Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 29: Thẩm Vô Cực cắm đầu xuống hố phân

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:00 | Lượt xem: 2

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Vô Ưu Phong bằng một thứ ánh sáng ma mị, nửa như vàng kim lộng lẫy, nửa như sắc đỏ tà mị của một ngày tàn. Thế nhưng, sự yên bình tĩnh lặng của buổi chiều tà ấy nhanh chóng bị xé toạc bởi một chuỗi âm thanh quái dị vang lên từ chín tầng mây.

“Ầm! Rắc! Ầm!”

Kỳ hạm “Cực Dương Thần Chu” khổng lồ, vốn là niềm tự hào kiêu hãnh của Thái Dương Thánh Địa với những mảng chạm khắc hoàng kim lộng lẫy và những lá cờ thêu hình mặt trời rực cháy, nay lại giống như một con diều đứt dây bị gãy đôi cánh buồm. Trận pháp phòng ngự cấp Hóa Thần vốn dĩ có thể chống đỡ được cả thiên kiếp, nay lại tắt ngóm như ngọn nến trước gió. Toàn bộ mười vạn thiết kỵ và các tu sĩ trên thuyền đột nhiên cảm thấy chân khí trong người biến mất không một dấu vết. Đan điền của họ giống như một cái xô nước bị đục thủng đáy, bao nhiêu linh lực tu luyện trăm năm trôi tuột ra ngoài, hòa vào hư không một cách vô vọng.

Sức hút của mặt đất dưới chân Vô Ưu Phong lúc này giống như một bàn tay khổng lồ của một vị thần cổ đại, không khoan nhượng nắm lấy từng chiếc chiến thuyền, từng tu sĩ mà kéo tuột xuống. Quy tắc “rơi tự do” mà vị chưởng môn lười biếng kia vừa lẩm bẩm trong giấc ngủ trưa đã được Thiên Đạo thực thi một cách triệt để, không sai một ly.

“Đại trưởng lão! Trận pháp sập rồi! Năng lượng của thần chu hoàn toàn biến mất!”

“Chân nguyên của ta! Trời ơi, đan điền của ta bị khóa chặt rồi! Ta không thể ngự không!”

Tiếng gào thét hoảng loạn xé lòng của hàng ngàn tu sĩ vang vọng khắp không trung, hòa cùng tiếng gió rít gào khi những khối sắt thép khổng lồ lao vun vút xuống đất. Cảnh tượng này giống như một cơn mưa thiên thạch bằng vàng ròng, nhưng thay vì mang theo sức mạnh hủy diệt thế giới, nó lại mang theo sự tuyệt vọng tột cùng của những kẻ từng tự xưng là thần minh đứng trên đỉnh cao quy tắc.

Thẩm Vô Cực, người vừa mới nuốt viên đan dược lục phẩm để khôi phục một chút chân nguyên và thể diện của một Thánh Tử, đang đứng trên mũi tàu với tư thế sừng sững, mái tóc dài tung bay trước gió đầy ngạo nghễ. Hắn định gầm lên một tiếng để lấy lại uy phong cho thánh địa: “Vô Ưu Phong, các ngươi dám…”

Nhưng chữ “dám” còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, hắn đã phát hiện ra một sự thật kinh hoàng. Giọng nói của hắn, dưới tác động của quy tắc tiếng ồn nghiêm ngặt bảo vệ giấc ngủ của Diệp Phi, một lần nữa bị bóp méo một cách tàn nhẫn.

“Xôi lạc bánh khúc nóng hổi đê! Ai bánh khúc đây!”

Một tiếng rao lảnh lót, ngọt ngào và vô cùng truyền cảm vang dội khắp núi rừng, khiến cho bầu không khí bi tráng của trận chiến bỗng chốc biến thành một buổi chợ sớm đầy bình dân. Thẩm Vô Cực trợn tròn mắt, hai tay bấu chặt lấy lan can tàu, gương mặt tuấn mỹ bỗng chốc vặn vẹo đến mức biến dạng. Hắn muốn im lặng, nhưng luồng quy tắc vô hình kia cứ ép cơ thể hắn phải rung động dây thanh quản, phát ra những tiếng rao đầy nhịp điệu.

“Bánh khúc nóng… bốc khói nghi ngút… mua mau kẻo hết đê!”

