Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 32: Diệp Phi xuất hiện với chiếc ghế nằm bằng trúc

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:02 | Lượt xem: 2

Khi giấc mơ cuối cùng tan rã, những dòng mã nguồn màu xanh lá cây lập lòe trên chiếc màn hình CRT cổ lỗ sĩ của kiếp trước cũng theo đó mà biến mất. Diệp Phi lơ mơ nhớ lại những ngày tháng làm kiếp “súc vật công nghệ” ở thế giới cũ. Khi đó, gã sếp béo ú với cái bụng phệ như mang thai chín tháng luôn chống nạnh gầm rú bên tai hắn: “Diệp Phi! Dự án này tối nay phải lên sóng! Cậu không làm xong thì chuẩn bị cuốn gói đi!”. Lúc ấy, ước mơ lớn nhất của hắn chỉ đơn giản là có một chiếc giường êm ấm, một cái chăn bông thơm mùi nắng, và một cuộc sống nằm ngửa đến tận cùng thế giới, nơi không có KPI, không có báo cáo tuần, và đặc biệt là không có những cuộc gọi nhỡ lúc hai giờ sáng.

Ai mà ngờ được, sau khi xuyên không đến Vạn Pháp Khái Nguyên Giới, sở hữu cái gọi là “Hệ thống định nghĩa khái niệm” bá đạo vô song, hắn vẫn không cách nào thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn của việc gánh KPI. Chỉ có điều, KPI ở đây không phải là những dòng code khô khan, mà là một lũ đệ tử thích tự suy diễn cùng một đám tu sĩ từ khắp nơi cứ thích mang rắc rối đến tận cửa phòng ngủ của hắn.

Diệp Phi khẽ hé mắt, ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm mai len lỏi qua khe cửa gỗ của căn nhà tranh, rọi thẳng lên gương mặt tuấn lãng nhưng đầy vẻ ngái ngủ của hắn. Sương mù tím nhạt bao phủ quanh các sườn núi từ đêm qua giờ đã loãng đi nhiều, bị những tia nắng đầu tiên của ngày mới nhuộm thành một màu hồng phấn ấm áp, trông chẳng khác nào một lớp kẹo bông khổng lồ đang bao bọc lấy Vô Ưu Phong.

Hắn khẽ chống tay ngồi dậy, xương khớp toàn thân phát ra những tiếng kêu răng rắc lười biếng.

“Hệ thống, hôm nay thời tiết thế nào?” Diệp Phi lẩm nhẩm trong đầu, giọng điệu uể oải như thể việc nói chuyện cũng đang tiêu tốn của hắn một lượng calo khổng lồ.

`[Ting! Báo cáo ký chủ, hôm nay thời tiết Vô Ưu Phong nắng ráo, nhiệt độ hai mươi lăm độ C, sức gió cấp hai, cực kỳ thích hợp cho việc nằm ngửa dưới bóng râm. Tuy nhiên, hệ thống cần nhắc nhở: Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0 hiện đã tải được 12.5%. Xin ký chủ sớm có biện pháp đối phó để tránh bị quét sạch như một tệp tin rác.]`

“Kệ nó đi, nước đến chân mới nhảy, nước đến cổ thì ta định nghĩa lại khái niệm ‘ngạt nước’ thành ‘hít thở dưới nước’ là xong. Giờ thì… đi ngủ tiếp đã.” Diệp Phi ngáp dài một cái, nhưng cái bụng trống rỗng của hắn lại đúng lúc phát ra tiếng biểu tình “gột gột” đầy phản chủ.

Hắn bất lực thở dài, chậm rãi bước xuống giường, chân xỏ vào đôi guốc mộc quen thuộc. Hắn thò tay ra sau góc tường gỗ, lôi ra chiếc ghế nằm bằng trúc tâm linh của mình. Chiếc ghế trúc này đã được hắn dùng Điểm Định Nghĩa để nâng cấp từ lâu, sở hữu thuộc tính [Độ bền tuyệt đối] và [Tự động điều chỉnh theo độ mỏi của cột sống]. Đối với Diệp Phi, đây chính là thần khí tối cao của cả tu tiên giới, có đổi mười món linh bảo cực phẩm hắn cũng tuyệt đối không thèm liếc mắt nhìn một cái.

“Két…”

Cánh cửa nhà tranh dột nát được đẩy ra.

Ngay khoảnh khắc Diệp Phi bước chân ra ngoài sân, bầu không khí xung quanh Vô Ưu Phong đột ngột ngưng đọng lại.

