Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 31: Thẩm Vô Cực nghi ngờ nhân sinh
Một làn sương mù màu tím nhạt đột ngột từ đâu tràn tới, nhanh chóng bao phủ khắp các sườn núi của Vô Ưu Phong ngay khi ánh hoàng hôn vừa tắt hẳn. Hơi lạnh kỳ lạ từ làn sương này khiến những thảm cỏ vốn đang ấm áp bởi thứ ánh sáng vàng nhạt từ “Đại Đạo Đèn Ngủ” bỗng chốc trở nên tịch mịch và ẩm ướt. Những hạt bụi sáng li ti như hàng vạn con đom đóm lơ lửng trong không trung, dệt nên một bầu không khí vừa huyền ảo vừa quái dị.
Từ sâu trong màn sương tím, một tiếng chuông cổ quái bỗng vang vọng lên, âm thanh trầm đục, xa xăm, không giống với bất kỳ tiếng chuông chùa hay chuông báo động của tông môn nào trong khu vực. Cùng lúc đó, trước mắt Diệp Phi, giao diện hệ thống vốn dĩ luôn im lìm bỗng hiện lên một dòng chữ đỏ rực rỡ, nhấp nháy liên tục như đèn cảnh báo giao thông:
`[Cảnh báo: Bản cập nhật hệ điều hành Thiên Đạo 2.0 đang được chuẩn bị tải về… Phát hiện tệp tin lạ mang tên “Vô Ưu Phong” đang gây ra lỗi hệ thống nghiêm trọng và xung đột mã nguồn. Tiến trình quét virus và thanh trừng dữ liệu rác sẽ tự động khởi chạy sau khi quá trình đồng bộ hoàn tất…]`
Diệp Phi đang định quay người bước vào phòng ngủ để tiếp tục sự nghiệp “nằm ngửa” vĩ đại, nhìn thấy dòng chữ này thì khóe mắt khẽ giật giật. Hắn thầm mắng trong lòng:
“Cái quái gì thế này? Thiên Đạo mà cũng biết tự động cập nhật phần mềm à? Lại còn định coi ta là virus để quét sạch? Ta chỉ là một kẻ lười biếng muốn nhận lương hưu sớm thôi, có cần phải dùng đến biện pháp mạnh tay như vậy không hả?!”
Hắn thở dài một tiếng đầy ngao ngán, chiếc quạt giấy trên tay khẽ phẩy một cái, quyết định tạm thời ngó lơ cái thông báo phiền phức kia. Đối với một chiến thần trì hoãn như hắn, việc gì ngày mai có thể giải quyết thì tuyệt đối hôm nay không thèm nghĩ đến. Cùng lắm thì đến lúc đó, hắn lại tiêu tốn vài trăm Điểm Định Nghĩa để định nghĩa “Quét virus của Thiên Đạo là quá trình dọn dẹp rác hệ thống giúp ta chạy mượt hơn” là xong chứ gì?
Trong khi Diệp Phi đang bận rộn suy tính cách lách luật để bảo vệ quyền lợi lười biếng của mình, thì ở phía dưới sườn núi, một sinh vật kiêu ngạo vừa trải qua cú sốc lớn nhất trong cuộc đời tu tiên của mình.
“Rào… rào…”
Từ trong hố phân hữu cơ bốc khói nghi ngút của Bạch Linh Nhi, một cái đầu bù xù từ từ ngoi lên.
Thẩm Vô Cực – Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa, kẻ từng di chuyển có rồng bay phượng múa hộ tống, toàn thân tỏa ra chín vòng sáng mặt trời ngạo thị quần hùng – giờ đây trông không khác gì một con gà ướt sũng vừa thoát ra khỏi nồi súp hỏng. Trên đầu gã dính đầy những mảnh vỏ linh quả đã lên men, vài cọng cỏ dại héo úa và một dòng nước lẩu màu hồng nhạt đặc quánh chảy ròng ròng từ trán xuống cằm.
Gã thở hồng hộc, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và nhục nhã. Gã không thể tin được, hoàn toàn không thể tin được!