Chưa dừng lại ở đó, trọng lực khủng khiếp của Vô Ưu Phong bỗng chốc tăng vọt lên gấp vạn lần. Chiếc hoàng kim chiến giáp trên người hắn, vốn là một kiện linh bảo phòng ngự cực phẩm, nay lại nặng nề như một tòa đại sơn đè nặng lên vai.

“Vút!”

Cực Dương Thần Chu gầm rú một tiếng cuối cùng rồi cắm thẳng phần đầu xuống sườn núi phía đông. Toàn bộ thân tàu bằng gỗ thông linh ngàn năm vỡ vụn thành trăm mảnh, linh thạch hộ trận nổ tung tạo ra những quầng sáng ngũ sắc rực rỡ nhưng vô hại. Mười vạn thiết kỵ giống như những hạt cát bị hất văng ra khỏi mâm, bay lượn tự do trên không trung trước khi tiếp đất bằng những tư thế vô cùng phong phú và đa dạng. Kẻ thì cắm đầu vào bụi rậm, kẻ thì vắt vẻo trên ngọn cây thông linh, kẻ lại nằm ngửa mặt lên trời thở hồng hộc vì mất hết sức lực.

Tần Dao, vị hôn thê cũ của Diệp Hạo, lúc này đang ôm chặt lấy một khúc gỗ mục của thân tàu, y phục màu đỏ thắm vốn dĩ kiêu sa nay đã rách bươm, để lộ ra những mảng da thịt trắng ngần nhưng đầy vết xước. Nàng gào khóc thảm thiết, mái tóc bù xù như một bà điên phàm trần, không còn chút dáng vẻ nào của một thiên chi kiêu nữ.

“Vô Cực sư huynh! Cứu ta! Ta không muốn chết!”

Thế nhưng, vị “Vô Cực sư huynh” của nàng lúc này còn đang bận rộn với một định mệnh vĩ đại hơn nhiều.

Ở sườn phía đông của Vô Ưu Phong, có một khu vực được bao bọc bởi một hàng rào tre đơn sơ nhưng lại được dán một tấm biển chữ viết nguệch ngoạc của Bạch Linh Nhi: “Khu vực tái chế tài nguyên tuần hoàn – Cấm lại gần kẻo ngộ đạo sâu sắc”. Thực chất, đây chính là hố ủ phân hữu cơ siêu cấp mà cô nàng linh miêu chế tạo ra để bón cho vườn rau lẩu cay của mình.

Nguyên liệu cấu thành nên cái hố này có thể nói là độc nhất vô nhị trong cả tu tiên giới:
Năm mươi phần trăm là chất thải của Thiên Lôi Thiết Giáp Tê, một con yêu vương Nguyên Anh Cảnh trung kỳ. Vì con thú này ăn toàn lôi thạch và cỏ sấm sét, nên chất thải của nó có màu đen tím sậm, thỉnh thoảng bên trong vẫn còn nổ lách tách những tia sét xanh lè và bốc lên những luồng khói lưu huỳnh nồng nặc.
Ba mươi phần phần trăm là lá thông linh thối rữa được Trần Huyền tỉ mỉ quét dọn và gom lại từ khắp ngọn núi, mang theo nồng độ nhân quả và bụi trần thế gian cực kỳ thâm hậu.
Hai mươi phần trăm còn lại là nước lẩu thừa từ những bữa ăn của Diệp Phi và các đồ đệ, chứa đầy tinh hoa của ớt Hỏa Long, hạt tiêu Hỗn Độn và sữa trân châu đường đen bị hỏng.

Sự kết hợp hoàn hảo giữa lôi đình, nhân quả và gia vị cay nồng đã tạo ra một thứ hỗn hợp dính dớp, sền sệt, bốc khói nghi ngút dưới ánh hoàng hôn. Mùi hương của nó… ôi thôi, đó là một loại mùi hương thâm sâu, nồng nàn đến mức có thể khiến cho một tu sĩ Hóa Thần Cảnh nếu vô tình ngửi phải cũng phải hoài nghi về sự tồn tại của nhân sinh, thậm chí là lập tức xuất khiếu thần hồn để trốn chạy.

