mà Sư phụ thích nhất. Ta quét bụi qua đó là để giúp ngươi san phẳng nó ra. Ngươi không cảm ơn thì chớ, lại còn ở đây gào thét làm ồn. Ngươi không sợ làm phiền đến giấc ngủ trưa của Sư phụ sao?”
“Ngươi… ngươi dám gọi ta là phu dọn chuồng?!” Thẩm Vô Cực tức đến mức toàn thân run rẩy. Chín vòng sáng mặt trời vốn dĩ là biểu tượng của Thái Dương Thần Thể giờ đây chỉ còn là chín đốm lửa nhỏ như đom đóm, yếu ớt lập lòe quanh bả vai hắn. “Một tên tạp dịch ngay cả linh căn còn chưa hoàn chỉnh như ngươi thì biết cái gì về ý cảnh? Hôm nay nếu ta không cho ngươi một bài học, ngươi lại tưởng Thái Dương Chân Hỏa của ta là dùng để nướng khoai!”
Nói đoạn, Thẩm Vô Cực tức giận vận chuyển chân nguyên, định bụng dùng một chút hỏa lực áp chế Diệp Hạo. Thế nhưng, ngay khi linh lực trong đan điền hắn vừa mới rục rịch biến thành một tia lửa nhỏ trên đầu ngón tay—
[Đinh! Phát hiện hành vi có nguy cơ gây mất vệ sinh an toàn và tạo ra khói bụi độc hại trong phạm vi bảo vệ.]
[Hệ thống tự động quét dọn vệ sinh kích hoạt!]
“Vút! Bốp!”
Một luồng gió xoáy vô hình đột ngột từ dưới đất bùng lên, ngưng tụ thành hình dạng một chiếc chổi tre khổng lồ, không nói không rằng gõ thẳng một cú “trời giáng” vào gáy Thẩm Vô Cực.
“Á!”
Thánh Tử cao ngạo của Thái Dương Thánh Địa chưa kịp phát chiêu đã bị chiếc chổi vô hình nện cho một cú cắm đầu thẳng xuống đống phân hữu cơ của Thiên Lôi Thiết Giáp Tê mà hắn vừa vất vả vun vén nãy giờ. Cả khuôn mặt tuấn tú ngập trong đống “tinh hoa”, tư thế chổng mông lên trời vô cùng sinh động.
“Thánh Tử! Ôi Thánh Tử của tôi ơi!”
Từ sau bụi cây gai phía Tây, Càn Dương Chân Nhân hốt hoảng lao ra. Vị trưởng lão cao cấp của Thái Dương Thánh Địa lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, đầu đội mũ cỏ, tay cầm một cuốn sổ da dê đang chép dở “Tâm Cảnh Quét Dọn Đại Pháp”. Lão vội vàng chạy đến lôi Thẩm Vô Cực ra khỏi đống phân, vừa dùng tay áo lau mặt cho hắn vừa run rẩy khuyên can:
“Ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi! Ở cái nơi này, ngàn vạn lần không được dùng bạo lực, càng không được dùng lửa! Sư Tổ ghét nhất là khói bụi làm bẩn không khí. Ngươi dùng lửa ở đây chẳng khác nào tự nộp mạng cho hệ thống phòng ngự của Vô Ưu Phong cả! Quét dọn là tu luyện, quạt phân cũng là ngộ đạo, sao ngươi vẫn chưa thông suốt thế hả?”
Thẩm Vô Cực phun ra một ngụm cỏ khô trộn lẫn thứ mùi vị khó tả, khóc không ra nước mắt: “Càn Dương trưởng lão… ta chỉ là không phục! Tại sao tên nhóc đó quét rác thì được hệ thống bảo hộ, còn ta cứ động thủ là bị chổi gõ?”
Diệp Hạo đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn hai người bọn họ, rồi lắc đầu thở dài. Hắn lẩm bẩm: “Tâm không tịnh, quét bao nhiêu cũng chỉ là rác rưởi.” Nói xong, hắn lại tiếp tục đưa chổi quét lá, từng nhịp chổi tre xào xạc đều đặn vang lên, mang theo một nhịp điệu huyền diệu khiến khoảng không gian xung quanh khẽ dao động.