Dưới bóng mát của cây đào cổ thụ, một đám người đang đứng ngồi không yên lập tức nín thở.

Cổ Hà và Vân Trung Tử vốn đang ngồi khoanh chân luận đạo dưới hiên nhà, vừa thấy bóng dáng đạo bào màu xanh nhạt xộc xệch của Diệp Phi xuất hiện, cả hai liền giống như bị điện giật, lập tức đứng bật dậy. Họ cung kính cúi đầu, hai tay chắp lại trước ngực, thái độ nghiêm túc và thành kính còn hơn cả khi diện kiến tổ sư khai sơn của tông môn.

“Cung nghênh Diệp tiền bối xuất quan!” Cổ Hà khẽ khom lưng, giọng nói run rẩy vì kích động. Lão liếc nhìn chiếc ghế trúc trên tay Diệp Phi, trong mắt lập tức lóe lên những tia sáng trí tuệ của sự tự suy diễn.

Lâm Thư Dao đang đứng lau chùi thanh cự kiếm rỉ sét ở góc sân, nhìn thấy sư phụ bước ra liền vội vàng thu kiếm, gương mặt lạnh lùng thường ngày lập tức tan chảy thành một nụ cười rạng rỡ như hoa nở gặp nắng sớm. Nàng bước nhanh tới, cúi đầu hành lễ: “Sư phụ, người đã tỉnh. Đồ nhi đã chuẩn bị sẵn nước suối ban mai để người rửa mặt.”

“Sư phụ! Người nhìn xem, con tê giác này quét sân sạch chưa này!”

Sở Tiêu từ phía xa chạy lại, thân hình cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra ánh kim quang nhàn nhạt. Phía sau hắn, con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê — vị Yêu Vương Nguyên Anh Cảnh trung kỳ uy chấn một phương — lúc này chỉ có kích thước bằng một con nghé con, đang ngậm một chiếc chổi tre khổng lồ bằng miệng, chăm chỉ quét dọn những chiếc lá rụng trên sân với vẻ mặt vô cùng cam chịu và đầy sợ hãi. Mỗi khi nó quét lệch một cái, Sở Tiêu liền trừng mắt một cái, khiến con Yêu Vương tội nghiệp run bắn cả người, vội vàng dùng sừng gom lá lại thật gọn gàng.

Diệp Phi nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe mắt khẽ giật giật. Hắn chỉ muốn có một buổi sáng yên bình, nhưng nhìn cái sân sau giờ đây chẳng khác nào một rạp xiếc trung ương phiên bản tu tiên, hắn thực sự cảm thấy bất lực.

Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ — một cái gật đầu tối giản hết mức để tiết kiệm năng lượng. Sau đó, hắn thong thả kéo chiếc ghế trúc ra đặt dưới bóng râm mát mẻ của cây đào cổ thụ, rồi từ từ nằm dài lên đó.

“Rắc… rắc… két…”

Khung của chiếc ghế trúc phát ra những tiếng kêu giòn giã đặc trưng. Dưới góc nhìn của người phàm, đó chỉ là tiếng tre nứa co giãn bình thường khi có người ngồi lên. Thế nhưng, trong mắt của những vị đại năng đang đứng xung quanh, âm thanh này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Cổ Hà trợn tròn mắt, hai tai vểnh lên, tay lập tức lôi từ trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ cùng một cây bút lông. Lão vừa ghi chép điên cuồng vừa lẩm bẩm truyền âm cho Vân Trung Tử: “Tông chủ! Ngươi nghe thấy không? Tiếng ‘rắc rắc’ đó… đó không phải là tiếng tre nứa! Đó là tiếng xé rách của các sợi chỉ quy tắc thời gian khi chạm vào thân thể của Diệp tiền bối! Tiền bối nằm xuống một cái, cả không gian xung quanh liền bị nén ép đến mức biến dạng. Đây chính là ‘Trọng Lực Đại Đạo’ kết hợp với ‘Đại Đạo Đèn Ngủ’ mà lão phu đã ngộ ra từ hôm qua! Khủng bố! Quá mức khủng bố!”

Vân Trung Tử nghe vậy, gương mặt nghiêm nghị cũng đầy vẻ hoảng hốt. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trúc, cảm giác như thể món đồ tầm thường đó đang chứa đựng một loại sức nặng có thể đè sụp cả một phương thế giới. Lão nuốt nước bọt cái ực, thầm nghĩ: “Hóa ra đây chính là cách Diệp tiền bối tu luyện sao? Lấy tĩnh chế động, lấy nằm ngửa để hóa giải vạn pháp. So với tiền bối, việc chúng ta ngồi thiền khổ luyện hằng đêm quả thực là ngu muội đến cực điểm!”

