Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 28: Định nghĩa lại quy tắc rơi tự do tại Vô Ưu Phong

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:59 | Lượt xem: 2

Tiếng sột soạt nhẹ nhàng của những nhánh tre khô quét qua mặt đất mang theo một nhịp điệu vô cùng êm dịu, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi chiều tà trên Vô Ưu Phong.

Dưới bóng mát của một cây cổ thụ ngàn năm, thiếu niên nghèo Diệp Hạo đang tỉ mỉ đưa từng nhát chổi. Gương mặt cậu lấm lem bụi đất, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tràn đầy sự tập trung chưa từng có. Mỗi lần chổi tre hạ xuống, cậu không còn dùng chút man lực nào nữa. Cậu đang cố gắng cảm nhận luồng gió nhẹ luồn qua từng kẽ lá rụng, cố gắng bắt nhịp với hơi thở của đất trời xung quanh, giống như những gì vị tiền bối kỳ lạ Trần Huyền đã chỉ dạy.

Cách đó không xa, mười vạn thiết kỵ của Thái Dương Thánh Địa – những kẻ từng hô phong hoán vũ, đằng đằng sát khí đòi san bằng ngọn núi này – giờ đây đang nằm la liệt trên thảm cỏ, dưới gốc cây, thậm chí là gục đầu vào những tảng đá rêu phong. Họ ngủ say như những đứa trẻ sơ sinh sau khi uống no sữa. Tiếng ngáy của mười vạn con người này đáng lẽ phải vang dội như sấm truyền vạn dặm, nhưng nhờ có quy tắc chống ồn quái dị của Vô Ưu Phong, mọi âm thanh ầm ĩ đều bị bóp méo, vo tròn rồi chuyển hóa thành tiếng sáo trúc du dương, tiếng suối chảy róc rách xa xa.

Khung cảnh chiến trường thảm khốc trong tưởng tượng của tu tiên giới bỗng chốc biến thành một buổi dã ngoại tập thể quy mô lớn, đầy tính nhân văn và vô cùng… ấm áp.

Diệp Hạo khẽ dừng chổi, đưa mắt nhìn về phía một gốc cây du già gần đó. Ở đó, Tần Dao – vị hôn thê cũ từng nhẫn tâm hủy hôn với cậu vì một chút hư vinh – đang nằm nghiêng trên nền đất lạnh. Bộ nghê thường vũ y màu đỏ thắm của nàng ta giờ đã rách bươm, bám đầy bùn đất và lá khô, mái tóc mây ngày nào giờ rối bù như tổ quạ. Đôi môi nàng ta thi thoảng khẽ mấp máy, dường như đang nói mớ trong giấc mộng đầy hoảng sợ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Diệp Hạo bỗng nhiên dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Không có sự hả hê của kẻ báo thù, cũng không có sự đau đớn của vết thương cũ bị xé rách. Chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng, giống như mặt hồ không một gợn sóng vào đêm thu lạnh giá.

Cậu nhận ra, khi mình đứng ở một độ cao khác, nhìn nhận thế giới bằng một nhãn quan khác, thì những ân oán tình thù nhỏ nhặt của phàm trần trước kia bỗng chốc trở nên thật nực cười và vô nghĩa. Đi theo Sư Tổ Diệp Phi, dù chỉ là quét rác dưới chân núi, cậu cũng đã chạm tay vào một góc của đại đạo thực sự.

“Tâm không động, chổi mới không loạn.”

Giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần điên dại nhưng vô cùng thấu triệt của Trần Huyền vang lên từ phía sau. Gã trung niên quét rác thánh thiện ấy đang tựa lưng vào một thân cây, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt đầy trìu mến nhìn đống lá rụng được gom lại vuông vức như một tác phẩm nghệ thuật.

“Tiền bối.” Diệp Hạo khẽ cúi đầu chào, giọng kính cẩn.