Trong gian nhà tranh chính của Vô Ưu Phong, Diệp Phi đang nằm nghiêng trên chiếc ghế trúc Hỗn Độn mới được nâng cấp. Hắn khẽ nhíu mày, tai giật giật khi nghe thấy những tiếng ồn ào loáng thoáng vọng lại từ phía sân sau.
Hắn thở dài một tiếng thật dài, tiếng thở dài chứa đựng sự lười biếng tích lũy qua hai kiếp người.
“Phiền chết đi được…” Diệp Phi lầu bầu, tay quờ quạng lấy chiếc quạt giấy che lên mặt để tránh ánh nắng gắt gỏng của buổi trưa. “Mấy đứa Thư Dao, Tiêu nhi với Linh Nhi đi Trung Giới rồi, ta cứ tưởng sẽ có được những ngày tháng nằm ngửa yên bình, không ai làm phiền, không ai dí KPI báo cáo, cũng không có đệ tử nào đến hành lễ làm phiền giấc ngủ.”
Hắn vốn dĩ định tận hưởng khoảng thời gian một mình này để ngủ một giấc thật sâu, bù lại cho những ngày tháng phải gồng mình đóng vai “Ẩn Thế Chí Tôn” mệt mỏi. Thế nhưng, đời không như là mơ. Ở nhà không có đồ đệ phá phách thì lại có lũ tù binh lao động cải tạo gây gổ. Đã vậy, Diệp Phi còn phát hiện ra một nghịch lý vô cùng tàn nhẫn của nhân sinh:
Thời gian trôi qua quá nhanh!
Đối với một kẻ coi việc nằm ngửa là lẽ sống như hắn, một ngày hai mươi bốn tiếng hoàn toàn không đủ. Thường thì hắn vừa mới nhắm mắt cảm nhận được sự êm ái của chiếc ghế trúc, chưa kịp mơ thấy mình ăn hết đĩa lẩu cay Tứ Xuyên của Linh Nhi thì trời đã sập tối. Rồi ngủ tiếp một chút, mở mắt ra đã lại thấy bình minh lên.
“Một ngày có bấy nhiêu thời gian, ngủ một chút là hết. Tu tiên giới này vận hành kiểu gì mà múi giờ ngắn ngủn thế này?” Diệp Phi bực dọc lẩm bẩm trong lòng. “Hệ thống, ra đây cho ta.”
[Đinh! Ký chủ có yêu cầu gì? Hệ thống định nghĩa khái niệm luôn sẵn sàng phục vụ.]
Diệp Phi gãi gãi đầu, mái tóc đen dài rũ rượi xõa xuống vai, vẻ mặt đầy vẻ tính toán: “Ta muốn ngủ lâu hơn, nhưng ta không muốn lãng phí những ngày tháng bên ngoài. Ngươi có thể định nghĩa lại thời gian không? Kiểu như… làm cho thời gian ở chỗ ta trôi chậm lại ấy.”
[Hệ thống cảnh báo: Việc thay đổi quy tắc thời gian là chạm vào cốt lõi của Thiên Đạo. Nếu định nghĩa trên quy mô lớn, Thiên Đạo Trung Giới sẽ lập tức sập nguồn và kích hoạt bản cập nhật 2.0 để thanh trừng ký chủ ngay lập tức.]
“Ta thèm vào định nghĩa quy mô lớn!” Diệp Phi khinh bỉ nói. “Ta chỉ cần định nghĩa trong phạm vi cái giường ngủ của ta thôi. Hoặc cùng lắm là trong phạm vi gian nhà chính này. Một góc nhỏ như thế thì Thiên Đạo rảnh rỗi lắm mới thèm quét tới.”
[Đinh! Thiết lập định nghĩa thời gian cục bộ: Trong phạm vi gian nhà chính Vô Ưu Phong, tốc độ trôi của thời gian sẽ bị kéo chậm lại mười lần so với thế giới bên ngoài (1 giờ bên ngoài bằng 10 giờ bên trong).]