“Vút…”

Thẩm Vô Cực đang rơi tự do với tốc độ của một ngôi sao băng. Hắn nhìn thấy cái hố khổng lồ màu đen tím đang càng ngày càng phóng to trước mắt, ngửi thấy thứ mùi hương “kinh thiên động địa” đang xộc thẳng vào mũi, toàn thân hắn run rẩy kịch liệt. Hắn cố gắng vận dụng chút sức tàn để xoay chuyển thân thể, cố gắng bám vào một vách đá nhô ra.

Nhưng quy tắc rơi tự do của Vô Ưu Phong là tuyệt đối! Kẻ nào bay cao hơn Diệp Phi, kẻ đó bắt buộc phải tiếp đất bằng cách thảm hại nhất để răn đe.

“Bõm!!!”

Một tiếng động trầm đục, sền sệt vang dội khắp sườn núi, lấn át cả tiếng đổ vỡ của hạm đội.

Một cột chất lỏng màu đen tím pha lẫn sắc đỏ của ớt Hỏa Long phun trào lên không trung cao tới mười trượng, rực rỡ dưới ánh tà dương như một màn pháo hoa độc nhất vô nhị. Sức ép từ cú rơi khiến cho đống hỗn hợp hữu cơ ấy bắn tung tóe khắp nơi, nhuộm màu cho những thảm cỏ xanh mướt xung quanh.

Thánh Tử Thái Dương Thánh Địa, người sở hữu chín vòng sáng mặt trời sau lưng, lúc này đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Thay vào đó, chỉ còn hai cái chân bọc hoàng kim chiến giáp đang chĩa thẳng lên trời, giãy giụa kịch liệt giữa hố phân hữu cơ. Thỉnh thoảng, những tia sét xanh tím từ phân của Thiên Lôi Thiết Giáp Tê lại nổ “tạch tạch” vào mông hắn, tạo nên một cảnh tượng vô cùng sinh động và đầy tính nghệ thuật.

“Phù… ực… oẹ…”

Từ dưới hố sâu thẳm, một cái đầu tóc tai bết bát những chất lỏng màu đen tím ngoi lên. Gương mặt tuấn mỹ vô song của Thẩm Vô Cực lúc này đã được phủ một lớp “mặt nạ dưỡng da” tự nhiên vô cùng dày đặc. Hắn mở miệng định phun ra những chất bẩn trong cổ họng, nhưng quy tắc tiếng rao vẫn chưa kết thúc.

“Xôi… xôi lạc… nóng… oẹ… hai nghìn… oẹ… một gói…”

Mùi lôi hỏa cay nồng xộc thẳng vào phế quản khiến hắn ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hòa quyện với đống phân hữu cơ tạo nên một màu sắc vô cùng phong phú trên mặt. Đôi mắt hắn trợn trừng, chứa đầy sự phẫn nộ, sỉ nhục và cả sự sụp đổ hoàn toàn của tam quan. Hắn là Thánh Tử! Hắn là người sẽ kế thừa Thái Dương Thánh Địa! Tại sao hắn lại phải đứng ở đây, trong một cái hố phân của một ngọn núi hoang dã, và rao bán bánh khúc?!

Cách đó không xa, Cổ Hà đang chật vật bò dậy từ đống lá rụng, trên người cũng dính đầy bụi bẩn nhưng đôi mắt lão lại sáng quắc như sao đêm. Lão nhìn chằm chằm vào cái hố phân đang bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn hai cái chân hoàng kim đang giãy giụa của Thẩm Vô Cực.

“Trời ơi…” Cổ Hà run rẩy vuốt râu, nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má nhăn nheo vì quá mức xúc động. “Ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!”

Vân Trung Tử bên cạnh đang xoa xoa cái mông đau điếng, nghe thấy thế liền tò mò ghé đầu lại hỏi: “Cổ sư thúc, ngài lại ngộ ra cái gì nữa rồi? Ta chỉ thấy Thẩm Thánh Tử dường như… đang gặp chút rắc rối về mặt vệ sinh dịch tễ thôi mà?”

“Ngu xuẩn! Ngươi quả thực là có mắt như mù!” Cổ Hà lớn tiếng mắng, giọng nói run rẩy vì giác ngộ tâm linh. “Ngươi nhìn kỹ đi! Đó có phải là một hố phân thông thường không? Không! Đó chính là ‘Linh Dược Dưỡng Sinh Trì’ do vị đại năng đứng sau Vô Ưu Phong đặc biệt bố trí! Bên trong chứa đựng lôi đình lực lượng của Nguyên Anh yêu thú, nhân quả lực lượng của lá thông linh thối rữa, và cả hỏa hệ tinh hoa từ nước lẩu vạn vật! Đây chính là một lò luyện đan tự nhiên của đại địa!”