Trong lúc hai lão già đang âm thầm sùng bái đến mức muốn quỳ sụp xuống đất, thì ở một góc sân khác, Thẩm Vô Cực — Thánh tử kiêu ngạo của Thái Dương Thánh Địa — cuối cùng cũng rên rỉ một tiếng rồi tỉnh lại.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Thẩm Vô Cực khi mở mắt ra không phải là những cung điện nguy nga lộng lẫy của thánh địa, cũng không phải là những đệ tử cung kính vây quanh. Thay vào đó, gã thấy mình đang nằm bẹp dí trên một thảm cỏ ướt sương, toàn thân bốc ra một mùi hương “luân hồi” vô cùng nồng nặc từ hố phân hữu cơ của Bạch Linh Nhi cạnh đó. Bộ hoàng kim chiến giáp hộ thân rực rỡ ngày nào giờ đã móp méo, bám đầy bùn đất và phân bón hữu cơ, trông chẳng khác nào một món đồ phế thải bị vứt bỏ.

Gã cố gắng chống tay ngồi dậy, đại não rệu rã sau một đêm bị quy tắc “Bánh mì khúc nóng hổi” tàn phá. Linh lực trong đan điền của gã hoàn toàn im lìm, giống như bị một bàn tay vô hình khóa chặt lại, không cách nào điều động dù chỉ một tia.

Thẩm Vô Cực ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy oán hận và kiêu ngạo quét qua sân sau của Vô Ưu Phong. Gã muốn tìm kiếm kẻ đã ra tay phế bỏ uy phong của mình, kẻ đã khiến mười vạn thiết kỵ của Thái Dương Thánh Địa phải nằm ngủ say như chết trên thảm cỏ ngoài kia.

Và rồi, gã nhìn thấy Diệp Phi.

Thẩm Vô Cực nín thở, gã dồn hết thị lực để quan sát thanh niên đang nằm trên chiếc ghế trúc kia.

“Hắn… hắn chính là Vô Ưu Chí Tôn?” Thẩm Vô Cực lắp bắp trong lòng, đại não gã lập tức rơi vào trạng thái quá tải nghiêm trọng.

Theo dự đoán của gã, kẻ có thể một tay xoay chuyển càn khôn, biến hỏa lực của kỳ hạm Cực Dương Thần Chu thành ánh đèn ngủ tiết kiệm điện phải là một vị lão quái vật với mái tóc bạc phơ, ánh mắt sắc như kiếm bén, xung quanh thân thể tỏa ra uy áp khủng khiếp khiến trời đất biến sắc. Hoặc ít nhất, cũng phải là một vị trung niên nho nhã, trên tay cầm la bàn thiên cơ, di chuyển có rồng bay phượng múa hộ tống.

Thế nhưng, kẻ trước mắt gã là cái gì thế này?

Một bộ đạo bào màu xanh nhạt rộng thùng thình, cổ áo lệch sang một bên lộ ra xương quai xanh gầy gò. Gương mặt tuấn lãng nhưng lúc nào cũng lim dim như thể có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào. Tay cầm chiếc quạt giấy rách một góc, phe phẩy những nhịp vô cùng hời hợt để đuổi mấy con ruồi vo ve xung quanh.

Không có linh lực dao động.
Không có uy áp chí tôn.
Thậm chí, trên người hắn còn không có nửa điểm khí tức của người tu tiên! Nhìn đi nhìn lại, đây rõ ràng chỉ là một tên phàm nhân lười biếng đến cực điểm, một kẻ chỉ biết “nằm ngửa” chờ chết!

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!” Thẩm Vô Cực gào thét trong lòng, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ hoài nghi nhân sinh. “Một kẻ phàm nhân làm sao có thể có được những đồ đệ khủng bố như thế kia? Làm sao có thể thuần phục được Yêu Vương Nguyên Anh làm kẻ quét rác? Hắn… hắn chắc chắn đang ngụy trang! Đây chính là cảnh giới phản phác quy chân tối cao!”

Mức độ “não bổ” của Thẩm Vô Cực lúc này đã đạt đến một tầm cao mới, vượt qua cả Cổ Hà.

