Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 27: Diệp Phi bị đánh thức giấc ngủ trưa và sự bực bội

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:58 | Lượt xem: 2

Gió trên đỉnh Vô Ưu Phong hôm nay không chỉ mang theo hương thông linh dịu nhẹ, mà còn nồng nặc mùi sữa béo ngậy trộn lẫn với vị ngọt lịm của đường đen cô đặc. Dải lụa trà sữa khổng lồ lơ lửng trên không trung giống như một kỳ quan vĩ đại của tạo hóa, thỉnh thoảng lại có vài viên trân châu to bằng nắm tay trẻ con “bộp bộp” rơi xuống, nảy nhẹ trên những thảm cỏ xanh mướt.

Mười vạn thiết kỵ của Thái Dương Thánh Địa, những kẻ ban nãy còn đằng đằng sát khí, muốn san bằng Vô Ưu Phong thành bình địa, giờ đây đang ngoan ngoãn xếp thành một hàng dài dằng dặc từ chân núi lên đến tận sườn non. Đầu óc họ trống rỗng, tay vẫn cầm trường thương, nhưng mắt thì không tự chủ được mà dán chặt vào cái xô gỗ khổng lồ của Bạch Linh Nhi.

“Này, huynh đệ, ngươi nói xem… thứ này thật sự uống được sao?” Một kỵ sĩ giáp sắt nuốt nước bọt ực một cái, khẽ huých tay đồng đội bên cạnh.

“Câm mồm! Chúng ta là quân vương sư của Thánh Địa, kỷ luật sắt thép, sao có thể bị một chén nước đường mua chuộc?” Tên đội trưởng bên cạnh nghiêm giọng mắng mỏ, nhưng ánh mắt gã lại vô thức liếc về phía Càn Dương Chân Nhân đang ngồi xổm trên boong kỳ hạm, vẻ mặt phê pha nhai trân châu “nhóp nhép”.

Càn Dương Chân Nhân lúc này đã hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ của một vị Trúc Cơ viên mãn (thực ra lão đã mơ hồ chạm tới Nguyên Anh nhưng giờ không quan trọng nữa). Lão phát hiện ra một điều kinh khủng: mỗi khi lão nhai một viên trân châu dẻo quạnh kia, một luồng linh lực ấm áp, thuần khiết đến mức không có một chút tạp chất nào sẽ nổ tung trong khoang miệng, dọc theo kinh mạch chảy thẳng vào đan điền.

“Đây… đây không phải là trà sữa thông thường! Đây là Bản Nguyên Đế Dịch đã được hóa hình!” Càn Dương Chân Nhân lẩm bẩm, hai mắt trợn ngược lên vì sung sướng. “Đại năng đứng sau Vô Ưu Phong rốt cuộc là tồn tại khủng bố cỡ nào? Lấy linh khí vạn dặm hóa thành sữa bò, lấy quy tắc hỗn độn ngưng tụ thành trân châu… Ta đang uống chính là Thiên Đạo tinh hoa nha!”

Sự tự suy diễn (não bổ) của Càn Dương Chân Nhân nhanh chóng lan truyền bằng thần niệm đến tai mười vạn binh sĩ phía dưới. Ngay lập tức, hàng ngũ vốn đã lung lay nay hoàn toàn sụp đổ. Ai nấy đều vội vàng cất vũ khí, lục lọi trong túi trữ vật xem có cái bát, cái ly hay cái ống tre nào không để chuẩn bị “hứng” thiên đạo tinh hoa.

Bạch Linh Nhi bận rộn đến mức hai cái tai mèo trên đầu vểnh ngược ra sau, chiếc đuôi xù khẽ ngoáy liên tục. Cô nàng một tay xách xô, một tay cầm cái muôi lớn gõ vào thành xô “boong boong”, hét lớn:

“Xếp hàng! Xếp hàng chỉnh tề cho ta! Ai chen lấn xô đẩy, sư tỷ của ta sẽ cho một kiếm bay màu đấy nhé! Một viên linh thạch hạ phẩm một bát, không có tiền thì dùng binh khí, giáp sắt, hay pháp bảo để đổi! Vô Ưu Phong chúng ta làm ăn uy tín, không nhận nợ!”