[Lưu ý: Sự lão hóa sinh học và tiêu hao năng lượng của ký chủ trong vùng này sẽ được đồng bộ theo thời gian thực tế bên ngoài (tức là ký chủ ngủ 10 tiếng bên trong chỉ tương đương với cơ thể già đi 1 tiếng, không lo bị mau già).]
[Chi phí định nghĩa: 15 Điểm Định Nghĩa. Số dư hiện tại của ký chủ: 330 Điểm. Sau khi trừ: 315 Điểm. Ký chủ có đồng ý?]
“Đồng ý! Đồng ý ngay lập tức!” Diệp Phi sướng rơn. Có 15 điểm định nghĩa mà đổi lại được gấp mười lần thời gian ngủ nướng, đây quả thực là một món hời vô tiền khoáng hậu! Đúng là sức mạnh của tri thức và sự lười biếng!
[Đinh! Định nghĩa thành công! Quy tắc “Thời Không Trì Hoãn” đã được áp dụng lên gian nhà chính của Vô Ưu Phong.]
Ngay khi âm thanh của hệ thống vừa dứt, Diệp Phi liền cảm nhận được một sự thay đổi kỳ diệu. Không khí xung quanh hắn bỗng trở nên đặc quánh một cách vô cùng dễ chịu, giống như một dòng nước ấm áp trôi lững lờ. Tiếng xào xạc của chiếc chổi tre của Diệp Hạo ngoài sân vốn dĩ đang dồn dập, nay bỗng kéo dài ra thành những âm thanh trầm bổng, chậm rãi: “Xạạạạ… oạạạạ… xàààà… oàààà…”
Tiếng chửi bới của Thẩm Vô Cực cũng biến thành một chuỗi âm thanh méo mó, hài hước như thể một cuốn băng tua chậm: “Càààà… nnn… Dươươươưng… trưởưởưởởng… lạããããã… o…”
“Ôi, thiên đường là đây chứ đâu!”
Diệp Phi sướng phát điên, hắn lập tức nằm vật xuống chiếc giường gỗ, kéo chiếc chăn mỏng đắp ngang bụng. Trong không gian trì hoãn mười lần này, hắn có thể tha hồ ngủ nướng, mơ mộng, lướt web (trong tưởng tượng) mà không sợ vừa nhắm mắt đã hết ngày. Hắn nhắm nghiền hai mắt, hơi thở nhanh chóng trở nên đều đặn, chìm sâu vào giấc mộng đẹp đẽ nơi không có KPI, không có rắc rối và đặc biệt là không có ai gọi hắn dậy đi làm.
Thế nhưng, Diệp Phi hoàn toàn không ngờ rằng, việc hắn vô tình bẻ cong quy tắc thời gian để phục vụ cho sự lười biếng của mình lại tạo ra một cơn địa chấn tâm lý khủng khiếp ngay bên ngoài cánh cửa phòng.
Ngoài sân, Diệp Hạo vẫn đang đều đặn đưa chổi quét rác. Thế nhưng, ngay khi quy tắc “Thời Thời Không Trì Hoãn” của Diệp Phi được kích hoạt, thiếu niên quét rác bỗng khựng lại.
Cây chổi tre trên tay hắn bỗng nhiên nặng trĩu. Không phải nặng vì trọng lượng vật lý, mà là nặng vì áp lực của một loại quy tắc vô hình vừa mới giáng xuống.
Trong mắt Diệp Hạo, gian nhà chính của sư phụ lúc này không còn là một ngôi nhà tranh bình thường nữa. Xung quanh ngôi nhà, không gian bắt đầu vặn vẹo, xuất hiện những gợn sóng màu xám nhạt đan xen vào nhau. Những hạt bụi lơ lửng trong không khí khi bay đến gần ranh giới của ngôi nhà bỗng nhiên dừng lại, rơi xuống với tốc độ cực kỳ chậm chạp, giống như đang chìm vào một vũng bùn thời gian.
“Cái này… đây là…” Diệp Hạo trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hắn vốn là người có tâm cảnh viên mãn, lại ngộ ra một phần Hỗn Độn Quy Tắc từ những nhịp thở của Vô Ưu Phong, nên cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi của quy luật thiên địa. Hắn cảm nhận được rất rõ ràng: Thời gian xung quanh gian nhà của sư phụ đang bị kéo giãn ra một cách điên cuồng!