Gã nhìn chằm chằm vào chiếc quạt giấy trên tay Diệp Phi. Chiếc quạt khẽ phẩy một cái, một luồng gió nhẹ lướt qua. Trong mắt Thẩm Vô Cực, luồng gió nhẹ đó không phải là gió thường, mà là một loại quy tắc phong hệ tối cao đang nhẹ nhàng gạt bỏ những tạp chất của không gian!

“Đúng vậy! Hắn nằm đó, nhìn thì như đang ngủ, nhưng thực chất mỗi nhịp thở của hắn đều đang điều khiển mạch đập của cả Vô Ưu Phong! Hắn dùng sự lười biếng để che giấu ý đồ nghịch thiên của mình! Chiếc ghế trúc kia… trời ơi, nó đang hấp thụ lực lượng nhân quả của thiên địa để làm điểm tựa cho hắn nằm ngủ! Thật là một thủ đoạn đáng sợ! Thật là một tâm cơ thâm sâu!”

Thẩm Vô Cực càng nghĩ càng thấy sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, hòa lẫn với bùn đất trên mặt tạo thành những vệt nhem nhuốc thảm hại.

Đúng lúc này, Bạch Linh Nhi từ trong gian nhà bếp nhỏ chạy ra, trên tay bưng một chiếc khay gỗ. Trên khay đặt một tô mì sợi bốc khói nghi ngút, sợi mì trắng ngần dai giòn, bên trên rải đầy hành lá xanh mướt và những lát thịt sấy thơm lừng. Cạnh tô mì là một ly nước màu nâu nhạt, bên dưới đáy ly có những viên tròn màu đen lấp lánh như hắc ngọc.

“Sư phụ! Đồ nhi đã nấu xong mì trường thọ và trà sữa trân châu linh miêu rồi ạ! Người mau dùng thử khi còn nóng đi!” Bạch Linh Nhi hớn hở nói, hai chiếc tai mèo trên đầu khẽ vểnh lên, chiếc đuôi lông xù phía sau ngoáy tít mù vì phấn khích.

Diệp Phi hé mắt nhìn tô mì và ly trà sữa, khẽ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi: “Linh Nhi, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, sáng sớm ăn đồ quá ngọt và nhiều dầu mỡ không tốt cho hệ tiêu hóa. Với lại, ly trà sữa này… ngươi lại bỏ bao nhiêu đường?”

Bạch Linh Nhi rụt cổ, hai tai mèo cụp xuống, cười hì hì đầy tinh quái: “Dạ… chỉ có mười phần đường thôi ạ. Đồ nhi sợ sư phụ ngủ nhiều quá sẽ bị tụt đường huyết, nên muốn bổ sung thêm chút ngọt ngào cho cuộc sống của người.”

Diệp Phi bất lực đỡ trán. Mười phần đường? Có mà muốn hắn bị tiểu đường tu tiên thì có. Hắn lười phải giải thích nhiều, liền khẽ búng ngón tay một cái vào không trung, lẩm bẩm dặn dò hệ thống: “Hệ thống, định nghĩa lại ly trà sữa này một chút: Giảm độ ngọt xuống còn ba phần đường, thêm thuộc tính [Thanh lọc tâm cảnh, giải trừ mệt mỏi, sảng khoái tinh thần].”

`[Ting! Tiêu hao 5 Điểm Định Nghĩa. Đã thiết lập quy tắc mới cho ly trà sữa linh miêu: Giảm độ ngọt về mức 30%, bổ sung thuộc tính thanh lọc tâm cảnh và hồi phục thần hồn lực.]`

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu xanh ngọc nhạt lướt qua ly trà sữa. Mùi hương ngọt gắt ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một hương trà thanh nhã, mát lạnh tỏa ra xung quanh, chỉ cần ngửi một hơi cũng khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái, mọi mệt mỏi tiêu tan sạch sẽ.

Chứng kiến cảnh tượng này từ xa, Thẩm Vô Cực suýt chút nữa thì trợn mắt ngoác mồm, hai mắt thiếu điều muốn rơi ra ngoài.

Gã là Thánh tử của Thái Dương Thánh Địa, kiến thức về đan đạo và pháp thuật đương nhiên cực kỳ uyên bác. Thế nhưng, gã chưa từng thấy, thậm chí chưa từng nghe nói đến loại thần thông nào có thể trực tiếp thay đổi bản chất của một vật thể một cách dễ dàng như vậy!