“Ta là Thánh Tử… Ta là thiên tài vạn năm có một… Tại sao ta lại ở trong cái nơi bẩn thỉu này?!” Thẩm Vô Cực gầm thét trong lòng.
Gã cố gắng vận hành Thái Dương Chân Kinh trong người, muốn dùng hỏa diễm chí tôn để thiêu rụi toàn bộ đống chất thải đang bám trên người, đồng thời bay vút lên trời để lấy lại thể diện. Thế nhưng, đan điền của gã trống rỗng như một cái ví tiền vào ngày cuối tháng. Quy tắc “Rơi tự do” và “Cấm bay cao hơn Diệp Phi” của Vô Ưu Phong vẫn đang vận hành một cách vô cùng mượt mà và tàn nhẫn.
Thẩm Vô Cực vừa mới nhấc chân lên khỏi mặt hố phân được chừng mười phân, một áp lực vô hình nặng như thái sơn lập tức đè sụp xuống, nện thẳng gã trở lại vị trí cũ với một tiếng “bùm” giòn giã. Nước phân hữu cơ bắn tung tóe, dính đầy lên bộ hoàng kim chiến giáp giờ đây đã xỉn màu.
Quá mức uất ức, Thẩm Vô Cực há miệng định rống lên một tiếng thật to để trút giận, định dùng danh nghĩa Thái Dương Thánh Địa để đe dọa lũ người phàm trần tục tĩu này. Thế nhưng, ngay khi gã vừa mở miệng, quy tắc định nghĩa giọng nói bị biến đổi của Diệp Phi lập tức kích hoạt.
“Bánh… bánh mì Sài Gòn… đặc biệt thơm bơ… hai ngàn một ổ!”
Giọng rao ngọt ngào, ấm áp, mang đậm âm điệu của một người bán hàng rong đầu ngõ vang lên lảnh lót giữa sườn núi Vô Ưu Phong tĩnh mịch.
Thẩm Vô Cực lập tức đứng hình. Gã vội vàng đưa hai tay bịt chặt miệng mình lại, đôi mắt trợn tròn lên vì kinh hoàng. Gã vừa nói cái gì thế này? Cái gì mà bánh mì đặc biệt thơm bơ? Hai ngàn một ổ là cái quy luật thiên đạo gì chứ?!
“Bánh mì nóng hổi… vừa thổi vừa ăn đây…”
Mỗi khi gã cố gắng phát ra một âm thanh tức giận, quy tắc lại tự động dịch chuyển tần số dao động của dây thanh quản, biến nó thành những câu rao bán đồ ăn vặt đầy thân thương. Sự tương phản giữa gương mặt hung tợn đầy nước lẩu thối của gã và giọng rao bánh mì dạo dịu dàng kia tạo nên một khung cảnh vô cùng “ảo ma ca na da”, khiến cho đám đệ tử Cửu Huyền Tông đứng gần đó không nhịn được mà bật cười khúc khích.
“Ngậm miệng! Lũ rác rưởi các ngươi…” Thẩm Vô Cực lại định chửi, nhưng âm thanh phát ra lại là: “Bánh giò nóng hổi… mua một tặng một đây…”
Nước mắt nhục nhã cuối cùng cũng trào ra khỏi khóe mắt của vị Thánh Tử kiêu ngạo. Gã khóc thật rồi. Cuộc đời gã chưa bao giờ phải chịu đựng sự sỉ nhục nào lớn lao và mang tính giải trí cao đến như thế này.
Ngay lúc đó, một bóng người thanh mảnh, lạnh lùng từ trong màn sương tím bước ra, đứng trên bờ hố phân nhìn xuống gã.
Lâm Thư Dao ôm cây chổi sắt rỉ sét trước ngực, gương mặt không một chút cảm xúc, giống như đang nhìn một bãi rác cần phải được phân loại nhanh chóng để mang đi tiêu hủy. Thanh sắt rỉ trên tay nàng thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng xám nhạt của khái niệm “Quét dọn”, thứ vừa mới quét sạch toàn bộ tu vi của mười hai hộ vệ hoàng kim cách đây không lâu.