“Ngươi nhìn xem, mười vạn sinh linh kia.” Trần Huyền chỉ tay về phía những binh sĩ đang ngủ say. “Họ đến đây với đầy rẫy tham vọng, sát niệm và sự kiêu ngạo. Nhưng rốt cuộc, dưới chân Vô Ưu Phong, tất cả đều phải nằm xuống, bình đẳng như những chiếc lá khô này. Sư Tổ đại từ đại bi, không muốn nhuốm máu nơi thanh tịnh, nên mới ban xuống một giấc mộng dài để gột rửa bụi trần trong lòng họ. Ngươi đã ngộ ra chưa?”

Diệp Hạo im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu: “Đệ tử hiểu rồi. Sức mạnh thực sự không phải là hủy diệt, mà là khiến vạn vật phải vận hành theo ý chí của mình một cách tự nhiên nhất, không thể phản kháng, cũng không muốn phản kháng.”

“Tốt! Rất tốt!” Trần Huyền cười lớn, nụ cười có chút ngây dại nhưng đầy vẻ thỏa mãn. Gã vỗ vai Diệp Hạo. “Tiếp tục quét đi. Quét sạch những tạp niệm trong lòng ngươi, quét sạch những hạt bụi hồng trần đang bám trên linh đài. Khi nào ngươi quét mà không làm nát một chiếc lá, ngươi sẽ thấy thế giới này thực ra rất đơn giản.”

Hai bóng người, một già một trẻ, lại tiếp tục lặng lẽ đưa chổi dưới ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần buông xuống. Nhịp điệu chậm rãi ấy mang theo một loại thiền ý sâu xa, khiến cho bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải tự khắc tĩnh tâm lại.

Tuy nhiên, sự thanh bình đời thường ấy không duy trì được bao lâu.

*Rắc… rắc…*

Một tiếng động nứt vỡ cực kỳ nhỏ, nhưng lại mang theo một loại dao động quy tắc khủng khiếp, từ sâu trong lòng đất sườn phía nam của Vô Ưu Phong bỗng nhiên truyền đến.

Diệp Hạo đang quét lá bỗng cảm thấy bước chân mình nhẹ bẫng. Cậu kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống, phát hiện đôi guốc mộc của mình không biết từ lúc nào đã rời khỏi mặt đất chừng ba thốn. Không chỉ có cậu, mà ngay cả những chiếc lá khô vừa được gom gọn gàng cũng bắt đầu từ từ bay ngược lên trời, lơ lửng giữa không trung như những con sứa trong lòng đại dương.

“Trọng lực… đang biến mất?” Diệp Hạo hoảng hốt, cố gắng dùng chân khí để ghìm cơ thể xuống nhưng hoàn toàn vô dụng. Dưới quy tắc kỳ lạ này, chân khí của cậu giống như một dòng nước chảy xuôi vào hư vô, không thể tìm thấy điểm tựa nào.

Cách đó không xa, Cổ Hà và Vân Trung Tử cũng đang rơi vào tình cảnh tương tự. Hai vị đại lão tu tiên, vốn dĩ là những nhân vật hô mưa gọi gió ở Trung Giới, giờ đây đang dang rộng hai tay hai chân, lơ lửng giữa không trung như hai con rùa bị lật ngửa. Tà áo bào rộng thùng thình của họ bay phấp phới, râu tóc dựng ngược lên trời.

“Lão Cổ! Chuyện này là thế nào?!” Vân Trung Tử cố gắng giữ thăng bằng trong không trung, gương mặt nghiêm trọng vặn vẹo vì hoang mang. “Trận pháp phòng ngự của tông môn ta đâu có thuộc tính phản trọng lực này? Tại sao đất đá xung quanh lại bắt đầu trôi nổi hết thế kia?”

Cổ Hà vuốt râu – hay nói đúng hơn là đang cố gắng tóm lấy chòm râu đang bay ngược lên che kín mặt mình. Đôi mắt lão già sáng rực lên một tia sáng thông thái kỳ dị. Lão không hề hoảng sợ, ngược lại còn tỏ ra vô cùng phấn khích, giọng run run vì xúc động:

“Vân tông chủ! Ngươi quả thực là có mắt như mù! Đây làm sao có thể là lỗi của trận pháp được? Đây rõ ràng là thiên ý! Là đại năng của Diệp tiền bối đang hiển hóa!”

“Ý gì?” Vân Trung Tử ngơ ngác hỏi, chân vẫn không ngừng khua khoắng trong hư không để tìm điểm tựa.