Không cần dùng đến chân hỏa, không cần đan lô, không cần kết ấn, thậm chí không có một chút dao động linh lực nào! Chỉ bằng một cái búng tay vô cùng hời hợt, một chén nước phàm trần liền lập tức biến thành một loại linh dịch cấp cao có khả năng thanh lọc thần hồn!

“Ngôn xuất pháp tùy… Không, đây là định nghĩa lại quy tắc của vạn vật!” Thẩm Vô Cực run rẩy, cả người như rơi vào hầm băng. “Hắn… hắn không phải là người! Hắn chính là hiện thân của Thiên Đạo! Ta rốt cuộc đã đắc tội với một tồn tại khủng bố đến mức nào thế này?”

Sự kiêu ngạo của vị Thánh tử Thái Dương Thánh Địa lúc này đã hoàn toàn bị nghiền nát thành tro bụi dưới gầm chiếc ghế trúc của Diệp Phi. Gã lết lết lùi lại phía sau, không dám nhìn thẳng vào gương mặt lười biếng của thanh niên kia nữa, sợ rằng chỉ cần một cái liếc mắt của đối phương cũng đủ để định nghĩa gã thành một đống phân bón thực sự.

Diệp Phi nâng ly trà sữa lên, hút một ngụm, cảm giác mát lạnh và vị ngọt vừa phải lan tỏa trong khoang miệng khiến hắn khẽ gật đầu hài lòng: “Ừm, vị thế này mới đúng chứ. Lần sau cứ thế mà làm.”

“Dạ! Đồ nhi nhớ rõ rồi ạ!” Bạch Linh Nhi vui sướng nhảy cẫng lên, chiếc đuôi mèo ngoáy tròn như cánh quạt.

Lúc này, Cổ Hà rón rén bước lại gần chiếc ghế trúc, cúi đầu cung kính nói: “Diệp tiền bối, vãn bối có một chuyện thắc mắc, không biết có nên hỏi hay không…”

Diệp Phi khẽ nhíu mày, nhưng vì lười phải từ chối nên hắn chỉ hờ hững nói: “Nói.”

Cổ Hà lập tức lấy cuốn sổ nhỏ ra, chỉ vào một dòng chữ rồi hỏi với vẻ mặt đầy cầu thị: “Đêm qua, vãn bối chứng kiến tiền bối thi triển ‘Đại Đạo Đèn Ngủ’, biến đổi hoàn toàn hỏa lực của Càn Dương Chân Nhân thành ánh sáng vàng nhạt gây buồn ngủ cực mạnh. Vãn bối đã suy ngẫm cả đêm, có phải cảnh giới tối cao của tu tiên chính là ‘Nằm Ngửa Quy Nhất’, lấy sự tĩnh lặng tuyệt đối để đồng hóa vạn vật, khiến mọi đòn tấn công của đối thủ đều trở nên vô nghĩa trước sự lười biếng của ta?”

“Khụ… Khụ khụ!”

Diệp Phi vừa hút một ngụm trà sữa, nghe thấy lời này liền bị sặc, ho sặc sụa đến mức đỏ cả mặt. Hắn trợn mắt nhìn lão già tóc bạc phơ trước mặt, trong lòng tràn đầy sự cạn lời.

“Đại Đạo Đèn Ngủ? Nằm Ngửa Quy Nhất?” Diệp Phi thầm gào thét trong lòng. “Lão già này đầu óc bị úng nước rồi sao? Ta chỉ là lười đánh nhau, lại ghét ánh sáng chói mắt làm phiền giấc ngủ, nên mới bảo hệ thống biến nó thành đèn ngủ thôi mà! Sao qua miệng lão lại biến thành triết lý tu tiên tối cao thế kia?!”

Hắn đặt ly trà sữa xuống, nhìn Cổ Hà bằng ánh mắt như nhìn một kẻ tâm thần, rồi thản nhiên nói: “Cổ Hà đạo hữu, ngươi nghĩ nhiều quá rồi. Ta chỉ là lười thôi.”

“Lười?” Cổ Hà nghe xong chữ này, thân thể lập tức chấn động mạnh mẽ, giống như bị một đạo thiên lôi đánh thẳng vào đỉnh đầu.

Lão đứng ngây người tại chỗ, đôi mắt già nua trợn tròn, lẩm bẩm lặp lại chữ đó: “Lười… Lười… Hóa ra là chữ ‘Lười’ này! Ôi trời ơi!”

