Khoảng tám giờ, nhị phòng cử Nhị cô cô và Tam thiếu phu nhân– Giản Tố Trinh – cùng đến tiễn Lâm Ngộ Phàm xuất giá.
Đại thiếu phu nhân lấy lý do bệnh không đến. Về khoản đối nhân xử thế, Đại thiếu phu nhân không khéo bằng Tam thiếu phu nhân.
Ít nhất thì Giản Tố Trinh còn biết làm bộ làm tịch như một người tử tế, vừa bước vào đã không ngớt lời khen Lâm Ngộ Phàm hôm nay trang điểm đẹp, áo váy cũng đẹp.
Chín giờ, nhà họ Lâm bày tám bàn tiệc. Lâm Ngộ Phàm ăn trong phòng cùng mấy cô dì trong họ.
Mười giờ, bên ngoài vang lên tiếng pháo, có mấy đứa nhỏ chạy vào reo lên phấn khích:
“Cô Sáu ơi, chú rể đến rồi!”
Nhà ngũ phòng điều động năm chiếc xe hơi và hơn chục chiếc xe kéo đến rước dâu. Người dẫn đầu dĩ nhiên là chú rể, đi cùng còn có mấy anh em nhà họ Triệu và bạn bè cũ thời anh ấy còn tại ngũ.
Vì là tái hôn nên Lâm Ngộ Phàm không đội khăn hồng. Cô được chị dâu cả và bà mối cùng đưa xuống lầu.
Triệu Chi Ngạo đang đợi sẵn trong đại sảnh, anh đang trò chuyện với một vị trưởng bối mà cô không quen.
Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu nhìn về phía cô, trên mặt vẫn còn giữ nụ cười lịch sự khi đang trò chuyện.
Hôm nay tâm trạng chú rể có vẻ rất tốt.
Cũng đúng thôi. Cưới được cô về rồi, chắc chắn cô sẽ không đi tố cáo anh nữa.
Anh ta an toàn rồi, Lương Nguyệt cũng an toàn.
Còn Lâm Ngộ Phàm thì như mong muốn, kết hôn để bước vào một cuộc sống “không lo cơm áo”, đúng nghĩa đôi bên cùng có lợi, ai cũng đạt được mục tiêu của mình.
Triệu Chi Ngạo nhìn thấy nụ cười nhẹ trên môi cô, chỉ một ánh mắt đã đoán ra – sự vui vẻ ấy hoàn toàn không đến từ việc cưới anh, mà là vì cuối cùng cô đã thoát khỏi cuộc sống khổ sở.
Kể từ sau lần anh hiểu nhầm rằng cô thích mình, rồi lại thấy cô dùng ánh mắt giống hệt nhìn Triệu Lập Tường, anh đã không còn dám tự luyến nữa.
Nhưng dù sao vui vẫn tốt hơn không vui. Chuyện phiền lòng bên ngoài đã đủ nhiều, về đến nhà mà còn phải đối mặt với một khuôn mặt như đưa đám, thì kết hôn chỉ chuốc khổ vào thân.
Giữ thế này là ổn rồi.
Cô dâu chú rể cùng nhau làm lễ bái lạy tổ tiên nhà họ Lâm, sau đó cả nhà ra sân chụp ảnh tập thể.
Hôm nay Triệu Lập Tường không làm phù rể, mà đảm nhận vai trò nhiếp ảnh gia.
Chụp xong ảnh đại gia đình, chú rể cô dâu chụp ảnh đôi riêng.
Triệu Lập Tường nhìn vào ống kính – một đôi trai tài gái sắc, đứng cạnh nhau đẹp như một cặp đôi trời sinh – trong lòng thì ghen đến mức máu nhỏ từng giọt.
Anh lặng lẽ dịch máy ảnh lệch sang bên phải, cho đến khi trong khung hình chỉ còn lại mình cô dâu, lúc này mới hài lòng bấm máy.