“Ngươi nghĩ mà xem!” Cổ Hà hít một hơi thật sâu, vẻ mặt đầy sùng bái. “Diệp tiền bối là tồn tại bực nào? Ngài ấy nằm ngửa ở đây, há lại không biết sườn phía nam đang có biến động? Đây chắc chắn là ngài ấy đang cố ý phá vỡ quy tắc ràng buộc của mặt đất, để chúng ta trải nghiệm cảm giác thoát khỏi sự trói buộc của vật chất! Ngài ấy muốn dạy chúng ta rằng, muốn đắc đạo, trước hết phải học cách ‘buông bỏ trọng lực’ của hồng trần! Khủng bố! Quá mức khủng bố! Lấy thân hóa đạo, diễn hóa thái không, đây chính là thủ đoạn của Chân Thần!”

Vân Trung Tử nghe xong, tuy trong lòng vẫn thấy có gì đó sai sai, nhưng nhìn biểu cảm nghiêm túc và đầy thuyết phục của Cổ Hà, gã cũng không tự chủ được mà gật đầu lia lịa: “Hóa ra là vậy… Diệp tiền bối quả thực thâm ý sâu xa. Là ta nông cạn, suýt chút nữa đã hiểu lầm tâm huyết của ngài.”

Trong khi bên ngoài đang náo loạn và các vị đại lão đang bận rộn “não bổ” về một cảnh giới tu luyện mới, thì tại căn nhà tranh đóng chặt cửa trên đỉnh Vô Ưu Phong, “vị Chân Thần” trong miệng họ lúc này đang ở trong trạng thái cực kỳ sụp đổ tâm lý.

Diệp Phi ngồi bật dậy trên chiếc ghế nằm bằng trúc, hai tay vò rối mái tóc vốn đã không mấy gọn gàng của mình. Gương mặt tuấn lãng của hắn giờ đây tràn đầy vẻ cáu kỉnh và bất lực của một nhân viên văn phòng bị sếp réo gọi làm OT (tăng ca) vào lúc nửa đêm.

Trước mắt hắn, giao diện của Hệ thống định nghĩa khái niệm đang nhấp nháy một màu đỏ rực như đèn còi của xe cứu thương, đi kèm với đó là tiếng chuông cảnh báo tạch tạch tạch liên hồi nhức cả óc.

`[Cảnh báo! Cảnh báo khẩn cấp!]`
`[Bản nguyên của Vạn Pháp Khái Nguyên Giới đang bị rò rỉ nghiêm trọng tại khu vực sườn phía nam Vô Ưu Phong! Quy Tắc Thực Thể nâng đỡ ngọn núi đang bị tan rã với tốc độ 5% mỗi phút!]`
`[Cựu Thiên Đạo Ý Chí đã phát hiện ra sự bất thường trong mã nguồn và đang gửi các ‘gói dữ liệu thanh trừng’ xuống khu vực này. Nếu không ngăn chặn kịp thời, Vô Ưu Phong sẽ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ khái niệm!]`
`[Thời gian còn lại: 42 phút 15 giây. Đề nghị ký chủ mau chóng di chuyển đến sườn phía nam để thực hiện thao tác vá lỗi vật lý!]`

“Vá cái đầu ngươi ấy!” Diệp Phi nghiến răng nghiến lợi thầm mắng trong lòng. “Ta là người thích nằm ngửa! Ngươi có hiểu thế nào là nằm ngửa không hả? Là tuyệt đối không nhúc nhích! Tại sao mỗi lần ta định ngủ trưa là lại có chuyện xảy ra? Cái thế giới này không có ta thì không vận hành được nữa hay sao?”

Hắn mệt mỏi nằm vật lại xuống ghế trúc, cầm chiếc quạt giấy che lên mặt, cố gắng trốn tránh thực tại. Thế nhưng, tiếng chuông báo động của hệ thống vẫn cứ ong ong trong đầu, đi kèm với đó là cảm giác cơ thể hắn… dường như cũng đang nhẹ dần và chuẩn bị bay lên khỏi ghế.