Lão đột ngột vỗ mạnh vào đùi một cái, gương mặt già nua đỏ bừng lên vì phấn khích, tay múa chân cuồng ghi chép vào sổ tay: “Ý của tiền bối chính là: ‘Lười’ ở đây không phải là lười biếng thông thường, mà là ‘Vô Vi’ của Đạo gia! Lười tranh đấu với đời, lười nghịch thiên cải mệnh, bởi vì bản thân đã đứng trên cả Thiên Đạo! Khi một người đã đạt đến cảnh giới tối cao, vạn pháp trong tay đều là hư vô, thì mọi nỗ lực tu luyện đều là dư thừa! ‘Lười’ chính là thái độ tối cao của một vị thần nhìn xuống chúng sinh bận rộn! Đại trí nhược ngu, đại xảo nhược chuyết, đại lười nhược cần! Ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!”

Vân Trung Tử đứng bên cạnh nghe Cổ Hà giải thích, cũng cảm thấy như được khai sáng, đập tay lên trán thốt lên: “Hóa ra là vậy! Thảo nào Diệp tiền bối chưa bao giờ chủ động ra tay, mỗi lần đều là do chúng ta hoặc kẻ thù tự mình chuốc lấy thất bại. Tiền bối dùng chữ ‘Lười’ để khảo nghiệm tâm cảnh của chúng ta! Thật là thâm ý sâu xa!”

Diệp Phi nằm trên ghế trúc, nghe hai lão già này đối thoại mà khóe mắt giật liên tục. Hắn thề, nếu có một ngày hắn chết, chắc chắn là do bị sặc nước bọt vì cái sự não bổ điên cuồng của đám người này.

Hắn khẽ thở dài, quyết định nhắm mắt lại làm ngơ, tiếp tục tận hưởng buổi sáng yên bình của mình.

Nhưng cuộc đời dường như quyết không để hắn được yên.

Từ sườn núi phía dưới, hai bóng người đang chậm rãi đi lên. Đó là Trần Huyền và Diệp Hạo. Trần Huyền tay cầm chiếc chổi tre tầm thường, bước đi thong thả, còn Diệp Hạo thì ôm một đống lá khô khổng lồ, bước chân vững chãi, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức thanh nhã, bình thản đến lạ kỳ sau khi đã triệt để buông bỏ mối hận thù với Tần Dao.

Nhìn thấy Diệp Phi đang nằm trên ghế trúc, Trần Huyền liền dừng lại, khẽ gật đầu chào hỏi: “Chưởng môn, hôm nay dậy sớm thế.”

Diệp Phi hé mắt nhìn gã “kẻ quét rác tâm thần phân liệt” của mình, uể oải đáp: “Ừ, dậy ăn sáng. Hôm nay sân sau quét dọn thế nào rồi?”

Trần Huyền chỉ tay về phía con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê đang ngậm chổi quét lá đằng kia, cười nói: “Con trâu xám kia làm việc cũng khá chăm chỉ, nhưng kỹ thuật quét dọn vẫn còn non kém lắm, chưa hiểu được thế nào là ‘Ý cảnh của gió’. Ta đang bảo Diệp Hạo dạy lại cho nó.”

Diệp Hạo tiến lên một bước, cung kính cúi đầu chào Diệp Phi: “Đệ tử bái kiến Sư tổ. Sư tổ, đệ tử đã gom hết lá khô ở sườn phía nam rồi ạ.”

Diệp Phi khẽ gật đầu: “Tốt lắm. Cứ tiếp tục phát huy.”

Thẩm Vô Cực nằm dưới đất, chứng kiến cảnh tượng này mà toàn thân run lên bần bật.

Gã nhìn thấy Diệp Hạo — kẻ từng bị gã coi là phế vật, kẻ bị vị hôn thê Tần Dao ruồng bỏ để chạy theo gã — giờ đây đang đứng đó với phong thái ung dung, tự tại, khí tức trên người tuy không mạnh mẽ nhưng lại mang một sự hòa hợp tuyệt đối với tự nhiên. So với một gã Thánh tử đang nằm bẹp dí dưới đất, bốc mùi phân hữu cơ như gã lúc này, Diệp Hạo trông chẳng khác nào một vị hoàng tử cao quý, còn gã mới thực sự là kẻ thảm hại, là đống rác rưởi cần được quét đi.

Nỗi nhục nhã, sự hối hận và cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng Thẩm Vô Cực. Gã nhìn sang Tần Dao — người lúc này đang ngồi bệt trên đất cách đó không xa, gương mặt thất thần, đôi mắt sưng húp vì khóc, y phục rách bươm bám đầy bùn đất.