“Lại là ngươi…” Thẩm Vô Cực nhìn thấy Lâm Thư Dao, trong lòng vừa hận vừa sợ. Gã cố gắng dùng chút sức tàn để rống lên: “Ngươi chỉ là một con nhỏ quét rác… Tại sao ngươi lại có thể…”
“Xôi gấc, xôi lạc, bánh khúc nóng đây…” Giọng rao của gã vang lên, cắt đứt hoàn toàn sự hung hãn vốn có.
Lâm Thư Dao khẽ nhíu mày, dùng đầu cây chổi sắt rỉ gõ nhẹ lên bả vai giáp vàng của Thẩm Vô Cực, thản nhiên nói:
“Ngươi ồn ào quá. Sư phụ ta đang cần sự yên tĩnh để ngộ đạo. Ngươi còn dám rao bán bánh mì bánh khúc ở đây làm phiền giấc ngủ của người, ta sẽ dùng cây chổi này quét sạch ngươi ra khỏi ranh giới Vô Ưu Phong.”
“Ngươi…” Thẩm Vô Cực tức đến mức muốn hộc máu.
Nàng ta gọi gã là cái gì? Rao bán bánh mì? Gã là Thánh Tử! Là người thừa kế tương lai của Thái Dương Thánh Địa! Thế mà trong mắt cô nàng quét rác này, gã chỉ là một kẻ bán hàng rong gây mất trật tự công cộng sao?
Gã nhìn sang bên cạnh. Cách đó không xa, Càn Dương Chân Nhân – vị trưởng lão Nguyên Anh Cảnh viên mãn, người từng một tay che trời, hô phong hoán vũ – lúc này đang nằm cuộn tròn trên đống lá khô mà Diệp Hạo vừa quét gọn. Gương mặt lão già đỏ rực ngày thường giờ đây vô cùng thư thái, hai mắt nhắm nghiền, miệng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ngáy khò khò đều đặn. Chín vầng thái dương nhỏ xoay quanh lão giờ chỉ còn là chín cái bóng đèn vàng mờ ảo, tỏa ra mùi hương oải hương dịu nhẹ giúp cải thiện giấc ngủ.
“Càn Dương trưởng lão… tỉnh lại đi! Mau tỉnh lại cứu ta!” Thẩm Vô Cực gào thét, nhưng âm thanh thoát ra chỉ là: “Kem ống năm trăm một cây, mát lạnh tê người đây…”
Càn Dương Chân Nhân dường như nghe thấy tiếng gọi, khẽ chép miệng một cái, lầm bầm trong giấc mơ: “Cho ta… một ly trà sữa… nhiều trân châu… thêm đường…” rồi lại quay người ngủ tiếp một cách vô cùng ngon lành.
Tam quan của Thẩm Vô Cực hoàn toàn sụp đổ, nát vụn thành từng mảnh nhỏ không thể gắn lại được nữa. Vị trưởng lão mạnh nhất trong chuyến đi này, hy vọng cuối cùng của gã, thế mà lại bị một thứ ‘Đại Đạo Đèn Ngủ’ quỷ quái gì đó ru ngủ đến mức không muốn tỉnh dậy. Cái tông môn này rốt cuộc là hang ổ của quái vật phương nào thế này?
“Không thể nào… Đây chắc chắn là huyễn thuật!” Thẩm Vô Cực lẩm bẩm, ánh mắt đờ đẫn. “Ta đang nằm mơ… Đúng thế, ta đang ngủ trong phòng tu luyện ở thánh địa, tất cả những chuyện này chỉ là ác mộng mà thôi…”
Lúc này, Cổ Hà từ phía sau bước tới, tay vẫn cầm cuốn sổ nhỏ, cúi đầu nhìn Thẩm Vô Cực bằng ánh mắt đầy sự thương hại và thông cảm sâu sắc. Lão vuốt râu, thở dài nói:
“Thẩm Thánh Tử, lão phu khuyên ngươi nên chấp nhận hiện thực đi. Trước mặt Vô Ưu Chí Tôn, mọi sự kiêu ngạo của ngươi chỉ là hư vô. Ngươi có biết tại sao ngươi lại rơi vào hố phân hữu cơ này không?”