Sở Tiêu đứng bên cạnh làm nhiệm vụ “bảo vệ trật tự”. Thân hình hộ pháp cuồn cuộn cơ bắp của hắn đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, tay cầm hai chiếc thùng nứt đáy, ánh mắt thật thà nhưng lại tỏa ra uy áp nặng nề khiến không một ai dám ho he. Con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê thu nhỏ bằng con nghé con thì ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân hắn, thỉnh thoảng lại rống lên một tiếng nhỏ đầy nịnh nọt để xin thêm một viên trân châu rớt dưới đất.

Cảnh tượng này, nếu truyền ra ngoài tu tiên giới, e rằng sẽ khiến tất cả các thánh địa, tông môn lớn phải thổ huyết ba lít mà chết. Hạm đội viễn chinh hùng mạnh nhất của Thái Dương Thánh Địa, đi chinh phạt người ta, cuối cùng lại biến thành một hội chợ ẩm thực đường phố, xếp hàng mua trà sữa trân châu đường đen với giá cắt cổ.

Trong khi bên ngoài đang nhộn nhịp như trẩy hội, thì tại căn nhà tranh đơn sơ ở đỉnh phong, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Diệp Phi lúc này đang nằm trên chiếc ghế nằm bằng trúc mới được Sở Tiêu vội vã đan đền mạng vào tối hôm qua. Gương mặt hắn tuấn lãng nhưng lúc này lại xị ra một đống, đôi mày kiếm nhíu chặt lại, hai mắt nhắm nghiền nhưng bắp thịt trên mặt thỉnh thoảng lại giật giật đầy khó chịu.

Hắn đang ngủ trưa. Chính xác là đang thực hiện “giấc ngủ ngàn năm” để tránh KPI tu luyện mà hệ thống giao cho.

Thế nhưng, giấc ngủ của hắn đang bị tàn phá một cách thô bạo.

Mặc dù hắn đã tiêu tốn Điểm Định Nghĩa để thiết lập quy tắc chống ồn, tự động biến đổi mọi âm thanh quá lớn thành tiếng rao bánh mì dạo ấm áp của phàm trần, nhưng quy tắc đó chỉ giải quyết được phần “tai nghe”. Còn phần “cảm nhận” thì hoàn toàn bất lực trước những chấn động năng lượng liên tục từ bên ngoài.

*Ầm… ầm…*

Tuy Cực Dương Thần Pháo đã biến thành trà sữa, nhưng dư chấn từ việc mười vạn quân lính hạ cánh, tiếng bước chân rầm rập, tiếng gõ muôi của Bạch Linh Nhi, và đặc biệt là tiếng nhai trân châu “nhóp nhép” mang theo ba phần linh lực cộng hưởng của Càn Dương Chân Nhân… tất cả đều truyền qua lòng đất, rung thẳng vào bốn chân của chiếc ghế trúc.

“Phiền chết đi được…” Diệp Phi lẩm bẩm trong miệng, trở mình một cái, kéo vạt áo bào xanh nhạt trùm kín đầu.

Nhưng cái mùi ngọt lịm của đường đen và vị béo ngậy của sữa lại cứng đầu xuyên qua khe cửa sổ, xộc thẳng vào mũi hắn. Đây không phải là mùi thơm tự nhiên, mà là mùi thơm được tạo ra từ việc biến đổi một đòn tấn công hủy diệt cấp Hóa Thần, cho nên độ đậm đặc của nó phải nói là… kinh thiên động địa. Nó giống như việc bạn đang ngủ trong một căn phòng kín và có ai đó mang một nồi lẩu sầu riêng chín tới đặt ngay cạnh đầu giường vậy.

Diệp Phi rốt cuộc không chịu nổi nữa. Hắn bật dậy, mái tóc buộc hờ xõa tung ra, gương mặt lười biếng thường ngày giờ đây tràn đầy vẻ cáu kỉnh của một kẻ bị hội chứng “gắt ngủ” mức độ nặng.