Vân Trung Tử đờ người ra, lẩm bẩm: “Lò luyện đan… bằng phân sao?”

“Đúng thế!” Cổ Hà gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái hướng về phía căn nhà tranh của Diệp Phi. “Diệp tiền bối quả thực là dụng ý thâm sâu! Ngài ấy biết Thẩm Vô Cực kiêu ngạo tự phụ, kinh mạch bị tắc nghẽn do lạm dụng đan dược ngoại lực, nên mới dùng quy tắc trọng lực để ném hắn vào hố linh dược này! Đây là ‘Cực Dương Sinh Âm, Vạn Vật Quy Tông’! Ngài ấy muốn dùng thứ dơ bẩn nhất của thế gian để gột rửa đi sự kiêu ngạo trong lòng Thẩm Vô Cực, dùng lôi hỏa trong phân để rèn luyện lại nhục thân cho hắn! Nhìn xem, ngọn khói bốc lên từ đầu hắn… đó chính là tạp chất trong cơ thể hắn đang bị trục xuất ra ngoài!”

Nghe Cổ Hà phân tích một cách đầy logic và triết lý, Càn Dương Chân Nhân – trưởng lão của Thái Dương Thánh Địa vừa mới lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát của chiến thuyền, cũng đứng hình tại chỗ. Lão nhìn về phía Thẩm Vô Cực đang giãy giụa dưới hố, rồi lại nhìn vẻ mặt kính cẩn, tôn sùng của hai vị đại năng Cửu Huyền Tông.

Trong lòng Càn Dương Chân Nhân bắt đầu dâng lên một sự hoài nghi cực độ đối với nhân sinh quan của mình suốt mấy trăm năm qua.

“Chẳng lẽ… lời của bọn họ là thật?” Càn Dương Chân Nhân lẩm bẩm, mũi khẽ hít hà thứ mùi hương thâm thúy đang bay lơ lửng trong không khí. “Mùi hương này… tuy có phần hôi thối, nhưng ẩn sâu bên trong quả thực có một luồng lôi đình chi lực vô cùng thuần khiết! Lại còn có cả dược lực của ngàn năm linh chi! Thánh Tử… ngài ấy thực sự đang nhận được truyền thừa vô thượng của vị ẩn thế chí tôn kia sao?”

Nghĩ đến đây, Càn Dương Chân Nhân bỗng thấy ghen tị. Tại sao một kẻ kiêu ngạo, đến đây để gây sự như Thẩm Vô Cực lại được vị đại năng kia ưu ái, ban cho cơ duyên “tẩy tủy phạt cốt” bằng lôi hỏa linh dược trì vĩ đại này, trong khi một trưởng lão trung thành, tận tụy như lão lại chỉ được rơi xuống đất và ê ẩm cả mông?

“Thánh Tử!” Càn Dương Chân Nhân xúc động hét lên, hai đầu gối quỳ sụp xuống đất hướng về phía hố phân. “Ngài phải cố gắng chịu đựng! Đây chính là khảo nghiệm của tiền bối dành cho ngài! Hãy hấp thụ hết lôi hỏa chi lực trong đó đi! Đừng phụ lòng tốt của tiền bối!”

Thẩm Vô Cực vừa mới ngoi đầu lên để thở, nghe thấy lời nói của Càn Dương Chân Nhân thì suýt chút nữa là phun ra một búng máu tươi.

“Khảo… khảo nghiệm cái rắm! Oẹ… Các ngươi… mau kéo ta lên… oẹ…”

Nhưng dưới tác động của quy tắc rơi tự do vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, mỗi lần hắn định dùng tay bám vào thành hố để leo lên, trọng lực lại đột ngột tăng vọt, kéo tuột hắn trở lại lòng hố sền sệt.

Bạch Linh Nhi lúc này đang đứng ở rìa sân, hai tai mèo trên đầu khẽ vểnh lên, chiếc đuôi lông xù phía sau ngoáy tít vì phấn khích. Cô nàng nhìn đống phân hữu cơ quý giá của mình bị khuấy động tung tóe, không hề tức giận mà ngược lại còn vỗ tay rầm rộ.

