Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 50: Bạch Linh Nhi và nồi lẩu đầu độc đối thủ
Vũ Không Tử không dám chậm trễ thêm một giây nào. Gã lập tức bật dậy, lom khom chạy lên phía trước làm người dẫn đường. Đạo tâm vỡ vụn khiến gã thông suốt rất nhanh. Ở cái nơi Trung Giới đầy rẫy hiểm nguy này, ôm chân đùi bự là quy tắc sinh tồn tối thượng. Mà cái đùi của nhóm đệ tử Vô Ưu Phong này không chỉ bự, nó còn được bọc thép, gắn gai, sẵn sàng nghiền nát mọi logic thông thường.
Mục Thiên Dã đi bên cạnh, mắt vô thần nhìn bầu trời. Gã đã từ bỏ việc suy nghĩ. Đầu óc gã hiện tại giống như một bãi chiến trường hoang tàn sau trận oanh tạc.
Bỗng nhiên, một tiếng “ục ục” vang dội phá vỡ bầu không khí im lặng.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Bạch Linh Nhi. Thiếu nữ tộc Linh Miêu đang ôm cái bụng tròn xoe, đôi tai mèo trên đầu rủ xuống một góc bốn mươi lăm độ, chiếc đuôi dài thượt phía sau cũng lười biếng quét qua quét lại trên mặt đất.
“Đại sư tỷ, nhị sư huynh, muội đói rồi.”
Bạch Linh Nhi mếu máo, giọng điệu vô cùng đáng thương:
“Sư phụ từng dạy, đói bụng mà không ăn là hành vi đi ngược lại với ý chí của đại đạo nằm ngửa. Chúng ta phải thuận theo tự nhiên, dừng lại ăn một bữa lẩu đã.”
Mục Thiên Dã nghe vậy suýt chút nữa vấp đá ngã sấp mặt. Gã trợn mắt nhìn xung quanh. Đây là đâu? Đây là vùng sương mù hỗn loạn của Trung Giới! Xung quanh toàn là mảnh vỡ quy tắc vặn vẹo, yêu thú rình rập, nguy hiểm trùng trùng. Thế mà con mèo nhỏ này lại muốn dừng lại… ăn lẩu?
“Ăn lẩu?” Vũ Không Tử cũng nghệch mặt ra, lắp bắp: “Báo… báo cáo đại nhân, ở khu vực này linh khí bạo động, không thể nhóm lửa bình thường được. Hơn nữa, chúng ta cũng không có nguyên liệu…”
“Ai bảo không có?”
Bạch Linh Nhi hừ một tiếng đầy kiêu ngạo. Cô nàng vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.
“Oanh!”
Một cái nồi sắt ba chân, đen ngòm, rỉ sét loang lổ xuất hiện giữa khoảng đất trống. Tiếp theo là một đống củi khô mục nát, xám xịt, trông chẳng khác nào rác thải sinh hoạt. Nhưng nếu nhìn kỹ, trên những thanh củi đó thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lửa vàng nhạt cực kỳ huyền bí. Đó chính là những nhánh cây ngô đồng cổ thụ rụng đầy sân Vô Ưu Phong mà Diệp Phi chê vướng chân, bắt Bạch Linh Nhi dọn dẹp.
Vũ Không Tử vừa nhìn thấy đống củi liền hít một hơi khí lạnh, da đầu tê dại.
“Ngô… Ngô Đồng Thần Mộc?! Lại còn là loại có chứa niết bàn chân hỏa ẩn tàng?! Các ngươi dùng thứ bảo vật hộ mệnh của Phượng Hoàng tộc để… làm củi nhóm bếp?!”
Sở Tiêu thật thà giải thích: “Củi này sư phụ bảo nhiều quá, để chật nhà bếp nên cho tụi ta mang đi đốt bớt.”
Vũ Không Tử câm nín. Gã cảm thấy phổi mình bắt đầu đau nhức.
Bạch Linh Nhi không thèm để ý đến biểu cảm kinh hoàng của gã hướng dẫn viên mới thu nhận. Cô nàng thoăn thoắt bày biện. Tay nhỏ vẫy một cái, một chiếc thùng gỗ nứt đáy bay tới. Nước suối tinh khiết từ trong thùng tự động chảy vào nồi sắt, không hề rò rỉ ra ngoài một giọt nào nhờ quy tắc “Sức nặng tuyệt đối” của Sở Tiêu vẫn đang khóa chặt dòng nước.