“Hệ thống! Ra đây cho ta!” Diệp Phi nghiến răng, gầm gừ trong lòng.

`[Ting! Hệ thống định nghĩa khái niệm luôn sẵn sàng phục vụ ký chủ. Ký chủ có điều gì cần sửa đổi?]` Giọng điệu máy móc nhưng có phần trơn tuột của hệ thống vang lên trong đầu hắn.

“Ta đã bảo ngươi là thiết lập quy tắc bảo vệ môi trường tiếng ồn rồi cơ mà? Tại sao bên ngoài vẫn rầm rập như cái chợ vỡ thế kia? Còn cái mùi đường đen ngọt đến khé cổ này là sao nữa?” Diệp Phi tức tối chất vấn. “Ta chỉ muốn nằm ngửa ngủ một giấc trưa yên bình, tại sao cái ước mơ nhỏ nhoi, giản dị, không màng danh lợi này của ta lại khó khăn đến thế?”

`[Báo cáo ký chủ, quy tắc chống ồn hiện tại chỉ áp dụng cho sóng âm truyền qua không khí. Tiếng động ký chủ cảm nhận được là do sóng địa chấn truyền qua vỏ trái đất từ bước chân của mười vạn thiết kỵ và chấn động đan điền của tu sĩ Nguyên Anh. Đồng thời, mùi hương thuộc về khái niệm ‘Khứu giác và hóa học vật lý’, không nằm trong phạm vi của quy tắc chống ồn.]`

“Ngươi… ngươi đang chơi chữ với ta đấy à?” Diệp Phi xoa xoa thái dương, cảm thấy đầu mình sắp nổ tung. “Thế còn vụ biến đòn tấn công thành trà sữa thì sao? Ta bảo biến thành đồ ăn vặt hoặc trà sữa để tụi nó tự rút lui, chứ có bảo tụi nó dựng sạp bán hàng ngay trước cửa phòng ta đâu!”

`[Hệ thống chỉ thực hiện đúng định nghĩa của ký chủ: ‘Biến đòn tấn công thành trà sữa’. Việc đệ tử của ký chủ mang trà sữa đi bán và quân địch xếp hàng mua là hành vi tự phát của nhân vật phụ, không thuộc quyền kiểm soát của hệ thống.]`

Diệp Phi cạn lời. Hắn tự giễu bản thân đúng là rảnh rỗi mới đi đôi co với cái hệ thống trí tuệ nhân tạo nửa mùa này. Hắn lười biếng bước xuống giường, chân xỏ vào đôi guốc mộc, cầm lấy chiếc quạt giấy rách nát trên bàn, hầm hầm đi về phía cửa.

“Được rồi, lười ra ngoài đối phó trực tiếp với một lũ ruồi nhặng, nhưng nếu không dẹp yên cái đám ồn ào này, hôm nay ta đừng hòng chợp mắt.” Diệp Phi lầm bầm. Hắn hé mở một khe cửa nhỏ, ghé mắt nhìn ra ngoài sân.

Đập vào mắt hắn là một cảnh tượng dở khóc dở cười.

Thánh Tử Thẩm Vô Cực cao quý của Thái Dương Thánh Địa, người đang mặc bộ hoàng kim chiến giáp rách nát, lúc này đang nằm chổng mông, đầu cắm ngập trong đống lá rụng mà Diệp Hạo vừa quét sạch sẽ. Gã đang cố gắng vùng vẫy để rút đầu ra, nhưng quy tắc trọng lực cực hạn của Vô Ưu Phong vẫn đang đè chặt lên lưng gã.

Mỗi lần Thẩm Vô Cực cố gắng vận dụng chân nguyên để thoát ra và gào thét chửi bới, miệng gã lại phát ra những âm thanh vô cùng dõng dạc:

“Bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm ngon, hai nghìn một cái nào! Bánh mì nóng hổi, giòn rụm đây!”

