“Muội đến từ sớm, dáng vẻ lại vội vã như vậy, là có chuyện gì?” Tư Mã Chiêu thu kiếm, bước đến trước mặt nàng.
“Tử Thượng ca ca, muội phải theo mẫu thân hồi kinh về Lạc Dương, để gặp lại phụ thân. Ca ca có ơn cứu mạng với muội, hôm nay vội vàng biệt ly, không kịp chuẩn bị lễ vật chu đáo, chỉ có mấy món nhỏ này, mong ca ca nhận cho.”
Vừa nói, Hạ Hầu Nghiên liền bảo Tích Duyệt dâng lễ lên.
“Thì ra tướng quân Hạ Hầu Thượng đã khải hoàn hồi triều, A Nghiên sắp được đoàn tụ cùng gia quyến, quả thực là chuyện đáng mừng.”
Đang luyện kiếm với phụ thân, Tư Mã Sư vốn thế kiếm sắc bén không ngừng, lại vì nghe tin mà khựng lại, kiếm trong tay lập tức bị phụ thân đánh rơi xuống đất. Tư Mã Ý liền cất giọng ôn hòa:
“Luyện kiếm cần phải tĩnh tâm, tuyệt đối không để ngoại vật quấy nhiễu.”
“Dạ, phụ thân.” Tư Mã Sư nhặt kiếm, tiếp tục cùng phụ thân đối luyện.
“Ta cứu A Nghiên, không phải vì lễ vật, điều đó A Nghiên hiểu chứ?” Tư Mã Chiêu liếc nhìn phụ huynh, rồi lại cúi người, nhẹ giọng hỏi nàng.
“A Nghiên hiểu mà. Tử Thượng ca ca là anh hùng đương thời, những thứ này cũng chẳng phải vật gì quý giá.”
“Đây là bột tắm hương tùng bách, muội cảm thấy rất hợp với huynh; còn cái chén gốm này, là muội tự tay nặn cả buổi chiều, tuy có sư phụ hướng dẫn, nhưng đều do muội tự làm; còn tờ giấy tơ này, là Hoàng thượng ban cho huynh trưởng muội, rồi huynh ấy tặng lại muội, hôm nay muội muốn trao lại cho ca ca.”
“Vậy thì, ta xin nhận tấm lòng của A Nghiên.”
Hạ Hầu Nghiên mừng rỡ gật đầu thật mạnh.
“Muội sắp đi rồi, Tử Thượng ca ca… sau này huynh sẽ đến Lạc Dương chứ?”
Tư Mã Chiêu nghe vậy, khẽ ngẩng lên, trầm ngâm một lúc rồi đáp:
“Có chứ.”
“Một lời đã hứa.”
“Một lời đã hứa.”
Sau khi cáo biệt ba cha con nhà họ Tư Mã, đi được một đoạn, Hạ Hầu Nghiên bỗng nhớ ra điều gì, lập tức bảo xa phu quay xe trở lại. Đến cổng Tư Mã phủ, nàng nhảy xuống xe, chạy vào trong sân.
“Tử Thượng ca ca! Sau khi muội đi rồi… có thể viết thư cho huynh không?”
Tư Mã Chiêu đang luyện kiếm, thấy nàng chạy đến mặt đỏ bừng, bật cười đáp: “Có gì mà không thể?”
“Ừm.” Hạ Hầu Nghiên gật đầu, “Muội về tới Lạc Dương sẽ viết thư cho huynh ngay. Tử Thượng ca ca, tạm biệt!”
“A Nghiên, tạm biệt.”
Ngồi trong xe bò, Hạ Hầu Nghiên vén rèm, ra sức ngoái đầu lại nhìn. Bóng dáng cao gầy của Tư Mã Chiêu ngày một xa, cho đến khi hóa thành một vệt mờ nơi tầm mắt, nàng mới quay lại, nhận khăn tay từ Tích Duyệt, chậm rãi lau nước mắt.
…
“Đến cả Hạ Hầu Thượng cũng đã hồi triều, đủ thấy lần này giao tranh với Gia Cát Lượng thật không thuận lợi, Hoàng đế hẳn bị tổn thất nặng nề.”
Sau buổi luyện kiếm, hai huynh đệ Tư Mã ngồi nghỉ bên bàn đá.
“Ý huynh, bao giờ Hoàng đế sẽ hạ chiếu?” Tư Mã Chiêu ánh mắt lóe lên, nhìn Tư Mã Sư.
“Chậm nhất mười ngày, ắt sẽ có chiếu lệnh triệu phụ thân trở lại.”
Tư Mã Sư lau mồ hôi trên trán, đáp khẽ.
“Đệ nghĩ, trong vòng năm ngày sẽ có chiếu.”
Tư Mã Sư bật cười: “Căn cứ vào đâu?”
“Thục quân liên tiếp thắng trận, chiếm nhiều thành trì, thế như chẻ tre. Nếu không nhanh chóng đánh tan nhuệ khí của chúng, e sẽ thành họa lớn.”
“Hạ Hầu Thượng đột ngột hồi kinh, người nhà còn chưa hay tin, đủ biết là Hoàng đế vừa hạ chỉ gấp. Mà tướng dưới trướng Tào Chân đang thiếu một phó tướng, lúc chiến sự căng thẳng, vị trí đó tuyệt không thể để trống.”
Tư Mã Sư gật đầu tán thưởng: “Chiêu đệ càng lúc càng trầm ổn rồi.”
Tư Mã Chiêu ngẩng đầu nhìn huynh trưởng: “Huynh sớm đã biết, phải không? Vừa rồi là muốn thử đệ thôi. Những tử sĩ ngầm của huynh, hẳn đã sớm báo tin về rồi.”
“Không sai. Nếu mọi sự thuận lợi, ba ngày nữa chiếu lệnh sẽ đến. Phụ thân và huynh đệ ta, ẩn nhẫn bấy lâu, rốt cuộc cũng có thể trở lại.”
Tư Mã Sư đứng dậy, thân hình cao lớn chắn cả ánh dương buổi sớm phía sau.
“Chiêu đệ, lần này ra trận, không giống trước kia.”
“Huynh yên tâm, đệ hiểu.”
“Nếu vậy… sao đệ còn có thời gian đi chơi đùa với một tiểu cô nương mới chín tuổi?”
Tư Mã Chiêu không hề do dự: “Nàng họ Hạ Hầu, về sau… có lẽ sẽ hữu dụng.”
“Ha! Một đứa trẻ chín tuổi, thì hiểu được cái gì? Có thể làm được cái gì?”
“Về điểm này… đệ cũng rất muốn biết.”
Tư Mã Chiêu lẩm bẩm, mắt dõi theo chiếc chén gốm mộc mạc đang xoay nhẹ giữa ngón tay.
“Đệ thấy nàng là người trọng tình trọng nghĩa, đệ muốn biết, nếu mang ơn cứu mạng, nàng sẽ báo đáp thế nào.”
Tư Mã Sư nhìn cái chén trong tay hắn, chẳng biết nghĩ đến điều gì, khẽ thở dài:
“Chiêu đệ, đừng chơi với lửa.”
“Huynh yên tâm. Trong lòng đệ, không có gì quan trọng hơn Tư Mã gia.”
…
Ba ngày sau khi Hạ Hầu Nghiên rời Ôn thành, Ngụy Minh Đế Tào Duệ ban chiếu, phong Tư Mã Ý làm Bình Tây Đô đốc, lập tức lên đường, cùng đại tướng quân Tào Chân chống cự quân Thục.