Tiếp theo là màn chuẩn bị “rau lẩu”.
Bạch Linh Nhi chạy loăng quăng xung quanh vùng sương mù tím. Tay nàng thoăn thoắt nhổ.
“Hì hì, cái nấm màu tím này trông đẹp thế, chắc chắn ăn rất giòn!”
Nàng nhổ phắt một cây nấm tỏa ra hắc khí ngùn ngụt.
“Á! Đó là Cửu U Thực Hồn Nấm! Độc tính có thể giết chết một tu sĩ Hóa Thần Cảnh trong ba nhịp thở!” Vũ Không Tử hét lên thất thanh.
“Còn cái cỏ ba lá màu đỏ này nữa, thơm quá!” Bạch Linh Nhi lại vặt một nắm cỏ.
“Trời ạ! Thái Dương Phần Huyết Thảo! Ăn vào sẽ bị thiêu rụi kinh mạch, tự bạo mà chết!” Vũ Không Tử ôm đầu, mặt cắt không còn giọt máu. Gã muốn ngăn cản nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lâm Thư Dao liền rụt cổ lại.
Lâm Thư Dao ôm hắc kiếm, thản nhiên nói: “Yên tâm đi. Sư phụ từng định nghĩa qua: Nồi lẩu của Linh Nhi là Vạn Vật Lò Luyện, gia vị là Ngũ Hành tương sinh. Cho dù là độc dược chí mạng nhất, vào nồi của muội ấy cũng chỉ biến thành chất điều vị mà thôi.”
Bạch Linh Nhi gật đầu lia lịa, tai mèo vểnh lên đầy tự hào: “Đúng vậy! Sư phụ nói không sai chút nào. Độc chính là dược, dược chính là độc, vạn vật vốn không có ranh giới, chỉ có ngon và không ngon thôi!”
Nói xong, nàng ném toàn bộ số độc thảo, linh dược vừa hái được vào nồi nước lạnh. Nàng lại lấy ra một hũ gia vị màu đỏ thẫm — thực chất là ớt bột và hạt tiêu biến dị do nàng tự trồng trên Vô Ưu Phong dưới sự “chỉ đạo” của Diệp Phi.
“Phốc!”
Một ngọn lửa nhỏ màu vàng nhạt bùng lên dưới đáy nồi. Nhánh củi Ngô Đồng Thần Mộc bắt đầu cháy, tỏa ra hơi ấm cực kỳ dễ chịu.
Chỉ trong vài nhịp thở, nước trong nồi bắt đầu sôi sùng sục. Một làn khói màu hồng nhạt, mang theo mùi cay nồng của ớt, vị ngọt thanh của linh dược, và một mùi thơm kỳ lạ, kích thích vị giác đến mức điên cuồng từ từ lan tỏa ra xung quanh.
Mùi hương này không giống bất kỳ loại đan hương hay mùi thức ăn nào ở Trung Giới. Nó mang theo một loại quy tắc kỳ lạ: **Cám dỗ tuyệt đối**.
Mục Thiên Dã nuốt nước bọt cái ực. Gã phát hiện ra chân nguyên trong cơ thể mình bỗng nhiên vận hành nhanh hơn gấp đôi, đan điền ấm áp một cách kỳ lạ.
Vũ Không Tử thì trợn tròn mắt. Độc tố của Cửu U Thực Hồn Nấm và Thái Dương Phần Huyết Thảo sau khi hòa quyện vào nước lẩu, dưới tác dụng của quy tắc “Vạn Vật Lò Luyện”, không ngờ lại triệt tiêu lẫn nhau, biến hóa thành một luồng sinh mệnh lực tinh thuần đến mức không thể tin nổi!
Đúng lúc này, từ phía xa trong màn sương mù tím, thốt nhiên vang lên những tiếng xé gió dồn dập.
“Vút! Vút! Vút!”
Mười mấy đạo độn quang màu tím đen rạch phá không trung, hung hãn lao về phía này.