Thẩm Vô Cực trợn mắt nhìn Cổ Hà, tất nhiên là gã không thể trả lời bằng tiếng người được nữa, chỉ có thể phát ra tiếng rao: “Bánh chưng bánh giò đây…”
Cổ Hà lắc đầu, vẻ mặt vô cùng huyền bí và kính cẩn giải thích:
“Đó là vì Diệp tiền bối đang dùng thân giáo hóa ngươi đấy! Hố phân hữu cơ này chính là biểu trưng cho ‘Vạn Vật Luân Hồi, Phế Vật Tái Sinh’. Tiền bối muốn ngươi hiểu rằng, dù ngươi có là Thánh Tử cao quý đến đâu, thì sau khi chết đi cũng chỉ là một nắm đất, một bãi phân bón cho đại địa mà thôi. Người đang gột rửa tâm hồn đầy bụi bặm và kiêu ngạo của ngươi bằng thứ phương pháp nguyên thủy nhất! Thật là một dụng ý thâm sâu, một lòng từ bi vĩ đại!”
Nói xong, Cổ Hà lại rưng rưng nước mắt, hướng về phía gian nhà tranh của Diệp Phi mà chắp tay vái lạy:
“Tiền bối từ bi! Vì giáo hóa một kẻ ngoại bang kiêu ngạo mà không tiếc hy sinh cả mùi hương của Vô Ưu Phong! Cảnh giới này, đệ tử cả đời này cũng không thể theo kịp!”
Diệp Phi đứng ở cửa sổ nhà tranh, nghe thấy những lời phân tích đầy “thuyết phục” của Cổ Hà thì suýt chút nữa ngã nhào ra đất. Hắn tức giận lẩm bẩm:
“Cổ Hà! Ngươi im miệng lại cho ta! Ta hy sinh mùi hương của Vô Ưu Phong hồi nào chứ? Đó là do con mèo nhỏ Bạch Linh Nhi lười dọn dẹp nên mới để cái hố phân đó bốc mùi thôi! Các ngươi bớt não bổ lại giùm ta một cái đi, ta lạy các ngươi đấy!”
Tuy nhiên, lời nói của Diệp Phi không thể truyền ra ngoài vì hắn đang đóng chặt cửa sổ để ngăn mùi hương “luân hồi” kia bay vào phòng.
Ở một góc khác của sân sau, Tần Dao đang lết bánh xe bò trên đất, bộ nghê thường vũ y màu đỏ thắm rách bươm, bám đầy bùn đất và lá rụng. Nàng nhìn thấy Thẩm Vô Cực – người từng là chỗ dựa vững chắc, là niềm tự hào giúp nàng từ bỏ Diệp Hạo – giờ đây đang nằm ngập trong hố phân, miệng liên tục rao bán bánh mì và kem ống một cách thảm hại.
Nàng run rẩy quay đầu nhìn sang phía Diệp Hạo.
Vị hôn phu cũ của nàng, kẻ từng bị nàng khinh bỉ là phế vật không có tương lai, lúc này lại đứng thẳng lưng dưới màn sương tím. Toàn thân Diệp Hạo tỏa ra một luồng khí tức thanh nhã, bình thản đến lạ kỳ. Chiếc chổi tre trên tay gã khẽ chuyển động, mỗi nhịp quét đều mang theo quy luật của gió, không một chiếc lá khô nào bị nát dưới chân gã. Sự tập trung và tĩnh lặng của Diệp Hạo lúc này trông giống như một vị trích tiên nhân không màng thế sự, cao quý và xa vời vợi.
Lòng hối hận như những con dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Tần Dao. Nàng đã từ bỏ một con rồng thực sự để chạy theo một gã hề đang rao bán bánh mì dưới hố phân sao?