Tần Dao cũng đang nhìn Diệp Hạo với ánh mắt đầy hối hận và van nài, nhưng đáp lại nàng chỉ là sự lạnh lùng và xa cách tột cùng của gã. Nàng đã từng nghĩ rằng việc chọn Thẩm Vô Cực là quyết định sáng suốt nhất đời mình, là bước đệm để bước lên đỉnh cao của tu tiên giới. Nhưng giờ đây, nhìn gã Thánh tử kiêu ngạo của nàng đang cắm đầu dưới hố phân, còn vị hôn phu cũ bị nàng khinh bỉ lại đang đứng dưới chân vị Vô Ưu Chí Tôn, nàng mới nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào.

“Thế giới này… rốt cuộc là bị làm sao vậy?” Thẩm Vô Cực lẩm bẩm, hai dòng nước mắt tủi nhục chảy dài trên đôi má nhem nhuốc.

Đúng lúc này, từ phía chân núi Vô Ưu Phong bỗng nhiên vang lên một tiếng động lớn.

“Rầm!”

Một luồng linh lực màu đỏ rực như lửa thiêu từ dưới núi bùng lên, nhanh chóng xé rách màn sương sơm ấm áp. Một bóng người mặc trường bào màu đỏ thẫm thêu hình mặt trời rực cháy đang điên cuồng lao lên núi, trên tay cầm một thanh đại đao bùng cháy ngọn lửa hừng hực.

Đó là Vương Sâm — Chấp sự ngoại môn của Thái Dương Thánh Địa, kẻ vừa mới tỉnh lại từ “Đại Đạo Đèn Ngủ” của Diệp Phi ngoài bìa rừng. Gã không bị rơi vào hố phân như Thẩm Vô Cực, nên vẫn giữ được một chút tu vi Trúc Cơ Cảnh trung kỳ của mình.

Vừa tỉnh lại, nhìn thấy mười vạn thiết kỵ và các trưởng lão đang nằm ngủ say như chết, lại thấy Thánh tử của mình biến mất, Vương Sâm lập tức nổi điên, cầm đao xông thẳng lên đỉnh Vô Ưu Phong để cứu người.

“Kẻ nào dám hãm hại Thánh tử của Thái Dương Thánh Địa! Mau bước ra chịu chết!” Vương Sâm gầm lên, âm thanh vang dội khắp các sườn núi, mang theo sát ý ngập trời.

Tuy nhiên, khi gã vừa đặt chân lên đến sân sau của Vô Ưu Phong, âm thanh gầm rú của gã đột ngột bị bóp méo bởi quy tắc bảo vệ môi trường tiếng ồn của ngọn núi.

“Kẻ nào dám hãm hại… Bánh mì khúc nóng hổi đây! Bánh khúc đặc biệt thơm ngon, mua một tặng một đây!”

Vương Sâm trợn tròn mắt, hai tay bịt chặt lấy miệng mình trong sự kinh hoàng. Gã rõ ràng muốn gầm lên đe dọa, nhưng từ trong họng gã lại phát ra tiếng rao bán bánh khúc vô cùng ngọt ngào và truyền cảm, vang vọng khắp sân sau.

“Phụt… ha ha ha!” Bạch Linh Nhi không nhịn được, lập tức ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Sở Tiêu cũng che miệng cười hắc hắc: “Sư phụ, lại có thêm một người đến bán đồ ăn sáng kìa.”

Vương Sâm mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Gã nhìn thấy Thẩm Vô Cực đang nằm thảm hại dưới đất, lập tức vung đao rực lửa lao thẳng về phía chiếc ghế trúc của Diệp Phi: “Yêu nhân! Dám dùng yêu pháp sỉ nhục Thái Dương Thánh Địa! Ta chém chết ngươi!”

Ngọn lửa hỏa hệ trên thanh đại đao của gã bùng lên cao hàng trượng, tỏa ra sức nóng khủng khiếp, thiêu rụi cả những ngọn cỏ xung quanh.

Diệp Phi đang nằm trên ghế trúc, khẽ nhíu mày. Hắn thực sự cảm thấy phiền phức. Buổi sáng yên bình của hắn cứ thế mà bị phá hỏng bởi một kẻ dở hơi thích rao bán bánh khúc bằng trường đao rực lửa.

Hắn lười nhác nhấc một ngón tay lên, hướng về phía Vương Sâm, nhẹ nhàng lẩm nhẩm trong đầu: “Hệ thống, định nghĩa lại ngọn lửa trên thanh đao của hắn: Toàn bộ hỏa lực chuyển hóa thành ánh sáng đèn ngủ màu vàng nhạt, có thuộc tính [Gây buồn ngủ cực mạnh].”