“Kẻ nào guồng ngự ở đây? Mùi hương này là thế nào? Có dị bảo xuất thế?!”
Một giọng nói kiêu ngạo, vang dội như sấm truyền khắp núi rừng. Ngay sau đó, mười mấy tu sĩ mặc trường bào màu tím sậm, trên ngực thêu hình một cái đầu lâu rồng quấn quanh lò luyện đan đáp xuống đất.
Kẻ dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt âm nhu, hai mắt hẹp dài tỏa ra luồng sáng màu lục nhạt. Hắn cưỡi trên lưng một con rết khổng lồ dài mười trượng, trăm chân sắc nhọn như đao cắm sâu vào nền đá.
“Người của Vạn Độc Môn!”
Mục Thiên Dã biến sắc, vội vàng lui lại một bước, thấp giọng nói:
“Kẻ dẫn đầu là Độc Cô Ngự, thiếu môn chủ Vạn Độc Môn. Tu vi Đạo Ngôn Cảnh sơ kỳ, cực kỳ tàn bạo, chuyên dùng người sống để luyện độc!”
Độc Cô Ngự vừa đáp xuống đất, hai mắt lập tức khóa chặt vào cái nồi sắt đang sôi sùng sục trước mặt Bạch Linh Nhi. Hắn hít một hơi thật sâu, gương mặt âm nhu bỗng chốc lộ ra vẻ say đắm, xen lẫn kinh hoàng tột độ.
“Đây… đây là loại độc dược gì? Không! Đây là thần đan cấp bậc nào?! Chỉ ngửi một hơi, vạn độc chân nguyên trong cơ thể ta đã có dấu hiệu thuần hóa, thậm chí có xu hướng đột phá!”
Hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Linh Nhi, trong mắt lóe lên tia tham lam vô hạn:
“Tiểu nha đầu! Mau giao ra phương thức phối chế thứ nước thần này! Nếu không, bổn thiếu chủ sẽ cho ngươi nếm thử vạn độc cắn xé tâm can!”
Đám đệ tử Vạn Độc Môn xung quanh cũng cười rộ lên quái gở, nhanh chóng vây quanh nhóm người Lâm Thư Dao. Chúng đằng đằng sát khí, linh lực độc hệ màu tím đen bốc lên ngùn ngụt, ăn mòn cả không gian xung quanh thành những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Bạch Linh Nhi đang cầm một đôi đũa tre dài, nghe vậy liền phồng má, bất mãn nói:
“Các ngươi thật là phiền phức! Đã bảo ăn lẩu phải yên tĩnh, sư phụ nói tiếng ồn sẽ làm giảm độ ngon của thịt sấy. Mau cút đi chỗ khác chơi!”
“Hừ! Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Lên cho ta! Bắt sống con mèo nhỏ đó!” Độc Cô Ngự lạnh lùng ra lệnh, tay phải phất lên.
Con rết khổng lồ dưới thân hắn rống lên một tiếng quái dị, trăm chân động đậy, lao thẳng về phía Bạch Linh Nhi, miệng há to phun ra một búng khói độc màu xanh lục đặc quánh, che phủ cả bầu trời.
“Né tránh!” Mục Thiên Dã hét lớn.
Thế nhưng, Lâm Thư Dao vẫn đứng im. Sở Tiêu vẫn thật thà ngồi xổm canh nồi lẩu. Bạch Linh Nhi thì khẽ thở dài một tiếng, tay nhỏ cầm chiếc muôi múc canh gõ nhẹ vào thành nồi sắt rỉ sét một cái.
“Keeng!”
Một tiếng động thanh thúy vang lên.
Đồng thời, luồng khói hồng nhạt từ nồi lẩu bỗng nhiên bùng phát, hóa thành một làn sóng sương mù dày đặc, cuồn cuộn quét ra xung quanh với tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi.
Tốc độ của nó vượt qua mọi quy luật vật lý. Nó không phải là khói lan tỏa, mà là một **Khái niệm ẩm thực** đang xâm chiếm không gian.
Búng khói độc màu xanh lục của con rết khổng lồ vừa chạm vào làn khói hồng nhạt kia, lập tức bị đồng hóa. Chất độc cực mạnh bỗng nhiên biến đổi thuộc tính, hóa thành mùi tỏi phi thơm nức mũi.