“Sư phụ… Người lại đang làm gì thế này?” Diệp Hạo thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự kinh hoàng tột độ.
Ở phía bên kia, Càn Dương Chân Nhân cũng cảm nhận được sự bất thường. Lão đứng ngây người, cuốn sổ da dê trên tay rơi bộp xuống đất. Đôi mắt lão trợn ngược, nhìn chằm chằm vào những gợn sóng không gian xung quanh gian nhà chính, lắp bắp không thành tiếng:
“Thời… Thời gian quy tắc! Trời đất ơi, đây là lực lượng định nghĩa lại dòng chảy của tuế nguyệt! Diệp tiền bối… Người rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào rồi?”
Thẩm Vô Cực vừa lồm cồm bò dậy từ đống phân, nghe thấy thế liền ngơ ngác hỏi: “Càn Dương trưởng lão, có chuyện gì thế? Sao tôi cứ cảm thấy người mình nặng nề, cử động cứ chậm rì rì thế nào ấy?”
“Ngu xuẩn!” Càn Dương Chân Nhân gõ mạnh một cú vào đầu Thẩm Vô Cực, vừa run rẩy vừa nói: “Ngươi có biết Diệp tiền bối đang làm gì không? Người đang dùng đại thần thông để bẻ cong dòng chảy thời gian của cả một vùng không gian! Một ngày của chúng ta bên ngoài, có lẽ chỉ bằng một hơi thở của Người bên trong! Hoặc ngược lại, Người đang nén thời gian lại để làm một việc vô cùng khủng bố!”
Diệp Hạo đứng lặng yên tại chỗ, những lời của Càn Dương Chân Nhân như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí hắn.
“Kéo dài thời gian… Cô độc một mình…”
Trong đầu Diệp Hạo, một kịch bản “não bổ” cực hạn nhanh chóng được vẽ ra một cách hoàn mỹ.
“Sư phụ…” Khóe mắt Diệp Hạo bỗng nhiên đỏ hoe, hai nắm tay hắn siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. “Thì ra là như vậy… Đệ tử hiểu rồi!”
Hắn tự suy diễn ra một sự thật “đau lòng” và “vĩ đại”: Sư phụ Diệp Phi vốn dĩ là một vị chí tôn đứng đầu thế giới, nhưng vì bảo vệ họ, vì muốn chống lại Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0 sắp tới để cứu vớt chúng sinh, Người đã phải một mình gánh chịu sự phản phệ của quy tắc. Giờ đây, các sư huynh sư tỷ đi Trung Giới để gieo rắc hạt giống quy tắc mới, còn sư phụ ở lại nhà một mình, cô độc gánh vác tất cả.
Để có thêm thời gian tính toán các biến số của thiên cơ, để tìm ra một con đường sống cho Vô Ưu Phong và toàn bộ tu tiên giới, sư phụ đã phải cưỡng ép bẻ cong thời gian, tự nhốt mình vào một không gian đơn độc, nơi một năm bằng mười năm cô quạnh! Người không phải đang lười ngủ nướng, mà là đang lấy thân hóa đạo, dùng giấc mộng để diễn hóa hàng vạn vạn tương lai có thể xảy ra!
“Sư phụ vì chúng ta mà phải chịu đựng sự cô độc vô tận trong dòng chảy thời gian…” Nước mắt Diệp Hạo khẽ lăn dài trên má. Hắn nhìn cây chổi tre trong tay, rồi nhìn về phía gian nhà tranh đang tỏa ra hào quang quy tắc màu xám nhạt, trong lòng dâng lên một quyết tâm nghịch thiên cải mệnh:
“Diệp Hạo ta thề, tuyệt đối không để sự hy sinh của Sư phụ trở nên vô ích! Ta phải mạnh hơn! Ta phải quét sạch mọi chướng ngại, quét sạch mọi bụi trần, để khi Sư phụ bước ra khỏi dòng thời gian cô độc kia, Người sẽ thấy một đệ tử đủ tư cách đứng bên cạnh gánh vác cùng Người!”
“Oanh!”