`[Ting! Tiêu hao 50 Điểm Định Nghĩa. Đã thực thi quy tắc mới: Toàn bộ hỏa lực của đối phương chuyển hóa thành hiệu ứng ánh sáng gây buồn ngủ.]`

Chỉ trong một tích tắc, ngọn lửa hung hãn, rực cháy trên thanh đại đao của Vương Sâm đột ngột tắt lịm. Thay vào đó, thanh đao phát ra một luồng ánh sáng màu vàng nhạt, dịu nhẹ và ấm áp, trông chẳng khác nào một chiếc đèn ngủ tiết kiệm điện mười lăm watt được bật lên giữa ban ngày.

Một làn sóng buồn ngủ khủng khiếp từ luồng ánh sáng đó tỏa ra, ập thẳng vào mặt Vương Sâm.

“Cái… cái gì…”

Vương Sâm đang lao tới với tốc độ cực nhanh, bỗng nhiên cảm thấy mí mắt nặng trĩu như đeo đá. Cơn buồn ngủ ập đến nhanh và mạnh đến mức gã không kịp phản ứng. Đôi chân gã loạng choạng, thanh đại đao rớt xuống đất vang lên một tiếng “bịch”, còn bản thân gã thì ngáp dài một cái thật to: “Oáp… buồn… buồn ngủ quá…”

“Bịch!”

Vương Sâm ngã rầm xuống đất, ngay sát cạnh đống lá khô của Diệp Hạo, và lập tức ngáy khò khò một cách vô cùng thư thái, gương mặt lộ ra vẻ thỏa mãn như thể vừa được nằm trên chiếc giường êm ái nhất thế gian.

Cảnh tượng này diễn ra quá nhanh, quá nhẹ nhàng, đến mức khiến cả sân sau một lần nữa rơi vào sự im lặng tuyệt đối.

Thẩm Vô Cực chứng kiến toàn bộ quá trình, đại não gã lúc này đã hoàn toàn bị quá tải đến mức bốc khói.

Một tu sĩ Trúc Cơ Cảnh trung kỳ, vung đao sát ý ngập trời, vậy mà chỉ cần một cái chỉ tay hờ hững của thanh niên nằm trên ghế trúc kia, liền lập tức biến thành một kẻ ngủ ngày ngay tại chỗ! Không có một chút va chạm linh lực nào, không có một chút phản kháng nào! Đây không phải là chiến đấu, đây là sự nghiền nát tuyệt đối về mặt quy tắc!

“Hắn… hắn rốt cuộc là ai?” Thẩm Vô Cực lẩm bẩm, hai mắt đờ đẫn, tam quan hoàn toàn vỡ vụn thành những mảnh cát bụi nhỏ nhất. Gã cảm thấy đầu óc mình đau nhức kinh khủng, những suy nghĩ, logic tu tiên truyền thống từ trước đến nay của gã đều bị chiếc ghế trúc và cái chỉ tay của Diệp Phi nghiền nát không còn một mảnh.

Cổ Hà thì rưng rưng nước mắt, tay run rẩy ghi chép thêm vào cuốn sổ nhỏ: “Ngày… tháng… năm… Diệp Chí Tôn chỉ dùng một ngón tay, nhẹ nhàng định nghĩa lại khái niệm ‘Sát ý’ thành ‘Buồn ngủ’, hóa giải một đòn tấn công hủy diệt một cách vô cùng nhã nhặn. Đây chính là đỉnh cao của ‘Đại Đạo Đèn Ngủ’, lấy sự lười biếng cứu vớt chúng sinh khỏi vòng xoáy thù hận… Vĩ đại! Thực sự quá vĩ đại!”

Diệp Phi nằm trên ghế trúc, nhìn thấy Cổ Hà lại tiếp tục ghi chép, chỉ biết câm nín, âm thầm rơi lệ trong lòng.

“Ta chỉ muốn đi ngủ thôi mà… Tại sao các ngươi cứ phải biến ta thành một vị chí tôn vĩ đại làm gì chứ?!”

Hắn khẽ thở dài, kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người, xoay người hướng vào trong thân cây đào cổ thụ, quyết định mặc kệ thế giới ngoài kia có sụp đổ hay không. Hắn chỉ muốn làm một con lười vui vẻ trên chiếc ghế trúc của mình mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8