“Cái gì?!” Độc Cô Ngự trợn tròn mắt.
Nhưng hắn chưa kịp kinh hãi xong, làn khói hồng nhạt đã ập đến trước mặt mười mấy tu sĩ Vạn Độc Môn.
“Hít—”
Một tên đệ tử Vạn Độc Môn vô tình hít phải một ngụm khói hồng.
Biểu cảm trên mặt hắn lập tức đông cứng. Đao kiếm trong tay rơi bộp xuống đất. Đôi mắt hắn từ hung tợn chuyển sang mê mang, rồi nhanh chóng ngập tràn sự thỏa mãn, sung sướng và hạnh phúc tột cùng.
“A… Ngon quá… Đây là hương vị của quê hương… Mẹ ơi, con không muốn luyện độc nữa… Con muốn về nhà ăn cơm…”
Tên đệ tử lẩm bẩm, nước mắt tuôn rơi lã chã. Hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm mặt khóc rống lên như một đứa trẻ.
“Ngươi điên rồi sao?!” Độc Cô Ngự gầm lên.
Thế nhưng, phản ứng dây chuyền đã bắt đầu.
Mười mấy tên đệ tử Vạn Độc Môn xung quanh lần lượt hít phải khói hồng. Quy tắc “Vạn Vật Lò Luyện, ngũ hành tương sinh” chứa đựng trong làn khói ngay lập tức đi vào cơ thể chúng, trực tiếp bẻ cong toàn bộ hệ thống vận hành linh lực.
“Phốc! Phốc! Phốc!”
Hàng loạt tiếng động kỳ lạ vang lên. Độc công tu luyện khổ cực suốt trăm năm của chúng, dưới tác động của mùi lẩu cay, bỗng nhiên bị “thanh lọc” một cách thô bạo. Chất độc tích tụ trong đan điền biến thành nguồn dinh dưỡng thuần khiết nhất, điên cuồng gột rửa kinh mạch.
“Ta… ta đột phá rồi? Nhưng tại sao ta lại muốn khóc thế này?”
“Linh lực của ta biến thành màu hồng rồi! Ôi trời đất ơi, ta cảm thấy tâm hồn mình thật thanh thản, thật thánh thiện…”
Một tên tu sĩ thô kệch, mặt đầy sẹo bỗng nhiên chắp tay trước ngực, gương mặt hiền từ như một vị cao tăng đắc đạo, nhẹ nhàng nằm ngửa ra đất, nhắm mắt ngủ một cách vô cùng thư thái.
Ngay cả con rết khổng lồ mười trượng kia cũng không ngoại lệ. Nó hít phải khói lẩu, trăm chân lập tức bủn rủn. Nó đổ rầm xuống đất, cuộn tròn thân thể lại giống như một con cuốn chiếu ngoan ngoãn, miệng liên tục chảy nước dãi, phát ra những tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn.
Độc Cô Ngự hoảng loạn thật sự. Hắn dùng vạn độc chân nguyên hộ thể, cố gắng ngăn chặn làn khói hồng nhạt kia xâm nhập. Nhưng vô dụng!
Quy tắc của nồi lẩu này do Diệp Phi gián tiếp định nghĩa. Đó là mức độ ưu tiên tối cao của Thiên Đạo nằm ngửa. Chừng nào ngươi còn có nhu cầu ăn uống, chừng nào ngươi còn là sinh vật sống, ngươi tuyệt đối không thể kháng cự lại sự cám dỗ của “Ngũ Hành tương sinh”.
“Không… Không thể nào! Ta là thiếu môn chủ Vạn Độc Môn! Ta không thể bị một nồi lẩu đánh bại!”
Độc Cô Ngự gầm rú, cố gắng giơ tay lên định thi triển cấm thuật độc môn.
Thế nhưng, một luồng khói hồng đậm đặc nhất, nồng nàn nhất bỗng nhiên xộc thẳng vào mũi hắn.
Mùi cay nồng của ớt Vô Ưu Phong kích thích thẳng vào đại não hắn. Mùi ngọt ngào của linh dược xoa dịu đi mọi sự thù hận, sát ý trong linh hồn hắn.