Diệp Phi giật mình hé mắt nhìn ra ngoài khe cửa sổ. Hắn thấy một cảnh tượng dở khóc dở cười: mười vạn thiết kỵ đang ngủ say ở sân ngoài lúc này đã bắt đầu lơ lửng bay lên, người thì lộn ngược đầu xuống đất, người thì xoay ngang như những khúc gỗ trôi sông, nhưng kỳ lạ là họ vẫn ngủ ngáy o o, tiếng ngáy qua màng lọc chống ồn vẫn phát ra tiếng nhạc du dương. Sở Tiêu thật thà thì đang cố gắng bám chặt lấy một cột nhà tranh để không bị bay đi, còn Bạch Linh Nhi thì đang dùng cái đuôi mèo xù lông của mình quấn chặt lấy chân một cái bàn bếp, hai tay ôm khư khư cái xô trà sữa còn lại, miệng không ngừng kêu oai oái.

“Sư phụ ơi! Cứu con với! Trà sữa của con sắp bay lên trời hết rồi!”

Diệp Phi thở dài thườn thượt. Tình hình này mà không giải quyết, thì không chỉ ngọn núi bị xóa sổ, mà ngay cả cái giường trúc yêu quý của hắn cũng sẽ bay thẳng vào vũ trụ, biến hắn thành phi hành gia tu tiên đầu tiên mất.

“Hệ thống, thương lượng một chút đi.” Diệp Phi dùng ý niệm giao tiếp với bảng điều khiển màu tối trước mặt. “Ta lười đi xuống sườn phía nam lắm. Quãng đường từ đây xuống đó ít nhất cũng phải đi bộ mất mười phút, đi xong chắc ta rã rời xương cốt luôn quá. Có cách nào ngồi tại chỗ mà vá lỗi được không?”

`[Hệ thống phản hồi: Không khuyến khích ký chủ thao tác từ xa. Sự can thiệp của Cựu Thiên Đạo Ý Chí đang tạo ra một vùng nhiễu loạn quy tắc cực mạnh. Nếu ký chủ không đến tận nơi để định vị vật lý, các định nghĩa thông thường sẽ bị dòng lưu chuyển quy tắc cuốn trôi và vô hiệu hóa ngay lập tức.]`

“Các định nghĩa thông thường thì vô hiệu hóa…” Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt lim dim chợt lóe lên một tia sáng ranh mãnh của kẻ chuyên lách luật. “Vậy nếu ta dùng một định nghĩa có ‘độ ưu tiên khái niệm’ cực cao, mang tính cá nhân hóa tuyệt đối và có tính bao quát toàn diện thì sao?”

`[Hệ thống im lặng một lát rồi đưa ra phân tích: Nếu định nghĩa đạt mức độ ưu tiên tối cao (Priority 0) và liên kết trực tiếp với thực thể của ký chủ, hệ thống có thể bỏ qua khoảng cách vật lý để áp dụng quy tắc. Tuy nhiên, việc này đòi hỏi tiêu tốn một lượng lớn Điểm Định Nghĩa và phải đảm bảo tính logic tuyệt đối để không bị Thiên Đạo phản phệ.]`

“Điểm định nghĩa thì ta không thiếu.” Diệp Phi nhếch mép cười, nhớ lại số điểm khổng lồ thu được từ những lần ngộ đạo của đám đồ đệ và mười vạn thiết kỵ trước đó. “Còn về tính logic… Hừ, đối với một kẻ lười biếng như ta, logic lớn nhất trên đời này chính là: Không ai được phép làm phiền ta ngủ, và không ai được phép đứng cao hơn ta!”

Hắn nhớ lại lần trước khi Thẩm Vô Cực kiêu ngạo bay trên trời, hắn đã từng tạm thời định nghĩa một quy tắc tương tự để kéo gã xuống đất. Lần này, hắn quyết định chơi lớn, nâng cấp nó thành một quy tắc vĩnh viễn, bao trùm toàn bộ phạm vi Vô Ưu Phong để giải quyết triệt để vấn đề đất đá bay lung tung và ngăn chặn sự sụp đổ của sườn núi.

“Hệ thống, ghi nhận yêu cầu chỉnh sửa mã nguồn!” Diệp Phi nghiêm túc truyền đạt ý niệm.