“Bánh mì… ặc… hai nghìn một cái…”

Cạnh đó không xa, Tần Dao – vị hôn thê cũ của Diệp Hạo, người từng kiêu ngạo hủy hôn để chạy theo quyền lực của Thánh Địa, giờ đây đang ngồi bệt dưới đất. Bộ nghê thường vũ y lộng lẫy của cô ta đã rách bươm, tóc tai bù xù như tổ quạ, khuôn mặt kiều diễm dính đầy bùn đất và lá mục. Cô ta ngơ ngác nhìn Diệp Hạo – người đang đứng cách đó không xa, tay cầm cây chổi tre, vẻ mặt bình thản, toàn thân toát ra một thứ ý cảnh thâm sâu khó lường.

Sự hối hận tột cùng dâng lên trong lòng Tần Dao. Cô ta nhận ra mình đã bỏ lỡ một con rồng thật sự để chạy theo một kẻ… suốt ngày chỉ biết rao bán bánh mì dạo dưới đất.

“Diệp Hạo… thiếp… thiếp sai rồi…” Tần Dao khóc không ra nước mắt, giọng run rẩy gọi nhỏ.

Diệp Hạo thậm chí không thèm liếc mắt nhìn cô ta lấy một cái. Cậu thiếu niên nghèo ngày nào giờ đây đã ngộ ra chân lý từ những nhát chổi của Trần Huyền, tâm cảnh của cậu đã vượt xa hồng trần tục khí. Cậu nhẹ nhàng đưa chổi quét đi một chiếc lá rụng trên vai áo Thẩm Vô Cực, thản nhiên nói:

“Tránh ra một chút, ngươi đang cản trở công việc làm sạch môi trường của Vô Ưu Phong.”

Diệp Phi đứng sau cánh cửa tranh, chứng kiến toàn bộ màn kịch này, khóe mắt khẽ giật giật.

“Một lũ dở hơi…” Diệp Phi thở dài. Hắn lười bước ra ngoài để vả mặt Thẩm Vô Cực hay giải thích cho Càn Dương Chân Nhân hiểu thế nào là khoa học hiện đại. Đối với hắn, việc đứng ngoài sân nói chuyện với người khác quá năm câu đã là một cực hình, chưa kể đến việc phải giải quyết hậu quả của những màn “não bổ” vĩ đại kia.

“Hệ thống, tiêu tốn Điểm Định Nghĩa, ta muốn định nghĩa lại quy tắc của Vô Ưu Phong một chút.” Diệp Phi tỳ cằm lên quạt giấy, uể oải nói trong lòng.

`[Ting! Yêu cầu của ký chủ đang được xử lý. Ký chủ muốn định nghĩa cái gì?]`

Diệp Phi nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ gian xảo và lười biếng hiện lên trên môi: “Ta định nghĩa: ‘Mọi sinh vật ngoại lai có tu vi từ Trúc Cơ Cảnh trở lên, nếu ở lại trên Vô Ưu Phong quá mười lăm phút mà không có sự cho phép của Chưởng môn, sẽ tự động kích hoạt trạng thái: Buồn ngủ cực hạn’.”

`[Ting! Định nghĩa này yêu cầu thay đổi quy tắc sinh học và linh lực của đối tượng trên diện rộng. Chi phí ước tính: 500 Điểm Định Nghĩa. Ký chủ hiện có 1500 Điểm Định Nghĩa. Xác nhận thực hiện?]`

“Xác nhận! Mau lên, để ta còn ngủ tiếp.” Diệp Phi ngáp một cái dài, nước mắt sinh lý trào ra khóe mắt.

`[Ting! Đang thiết lập quy tắc mới… Thiết lập thành công! Quy tắc ‘Giấc ngủ của kẻ lười’ chính thức có hiệu lực trên toàn bộ phạm vi Vô Ưu Phong.]`

Ngay khi âm thanh của hệ thống vừa dứt, một làn sóng vô hình, không màu không mùi, nhẹ nhàng như gió xuân quét qua toàn bộ ngọn núi.