Chụp ba kiểu, ba bức ảnh cưới, mà bức nào cũng chỉ có cô dâu.
Anh có thể tưởng tượng được cảnh anh cả mình khi nhìn thấy mấy tấm ảnh này sẽ nổi đóa, giận tím mặt nhưng chẳng làm gì được.
Nghĩ đến nỗi hận bị “cướp vợ”, nhiêu đây đã là gì?
Nếu không sợ bị ăn đòn, anh còn muốn rút cả cuộn phim ra mà đốt sạch.
Mười một giờ, đoàn xe rước dâu chính thức xuất phát từ nhà họ Lâm. Lâm Ngộ Phàm và Triệu Chi Ngạo ngồi ở hàng ghế sau. Lần này chỉ có hai người, không cần chen chúc như lần trước.
Tâm trạng mỗi người cũng rất khác.
Trong lòng Lâm Ngộ Phàm đang nghĩ đến mấy tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ghi trong danh sách sính lễ – tuy đã đưa cho cô, nhưng tên chủ sở hữu vẫn là Triệu Chi Ngạo . Cô định bụng lát nữa sẽ nói rõ với anh, đến cảng Thành rồi thì phải sang tên.
Cô nghiêng đầu nhìn anh. Không rõ anh đang nghĩ gì mà nhíu mày trông có vẻ rất căng thẳng. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, anh cũng quay sang, trong mắt lộ ra chút nghi hoặc, rồi anh mở bàn tay – là một viên kẹo bơ.
“Ăn không?”
Đó là viên kẹo mà cháu trai nhỏ mới nhét cho chú rể khi nãy.
Lâm Ngộ Phàm không muốn ăn, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy để giữ thể diện cho anh.
Đoàng đoàng đoàng…
Tiếng pháo bất ngờ vang lên, tài xế đạp phanh gấp, Lâm Ngộ Phàm không đề phòng ngã chúi về phía trước, may mà được anh kịp đỡ lại.
Trên áo vest của anh có một mùi thơm rất nhẹ, không giống mùi nước hoa, chắc là hương của túi thơm treo trong tủ quần áo.
Tài xế vội vàng xin lỗi rối rít, Triệu Chi Ngạo không nói gì, đợi anh buông tay, Lâm Ngộ Phàm lập tức ngồi lại ngay ngắn, chỉnh lại tóc, sợ lát nữa xuống xe sẽ bị lộ vẻ lộn xộn.
Pháo nổ rền trời, họ đến nơi – một biệt thự kiểu Tây ở khu vườn cảnh gọi là Cảnh Hoa Lâu.
Căn nhà này là do Triệu Chi Ngạo mua hai năm trước, Lâm Ngộ Phàm chưa từng đến.
Xuống xe, dưới sự vây quanh của mọi người, cô lần lượt bái tổ, dâng trà kính cha mẹ và bề trên – đều là những gương mặt quen thuộc với cô.
Trong mắt người ngoài, chuyện này có lẽ chỉ là “trà cũ thay bằng ly mới”, một nửa thì ngưỡng mộ cơ duyên may mắn của Lâm Ngộ Phàm , một nửa lại tò mò muốn xem rốt cuộc vì lý do gì mà một người có năng lực như Triệu Chi Ngạo lại đi cưới một góa phụ trong cùng dòng tộc.
Những tiểu thư và các cô dì đến dự đều nhìn cô với ánh mắt phần nhiều là ngưỡng mộ. Dù sao thì “cây khô gặp xuân ấm” cũng không phải chuyện ai cũng có được.
Sau khi làm lễ truyền thống xong, cô dâu thay sang váy cưới phương Tây. Đúng 12 giờ trưa, một buổi hôn lễ kiểu Tây được tổ chức trong khu vườn.