`[Hệ thống đã sẵn sàng. Xin ký chủ đưa ra định nghĩa mới.]`

Diệp Phi khẽ gõ ngón tay lên tay vịn của chiếc ghế trúc, nhàn nhạt nói trong đầu:

“Ta định nghĩa lại quy tắc rơi tự do tại Vô Ưu Phong như sau:

Một: Vị trí của ta (Diệp Phi) – dù ta đang đứng, ngồi, hay nằm trên ghế trúc – chính là ‘Điểm Chuẩn Tuyệt Đối’ của toàn bộ ngọn núi này.

Hai: Bất kỳ sinh linh, vật thể, hạt bụi, hay thậm chí là một sợi chỉ quy tắc nào, nếu có cao độ vượt quá Điểm Chuẩn Tuyệt Đối này mà không được sự cho phép của ta, đều tự động bị gán thuộc tính [Rác rưởi rơi tự do].

Ba: Thuộc tính [Rác rưởi rơi tự do] sẽ chịu một lực hút vạn lần hướng thẳng xuống mặt đất, không thể bị hóa giải bởi bất kỳ tu vi, pháp bảo, hay quy tắc thiên đạo nào khác, cho đến khi chạm đất và nằm sát dưới mặt đất mới thôi!”

`[Yêu cầu đang được xử lý…]`
`[Hệ thống đang tiến hành phân tích độ ưu tiên…]`
`[Phân tích hoàn tất: Định nghĩa liên kết trực tiếp với thực thể Ký chủ (Admin), độ ưu tiên đạt cấp tối cao (Priority 0). Logic tự nhất quán: Kẻ lười biếng nằm ở vị trí thấp nhất, kẻ nào muốn bay cao hơn đều là kẻ phá bĩnh. Phù hợp với đạo tâm ‘nằm ngửa’.]`
`[Tiêu tốn Điểm Định Nghĩa: 500 điểm. Xác nhận thiết lập quy tắc?]`

“Xác nhận!” Diệp Phi không thèm chớp mắt, dứt khoát trả lời.

Ngay khi từ “Xác nhận” vừa dứt trong đầu Diệp Phi, một luồng ánh sáng màu xám nhạt, mang theo hơi thở của sự hỗn độn sơ khai, từ căn nhà tranh bỗng nhiên bùng phát ra, nhanh như chớp lan tỏa khắp mọi ngõ ngách của Vô Ưu Phong.

Quy tắc mới đã được ghi đè lên hệ thống vận hành của ngọn núi!

Bên ngoài sân, Cổ Hà lúc này vẫn đang bay lơ lửng ở độ cao chừng mười trượng, hai chân khua khoắng trong không khí, miệng không ngừng lẩm bẩm về “Thái không đại đạo” của Diệp tiền bối.

Bỗng nhiên, lão cảm thấy toàn bộ không gian xung quanh mình như đông cứng lại. Một áp lực vô hình, nặng nề và bá đạo đến mức không thể dùng lời nào tả xiết, từ trên đỉnh đầu đột ngột ép xuống.

“Ủa? Cái gì thế này…”

Cổ Hà chưa kịp dứt lời, cả cơ thể lão đã giống như một bao tải cát bị ném từ trên trời xuống, rơi tự do với tốc độ chóng mặt.

*Bộp!*

Một tiếng động trầm đục vang lên. Cổ Hà rơi thẳng xuống đống lá rụng mà Diệp Hạo vừa quét gọn, mặt úp sấp xuống đất, mông chổng ngược lên trời, tư thế vô cùng khó coi. Lão hít vào một ngụm lá khô đầy mồm, ho sặc sụa nhưng kỳ lạ là trên người không hề có một vết thương nào. Quy tắc rơi tự do này tuy kéo lão xuống cực mạnh, nhưng lại bảo đảm an toàn tính mạng cho “rác rưởi” khi chạm đất.

Vân Trung Tử cũng không ngoại lệ. Vị tông chủ uy nghiêm của Cửu Huyền Tông vừa rồi còn đang bay phấp phới, giờ đây cũng rơi “bịch” một tiếng ngay cạnh Cổ Hà, hai tay ôm đầu, mặt cắm chặt vào bùn đất, tà áo bào rách tả tơi.