“Oa! Đại sư tỷ, nhị sư huynh, các huynh tỷ nhìn xem!” Bạch Linh Nhi hớn hở chỉ tay về phía Thẩm Vô Cực. “Cái tên mặc giáp vàng kia quả thực là một người tốt nha! Huynh ấy đang dùng thân thể của mình để giúp muội trộn đều phân bón! Muội trước đây dùng xẻng gỗ trộn hoài mà không đều, giờ có huynh ấy nhảy vào nhào lộn, đống phân này chắc chắn sẽ lên men cực kỳ tốt! Rau cải ngọt của chúng ta mùa tới chắc chắn sẽ to bằng cái thúng!”

Sở Tiêu thật thà gật đầu, gương mặt lộ ra vẻ ngưỡng mộ sâu sắc: “Thẩm công tử quả là người có tấm lòng rộng mở. Ta trước đây còn tưởng hắn là kẻ xấu đến phá hoại sơn môn, không ngờ hắn lại nhiệt tình giúp đỡ chúng ta quét dọn và làm vườn như vậy. Đại sư tỷ, hay là lát nữa chúng ta mời hắn ăn lẩu để cảm ơn đi?”

Lâm Thư Dao khẽ nhíu mày, tay vẫn ôm chặt thanh hắc kiếm rỉ sét, lạnh lùng nhìn Thẩm Vô Cực đang chật vật dưới hố. Khác với sự ngây thơ của Sở Tiêu và Bạch Linh Nhi, nàng có thể cảm nhận được luồng sát ý và sự nhục nhã tột cùng đang cuộn trào trong linh hồn của Thẩm Vô Cực.

“Không cần.” Lâm Thư Dao lạnh nhạt nói, giọng nói thanh tao như băng tuyết mùa đông. “Hắn đến đây với dã tâm san bằng Vô Ưu Phong, sỉ nhục sư phụ. Sư phụ chỉ là dùng cách ôn hòa nhất để dạy cho hắn một bài học về sự khiêm tốn. Một kẻ không biết kính sợ thiên địa, không biết tôn trọng đại đạo, thì chỉ xứng đáng đứng ở vị trí đó.”

Dưới chân núi, Diệp Hạo đã dừng nhịp chổi của mình từ lúc nào. Cậu đứng im lặng, nhìn vị hôn thê cũ Tần Dao đang khóc lóc thảm thiết bên đống đổ nát, rồi lại nhìn Thẩm Vô Cực – kẻ từng đứng trên cao nhìn xuống cậu như nhìn một con kiến hôi, nay lại đang ngập ngụa trong hố phân hữu cơ của Vô Ưu Phong.

Trong lòng Diệp Hạo bỗng nhiên dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ. Không có sự đắc ý của kẻ báo thù, cũng không có sự hận thù cuồng nhiệt như trước. Cậu chỉ cảm thấy tất cả những ân oán phàm trần, những danh lợi, quyền lực mà người đời tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, trước mặt quy tắc tối cao của Vô Ưu Phong, đều trở nên nhỏ bé và nực cười đến đáng thương.

“Hóa ra… đây chính là đạo.” Diệp Hạo khẽ lẩm bẩm, đôi mắt xám tro vốn dĩ u tối nay lại trở nên trong vắt như nước hồ thu. “Kẻ mạnh hay kẻ yếu, thánh tử hay phế mạch, chỉ cần một ý niệm của tiền bối, đều có thể biến thành cát bụi, hoặc biến thành… trò cười. Ta cần gì phải chấp nhất vào những ân oán tầm thường này?”

Trần Huyền đứng bên cạnh, nhìn thấy sự thay đổi trong tâm cảnh của Diệp Hạo, khẽ gật đầu hài lòng. Ông vung chiếc chổi tre, quét nhẹ một cái, gom một chiếc lá khô cuối cùng vào đống lá rụng.

“Tốt lắm.” Trần Huyền thản nhiên nói, giọng nói mang theo một sự thánh thiện kỳ lạ. “Ngươi đã bắt đầu chạm đến ranh giới của sự buông bỏ. Quét rác không phải là dọn dẹp mặt đất, mà là quét sạch những tạp niệm trong tâm hồn. Đi thôi, chúng ta còn phải quét dọn sườn phía nam, đống sắt vụn của hạm đội kia để lâu sẽ làm mất cảnh quan của sơn môn.”