Ngay khi tâm niệm của Diệp Hạo đạt đến sự viên mãn tuyệt đối, trong đan điền của hắn, luồng khí xám nhạt vốn dĩ đang lững lờ trôi bỗng nhiên bùng phát dữ dội. Đó là lực lượng Hỗn Độn nguyên thủy nhất, thứ lực lượng sinh ra trước cả khi Thiên Đạo hình thành!
Một vòng xoáy màu xám đen khổng lồ xuất hiện phía trên đỉnh đầu Diệp Hạo, điên cuồng hút lấy linh khí xung quanh. Thế nhưng, linh khí của Vô Ưu Phong vốn dĩ đã bị Diệp Phi định nghĩa lại, nên thứ mà Diệp Hạo hấp thụ không phải là linh khí truyền thống, mà là **Quy tắc Nằm Ngửa** và **Quy tắc Quét Dọn** hoàn mỹ!
“Cái… cái gì thế kia?!” Thẩm Vô Cực kinh hãi hét lên, chỉ tay vào Diệp Hạo.
Lúc này, xung quanh Diệp Hạo, những chiếc lá đào rụng dưới đất bỗng nhiên bay lơ lửng lên, xếp thành một vòng tròn hoàn mỹ xoay quanh thân thể hắn. Mỗi chiếc lá đều mang theo một tia kiếm ý sắc bén nhưng lại vô cùng thư thái, nhẹ nhàng. Tu vi của hắn bắt đầu tăng vọt với tốc độ không tưởng:
Luyện Khí Cảnh tầng mười…
Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ…
Trúc Cơ Cảnh trung kỳ…
Trúc Cơ Cảnh hậu kỳ…
Chỉ trong vòng mười nhịp thở, Diệp Hạo đã vượt qua ranh giới phàm nhân, bước thẳng vào Trúc Cơ Cảnh viên mãn! Mà điều đáng sợ nhất là, đan điền của hắn không hề ngưng tụ Kim Đan theo cách thông thường, mà là một viên châu màu xám tro, tròn trịa, tỏa ra hơi thở của sự hư vô và vĩnh hằng.
“Hỗn Độn Đan! Trời ơi, đó là Hỗn Độn Đan trong truyền thuyết của kỷ nguyên trước!” Càn Dương Chân Nhân quỳ sụp xuống đất, hai mắt trợn trừng, đầu óc trống rỗng. “Một tên phàm nhân… chỉ nhờ quét rác dưới áp lực thời gian của Diệp tiền bối, vậy mà ngộ ra Hỗn Độn Đại Đạo, ngưng tụ Hỗn Độn Đan! Cái tông môn này rốt cuộc là quái thai phương nào thế này?!”
“Rầm!”
Một tiếng nổ lớn từ hư không vang lên, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy toàn thân Diệp Hạo, chính thức thừa nhận cảnh giới mới của hắn.
Cùng lúc đó, trong gian phòng ngủ ấm áp, Diệp Phi đang ngủ ngon lành bỗng nhiên bị một chuỗi âm thanh hệ thống dồn dập dội thẳng vào đầu làm hắn giật nảy mình suýt rơi khỏi giường.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ! Đệ tử ký danh Diệp Hạo từ hành động bẻ cong thời gian của ký chủ đã ngộ ra “Tuế Nguyệt Quét Dọn Đại Đạo”, tâm cảnh triệt để viên mãn, thăng hoa thành Hỗn Độn Thể sơ kỳ, đột phá lên Trúc Cơ Cảnh viên mãn!]
[Hệ thống nhận được phản hồi tu vi từ đệ tử!]
[Tu vi của ký chủ tự động tăng vọt!]
[Kim Đan Cảnh sơ kỳ -> Kim Đan Cảnh trung kỳ -> Kim Đan Cảnh hậu kỳ -> Kim Đan Cảnh viên mãn!]
[Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được 1000 Điểm Định Nghĩa phản hồi từ đệ tử! Số dư hiện tại: 1315 Điểm!]
“Cái… cái gì cơ?!”