“Hạo ca…” Tần Dao khóc nấc lên, cố gắng lết lại gần Diệp Hạo, đưa bàn tay run rẩy định nắm lấy vạt áo rách của gã. “Thiếp… thiếp sai rồi… Tất cả là do Thái Dương Thánh Địa ép buộc thiếp… Thiếp vẫn luôn yêu chàng… Xin chàng hãy tha thứ cho thiếp…”
Diệp Hạo dừng chổi, khẽ liếc mắt nhìn Tần Dao một cái. Ánh mắt gã lúc này không còn sự oán hận, không còn sự tức giận, chỉ có một sự lạnh nhạt và xa cách tột cùng, giống như đang nhìn một chiếc lá khô vô danh vừa rơi xuống đất.
Gã khẽ nghiêng người, tránh khỏi bàn tay của Tần Dao một cách vô cùng tự nhiên, rồi nhẹ nhàng vung chổi quét một cái. Một luồng gió nhẹ mang theo những chiếc lá khô bay lên, nhẹ nhàng đẩy Tần Dao lùi lại phía sau vài mét, ngăn cách nàng ra khỏi phạm vi dọn dẹp của gã.
“Tần cô nương, giữ tự trọng.” Diệp Hạo thản nhiên nói, giọng nói không một chút gợn sóng. “Nơi này là Vô Ưu Phong, bụi trần phàm tục không nên làm bẩn nơi thanh tịnh này. Cô nên về đi.”
“Hạo ca! Đừng đối xử với thiếp như vậy…” Tần Dao gào khóc, nhưng Diệp Hạo đã quay lưng lại, tiếp tục nhịp chổi tre đều đặn của mình dưới sự hướng dẫn của Trần Huyền.
Trần Huyền đứng bên cạnh, hài lòng gật đầu, vỗ vai Diệp Hạo nói:
“Tốt lắm, tiểu tử. Tâm cảnh của ngươi đã tiến bộ vượt bậc rồi. Nhớ kỹ, rác rưởi của hồng trần thì cứ dùng chổi quét đi là được, không cần phải giữ lại trong lòng làm gì cho nặng chổi.”
Thẩm Vô Cực nhìn thấy cảnh tượng đó, lại nghe thấy tiếng rao bán đồ ăn vặt liên tục phát ra từ miệng mình, cuối cùng cũng không chịu nổi cú sốc quá lớn này nữa. Đầu óc gã quay cuồng, tam quan vỡ nát hoàn toàn, hai mắt trợn ngược lên rồi ngất xỉu ngay tại chỗ, đầu gục xuống mép hố phân, hai cái chân bọc giáp vàng vẫn kiên trì chỉa thẳng lên trời như một tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy châm biếm.
Màn đêm buông xuống hoàn toàn trên Vô Ưu Phong, sương mù tím ngày càng dày đặc, nhưng kỳ lạ thay, nó lại mang đến một cảm giác vô cùng bình yên và thư thái.
Diệp Phi ở trong phòng tranh, nhìn thấy Thẩm Vô Cực đã ngất xỉu và hạm đội Thái Dương Thánh Địa đã hoàn toàn bị khuất phục dưới “Đại Đạo Đèn Ngủ”, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một tiếng. Hắn leo lên chiếc giường gỗ nhỏ, đắp chăn ấm áp, lẩm bẩm một câu trước khi nhắm mắt ngủ:
“Thiên Đạo có cập nhật 2.0 hay 3.0 thì cũng mặc kệ đi… Chỉ cần đừng làm phiền giấc ngủ trưa và ngủ tối của ta là được rồi… Hệ thống, tắt đèn giùm ta cái…”
`[Ting! Đã tắt các luồng sáng xung quanh khu vực phòng ngủ của ký chủ. Chúc ký chủ ngủ ngon và tiếp tục hành trình nằm ngửa vĩ đại.]`
Vô Ưu Phong một lần nữa chìm vào sự yên tĩnh của đêm tối, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua những rặng tre, tiếng ngáy ngủ đều đặn của vị trưởng lão Nguyên Anh Cảnh viên mãn trên đống lá khô, và tiếng thở dài đầy sùng bái của hai vị trưởng lão Cửu Huyền Tông vẫn đang kiên trì canh gác dưới hiên nhà.