Mười vạn thiết kỵ đang lơ lửng trên trời cũng đồng loạt rơi xuống đất như những cơn mưa rào mùa hạ.

*Bịch! Bịch! Bịch! Bịch!*

Tiếng cơ thể va chạm với mặt cỏ vang lên liên hồi, nhưng vì họ đang ngủ say nên chỉ khẽ xoay người, ngáp một cái rồi lại tiếp tục ngáy o o, hoàn toàn không biết mình vừa trải qua một chuyến tàu lượn siêu tốc không trọng lực rồi lại bị ném thẳng xuống đất.

Ngay cả những chiếc lá khô, những tảng đá trôi nổi lúc nãy, cũng lập tức bị một lực hút vô hình kéo mạnh xuống. Tại sườn phía nam của Vô Ưu Phong, nơi quy tắc thực thể đang bị rò rỉ và rạn nứt, hàng vạn tảng đá lớn nhỏ rơi xuống “ầm ầm”, nhưng không phải là tàn phá, mà là cắm chặt vào các vết nứt không gian, tự động lấp đầy và cố định lại sườn núi một cách hoàn hảo như những mảnh ghép lego được ấn mạnh vào vị trí.

`[Nhiệm vụ khẩn cấp hoàn thành!]`
`[Sự rò rỉ bản nguyên tại sườn phía nam đã được khắc phục hoàn toàn bằng quy tắc rơi tự do mới!]`
`[Cựu Thiên Đạo Ý Chí đã mất dấu vết mục tiêu do quy tắc bị ghi đè hoàn toàn bởi quyền Root tối cao của Ký chủ. Gói dữ liệu thanh trừng bị hủy bỏ!]`
`[Phần thưởng nhiệm vụ: 1000 Điểm Định Nghĩa đã được cộng vào tài khoản của ký chủ!]`

Nghe tiếng báo cáo giòn giã của hệ thống trong đầu, Diệp Phi rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn lười biếng vươn vai một cái, xoay người trên chiếc ghế trúc, đắp lại chiếc chăn mỏng lên bụng, chuẩn bị tiếp tục giấc ngủ trưa ngàn vàng của mình.

“Khó khăn lắm mới yên ổn… Từ giờ trở đi, đứa nào dám bay cao hơn ta, ta cho rơi tự do rụng răng hết!” Diệp Phi lẩm bẩm một câu đầy oán khí, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong khi đó, ở ngoài sân, Cổ Hà đang chật vật bò dậy từ đống lá rụng. Lão nhổ ra vài chiếc lá khô trong miệng, gương mặt già nua bỗng chốc đỏ bừng lên vì phấn khích cực độ. Lão không hề tức giận vì cú ngã vừa rồi, ngược lại, đôi mắt lão sáng quắc như đèn pha, hai tay run rẩy nắm chặt lấy vai của Vân Trung Tử đang nằm cạnh đó.

“Vân tông chủ! Ngươi có cảm nhận được không?! Ngươi có cảm nhận được không hả?!” Cổ Hà hét lên, giọng run rẩy vì quá mức xúc động.

Vân Trung Tử nhăn nhó xoa xoa cái mông bị đau, ngơ ngác hỏi: “Cảm nhận được cái gì? Ta chỉ thấy mông ta sắp nứt làm bốn rồi đây này!”

“Ngu xuẩn! Quá mức ngu xuẩn!” Cổ Hà vuốt râu, nước mắt lã chã rơi vì ngộ đạo. “Vừa rồi chính là ‘Trọng Lực Đại Đạo’ trong truyền thuyết! Diệp tiền bối thấy chúng ta lơ lửng trên không, tâm trí bất định, nên mới dùng thần thông vô thượng để kéo chúng ta trở lại với mặt đất! Ngài ấy muốn dạy chúng ta rằng: ‘Tu tiên giả, dù có bay cao đến đâu, cũng không được quên đi gốc rễ của mình. Mặt đất dưới chân mới chính là đạo cơ vững chắc nhất!'”