Bên ngoài sơn môn, Càn Dương Chân Nhân đang định đưa bát trà sữa thứ ba lên miệng húp, bỗng nhiên động tác của lão khựng lại. Một cơn buồn ngủ mãnh liệt, chưa từng có trong đời, giống như một trận lũ quét ập thẳng vào thức hải của lão.

“Ơ… sao… sao tự nhiên…” Càn Dương Chân Nhân dụi dụi mắt, hai mí mắt nặng trĩu như thể bị treo hai quả núi nhỏ. Lão cố gắng vận dụng linh lực để tỉnh táo lại, nhưng lão càng vận công, cơn buồn ngủ lại càng ập đến dữ dội hơn.

*Bịch!*

Chiếc bát trong tay lão rơi xuống đất, trà sữa đổ lê láng. Vị trưởng lão cao cấp của Thái Dương Thánh Địa không kịp nói hết câu, đã lăn quay ra boong tàu, ngáy khò khò như sấm.

Không chỉ có lão, mười vạn thiết kỵ đang xếp hàng phía dưới cũng bắt đầu có phản ứng dây chuyền.

“Buồn ngủ quá… Ta… ta muốn ngủ…”

“Kỳ lạ, ta là tu sĩ Luyện Khí viên mãn, đã ba năm không cần ngủ…”

*Bịch! Bịch! Bịch!*

Tiếng người ngã xuống cỏ vang lên liên tiếp như sung rụng. Mười vạn binh sĩ, giáp sắt va vào nhau tạo thành những tiếng loảng xoảng, nhưng chỉ trong vòng ba nhịp thở, tất cả đều nằm la liệt trên sườn núi, ngủ say như chết. Tiếng ngáy của mười vạn người cộng hưởng lại, tạo thành một bản giao hưởng vô cùng hoành tráng, vang vọng khắp vạn dặm.

Ngay cả Thẩm Vô Cực, người đang cố gắng ngoi đầu ra khỏi đống lá rụng, cũng không chống cự nổi quy tắc tối cao này. Gã vừa kịp thốt lên một tiếng “Bánh… mì…” cuối cùng, rồi đầu lại gục xuống đống lá mục, ngủ thiếp đi, trên môi vẫn còn dính một chiếc lá khô.

Tần Dao cũng không ngoại lệ, cô ta ngáp một cái thật dài, rồi nằm nghiêng trên nền đất lạnh, chìm vào giấc mộng đẹp.

Chỉ có đệ tử của Vô Ưu Phong là hoàn toàn vô sự, bởi vì họ là “người nhà”, được quy tắc tự động loại trừ.

Lâm Thư Dao đứng ôm kiếm ở góc sân, chứng kiến cảnh tượng mười vạn đại quân đang đằng đằng sát khí bỗng chốc nằm lăn ra ngủ như một lũ trẻ con, đôi mắt lạnh lùng của nàng bỗng nhiên co rụt lại. Nàng nhìn về phía căn nhà tranh đóng chặt cửa của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một nỗi kính ngưỡng không thể dùng lời nào tả xiết.

“Sư phụ… Người quả thực là đại từ đại bi vạn cổ duy nhất.” Lâm Thư Dao khẽ lẩm bẩm, hai má đỏ hồng vì xúc động. “Người không muốn dùng sát chiêu để hủy diệt mười vạn sinh linh này, nên mới ban xuống quy tắc ‘Chúng sinh bình đẳng, đồng quy vu tận vào giấc ngủ’. Đây chính là cảnh giới ‘Lấy tĩnh chế động, hóa giải can qua trong vô hình’ mà người thường xuyên dạy chúng ta sao?”

Cổ Hà đứng cạnh đó, thấy cảnh này thì hai chân bủn rủn, quỳ sụp xuống đất thêm lần nữa. Lão vuốt râu, nước mắt lã chã rơi:

“Thần thông bực này… quả thực là sửa đổi quy tắc sống của sinh mệnh! Diệp tiền bối chỉ bằng một ý niệm đã có thể khiến mười vạn tu sĩ đồng loạt tiến vào trạng thái tịch diệt tạm thời. Nếu người muốn giết bọn họ, chỉ sợ cũng chỉ cần một cái búng tay! Khủng bố! Quá mức khủng bố!”