Buổi lễ này là do Vương Quân Dao cùng những người trong tộc phụ trách công việc bàn bạc tổ chức. Họ nghĩ bạn bè của Triệu Chi Ngạo đều là người theo lối sống mới, không cần quá cứng nhắc, nghi thức cũng không nên cổ hủ. Dù gì cũng không theo đạo, tổ chức kiểu Tây thì sẽ thoải mái hơn.
Ban đầu, Vương Quân Dao còn định học theo nhà khác, mời linh mục ngoại quốc và dàn hợp xướng đến góp vui, nhưng Triệu Chi Ngạo thẳng thừng gạt đi với lý do: “Đã không tin đạo thì đừng bày mấy trò hình thức.”
Cuối cùng, buổi lễ được tinh giản, chỉ còn phần trao nhẫn giữa cô dâu chú rể và phát biểu của người chứng hôn.
Người chứng hôn là Ủy viên Bạch – một nhân vật quan trọng trong chính quyền lúc bấy giờ. Dù giữ chức cao, ông phát biểu rất gần gũi, lại hài hước dí dỏm khiến quan khách cười nghiêng ngả.
Sau hôn lễ là tiệc cưới truyền thống kiểu Trung.
Cả khu vườn trước sau và phòng khách tầng một bày hơn ba mươi bàn tiệc. Lâm Ngộ Phàm ăn cùng các nữ quyến nhà họ Lâm trong một phòng ở tầng trệt. Khách khứa ra vào liên tục, pháo nổ không ngừng.
Theo kế hoạch ban đầu, buổi chiều còn tổ chức một vũ hội ở khách sạn Trường An, nhưng vì lễ tang của Quý sư trưởng cũng được tổ chức vào chiều nay, Triệu Chi Ngạo phải đi dự nên buổi vũ hội bị hủy.
Lâm Ngộ Phàm chỉ biết chuyện Triệu Chi Ngạo đi dự tang lễ sau khi cô tiễn xong khách bên nhà gái. Vì việc này, Vương Quân Dao cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ lẩm bẩm than thở:
“Giới trẻ bây giờ đúng là… Chúng ta tổ chức chuyện vui, họ lại tổ chức tang lễ, chẳng kiêng kỵ gì cả.”
Lâm Ngộ Phàm nghĩ, chắc chắn Triệu Chi Ngạo có lý do riêng để làm vậy.
Quý sư trưởng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Trước đây cô thấy Triệu Chi Ngạo hay qua lại với ông ta thì từng nghĩ anh cũng chẳng ra sao. Nhưng bây giờ nhìn lại, đúng là không nên đánh giá ai hay chuyện gì chỉ qua bề ngoài.
Buổi chiều, Lâm Ngộ Phàm và Quế Hương cùng dọn dẹp trong phòng tân hôn. Điều khiến cô bất ngờ nhất chính là phòng có nhà tắm riêng.
Tối đến, trong nhà vẫn mở năm bàn tiệc, nhưng Triệu Chi Ngạo không về, Triệu Lập Tường cũng bị anh ấy dẫn đi đâu mất. Những người ăn tối hôm đó toàn là họ hàng đến giúp việc.
Mọi thứ đều khác xa tưởng tượng của Lâm Ngộ Phàm – vừa bừa bộn vừa chân thật.
Mẹ chồng mới cũng dễ tính, mọi việc đều theo ý cô sắp xếp.
Vương Quân Dao không phải mẹ ruột của Triệu Chi Ngạo . Sau này bà phải dựa vào anh để sống, mà căn nhà này sớm muộn gì cũng thuộc về vợ của anh, nên bà dĩ nhiên muốn tạo quan hệ tốt với Lâm Ngộ Phàm .
Buổi tối, sau khi tắm xong, Lâm Ngộ Phàm nằm một mình trong phòng ngủ, cuối cùng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Quế Hương đã thu dọn hết đậu phộng, nhãn, táo đỏ trên giường. Cô nằm trên chiếc giường mềm mại, cả người chìm vào chăn gối thơm tho. Đêm qua cô chỉ ngủ được ba tiếng, giờ mệt đến mức không mở nổi mắt.