Vân Trung Tử nghe xong, cả người chấn động mạnh như bị sét đánh ngang tai. Gã thẫn thờ nhìn mặt đất đầy lá rụng dưới chân, cảm nhận luồng linh lực đại địa đang từ từ thấm vào cơ thể qua lòng bàn chân, giúp đan điền vốn dĩ đang khô cạn của gã bỗng nhiên có dấu hiệu sinh sôi nảy nở trở lại.

“Hóa ra… hóa ra là như vậy!” Vân Trung Tử lẩm bẩm, hai đầu gối rốt cuộc cũng không chịu nổi áp lực của sự giác ngộ, quỳ sụp xuống đất bên cạnh Cổ Hà. “Diệp tiền bối quả thực là đại từ đại bi! Ngài ấy không muốn chúng ta bị lạc lối trong sự hư vô của thái không, nên mới dùng lực lượng vạn cân để cảnh tỉnh chúng ta! Nhát ngã này… quả thực là có giá trị bằng ngàn năm tu luyện!”

Lâm Thư Dao đứng ôm kiếm ở góc sân, chứng kiến toàn bộ quá trình từ lúc sườn núi rạn nứt cho đến khi mọi thứ được giải quyết ổn thỏa chỉ bằng một luồng quy tắc vô hình bùng phát từ căn nhà tranh của sư phụ. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng thường ngày bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một vẻ rạng rỡ như hoa xuân nở rộ.

“Sư phụ…” Lâm Thư Dao khẽ lẩm bẩm, đôi mắt đẹp lấp lánh ánh nước. “Người lúc nào cũng vậy, luôn âm thầm che chở cho tất cả chúng ta mà không cần bất kỳ sự báo đáp nào. Ngay cả khi sườn núi bị rạn nứt, người cũng lười ra tay trực tiếp, chỉ cần ngồi trong phòng định nghĩa lại thiên địa là có thể hóa giải mọi tai kiếp. Cảnh giới này, đồ nhi e rằng cả đời này cũng không thể đuổi kịp.”

Sở Tiêu thật thà lúc này cũng đã buông cột nhà ra, gã chạy lại gần Lâm Thư Dao, gãi đầu cười hì hì: “Đại sư tỷ, sư phụ thật là lợi hại đúng không? Ta vừa rồi còn tưởng mình sắp bị bay lên trời làm mồi cho chim rồi chứ.”

“Ngốc ạ.” Lâm Thư Dao gõ nhẹ chuôi kiếm vào đầu Sở Tiêu. “Sư phụ làm sao có thể để ngươi bị bay đi được? Đi dọn dẹp đống đổ nát ở sườn phía nam đi, đừng để sư phụ thức dậy nhìn thấy cảnh bừa bãi này.”

“Dạ! Đệ đi ngay!” Sở Tiêu hăng hái chạy đi, xách theo hai chiếc thùng nứt đáy để chuẩn bị dọn dẹp sườn núi.

Bạch Linh Nhi thì hí hửng ôm cái xô trà sữa còn lại chạy vào phòng tranh, cô nàng khẽ kiễng chân, nhìn qua khe cửa thấy Diệp Phi đang ngủ ngon lành, trên môi thỉnh thoảng còn khẽ nhếch lên như đang mơ thấy được ăn món ngon gì đó. Cô nàng tủm tỉm cười, khẽ đặt xô trà sữa xuống cạnh cửa, rồi rón rén lui ra ngoài, không quên đóng chặt cửa lại để bảo vệ giấc ngủ của sư phụ yêu quý.

Dưới chân núi, Diệp Hạo vẫn tiếp tục đưa chổi quét lá. Gió chiều thổi qua, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà sữa trân châu hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa quy tắc. Thiếu niên nghèo khẽ mỉm cười, nhịp chổi của cậu giờ đây đã hoàn toàn hòa làm một với nhịp thở của Vô Ưu Phong.

Một ngày náo loạn trôi qua, Vô Ưu Phong lại trở về với vẻ yên bình, tĩnh lặng vốn có của nó dưới ánh hoàng hôn ấm áp. Và ở nơi đó, có một vị sư phụ thích nằm ngửa, đang ngủ một giấc thật ngon lành, mặc kệ ngoài kia thế giới có xoay chuyển ra sao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8