Bạch Linh Nhi thì tiếc hùi hụi nhìn mười vạn khách hàng đang nằm ngủ ngáy o o dưới đất. Cô nàng bĩu môi, dậm chân nói:

“Ơ kìa! Sao mọi người lại ngủ hết rồi? Linh thạch của con còn chưa thu đủ mà! Sư phụ thật là, sao người không đợi con bán hết xô trà sữa này đã rồi hãy cho họ ngủ chứ!”

Sở Tiêu thật thà gãi đầu, cười hì hì: “Tam muội, sư phụ làm vậy là để bảo vệ chúng ta đấy. Ngươi xem, mười vạn người này mà cùng uống trà sữa, cái xô của ngươi làm sao chứa đủ? Sư phụ là đang lo ngươi bị mệt đó.”

“Hừ, sư phụ chỉ khéo lo xa.” Bạch Linh Nhi tuy nói vậy nhưng trong lòng lại ngọt ngào vô cùng. Cô nàng hí hửng vác xô trà sữa còn lại chạy vào nhà bếp, quyết định sẽ để dành phần ngon nhất cho sư phụ.

Trong căn nhà tranh, Diệp Phi nghe thấy tiếng ngáy rầm trời bên ngoài đã dịu đi rất nhiều (vì tiếng ngáy tuy to nhưng đã được quy tắc chống ồn chuyển hóa thành tiếng nhạc ru ngủ du dương từ xa đưa lại), hắn thở phào một cái đầy nhẹ nhõm.

“Cuối cùng cũng yên tĩnh.” Diệp Phi hài lòng nằm trở lại chiếc ghế trúc, đắp chiếc chăn mỏng lên bụng, chuẩn bị tiếp tục giấc ngủ trưa đang dang dở.

Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ không bao giờ dễ dàng với một kẻ muốn nằm ngửa như hắn.

Ngay khi Diệp Phi vừa nhắm mắt lại chưa đầy ba mươi giây, một luồng ánh sáng màu xám tro, mang theo khí tức cổ xưa và mục nát, bỗng nhiên từ sâu trong lòng đất Vô Ưu Phong bùng phát ra.

*Rắc… rắc…*

Một tiếng động nứt vỡ cực kỳ nhỏ, nhưng lại mang theo một loại dao động quy tắc khủng khiếp, trực tiếp bỏ qua mọi màng lọc và quy tắc bảo vệ môi trường của Diệp Phi, vang lên ngay trong đan điền của hắn.

`[Cảnh báo! Cảnh báo khẩn cấp!]`

Giọng nói của hệ thống bỗng nhiên biến thành màu đỏ rực, vang lên dồn dập và chói tai trong đầu Diệp Phi, khiến hắn giật nảy mình suýt ngã nhào khỏi ghế trúc.

`[Phát hiện dao động quy tắc ngoại lai cực mạnh đang xâm nhập vào hệ thống! Bản nguyên của Vạn Pháp Khái Nguyên Giới đang bị rò rỉ tại khu vực sườn phía nam Vô Ưu Phong! Cựu Thiên Đạo Ý Chí đã chú ý đến sự thay đổi mã nguồn tại ngọn núi này!]`

`[Nhiệm vụ khẩn cấp mới được kích hoạt: Ngăn chặn sự sụp đổ của Quy Tắc Thực Thể! Nếu không giải quyết trong vòng 1 giờ, Vô Ưu Phong sẽ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ khái niệm!]`

Diệp Phi trợn tròn mắt, chiếc quạt giấy trong tay rơi bộp xuống đất. Hắn thẫn thờ nhìn trần nhà tranh, trong lòng chỉ muốn chửi thề một câu thật to.

“Cái quái gì thế này?! Ta chỉ muốn ngủ một giấc trưa thôi mà, tại sao ngay cả Thiên Đạo cũng muốn tới tìm KPI với ta hả?!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8