“Oanh!”
Đầu óc Độc Cô Ngự trống rỗng. Màn hình tư duy của hắn hoàn toàn bị sập nguồn, hiện lên một màu xanh lét của sự quá tải cảm xúc.
Hắn loạng choạng hai bước, thanh kiếm độc trong tay rơi xuống đất. Ngạo khí ngập trời, sát ý lạnh lùng lúc trước bỗng chốc bay biến sạch sẽ. Thay vào đó, hai hàng nước mắt nóng hổi từ khóe mắt hắn lăn dài xuống má.
“Ta… ta rốt cuộc đang làm cái gì thế này?”
Độc Cô Ngự quỳ sụp xuống trước nồi lẩu, giọng nói nghẹn ngào:
“Trăm năm qua, ta giết người luyện độc, sống trong bóng tối và sự thù hận. Ta chưa từng được ăn một bữa cơm tử tế, chưa từng cảm nhận được hơi ấm của gia đình… Tại sao… tại sao trên đời này lại có thứ ẩm thực vĩ đại, ấm áp đến mức này?!”
Hắn dập đầu bôm bốp xuống đất, hướng về phía Bạch Linh Nhi mà khóc lóc thảm thiết thiết:
“Tiền bối! Con sai rồi! Con là kẻ rác rưởi! Xin tiền bối đại từ đại bi, cho con xin một chén nước lẩu! Chỉ một chén thôi! Con nguyện dâng hiến toàn bộ tài sản của Vạn Độc Môn cho người!”
Mục Thiên Dã đứng bên cạnh nhìn cảnh này, cằm suýt rơi xuống đất.
Gã dụi mắt liên tục. Đây thực sự là Độc Cô Ngự tàn bạo, kiêu ngạo của Vạn Độc Môn sao? Cái tên đang quỳ lạy, khóc lóc thảm thiết như một đứa trẻ bị bỏ rơi này thực sự là một thiên kiêu của Trung Giới sao?
Vũ Không Tử thì đã hoàn toàn chết lặng. Gã nhìn cái nồi sắt rỉ sét kia với ánh mắt đầy vẻ kính sợ và run rẩy.
*Không chỉ có kiếm ý lười biếng, không chỉ có lực lượng cơ bắp định nghĩa lại sức nặng… Ngay cả một con mèo nhỏ nấu lẩu cũng có thể dùng mùi hương để thanh lọc đạo tâm, bắt đối thủ quỳ lạy sám hối?!*
*Vô Ưu Phong… rốt cuộc là cái động quái vật gì thế này?!*
Bạch Linh Nhi khẽ nhíu mũi, ghét bỏ nhìn Độc Cô Ngự:
“Nước lẩu của ta quý giá lắm, không cho loại người ồn ào như ngươi ăn đâu! Muốn ăn thì tự đi mà nấu!”
Dứt lời, nàng múc ra một bát thịt sấy thơm phức, đưa cho Lâm Thư Dao và Sở Tiêu: “Đại sư tỷ, nhị sư huynh, mau ăn đi kẻo nguội!”
Lâm Thư Dao nhận lấy bát lẩu, khẽ gật đầu, tao nhã gắp một miếng thịt đưa vào miệng.
Sở Tiêu thì không khách khí, cầm bát lẩu ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa khen ngợi: “Ngon quá! Đúng là tay nghề của tam sư muội!”
Trong khi ba người ăn uống vui vẻ, mười mấy tu sĩ Vạn Độc Môn vẫn đang quỳ rạp trên mặt đất, ngửi mùi hương tỏa ra mà thèm thuồng đến mức nước dãi chảy thành sông, nhưng không ai dám nhúc nhích dù chỉ một phân vì áp lực vô hình từ quy tắc xung quanh vẫn đang đè nặng.
Chương trình cập nhật Thiên Đạo 2.0 trong đầu Diệp Phi lúc này: *Tiến trình lây nhiễm quy tắc Nằm Ngửa tại Trung Giới tăng lên 40.2%. Cảnh báo: Hệ thống đang xuất hiện lỗi cục bộ tại khu vực Vạn Độc Môn…*