Tái hôn cũng có cái hay – không phải lo lắng chuyện phòng the, không còn thấp thỏm nghĩ ngợi đủ thứ linh tinh.
Giờ cô và Triệu Chi Ngạo đã là vợ chồng, cứ thuận theo tự nhiên.
Dù sao cô cũng chẳng kỳ vọng gì. Từng có hai năm làm vợ, ít nhiều cũng có kinh nghiệm. Chuyện ấy vừa nhàm chán lại chẳng dễ chịu. May mà sau này còn có ba cô vợ bé chia sẻ, chắc cô cũng không phải quá cực nhọc.
Thứ cô nghĩ đến nhiều nhất vẫn là chuyện chuyển nhượng nhà cửa.
Cô biết mình thực dụng, nhưng đang sống trong thời loạn, không thực tế thì chẳng khác gì phản bội bản thân sau khi đã có cơ hội sống lại.
Dù đây là nơi ở mới, nhưng căn phòng mát mẻ dễ chịu. Mới nằm xuống một lát, cô đã thiếp đi.
Không biết ngủ bao lâu, chỉ nghe một tiếng động nhẹ ở cửa, cô lập tức mở mắt cảnh giác.
Triệu Chi Ngạo về rồi.
Lâm Ngộ Phàm chần chừ không biết có nên dậy chuẩn bị nước tắm cho anh không – sợ anh gọi người hầu vào, mà nếu để người ngoài biết thì không hay.
Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định không dậy nữa. Cô không muốn phiền.
Cô vội nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.
Ngay lúc đó, “tách” một tiếng, dù nhắm mắt cô cũng cảm nhận được – đèn đã bị tắt.
Rồi là tiếng cửa phòng tắm đóng lại. Nghe động tĩnh thì có vẻ anh không gọi người hầu, mà tự vào tắm.
Xung quanh yên tĩnh hẳn. Cô mở mắt ra, rèm cửa chỉ kéo một nửa, ánh đèn từ vườn hắt qua tán cây, chiếu lấp loáng vào phòng. Gió nhẹ thổi làm rèm phồng lên từng đợt.
Đợi một lúc mà vẫn không nghe thấy tiếng nước, Lâm Ngộ Phàm bắt đầu nghi ngờ – có khi nào anh ngủ gật trong bồn tắm rồi không? Cô xoay người ngồi dậy, ai ngờ lại thấy một cái bóng đứng ngay cửa phòng tắm, khiến cô giật mình suýt hồn bay phách lạc.
Đèn bỗng bật sáng.
Triệu Chi Ngạo vẫn mặc nguyên bộ đồ cưới, đứng đó, chưa tắm rửa gì cả.
Vậy nãy giờ anh đứng trong phòng làm gì?
Lẳng lặng quan sát cô trong bóng tối sao?
“Đợi lâu rồi à?” – anh hỏi.
Gì cơ?
Lâm Ngộ Phàm còn ngái ngủ, nhưng đầu óc phản ứng nhanh – anh tưởng cô đang đợi?
Không hề.
Nhưng mà, đêm tân hôn mà cô không chờ chồng, lại ngủ mất tiêu, nói thật ra thì hình như cũng có phần mất mặt.
Cô mím môi, uyển chuyển nói:
“Chợp mắt một chút thôi.”
Triệu Chi Ngạo nhìn mái tóc rối nhẹ, làn da trắng mịn, đôi môi vừa bị cô l**m qua còn ánh lên ánh nước…
Một tia lửa nhỏ lập tức bốc lên.
Ánh mắt anh lướt nhanh một lượt, rồi nói:
“Em cứ nghỉ thêm chút nữa, anh đi tắm cái đã.”
Lâm Ngộ Phàm : “……”
Ý anh rất rõ – đêm tân hôn, gió mưa sắp tới rồi.