Diệp Phi bật dậy như tôm luộc, hai mắt trợn tròn, nhìn chằm chằm vào cái bảng hệ thống màu xanh đang nhấp nháy liên tục trước mặt. Cảm giác linh lực trong đan điền hắn cuồn cuộn như sóng thần, Kim Đan trong cơ thể phình to ra gấp mấy lần, tỏa ra ánh sáng rực rỡ khiến hắn cảm thấy… mệt mỏi vô cùng.
“Ta mới ngủ có… mấy tiếng đồng hồ chứ mấy!” Diệp Phi khóc không ra nước mắt, vò đầu bứt tai. “Sao tự nhiên tu vi lại tăng vọt lên Kim Đan viên mãn rồi? Thằng nhóc Diệp Hạo kia lại ăn nhầm cái gì mà đột phá nhanh thế? Ta đã bảo nó chỉ quét rác thôi mà! Quét rác thôi sao cũng đột phá được?!”
Hắn bực dọc bước xuống giường, mở cửa phòng đi ra ngoài để xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa đẩy cửa bước ra ngoài sân, cảnh tượng trước mắt khiến hắn hoàn toàn hóa đá.
Thời gian bên ngoài lúc này mới chỉ trôi qua chưa đầy một buổi chiều. Thế nhưng, trong sân, Diệp Hạo đang đứng thẳng lưng, toàn thân tỏa ra một luồng khí xám nhạt vô cùng huyền bí, cây chổi tre trên tay hắn lúc này trông giống như một món chí bảo viễn cổ, mỗi lần khẽ cử động đều làm không gian xung quanh gợn sóng.
Vừa nhìn thấy Diệp Phi bước ra, Diệp Hạo lập tức buông chổi, quỳ sụp xuống đất, dập đầu một cú thật mạnh:
“Sư phụ! Đệ tử vô năng, để Sư phụ phải một mình gánh chịu sự cô độc của dòng thời gian lâu như vậy! Đệ tử đã ngộ ra thâm ý của Người. Đệ tử thề sẽ bảo vệ Vô Ưu Phong thật tốt, quét sạch mọi bụi trần thế gian để Người yên tâm ngộ đạo!”
Diệp Phi: “???”
Hắn ngơ ngác nhìn Diệp Hạo, rồi lại nhìn sang bên cạnh. Thẩm Vô Cực lúc này cũng đang quỳ rạp dưới đất, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt lấm lem phân thú, gào khóc thảm thiết:
“Sư Tổ! Con sai rồi! Con thực sự sai rồi! Thì ra Người kéo dài thời gian là để cho chúng con có thêm cơ hội ngộ đạo, để cho tên nhóc này… à không, Diệp sư đệ có thời gian ngưng tụ Hỗn Độn Đan! Sự từ bi và hy sinh của Người vĩ đại như thái dương, vậy mà con lại chỉ biết tị nạnh, lười biếng! Từ nay về sau, con nguyện làm phu dọn chuồng suốt đời cho Vô Ưu Phong, không một lời oán thán!”
Càn Dương Chân Nhân bên cạnh cũng dập đầu bôm bốp, giọng run rẩy: “Diệp tiền bối đức độ vô biên, lấy thân hóa đạo, gánh chịu nhân quả tuế nguyệt! Cửu Huyền Tông chúng ta nguyện đời đời kiếp kiếp trung thành với Vô Ưu Phong!”
Diệp Phi đứng lặng người dưới hiên nhà, gió chiều thổi qua làm vạt áo xanh nhạt của hắn khẽ bay phấp phới. Chiếc quạt giấy trên tay hắn suýt chút nữa rơi xuống đất.
Hắn chỉ muốn ngủ trưa lâu hơn một chút thôi mà…
Tại sao qua miệng của đám người này, hắn lại biến thành một vị thánh nhân vĩ đại hy sinh vì chúng sinh, cô độc gánh chịu nhân quả thời gian thế này?
Hắn nhìn bảng hệ thống hiển thị số dư 1315 Điểm Định Nghĩa, rồi lại nhìn đệ tử Diệp Hạo đang cung kính quỳ dưới đất với tu vi Trúc Cơ viên mãn, trong lòng chỉ muốn gào lên:
“Ta thực sự chỉ muốn nằm ngửa ngủ nướng thôi! Các ngươi đừng có tự não bổ nữa được không?!”