“Dạ, tiền bối!” Diệp Hạo cung kính hành lễ, rồi nhanh chóng xách chổi đi theo sau Trần Huyền, bước chân nhẹ nhàng như lướt trên mây, không thèm liếc nhìn Tần Dao lấy một lần.

Tần Dao nhìn bóng lưng của Diệp Hạo dần khuất xa, trong lòng bỗng dâng lên một sự hối hận cực độ, đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Người thiếu niên phế mạch mà nàng từng khinh bỉ, từ bỏ, nay lại đang đi sau một vị ẩn thế cao nhân với phong thái tiêu sái, thoát tục, dường như đã chạm tới cảnh giới mà cả đời nàng cũng không dám mơ tới. Trong khi đó, vị Thánh Tử kiêu hùng mà nàng lựa chọn để nương tựa, lúc này lại đang bốc mùi nghi ngút dưới hố phân.

“Diệp Hạo… ta sai rồi… ta thực sự sai rồi…” Nàng lẩm bẩm, nước mắt hòa cùng bụi bẩn chảy dài trên khuôn mặt rách nát.

Trong căn nhà tranh nhỏ bé tại đỉnh Vô Ưu Phong, Diệp Phi khẽ cựa mình trên chiếc ghế trúc mới được Sở Tiêu sửa tạm bằng vài sợi dây mây. Hắn ngáp dài một tiếng, đôi mắt lim dim hé mở, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy ánh hoàng hôn đã tắt, chỉ còn lại những ánh sao đêm bắt đầu lấp lánh trên bầu trời.

“Hôm nay ngủ thật là ngon…” Diệp Phi lẩm bẩm, tay quờ quạng tìm chiếc quạt giấy. “Hình như bên ngoài vừa có tiếng động gì đó lớn lắm thì phải? Mà kệ đi, chắc là đám đồ đệ lại đang bận rộn ngộ đạo hay quét dọn gì đó. Chỉ cần bọn chúng không đến làm phiền ta đòi KPI là được.”

Hắn ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài, cảm nhận luồng linh lực hỗn độn trong cơ thể lại tự động tăng thêm một mảng lớn nhờ giấc ngủ trưa chất lượng cao.

“Hệ thống, báo cáo tình hình.” Diệp Phi thầm gọi trong đầu.

`[Báo cáo ký chủ: Nhiệm vụ khẩn cấp ‘Ngăn chặn sự sụp đổ của Quy Tắc Thực Thể’ đã hoàn thành xuất sắc. Phần thưởng: 1000 Điểm Định Nghĩa đã được cộng vào tài khoản. Tu vi hiện tại của ký chủ: Kim Đan Cảnh trung kỳ viên mãn (tự động tăng trưởng khi ngủ).]`

`[Lưu ý: Do ký chủ định nghĩa quy tắc ‘Rơi tự do tại Vô Ưu Phong’, mười vạn quân địch đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn sức chiến đấu, Thánh Tử đối phương hiện đang được ‘tẩy tủy phạt cốt’ tại hố phân hữu cơ của Tam đệ tử. Độ sùng bái của các thế lực xung quanh đối với ký chủ tăng vọt 500%.]`

Diệp Phi trợn tròn mắt, suýt chút nữa là cắn vào lưỡi mình.

“Cái gì?! Thẩm Vô Cực… cắm đầu xuống hố phân của Linh Nhi á?!”

Hắn vội vàng bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống sườn núi phía đông. Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn có thể thấy rõ hai cái chân bọc giáp vàng vẫn đang kiên trì chĩa thẳng lên trời từ cái hố bốc khói nghi ngút, thỉnh thoảng lại có vài tia sét lấp lánh nổ ra. Xung quanh đó, Cổ Hà, Vân Trung Tử và một lão già mặc đồ đỏ của Thái Dương Thánh Địa đang quỳ rạp dưới đất, chắp tay lạy lục một cách vô cùng thành kính.

Diệp Phi đỡ trán, trong lòng chỉ muốn khóc không ra nước mắt.

“Ta thực sự chỉ muốn nằm ngửa thôi mà… Tại sao mỗi lần ta ngủ dậy, thế giới này lại biến thành cái dạng kỳ quặc này chứ?!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8