Khác với nhiều nhân vật tinh anh thích vuốt tóc đến mức gió thổi không động, mái tóc ngắn của anh lại hơi tung lên theo từng bước chân, trông thoải mái và dễ chịu hơn nhiều.
Hai hàng lông mày kiếm sắc bén vô cùng, giữa chân mày còn có một nếp nhăn thẳng bị năm tháng khắc xuống, không thể xóa đi, khiến anh mang theo khí thế uy nghiêm khó gần.
Đôi mắt sắc lạnh kia đủ để khiến bất kỳ ai muốn bắt chuyện cũng phải lùi bước.
Nhà sản xuất Khâu Phương vội vàng chạy ra khỏi phòng họp, đuổi theo Chung Lập Ngôn.
“Boss.” Cô cố gắng chạy nhanh để theo kịp tốc độ của anh.
Chung Lập Ngôn chỉ hơi nghiêng đầu liếc cô một cái.
Bị ánh mắt lạnh như hồ băng của anh quét qua, Khâu Phương lập tức chùn bước. Khí thế quanh anh quá mạnh, khiến cô khó chịu.
Nhưng nghĩ đến khó khăn mình đang gặp trong công việc, cô vẫn nghiến răng bám theo, quyết tâm vào phòng làm việc của anh để nói chuyện cho rõ ràng.
Chung Lập Ngôn không để ý đến Khâu Phương. Anh đã đi công tác 5 ngày, đêm qua mới đáp chuyến bay về Giang Hải vào nửa đêm, sáng nay lại bận rộn đến giờ, vừa mệt vừa buồn ngủ, chẳng muốn nói chuyện với ai.
Đi qua hành lang trải thảm dày trong khu văn phòng, sắp đến phòng làm việc thì anh phát hiện ở cửa đặt thêm hai bàn thư ký mới.
Ánh mắt anh lơ đãng, đối với hai vị trí phụ tá tạm thời này anh không mấy quan tâm. Nhưng khi thấy cô gái trẻ mặc sơ mi trắng ngồi thẳng tắp, nghiêm túc trợn mắt nhìn mình, anh cũng không nhịn được mà liếc lại—
Giờ làm việc không lo làm việc, nhìn anh làm gì?
Khoảnh khắc đó, anh chợt nhớ đến chuyện giữa trưa.
Vì mỗi lần đến Giang Hải họp đều có người đi theo hỗ trợ, anh chưa từng gặp tình huống không vào được cửa, nên cũng chẳng nghĩ phải đăng ký vân tay.
Ai ngờ trưa nay lại đụng đúng một nhân viên mới không nhận ra anh, còn thái độ “cứng rắn”, chẳng phải chính là cô gái này sao.
Cúc Lễ thì trợn mắt, nghiến răng, dồn hết dũng khí để nhìn thẳng vào tổng giám đốc 5 giây. Nhìn xong, bất kể sắc mặt đối phương ra sao, cô lập tức cúi đầu xuống, giả vờ bận gõ máy tính.
Chung Lập Ngôn thấy cô cuối cùng cũng không nhìn mình nữa, ánh mắt thu lại, và trùng hợp thay — anh nhìn thấy ly cà phê trong túi trên bàn cô, vẫn chưa mở nắp.
Chính là cái túi cà phê mà lúc trưa anh đã giúp cô cầm hộ.
Đúng lúc anh đang rất cần cà phê, anh không nghĩ nhiều, đi ngang qua bàn Cúc Lễ liền tiện tay vươn người lấy luôn ly cà phê, không nói một câu.
Cúc Lễ ngẩn ngơ, quay đầu chỉ kịp thấy bóng lưng Chung Lập Ngôn — tay anh còn đang cầm cà phê của cô.
“……?” Nghĩa là sao?
Bên cạnh, Trương Bối Bối nhướn mày hỏi thăm, Cúc Lễ chỉ nhún vai, ý nói chính cô cũng không hiểu.
Quay lại bàn, cô lập tức mở 【Hệ thống Tiểu Thư Ký】, thì thấy ký hiệu 【Chưa nhận】 bên cạnh mục Gói quà tân thủ đã biến thành 【Đang nhận】.
Vậy… “Sự ưu ái của tổng giám đốc” chẳng lẽ là… ưu ái với ly cà phê của cô?
…
Trong khi Cúc Lễ còn đầy mơ hồ, Khâu Phương đi cạnh Chung Lập Ngôn lại càng trố mắt.
Đến khi bước vào văn phòng lớn, cô vẫn không nhịn được ngoảnh lại nhìn Cúc Lễ — một cô gái cực kỳ bình thường, thậm chí có phần giản dị.
Tại sao ông chủ lại tùy tiện lấy cà phê của người ta như vậy?
Dù là thư ký riêng của mình, ông chủ cũng chẳng có quyền làm thế chứ?
Chẳng lẽ Chung tổng có quan hệ cá nhân gì với cô thư ký mới này?
Nghĩ vậy, ánh mắt Khâu Phương nhìn Cúc Lễ bỗng dưng khác hẳn.
Nếu cô thư ký mới này thật sự có quen biết riêng với Chung tổng, vậy về sau khi tiếp xúc, nhất định phải cẩn thận hơn!
Thậm chí còn phải tìm cách kết thân nữa.
— Chỉ một hành động rất nhỏ của ông chủ thôi mà đã khiến một “yêu tinh chốn công sở” như Khâu Phương lập tức cảnh giác thêm vài phần.